Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Định dạng khác: 📖 Chữ
Lượt đọc: 2563 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25. Mối liên hôn Sơn Nội - Thượng Sam

❊ ❊ ❊

Thời gian thấm thoát đã sang giữa tháng sáu, Hoa Cơ công chúa của nhà Thượng Sam cuối cùng cũng đã được đưa đến Sơn Nội. Ngoài chiếc kiệu nàng ngồi, còn có hộ vệ võ sĩ và túc khinh lên đến hàng trăm người, cùng hàng trăm phu dịch khiêng vác của hồi môn theo sau.

Quy mô đoàn đưa dâu lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, chỉ riêng tiền mừng đã lên đến một ngàn lượng vàng, bốn ngàn lượng bạc, hai ngàn quán tiền Vĩnh Lạc, năm trăm xấp lụa và một ngàn xấp vải gai xanh. Sau đó là đồ sơn mài, bình phong, đồ gia dụng, đồ kim thời hội, ngân thời hội, thái đao, tuấn mã, rượu ngon và trái cây. Đội ngũ hồi môn kéo dài từ đầu núi này sang đầu núi nọ, nối đuôi nhau không dứt.

Điểm đáng chú ý là Trường Vĩ Cảnh Hổ cũng không quản ngại đường sá xa xôi, đích thân hộ tống đến Sơn Nội, chính thức tuyên bố sự thật rằng Sơn Nội và Thượng Sam đã "cùng một hội".

Dẫu sao thì mấy ai có tư cách để đích thân Quan Đông Quản Lĩnh chủ trì tham dự hôn lễ, huống hồ lại là vị "đùi vàng" mới nhậm chức - Thượng Sam Huy Hổ, đây quả là lần đầu tiên. Sơn Nội Nghĩa Thắng với tư cách là nghĩa đệ của Thượng Sam Huy Hổ, chỉ riêng việc Quản Lĩnh đích thân đến dự hôn lễ thôi cũng đủ để cậu ta đem ra khoe khoang cả nửa năm trời.

Hơn nữa, số lượng của hồi môn khoa trương đến mức này (chưa tính hai vạn quán văn lãnh địa tại Bát Vương Tử), ngoài việc thể hiện nhà Thượng Sam nay hoàn toàn dư dả, thực lực hùng mạnh, thì còn là để viện trợ cho nhà Sơn Nội đang trấn giữ cửa ngõ Giáp Châu.

Kể từ khi tin tức công chúa nhà Quản Lĩnh được gả đến Sơn Nội truyền về, toàn bộ lãnh địa Sơn Nội như sôi sục. Nhà Sơn Nội mấy đời kinh doanh, chưa từng bạo chính, vẫn giữ phong thái kiêu hãnh và truyền thống không hà khắc của tầng lớp quý tộc cũ. Sự ủng hộ của dân chúng đối với nhà Sơn Nội là xuất phát từ nội tâm. Hơn nữa, nhà Sơn Nội còn chú trọng tu bổ thủy lợi, chỉnh đốn đường sá, dỡ bỏ các quan sở, làm rõ thuế khóa. Thậm chí còn có chế độ phúc lợi xã hội kéo dài cả trăm năm mà xã hội trung cổ khó có thể thấy được. Tại Nam Tín - nơi nằm trong vành đai thường xuyên xảy ra động đất, mỗi khi có thiên tai, nhà Sơn Nội đều thuê thầy thuốc đến cứu chữa thương bệnh. Họ còn cứu trợ dân chúng trong những nạn đói lớn, cho đến tận bây giờ, trong thành hạ đinh ở Phủ Trung vẫn duy trì y quán khám bệnh miễn phí và viện phúc lợi cho binh sĩ tàn tật.

