Chu Du Hoán Mộng Ký

Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Gia Cát Lượng phát minh ra xe trâu gỗ.

Sau khi nổi tiếng khắp nước Thục, công cụ giao thông với hai bánh xe mới này rất nhanh chóng cũng được lưu hành ở nước Ngụy.

Mười lạng bạc một chiếc, hai anh em Tào Phi và Tào Chương mỗi người sắm một cái.

Từ đó, mỗi khi phải đi diễn thuyết, Tào Phi đều có thể dùng xe trâu gỗ.

Cậu chàng thích võ nghệ Tào Chương thì lại bắt đầu khổ luyện kỹ năng cưỡi xe trâu gỗ qua cầu độc mộc.

Một hôm, Tào Phi cưỡi xe trâu gỗ đi diễn thuyết.

Khi sắp đến hội trường, có một người vắt trên lưng một cái bao đay rỗng đột ngột đi ngang qua giữa lòng đường, Tào Phi không kịp dừng xe lại, mắt trợn trừng nhìn xe lao đi đâm bổ vào…

Sự việc diễn ra quá nhanh, cái bao đay trên vai người đó nhanh chóng phồng lên, giống như một cái gối chặn đứng chiếc xe lại. Còn người đó thì bị đẩy bay tít ra xa, ngồi phệt xuống đất.

“Tai nạn rồi!” Tào Phi vội vàng nhảy xuống, chạy lại định đỡ người kia lên.

Nhưng không đợi Tào Phi đến dìu, người đó đã bò dậy. Người đó nhìn Tào Phi khắp lượt, rồi lại nhìn xe trâu gỗ, và hỏi lại Tào Phi: “Xe có hỏng không?”

Tào Phi ngạc nhiên trả lời: “Không… không sao!”

Người đó lại vác bao đay lên vai, ông ta chỉ chỉ vào cái bao và nói: “Ban nãy, tôi đã dùng thuật ‘bao khí hộ thân’. Cái bao này của tôi không giống với những chiếc bao đay thông thường, mọi người thường gọi tôi là pháp sư bao đay rỗng.”

Tào Phi xin lỗi pháp sư, sau đó dùng một cái xích sắt cột chiếc xe trâu gỗ của mình vào cây cột ngựa, vội vàng đi vào hội trường để diễn thuyết.

Nhưng khi kết thúc buổi diễn thuyết, ra khỏi hội trường, Tào Phi chỉ nhìn thấy mỗi cái xích sắt, xe trâu gỗ của cậu đã không cánh mà bay.

Tào Phi về nhà, trong bữa ăn, cậu buồn bã kể cho mọi người nghe chuyện xe trâu gỗ của cậu đã bị mất cắp.

Tào Chương hỏi Tào Phi: “Anh cả, anh thử nhớ lại xem, hôm nay anh có gặp kẻ nào khả nghi không?” Tào Phi trả lời: “Có. Gặp một pháp sư bao đay rỗng!”

“Anh gặp hạn rồi.” Tào Chương nói, “Đây chắc là một tên trộm pháp sư có chút tiếng tăm đấy. Anh đừng buồn, em sẽ giúp anh lấy lại cái xe trâu gỗ.”

Con người trượng nghĩa “giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha” Tào Chương lên xe trâu gỗ đi tìm chính nghĩa.

Đi ba vòng trong thành, Tào Chương phát hiện một chiếc xe trâu gỗ màu đỏ đang đi trên đường. Chiếc xe của Tào Phi màu đỏ, hơn nữa người điều khiển chiếc xe màu đỏ này trên vai đang vác một cái bao đay rỗng.

“Tên trộm kia dừng lại!”

Tào Chương hét lên, đồng thời tăng tốc độ đuổi theo chiếc xe trâu gỗ màu đỏ.

“Được lắm,” pháp sư bao đay rỗng thách thức, “sau khi có được chiếc xe này, ta vẫn chưa có cơ hội để thử, nay cậu hãy thử cùng ta.”

