Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Thời Tam Quốc, giữa ba nước liên tục xảy ra chiến tranh.

Hết cuộc chiến Ngô - Ngụy, lại đến cuộc chiến Ngô - Thục, rồi lại đến cuộc chiến Thục - Ngụy… hết vòng này sang vòng khác… Cuối cùng mọi người cũng thấy mệt mỏi và không còn đủ sức lực nữa.

Con người hiền lành tốt bụng Lỗ Túc xin ý kiến chỉ đạo của Chu Du: “Đô đốc, chúng ta không thể không đánh sao?”

Chu Du trả lời: “Nếu như không đánh nhau, chúng ta còn có thể làm việc gì khác đây?”

“Đàm phán.” Lỗ Túc cho rằng, “chỉ cần một chiếc bàn, hai cái ghế, nhiều nhất là thêm một ấm trà, tiết kiệm hơn nhiều so với chiến tranh.” Chu Du trầm ngâm: “Đánh nhau còn có thể mở rộng bờ cõi, nếu chỉ dựa vào cái mồm thì liệu có cướp được đất không?”

“Sao lại không?” Lỗ Túc nói, “Nước Thục chẳng phải chỉ dựa vào tài ăn nói mà lấy đi cả Kinh Châu của chúng ta hay sao?”

Chu Du ngạc nhiên: “Ông vẫn mong muốn họ lấy đi châu khác của chúng ta à?”

“Không phải vậy, chúng ta cũng có thể dùng chính cách này của họ để trị họ mà.”

“Kể ra cũng đúng.”

Lỗ Túc đắc ý: “Nước Thục và nước Ngô đều rất hoan nghênh tôi đến đàm phán.”

Chu Du hỏi: “Tại sao?”

“Bởi lẽ tướng mạo của tôi trung hậu, đối phương sẽ cảm thấy tin tưởng.”

“Nhưng nếu đối phương tin tưởng ông thì tôi sẽ không thể tin tưởng ông. Không được,” Chu Du hạ quyết tâm, “Để tránh việc nước Ngô không bị mất thêm châu khác, tôi không thể cử ông đi đàm phán được, mà phải đích thân tôi đi.”

[Tại nước Ngụy]

Quân sư Tưởng Cán bẩm báo với Tào Tháo: “Thưa Tào Công, theo tin tình báo có được, Chu Du đích thân đến nước Ngụy, hắn ta đã khởi hành rồi.” Tào Tháo lo lắng: “Hắn ta mang theo bao nhiêu binh sĩ?”

Tưởng Cán trả lời: “Không mang theo ai cả, chỉ mang theo một cái lưỡi.”

“Nghĩa là sao?”

“Hắn ta không đến để đánh nhau, mà là đến đàm phán.”

Tào Tháo nghĩ ngợi rồi nói: “Cho dù là đánh nhau hay đàm phán đi nữa thì hắn ta lúc nào cũng chỉ muốn lợi dụng chúng ta thôi đúng không?”

Tưởng Cán cho rằng: “Nếu biết cách đàm phán, chúng ta không chỉ không bị bọn chúng lợi dụng mà ngược lại chúng ta còn có thể lợi dụng bọn chúng.”

“Hay,” Tào Tháo đã hứng thú với việc đàm phán, “Tưởng tiên sinh, ông tham mưu cho tôi, tôi nên mời ai đi đàm phán mới có thể không bị đối phương lợi dụng mà còn có thể lợi dụng được đối phương?”

Tưởng Cán lập tức muốn đảm nhận công việc này:

“Tôi chính là lựa chọn tốt nhất. Chu Du là bạn học cũ của tôi, tôi rất hiểu hắn ta.”

“Vậy thì ông thử nói xem,” Tào Tháo hỏi Tưởng Cán, “Điểm yếu của Chu Du là gì? Huyệt chết của hắn ta nằm ở đâu?”

Tưởng Cán trả lời: “Hồi nhỏ hắn ta từng bị cua cắp nên từ đó nhìn thấy nhện cũng sợ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì con nhện cũng có tám cẳng.”

“Ồ… còn gì nữa không?”