Chính vì vậy, vào ngày đại hôn, ít nhất ba vạn dân chúng đã đổ xô đến xem lễ. Sơn Nội Nghĩa Trị không bỏ lỡ cơ hội thu phục lòng dân, nâng cao thanh thế. Ngoài việc phái người duy trì trật tự, ông còn cho người phát tiền mừng, mỗi người dân đến xem lễ đều được tặng mười tiền mừng, tính ra ba vạn người cũng chỉ tốn ba trăm quán văn, nhưng lại khiến dân chúng vô cùng cảm kích. Tiểu Bình Thái cho rằng việc làm lợi mà không tốn kém thế này rất đáng khen. (Hành vi này rất phổ biến, ví dụ như các Sa hoàng Nga cận đại khi lên ngôi hoặc đại hôn đều phát quà cho dân chúng đến xem lễ, bao gồm kẹo, bánh quy, tách trà tráng men, khăn tay, và các đồng xu kỷ niệm có in hình Sa hoàng. Dù sao cũng chẳng tốn bao nhiêu, mà lại có thể lấy lòng dân chúng.)

Dĩ nhiên, với tư cách là trọng thần của nhà Sơn Nội, Tiểu Bình Thái chủ yếu muốn xem thử Hoa Cơ công chúa nhà Thượng Sam trông như thế nào. Hiếm khi thấy được con gái của một gia tộc võ gia quý tộc thượng tầng, quả thật rất hiếu kỳ. Cô bé mười ba tuổi cứ thế bị người chú về huyết thống, người anh về tông pháp của mình gả cho Sơn Nội Nghĩa Trị. (Dù sao thì ở độ tuổi này trong thời kỳ Chiến Quốc Nhật Bản, việc kết hôn là rất phổ biến, chuyện cô bé mười ba tuổi đi lấy chồng là chuyện thường ngày ở huyện.)

Thế nhưng khi nhìn thấy người, Tiểu Bình Thái vô cùng thất vọng. Không phải vì Hoa công chúa quá xấu hay sao đó, mà là vì lớp trang điểm quá đậm, kiểu trang điểm hôn lễ kiểu Kinh Đô này của nhà Sơn Nội khiến Tiểu Bình Thái cảm thấy chán ghét.

Một cô bé mười ba tuổi mà lông mày đã bị cạo sạch, dùng bút kẻ lông mày vẽ một nét cong màu đen hơi nhạt. Khuôn mặt tô lớp phấn trắng dày cộm (nói ba cân thì hơi quá, nhưng nửa cân thì chắc là có), môi dùng son phấn tô thành một chấm đỏ nhỏ. Trên người mặc bộ Thập Nhị Đơn vô cùng lộng lẫy và nặng nề (một loại lễ phục thời Tống, hiện tại ngoài các công khanh quý tộc thủ cựu ra thì cơ bản đều đã cải biên thành Ngô phục kiểu Nhật), giữa tiết trời tháng sáu thế này có thể khiến người ta nóng đến ngất xỉu. Hai thị nữ chừng hai mươi tuổi dìu nàng, chỉ sợ nàng nóng đến choáng váng hoặc vì sải bước quá dài mà làm mất lễ nghi.

Sơn Nội Nghĩa Thắng - gã khờ khạo đó - mặc lễ phục Trực Thùy, đầu đội Chiết Ô Mạo. Hiếm lắm mới thấy cậu ta chịu mang đôi tất bông trắng (các bạn còn nhớ chuyện mùa đông cậu ta cởi trần luyện kiếm bên ngoài chứ?), cuối cùng cũng thoát khỏi hình tượng "xích cước đại tiên" rồi.

Cậu ta cũng được hai võ sĩ chừng ba mươi tuổi mặc lễ phục dẫn lối, chậm rãi bước đi, thỉnh thoảng lại hành lễ với đám đông dân chúng đang đứng xem hai bên.

Tiểu Bình Thái thấy cậu ta không có vẻ gì là không hài lòng với cô dâu, liền nghĩ thầm: "Chẳng lẽ cậu ta đã nhìn thấy dung nhan thật từ trước rồi sao?"