Pháp sư bao đay rỗng điều khiển chiếc xe trâu gỗ đỏ rẽ vào một ngõ nhỏ quanh co.

Chiếc xe trâu gỗ xanh của Tào Chương theo sát phía sau.

Bên ngoài cái ngõ nhỏ đó là một dốc núi, xe trâu gỗ đỏ leo lên dốc núi.

Tào Chương không ngại đường núi gập ghềnh, lập tức đuổi theo. Phía dưới dốc núi lại là khu dân cư, xe trâu gỗ đỏ lao xuống mái nhà.

Và họ bắt đầu cuộc rượt đuổi điên cuồng trên mái nhà… Phía trước bỗng xuất hiện một con sông nhỏ.

Pháp sư bao đay rỗng vít sừng trâu, tăng tốc hết cỡ. Chỉ thấy một tiếng “vút”, xe trâu gỗ đỏ đã bay lên không trung, vượt qua con sông và đáp xuống an toàn bên kia bờ sông.

Pháp sư bao đay rỗng toan tiếp tục tiến lên thì chỉ thấy một vật mầu xanh xoẹt qua đầu ông ta. Xe trâu gỗ của Tào Chương cũng nhanh chóng tiếp đất, quay đầu, chặn trước mặt pháp sư bao đay rỗng.

Tào Chương nghiêm mặt: “Xuống xe đi. Hãy giao chiếc xe lại cho tôi, sau đó biến ngay.”

Pháp sư từ từ xuống xe.

Tào Chương cũng xuống xe, cậu muốn thu lại chiếc xe màu đỏ cho anh trai.

“Gượm đã.” Pháp sư nói, “Cậu không muốn biết làm thế nào mà ta lại cho được cả cái xe này vào trong bao đay hay sao?”

Tào Chương nhìn chiếc bao đay: “Cái túi này của ông quá nhỏ để đút được chiếc xe vào.”

Pháp sư quảng cáo: “Tôi sẽ niệm chú, để tháo chiếc xe này thành từng linh kiện, sau đó cho linh kiện vào trong bao và mang đi, sau đó lại lắp vào như cũ.”

Pháp sư nhìn chiếc xe màu xanh của Tào Chương và niệm thần chú:

Không ở kia,

Thì ở đây,

Ta thì có lợi,

Ngươi thì thiệt thân.

Câu chú vừa dứt, “loảng xoảng, loảng xoảng”, chiếc xe kéo của Tào Chương lập tức trở thành trăm mảnh nhỏ.

Tào Chương vẫn chưa kịp nổi giận thì tất cả linh kiện của chiếc xe trong nháy mắt đã không cánh mà bay.

Còn cái bao rỗng của pháp sư bỗng căng phồng.

Tào Chương nói với pháp sư: “Việc này quá nghiêm trọng, Tào Chương ta rất bực mình, ta muốn nhìn thấy chiếc xe hoàn chỉnh của ta.”

Pháp sư nói: “Ta có thể cho cậu nhìn thấy chiếc xe hoàn chỉnh, nhưng thân thể của cậu sẽ không thể hoàn chỉnh nữa.”

Pháp sư lại đọc thần chú:

Không ở đây,

Lại ở kia.

Ta vẫn được lợi,

Ngươi còn thiệt thân.

Chiếc bao đay lại xẹp xuống, chiếc xe trâu gỗ màu xanh lại được lắp vào.

Tào Chương đi trên đường lớn với một hình dạng kỳ quặc như thế. Cậu muốn đi tìm pháp sư chỉnh hình Hoa Loa, để trở lại thành người bình thường.

Sau khi trở lại hình dạng ban đầu, Tào Chương trở về nhà.

Cậu kể lại cho Tào Phi nghe cuộc giao tranh giữa cậu và pháp sư bao đay rỗng.

Tào Phi hỏi Tào Chương: “Cậu mất bao nhiêu tiền để chỉnh hình ở chỗ Hoa Loa?”

Tào Chương trả lời: “Mất hai lạng bạc.”