“Còn nữa, ngoài cửa sổ lớp học của chúng tôi có một cây Mông Lung, cứ mỗi mùa xuân hoa nở, phấn hoa bay khắp nơi. Cả lớp chỉ có mỗi mình Chu Du bị dị ứng với phấn hoa. Hắn ta mà hít phải loại phấn hoa này liền trở nên mông lung và đi vào cõi mơ. Không chỉ mơ mà còn nói mơ nữa. “

“Hắn ta nói mơ những gì?”

“Hắn đã từng nói… đúng rồi, hắn ta từng nói: ‘Bạn Tiểu Kiều thật là xinh!’”

Tào Tháo mừng rỡ: “Tuyệt! Có người bạn tặng cho tôi lọ phấn hoa Mông Lung, còn nói là có thể chữa bệnh mất ngủ của tôi. Nhưng tôi sợ nói mơ sẽ làm lộ hết chuyện cơ mật, nên vẫn chưa hề dùng, chẳng ngờ lần này sẽ có thể dùng vào việc lớn. Chúng ta phải lấy được những tin tức quan trọng có liên quan đến việc đàm phán từ những lời nói mơ của Chu Du.”

Nước Ngụy có thể lấy được tin tình báo của nước Ngô, thì nước Ngô cũng làm được như vậy.

Khi biết được Tào Tháo định lấy phấn hoa Mông Lung đối phó với mình, Chu Du quyết định tương kế tựu kế.

Sau khi đến nước Ngụy, Chu Du ở tại một khách sạn hạng sang do viên quan nước Ngụy bố trí. Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

Chu Du nói to: “Mời vào!”

Bước vào phòng là một mỹ nữ mặt che mạng, trên tay cầm một chiếc gối lụa nhỏ xinh xinh.

Chu Du hỏi: “Chiếc gối này dùng cho ta ngủ sao?

Bé quá.”

Mỹ nữ che mạng trả lời: “Chiếc gối này không phải dùng để ngủ. Để giữ cho căn phòng thơm tho sạch sẽ, thiếp đến để xịt nước thơm.”

“Vậy tại sao nhà ngươi phải che mạng?”

“Đó là vì yêu cầu công việc.”

Đoạn mỹ nữ đập đập vào chiếc gối lụa, phấn hoa Mông Lung trong chiếc gối bay khắp nơi, chẳng mấy chốc lan tỏa khắp phòng.

Mỹ nữ che mạng hỏi Chu Du: “Ngài đã ngửi thấy mùi thơm chưa ạ?”

Chu Du nhìn mỹ nữ nhưng không nói được câu nào.

Ánh mắt của ông mông lung, mông lung… cuối cùng ngã xuống bất tỉnh nhân sự.

“Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ.” Nữ gián điệp bỏ đi.

Người đến khách sạn tiếp theo là Tưởng Cán, ông ta đến để nghe trộm Chu Du nói mơ.

Thực ra Chu Du giả vờ trúng kế. Ông ta biết rằng loại phấn hoa này rơi xuống đất là mất tác dụng, nên đã cố gắng ngừng thở và đếm thầm. Đếm đủ đến 200 thì phấn hoa cũng rơi hết xuống đất, thoát khỏi nguy hiểm.

Nhưng Chu du vẫn vờ trong trạng thái ngủ mê man, mồm lẩm bẩm điều gì đó.

Tưởng Cán dỏng tai lắng nghe.

Ông ta nghe thấy Chu Du: “Người nước Thục thật giảo hoạt… cho ta mượn một châu mà đòi lãi suất là năm huyện…”

Tưởng Cán thầm cảm phục sự anh minh sáng suốt của Tào Công, do đó đã vạch ra phương án đàm phán.

Không lâu sau, Chu Du dần dần tỉnh lại.

Khi nhìn thấy Tưởng Cán, Chu Du kêu lên: “Tử Di à, sao tôi lại ngủ thế này cơ chứ…”

Tưởng Cán nói: “Chắc là do Công Cẩn đi đường vất vả.”

Chu Du hỏi: “Bao giờ bắt đầu đàm phán?”

Tưởng Cán trả lời: “Bây giờ có thể bắt đầu, tôi chính là đại diện đàm phán của nước Ngụy.”

“Tốt quá.” Chu Du đi thẳng vào vấn đề, “Tôi nghĩ thế này, nếu nước Ngụy cho chúng tôi mượn một châu, sau một năm khi trả lại, chúng tôi sẽ trả với lãi suất cao.”

