Huy ngồi yên, dựa lưng vào bức tường bên dưới cửa sổ. Bên ngoài, khu vực phòng học, đốm sáng xanh chớp tắt, như một vệt lân tinh lưỡng lự trong bóng tối. Anh đờ đẫn nhìn nó, mất hơn mười giây mới hiểu ra đó chỉ là đốm sáng trên nút khởi động máy tính.
Hôm qua, trước khi ngủ, anh đã tắt hết các ngọn đèn. Nhưng lại quên công tắc điện nối vào máy tính. Thảng hoặc, một luồng sáng từ đèn pha xe tải chiếu lên tận tấm kính cửa sổ, hắt phản quang vào trần nhà. Chiếc xe vút qua rồi, vệt sáng ấy vẫn bám lại, trong tích tắc bị chém vỡ bởi cánh quạt trần quay thốc điên cuồng. Từng vụn sáng lả tả rơi trong lơ lửng không khí rồi mất hút.
Huy ngồi im, mắt mở căng. Tựa như một ám chỉ, những vệt sáng vô định kia chính là anh, hay bao nhiêu con người khác, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi vào cảnh huống không sao lường trước, nguy hiểm và bất trắc. Nỗi bất an, với anh, giờ đây không còn là một thứ cảm giác. Nó đã ập đến, rất thật. Và nó vẫn đang vây bủa cho dù muốn hay không, đến một lúc nào đấy, anh vẫn phải hiểu ra, bên dưới bề mặt vui tươi vô tư lự, cuộc sống này là một cánh rừng khắc nghiệt, nơi người ta phải học cách biến hình, lao vào những cuộc chạy đua không ngưng nghỉ. Không hẳn để kiếm mồi hay giành phần thắng. Mà đôi khi mục đích đơn giản hơn nhiều, giữ lấy sự an toàn cho chính mình. Có thể nhắm mắt, lướt qua các chi tiết tối tăm, duy trì sự thoải mái cân bằng. Nhưng nếu thế, nguy cơ thời gian sống của anh tan biến vô nghĩa sẽ rất thật. Ngay cả cái chết của Minh, ở góc độ nào đó, cũng là một điểm biến. Nó đã phá vỡ con người mơ mộng nơi anh. Lôi anh ra khỏi thói quen suy nghĩ và chuỗi xúc cảm hời hợt. Anh từng yêu cô ấy, nhưng chẳng hiểu gì về cô ấy. Anh vẫn tin mình có sức mạnh, nhưng sự thật anh lại bị kẻ lạ tấn công quá dễ dàng. Tuy vậy, phía sau tất cả những khám phá buồn rầu ấy, trong anh vẫn là ý nghĩ sáng rõ: Anh sẽ đi tiếp. Sẽ dấn mình vào cuộc phiêu lưu chiến đấu với kẻ giấu mặt, cho đến khi lần ra manh mối cuối cùng. Vì Minh. nhưng cũng là vì anh. Không thể dừng lại. Đơn giản như con thuyền, một khi đã xuống nước, nhất thiết phải ra khơi.
Xem như việc đương đầu với những khó khăn sắp tới đã được quyết định. Thế nhưng một điểm nào đó trong Huy đột nhiên nứt vỡ. Anh gục trán xuống đầu gối. Khoảng lưng ướt lạnh, không phải vì quạt thốc, mà do mồ hôi ướt đẫm. Đầu anh nặng trĩu. Từng vệt nước ứa ra, nóng, cứ trào xuống một cách khốn kiếp từ khoé mắt, không sao ngăn lại được. Tuổi trẻ của anh. Những niềm hi vọng xanh tươi và những cơn thất vọng tối ám. Bao điều đã đến. Bao điều đã mất đi, không thể tìm thấy lại trong đời. Khi khóc, anh biết mình yếu đuối. Nhưng còn hơn cứ ngồi đờ đẫn, để mặc cho từng mẩu trong con người mình cạn kiệt, lụi tàn dần.
Màn hình điện thoại lại sáng lên. Một tin nhắn mới.
Vẫn là Quỳnh.