“Ha ha, cậu đúng là quá lỗ vốn.” Tào Phi chế nhạo Tào Chương: “Cậu thấy không, cậu vất vả cả một ngày, giúp người nhưng lại hao tài. Còn anh đây chỉ mất có một lạng bạc mà mua được chiếc xe trâu gỗ secondhand, chắc chắn là lợi hơn cậu nhiều.”

Tào Phi cho Tào Chương xem chiếc xe secondhand của mình. Chiếc xe này cũng mầu đỏ và còn rất mới.

“Thế nào?” Tào Phi đắc ý.

Tào Chương nói: “Nghe nói kẻ trộm sẽ bán lại xe ăn cắp cho người khác, chiếc xe này của anh chắc cũng là đồ ăn cắp phải không? Có lẽ lại chính là cái xe trước đây anh bị mất cắp đấy.” “Anh cũng không lo được nhiều việc đến vậy.” Tào Phi cho rằng: “Xe second-hand rẻ, hợp túi tiền, hay cậu cũng mua một cái đi chứ?”

“Không bao giờ”, Tào Chương từ trước đến giờ vẫn luôn là “kẻ cố chấp”, “không đời nào em mua loại xe như vậy, em phải tìm mọi cách để lấy lại chiếc xe của mình!”

Tào Chương lượn lờ trên phố mấy ngày liền nhưng vẫn không thấy bóng dáng pháp sư bao đay rỗng đâu cả.

Còn chiếc xe second-hand của Tào Phi mới đi được vài ngày thì lại bị mất cắp.

Tào Chương hỏi Tào Phi: “Anh cả, anh lại mua một chiếc second-hand nữa hay sao?”

Tào Phi trả lời: “Đúng thế! Anh lại mất một lạng bạc để mua, nhưng vẫn còn hời hơn cậu.”

“Em mất hai lạng bạc để chỉnh hình, anh mua xe hai lần cũng mất hai lạng, sao lại có thể hời hơn em?”

Tào Phi cầm bạc định đi mua xe.

Tào Chương ngẫm nghĩ rồi chạy theo: “Anh cả, em đi cùng anh.”

Hai anh em đến một chợ bán xe trâu gỗ secondhand bẩn thỉu, khuất trong phố.

Tào Phi chọn trong đống xe nguồn gốc không rõ ràng đó một chiếc để mua. Tào Chương nói với Tào Phi: “Anh về trước đi, để em tiếp tục chọn.”

Tào Phi cưỡi lên chiếc xe second-hand mới mua (có thể là third-hand và cũng có thể là fourth-hand…) về nhà.

Tào Chương đứng ở góc tối kiên nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng, ông chủ cửa hàng cũng đi thanh toán tiền hàng với người bán.

Tào Chương kín đáo theo sau.

Ở một góc khuất và bẩn hơn, người bán đã xuất hiện, ông ta chính là pháp sư bao đay rỗng.

Chủ cửa hàng nói với pháp sư: “Theo thỏa thuận, tôi bảy ông ba…”

“Không được”, pháp sư phản đối, “tôi bảy ông ba mới đúng, hàng là do tôi đem về!”

Khi hai người đang mải đôi co với nhau, Tào Chương liền từ phía sau xông ra mỗi tay giữ lấy một người.

Tào Chương nói: “Ta sẽ tống các ngươi vào ngục, để các quan phán xét xem ai bảy phần ai ba phần!”

Tào Chương rất khỏe, nếu đã bị cậu tóm thì đừng mong thoát thân.

Mãi cho đến khi áp giải hai kẻ bán đồ ăn trộm đến quan huyện, Tào Chương không chịu được mới hỏi pháp sư bao đay rỗng: “Tại sao ông không niệm thần chú nữa, không biến tôi thành đống linh kiện sao?” Pháp sư đành phải giải thích:

“Đối với một người, câu thần chú chỉ có tác dụng một lần, lần thứ hai sẽ không còn linh nghiệm nữa, bởi vì nó đã bị miễn dịch. Song người bình thường chỉ cần một lần là đã sợ chết khiếp, không mong gặp lại lần thứ hai…”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.