Tưởng Cán hỏi: “Các ông định trả với lãi suất thế nào?” Chu Du trả lời: “Đến lúc đó, chúng tôi sẽ trả cho nước Ngụy cả một huyện.”

“Một huyện?” Tưởng Cán ngạc nhiên.

“Ít à?” Chu Du xua xua tay, “thôi được nể tình bạn học cũ, hai huyện vậy.”

Tưởng Cán vẫn lắc đầu.

Chu Du xị mặt: “Tử Di, các ông muốn bao nhiêu?”

Tưởng Cán chậm rãi giơ một bàn tay.

“Năm huyện?” Chu Du kinh ngạc, “Tử Di, ông điên rồi!”

“Tôi không điên.” Tưởng Cán mỉm cười, “theo như tôi biết, các ông đồng ý trả cho nước Thục năm huyện, chúng tôi không hề đòi cao hơn.”

Chu Du thở dài: “Tình báo của các ông quả thật lợi hại…”

Tưởng Cán chốt lại: “Lãi suất năm huyện, ok?”

“Năm thì năm.” Chu Du mặt ngoài thì đau khổ, nhưng trong lòng thì đang cười thầm.

Tưởng Cán báo cáo với Tào Tháo về kết quả đàm phán.

“Thưa Tào Công, cho mượn một châu với lãi suất năm là năm huyện, quá lãi. Nếu như đưa quân đi đánh, một năm chưa chắc lấy được năm huyện. Mà nếu có lấy được năm huyện thì không biết phải tiêu tốn bao nhiêu lương thảo, hi sinh bao mạng người.” Tào Tháo ngợi khen Tưởng Cán: “Tưởng tiên sinh, lần này ông đã lập công rồi. Song…”

Tưởng Cán thấy Tào Tháo chau mày, vội hỏi:

“Song làm sao cơ ạ?”

Tào Tháo hỏi: “Sau một năm, nếu như nước Ngô không chịu trả với lãi suất là năm huyện, cũng không chịu trả một châu đã vay của chúng ta, ông làm thế nào?”

Tưởng Cán thừ người ra.

“Không, làm sao có thể thế được?” ông khẳng định, “Chu Du và tôi làm bạn bao năm, hắn ta không thể chơi tôi được.”

Tào Tháo nghiêm sắc mặt: “Quốc gia đại sự không giống như trò trẻ con. Tôi phải đi gặp Chu Du.”

“Ngài định làm gì?”

“Tôi rất giỏi trong việc quan sát lời nói và nét mặt, nếu là người có tâm địa định lừa gạt, chắc chắn sẽ không qua khỏi đôi mắt tinh tường của tôi.”

Tưởng Cán đưa Tào Tháo đi gặp Chu Du.

Tào, Chu bốn mắt nhìn nhau không nói một lời.

Tưởng Cán thì thầm bên tai Tào Tháo: “Ông đã nhìn thấy gì chưa?”

Tào Tháo thì thào: “Tạm thời chưa thấy gì. Đối phương thành quách kiên cố, che giấu thân phận. Phải công kích làm đối phương suy yếu, rối loạn thế cờ, mới có thể biết được bộ mặt thật. Tưởng tiên sinh, ông có thể kiếm cho tôi một con cua được không? Đây có thể là khắc tinh của Chu Du.”

“Nhưng, Tào Công, tôi kiếm đâu ra cua cho ông đây?”

“Bắt một con nhện cũng được.”

“Nhện… ở đâu?”

“Ông cũng không cần phải đi đâu tìm, trong phòng làm việc của ông chắc chắn có.”

Tưởng Cán chạy vội về phòng làm việc của mình, quả nhiên đã bắt được một con nhện. Tào Tháo biết rằng phòng làm việc của Tưởng Cán không bao giờ quét dọn, nên đoán chắc thể nào cũng bắt được nhện.

Tưởng Cán rót một cốc trà cho Chu Du, con nhện nằm ở dưới đáy cốc.

Chu Du bình thản uống trà, con nhện đi vòng quanh thành cốc, cả người và nhện đều bình an vô sự.

Tào Tháo kinh ngạc nhìn Tưởng Cán.