Chậm rãi, Huy đọc nó. Nhìn kỹ tên người gửi một lần nữa. Tất cả đều có thực. Thực như cảm giác đau nhức ê ẩm hiện diện khắp cơ thể anh. Không phải tàn tích của cơn ác mộng. Cô ta có ý gì mà lại đưa ra lời đề nghị kỳ quặc vào đúng lúc này? Trò đùa quái quỷ hay một cái bẫy tàn nhẫn? Cô ta đã phát hiện phòng khách bị đột nhập, bày chuyện gặp anh để lấy lại chiếc USB? Những câu hỏi khó chịu nhưng khiến đầu óc Huy dần thoát ra khỏi trạng thái bông xốp trì trệ. Trong quyết định nhanh hơn cả ý nghĩ, anh bấm nút gọi lại cho Quỳnh. Vẳng đến tai Huy tiếng nhạc chuông điện thoại. Mỏng manh. Bài Dignity hồ như vẳng đến từ thế giới khác. Anh định thần. Không, giai điệu Dignity ấy không vẳng ra từ trong điện thoại. Nó đang luồn vào từ một kẽ hở nào đó, lơ lửng tựa làn sương mù lan toả trong bóng tối. Nó phát ra từ đâu đây rât gần, nhưng anh không thể chỉ ra vị trí xác thực. Huy buông mobi xuống, căng tai lắng nghe. Cái nhìn của anh di chuyển chậm rãi. Không bật đèn, vẫn áp chiếc điện thoại bên tai, anh từng bước xuyên qua hành lang hẹp, hướng về phía cửa ra vào căn hộ. Đầu dây bên kia không nhấc máy. Đọan cuối bài nhạc ngắn nhỏ dần, tắt hẳn.
Vấp phải chiếc ghế kim loại hồi đêm qua kéo ra chặn cửa, suýt nữa Huy bổ nhào theo khi nó ngã kềnh. Tiếng va đập loảng xoảng vang rõ mồn một, phá vỡ bề mặt phẳng mịn của đêm tĩnh mịch. Nhưng nhờ thế, chúng cũng khiến không khí trở lại giống với cuộc sống thực, và vì thế, mọi sự đều có thể chấp nhận. Ngay cả trường hợp ngoài kia lại có tai hoạ rình rập. Huy thở chậm, ghé mắt qua mắt thần, nhìn chằm chằm, như một thợ săn rình mồi. Hành lang xanh mờ không bóng người. Cầu thang bộ vắng lặng. "Có lẽ cú va đập khốn khổ ở đầu làm mình bị ảo thanh!" - Huy lẩm bẩm một mình. Để chắc chắn không ai bên ngoài, anh mở hé cửa, nhìn sang lối rẽ vào mấy căn hộ cùng tầng. Đúng lúc ấy, cánh cửa bỗng đẩy mạnh vào trong, xô về phía anh. Một người đang ngồi tựa lưng dưới chân cửa gỗ. Ngoảnh đầu lại, cô ta ngước nhìn lên, giọng khản đặc: "Cuối cùng thì anh cũng mở cửa!". Chẳng còn cách gì hơn, Huy lánh sang bên, mở cửa rộng, cho Quỳnh lảo đảo bước vào.
Cô ta lẩn ngay vào làn không khí xanh xám của căn hộ nhỏ. Cài xong chốt cửa, Huy nhìn quanh, không biết cô ta biến đâu mà nhanh vậy. Anh chợt nhận ra có thể cứu chữa tình trạng bất định hướng bằng cách đơn giản, bật đèn. Ánh sáng trắng tức khắc đẩy lùi bóng tối. Chưa thâm nhập vào không gian sống của riêng anh, Quỳnh mới chỉ dừng ở khu vực cánh cửa. Không có tiếng động. vì cô ta đã nghỉ chân trên chiếc ghế kim loại, cũng là bài tập thiết kế của anh hồi năm nhất. Thật kỳ quặc, dưới ánh neon lạnh, hình người bất động hài hòa một cách không thể tin nổi với món vật dụng thể nghiệm. Hệt như khi vẽ và thực hiện chiếc ghế đó, anh đã chờ đợi trong một đêm không ngờ trước, phần còn lại của nó sẽ tự tìm đến, nối ráp vào nó, hoàn thiện tác phẩm. Đường nét tối giản. Các hình khối nén chặt, chiếm lĩnh không gian rất ít. Sắc trắng gần như trong suốt của đôi cánh tay ăn nhập với ánh sắc lạnh của những chân ghế hợp kim. Một ảo giác hoàn hảo về sự mảnh khảnh, ngỡ như dễ bị phá vỡ nhưng lại hết sức bền vững.Và trên tất cả, là gương mặt đang hướng về anh, đôi mắt nâu sẫm trừng trừng mở to, lục soát và thách thức. Nhưng chỉ cần đi chếch góc nhỏ, khuôn mặt ấy đã biến hình. Cái mũi hếch. Gò má với các đốm tàn nhang nhợt nhạt. Đôi môi khô nẻ. Tất cả những chi tiết ấy đã biến cô thành một đứa trẻ thơ, tràn đầy nỗi sợ hãi và chỉ còn duy nhất mong muốn được che chở.