Thế là cậu vội vàng hỏi Cương Lương thúc phụ - người đang làm tổ trưởng cảnh vệ trong thành - xem đã thấy mặt cô dâu chưa. Cương Lương thúc phụ tất nhiên lắc đầu: "Chưa thấy, chưa thấy. Làm gì có cái phúc phận đó mà được diện kiến Hoa công chúa trước."

Hóa ra sau khi Thượng Sam Hoa đến lãnh địa Sơn Nội thì trực tiếp được sắp xếp ở tại Sơn Nội biệt viện dưới chân thành, căn bản chẳng mấy ai nhìn thấy. Trừ những nữ quyến cấp cao như phu nhân Tế Xuyên, những người trước đó đã vào gặp cô dâu để chỉ dạy về lai lịch, danh tính các trọng thần nhà Sơn Nội cũng như lễ nghi cần thiết, có lẽ họ đã nhìn thấy diện mạo cô dâu rồi.

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của Cương Lương thúc phụ, đối với cô dâu mặt trát đầy phấn trắng không nhìn rõ mặt mũi cũng chẳng có vẻ gì là chê bai. Tiểu Bình Thái không khỏi cảm thán, không phải mình không theo kịp thời đại, mà là thế giới thay đổi quá nhanh. Thẩm mỹ của người thời này, Tiểu Bình Thái thật sự không dám tán đồng. Cậu không thích kiểu con gái trang điểm như vậy, tốt nhất là kiểu đơn giản, không cần quá xinh đẹp, tóc xõa ngang vai, hoạt bát cởi mở kiểu "con nhà người ta" là được rồi. Ừm, cứ nghĩ vậy thôi.

Tuy nhiên, chắc chỉ có con gái nhà công khanh và các danh môn võ gia như nhà Sơn Nội mới làm mấy trò này thôi. Tiểu Bình Thái nghĩ lại thì thấy đa phần con gái võ gia bình thường dù không phải ai cũng anh tư tánh sảng, nhưng cũng không đến mức tô son trát phấn đậm đặc thế này. Trước đây thấy A Lăng nhà Tế Xuyên cũng chẳng trang điểm gì, phong cách rất mộc mạc.

Sau đó là cảnh Sơn Nội Nghĩa Thắng và cô dâu hành lễ trước các trọng thần nhà Sơn Nội, sứ giả mang lễ vật chúc mừng từ các danh chủ kết giao lân cận đến dự hôn lễ, cùng vô số dân chúng đến xem.

Mà Tiểu Bình Thái cứ đứng đợi cho đến tận lúc tổ chức yến tiệc, cô dâu thay sang bộ Ngô phục thường ngày vẫn không nhìn rõ dung nhan nàng. Thật đáng tiếc. Đứng đây uổng phí nửa ngày trời, lãng phí cả thanh xuân tươi đẹp.

Mặc dù không nhìn thấy diện mạo thật của cô dâu, nhưng vẫn chân thành chúc cho cuộc hôn nhân chính trị thời Chiến Quốc này được mỹ mãn hạnh phúc. Tiểu Bình Thái cùng tất cả võ sĩ trong đại quảng gian đồng loạt chúc phúc cho Sơn Nội Nghĩa Thắng.

Kể từ đây, cuộc liên hôn giữa nhà Trường Vĩ Việt Hậu - vốn đã kế thừa danh hiệu quản lĩnh của nhà Thượng Sam - và nhà Sơn Nội ở Nam Tín đã thành công. Sơn Nội Nghĩa Thắng - gia chủ đời kế tiếp của nhà Sơn Nội - cũng trở thành em rể của Thượng Sam Huy Hổ, mối quan hệ đôi bên càng thêm sâu sắc, trở thành chỗ dựa vững chắc cho nhau.

(Xin nói rõ một chút, lễ phục của cô dâu không phải là Bạch Vô Cấu, đó là ý đồ của tôi. Loại trang phục đó hình như bắt đầu phổ biến từ cuối thế kỷ 18 đến đầu thế kỷ 19, còn trước đó trông như thế nào thì tôi thật sự không biết.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.