Tưởng Cán vội vàng giải thích: “Chu Du cận ngày càng nặng, nên khó có thể phát hiện ra con nhện. Khuất mắt trông coi, nên con nhện không thể làm ảnh hưởng đến Chu Du.”

“Vậy thì,” Tào Tháo ngẫm nghĩ, “ông đi lấy tượng con tôm hùm lại đây cho tôi.”

Tưởng Cán đem tượng con tôm hùm lại. Chu Du cho dù cận đến mấy cũng không thể không nhìn thấy con tôm, ông ta lập tức biến sắc - hai cái râu cứng như kìm của con tôm gợi cho ông ta nhớ đến hồi ức khủng khiếp thời nhỏ khi bị cua cắp.

Tào Tháo nói nhỏ với Tưởng Cán: “Thế trận của Chu Du đã loạn, thời cơ đã đến, chúng ta nhân cơ hội này mà thừa thắng xông lên, không cho hắn kịp trở tay.

Ông hãy lấy ngay một tờ giấy đến đây.”

“Giấy gì?”

“Giấy gì cũng được!”

Tưởng Cán vội chạy đi lấy một tờ giấy trắng và đưa lại cho Tào Tháo.

Tào Tháo làm như không có chuyện gì cầm tờ giấy trắng chăm chú “đọc” một hồi, sau đó tiếp tục dùng ánh mắt lạnh lẽo “đọc” Chu Du khiến Chu Du run rẩy.

“Chu Đô đốc”, Tào Tháo liếc nhìn tờ giấy trắng (Chu Du bị cận đương nhiên là không thể phân biệt đó là giấy trắng), “Đây là tin tình báo tôi vừa nhận được, mượn một châu của nước Thục với lãi suất năm huyện một năm hoàn toàn là bịa đặt.”

Chu Du trở tay không kịp, không nói được lời nào.

Tào Tháo làm ra vẻ hữu hảo, đề nghị: “Chu Đô đốc, tuy ông không may thất bại ở nước Ngụy, nhưng ông cũng có thể đến thử ở nước Thục xem sao.”

Thất bại sau đàm phán, Chu Du trở về Ngô. Nhưng Chu Du là một người không dễ bị khuất phục, ngã xuống ở đâu nhất định sẽ đứng lên từ đó.

Ông ta nghĩ nát óc, quyết định đi tìm sự trợ giúp của pháp sư Vu Cát.

“Vu Cát này, liệu có loại pháp thuật nào có thể khiến đối phương tin rằng là anh ta không hề bị lừa không?”

Vu Cát trả lời: “Chỉ cần ông thật sự không lừa người khác, không cần pháp thuật gì hết người ta cũng sẽ tin ông.”

“Vớ vẩn!” Chu Du tức giận, “Nếu không cần đến pháp thuật, tôi còn thuê cậu làm gì?”

“Tôi hiểu rồi.” Vu Cát nói, “ông cần một thứ pháp thuật đủ có thể làm mê hoặc đối phương, khiến hắn ta có cảm giác không thực tế.”

“Đúng vậy!”

Vu Cát ngẫm nghĩ rồi nói: “Chu Đô đốc, như thế này vậy, tôi sẽ nghiên cứu và chế tạo ra một phép thuật có tên là ‘‘Kem thành thật’’, sau khi bôi lớp kem đó lên mặt, sẽ có thể khiến cho người khác không hoài nghi ông là người không thật thà.”

“Kem thật thà?” Chu Du do dự, “Loại kem này sẽ không khiến cho người dùng trở nên thật thà, mà là gây ra cảm giác thật thà cho đối phương… tốt lắm, tốt lắm, cậu nhanh chóng chế tạo ra loại kem đó cho tôi.” Vu Cát giới thiệu: “Loại kem này có thể sản sinh ra ma lực, bởi lẽ nó được tạo ra bởi các thành phần pháp thuật hết sức đặc biệt. Mà một trong những thành phần chủ yếu đó là nước mắt cá sấu.”

“Cá sấu cũng rơi lệ sao?”

“Trước khi ăn thịt một loài động vật khác, cá sấu sẽ khóc với những giọt nước mắt to đùng, khiến cho con mồi rất muốn đến an ủi nó, kết quả là con mồi sẽ bị nó ăn thịt.”

