L.T.S. :Mục này có chủ đích giúp bạn đọc có thể đối thoại với các tác giả về các bài đã đăng trên Tập San hay bạn đọc góp các tài liệu vụn vặt, giá trị nhưng lại không bõ để viết thành bài khảo cứu.
Ý kiến của Ông Trọng Toàn NGUYỄN VĂN KIÊM, Sài-Gòn :
LỤC-TỈNH LÀ GÌ ?
Ngày kia, tôi lật một quyển tự-điển, kiếm nghĩa mấy chữ : lục, tru lục.
Nhờ đó, tôi thấy một sai lầm nho nhỏ của tác-giả.
Ông ấy kể : Lục-tỉnh là Biên-Hòa, Gia-Định, Mỹ-tho, Long-Hồ, An-Giang, Hà-Tiên, như ai nấy đều biết, dùng chữ Mỹ-tho là không đúng, phải nói Định-Tường.
Tôi không cố ý vạch lá tìm sâu, quyển tự-điển kia, trong khoảng 19, 20 năm, đã bán chạy lắm rồi, nó không vì mấy câu trích mà phải ế ẩm.
*
Tiện đây, tôi đưa ra một hai ý kiến, nước Việt-Nam lần lần tiến tới tự do, độc lập thật sự thì tác giả tự điển phải cố gắng thật sự theo Âu Mỹ, mỗi công-dân tự nhiên là phải cố gắng trong ngành hoạt động của mình.
Ta đòi hỏi một số cộng sự viên quá nhiều, như ở tự điển « bách-khoa » Quillet, thì quá đáng, nhưng tối thiểu phải có 3, 4 người dò đi dò lại, chậm rãi và kỹ-càng.
Ở một hai phòng chấm thi tiểu-học, có những lỗi sờ sờ ra đó, mà phải lâu lâu mới thấy được.
*
Sự sai lầm ở sách vở, thật đáng tiếc, mà đối với sách giáo-khoa chữ Pháp, thì lỗi lầm, sơ sót ở năm bảy quyển sách VN, kể là khá nhiều – xin xem một bài phê-bình sách giáo-khoa Tiểu-học, ở tạp chí Bách Khoa, 1-6-1968.
Cũng nên xem Bách-Khoa ngày 1-5-1968 ; Đồng-Nai văn-tập các số 7, 12, 14, năm 1968, có mấy bài phê bình về sách cao-học, lượm ra 15, 20 điều lầm lỗi.
Có lẽ các bạn đọc – cũng như tôi – nhận thấy rằng : những ai kiểm-soát việc xuất bản, việc phổ-biến sách vở ở học-đường, chưa làm đầy đủ phận sự.