“Vậy thì Vu Cát, khi đi thu thập nước mắt cá sấu, cậu đừng để biến thành con mồi của chúng nhé.”

“Ông yên tâm, tôi đã có cách.”

Vu Cát sai con quạ yêu của anh ta đi thu thập nước mắt cá sấu.

Quạ ta cắp theo một cái thùng nhỏ, bay đến một đầm lầy có cá sấu.

Quạ ta trước hết treo cái thùng nhỏ lên cành cây, rồi kêu lên mấy tiếng “quạ quạ quạ”.

Cá sấu nghe thấy tiếng kêu liền nhô nửa cái đầu lên, nó lập tức phát hiện ra quạ.

Con mồi đã kích thích tuyến lệ của cá sấu, những giọt nước mắt to sắp sửa lăn ra khỏi khoang mắt.

Quạ ta vội vàng quắp xô lao xuống chỗ cá sấu, rất nhanh lấy xô hứng giọt nước mắt sắp sửa rơi ra của cá sấu. Cũng may cá sấu khi khóc giống hệt người, mắt bên trái chảy trước sau đó đến mắt bên phải, do đó con quạ thông minh nhạnh nhẹn đã kịp thời hứng được cả hai bên, không để lãng phí bất kỳ giọt nước mắt nào.

Cứ như vậy, quạ ta bay đi bay lại dùng chính thân mình để dụ dỗ cá sấu, không lâu sau đã lấy được đầy một xô nước mắt.

Sau khi có được nước mắt cá sấu, Vu Cát nhanh chóng nghiên cứu và chế tạo thành công ‘Kem thành thật’.

Chu Du bôi ‘Kem thành thật’ lên mặt và sang nước Ngụy.

Vừa nhìn thấy Chu Du, Tào Tháo đã cảm thấy thân thiết lạ thường, ma lực của loại kem này đã khiến Tào Tháo thấy rằng quan hệ hai nước hoàn toàn có thể đạt đến mức thẳng thắn thành thật với nhau, mà sớm đã phải như vậy rồi.

Chu Du muốn thử xem mức độ ảnh hưởng của ‘Kem thành thật’ với đối phương như thế nào.

Chu Du hỏi Tào Tháo: “Nếu như tôi nói tôi mượn một châu của nước Thục với lãi suất là năm huyện một năm ông có tin không?”

Tào Tháo trả lời dứt khoát: “Đương nhiên là tin rồi.”

“Vậy thì,” Chu Du cố ý làm ra vẻ mâu thuẫn, “Nếu như tôi nói thực ra tôi chỉ phải trả với lãi suất là nửa huyện một năm, ông còn tin không?” “Vẫn tin!”

“Tại sao vậy?”

“Bởi vì ông sẽ không lừa tôi.” Tào Tháo đập bàn quyết định “Tôi đồng ý cho nước Ngô mượn Thanh châu với lãi suất một năm là nửa huyện.”

“Tốt quá!” Chu Du quá đỗi sung sướng, “chúng ta làm ngay thủ tục giao châu bây giờ chứ?”

Tào Tháo nói: “Chúng tôi cần phải làm một vài công tác chuẩn bị, chúng tôi cũng phải giải thích cho dân ở Thanh châu nữa chứ, việc này cũng có lợi cho công tác quản lý của các ông trong thời gian vay mượn.

Một tháng nữa làm thủ tục bàn giao, ông thấy sao?”

“Sao phải lâu vậy?” Chu Du lo lắng đêm dài lắm mộng, nếu như thời gian phát huy tác dụng của ‘Kem thành thật’ không quá một tháng… “Thế thì làm sao?” Tào Tháo có chút không vui, “Chẳng phải là chúng ta thẳng thắn thành thật với nhau sao, ông không tin tôi à?”

Thấy tình thế có thể đi đến kết cục bất lợi, Chu Du vội vàng nói: “Tin chứ, tin chứ!”

Trở về Ngô, Chu Du vội vàng đi tìm Vu Cát để hỏi.

“Cậu nói xem, sau một tháng, ‘Kem thành thật’ có mất đi tác dụng không?”

“Không đời nào,” Vu Cát khẳng định, “thời gian bảo hành của ‘Kem thành thật’ là 40 ngày.” Lúc đó Chu Du mới yên tâm.

Nhưng ông ta lại nghĩ: “‘Kem thành thật’ thần kỳ như vậy, nhân cơ hội này mình đến nước Thục xem sao.”

Chu Du đang nghĩ như vậy thì Lỗ Túc tất tả đi đến.

Lỗ Túc báo cáo: “Gia Cát Lượng cử người đến, họ muốn mua ‘Kem thành thật’ của chúng ta.”

Chu Du hễ nghe đến cái tên Gia Cát Lượng là chau mày lại: “Người khác muốn mua không vấn đề gì, nhưng nếu là Gia Cát Lượng thì…”

“Kiên quyết không bán cho ông ta?”

“Uhm… không,” Chu Du đột nhiên thay đổi chủ ý, “vẫn bán cho ông ta.”

“Thật sao?”

“Thật. Song chúng ta bán cho ông ta kem giả.”

Lỗ Túc đã hiểu ra, Chu Du muốn bán kem giả cho Gia Cát Lượng.

Chu Du nói: “Khi tôi sang nước Thục đàm phán, Gia Cát Lượng chắc chắn sẽ bôi lên mặt thứ kem giả đó, để khiến tôi phải thành thật với ông ta. Nhưng dùng kem giả thì làm sao có thể có được lời nói thật của tôi?”

Chu Du đến nước Thục.

Chưa nhìn thấy bóng dáng Gia Cát Lượng đâu, nhưng từ xa Chu Du đã ngửi thấy mùi thơm của loại ‘Kem thành thật’ giả - loại kem giả này còn thơm hơn cả kem thật.

Một lát sau, Gia Cát Lượng với khuôn mặt trát đầy kem giả xuất hiện.

Chu Du nghĩ: “Ha ha, anh chàng này đang thử nghiệm công hiệu của ‘Kem thành thật’ đây.”

Để tránh sự nghi ngờ của Gia Cát Lượng, Chu Du cố ý trả lời như thật: “Tôi họ Chu.”

Gia Cát Lượng lập tức vui mừng ra mặt: “Chu Đô đốc quả là người chân thành, xem ra tháng trăng mật giữa ba nước chúng ta bắt đầu rồi.”

“Đúng vậy,” Chu Du nhân cơ hội này đi thẳng vào chủ đề chính, “Chúng tôi vừa có cuộc đàm phán rất hữu hảo với nước Ngụy, chúng tôi mượn Thanh châu của nước Ngụy với lãi suất năm là năm huyện.”

“Điều kiện này quả hấp dẫn!” Gia Cát Lượng xúc động, “chỉ cần lãi suất năm là ba huyện các ông có thể mượn bất cứ châu nào của nước Thục chúng tôi.”

“Hay quá.”

“Song…”

Chu Du ngạc nhiên: “Song làm sao?”

Gia Cát Lượng cho biết: “Song, dựa trên tinh thần thẳng thắn trung thực, chúng tôi đã tiến hành hợp tác với nước Ngụy.”

“Hợp tác gì vậy?”

“Trao đổi tình báo, cùng hưởng tài nguyên.” “Vậy có thể… cũng làm như vậy với chúng tôi được không?”

“Được chứ! Nước Ngụy đã thông báo cho chúng tôi biết nội dung hội đàm của Ngụy - Ngô.”

Chu Du biến sắc.

Gia Cát Lượng lại tiết lộ: “Chúng tôi thông báo cho nước Ngụy một tin tình báo – loại ‘Kem thành thật’ do nước Ngô chế tạo đã phát huy tác dụng trong cuộc hội đàm Ngụy - Ngô. Như vậy, điều cần phải chú ý ở đây không phải là lãi suất bao nhiêu mà là châu cho vay mượn liệu có gặp phải vấn đề ‘bánh bao nhân thịt đem ném chó’ (một đi không trở lại) hay không.”

Chu Du lẩm bẩm: “Xem ra nước Ngụy sẽ không vứt chiếc bánh bao nhân thịt cho mình rồi.”

Gia Cát Lượng giải thích: “Tôi đặc biệt thích thú khi quan sát tính cách con người. Sở dĩ tôi quyết định mua ‘Kem thành thật’ giả là vì tôi muốn nhìn thấy màn biểu diễn thành thật của Chu Đô đốc.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.