Huy mở tủ lạnh, lấy chai nước lọc. Nếu một mình, anh uống thẳng từ chai. Nhưng giờ đây, anh cần tìm cái cốc. Mắt anh dừng lại ở hai chiếc cốc gốm. Khớp tay anh cứng lại, đờ dại trong vài giây. Anh đã mua đôi cốc có quai ấy ở siêu thị góc phố. Để trang hoàng bàn tiệc. Để hy vọng đón Minh đến trong lần hẹn đầu tiên, nấu một bữa tối giản dị nóng sốt chỉ hai người ăn cùng nhau. Được ngồi cạnh nhau, uống cùng nhau chai nước trái cây thơm ngọt. Rồi tất cả kế hoạch bé mọn ấy vỡ vụn. Những kí ức về nó bị chôn vùi bên dưới các sự kiện nối tiếp. Và rồi cũng đột ngột như thế, nó quay lại, trong một hình thù khác... Huy lắc đầu, xua đi các ý nghĩ tồi tệ. Anh mang đến cho Quỳnh cốc nước. Cô uống cạn ngay.
- Em khát ghê lắm! - Cô ta bỗng đổi cách xưng hô - Cho em ở lại đây, được không?
- Sao Quỳnh biết nhà tôi vậy? - Anh hỏi thẳng vào điều cần biết.
- Minh có cho em biết địa chỉ, một ngày trước khi chị ấy chết.
- Có việc gì mà đến đây trong lúc đêm hôm?
- Em không thể ở lại trong ngôi nhà kia một mình nữa. Em nghĩ tốt nhất là ở bên một ai đó... - Quỳnh bỏ lửng. Môi cô ta run nhẹ, rồi nói tiếp - Em ngồi đây từ chín giờ tối hôm qua. Em gọi cửa. Nhưng anh không mở. Dù em biết anh ở trong nhà.
- Em đang đói, đúng không? - Huy cũng thay đổi cách xưng hô.
- Vâng!
Huy lấy hết thực phẩm trữ trong tủ lạnh, xếp lên bàn. Nếu nấu cơm thì phải chờ khá lâu. Vẫn còn một ít mì spaghetti lần trước còn sót lại. Những quả cà chua vẫn tươi. Cánh cửa tủ còn mấy quả trứng và ít rau xanh. Anh luộc mì, xào chung với trứng trong chảo dầu nóng. Rồi anh khui tiếp chai ketchup và tương ớt đỏ. Những thao tác tuần tự, hoàn toàn vô nghĩa, giờ đây bỗng trở nên dễ chịu đặc biệt. Anh trút chỗ mì xào xong vào hai chiếc chén sứ trắng muốt, đặt lên mặt bàn lấm lem mực in. Nhưng khi cầm chiếc thìa mới tinh khắc nhánh hoa dành dành phía chuôi cầm, một lần nữa, tim anh như thắt lại.
Họ ngồi trên bàn, ăn chậm rãi. Anh mở chai nước trái cây còn nguyên, rót ra hai chiếc cốc gốm. Quỳnh uống từng ngụm to. Gò má cô ta ửng lên, đôi mắt long lanh. Trông cô ta gần như xinh đẹp. Quấn những sợi mì dài quanh đôi đũa và chiếc thìa nhỏ, Quỳnh ăn ngon lành. Nhưng khi thoát ra khỏi cơn đói, cô ta lại bắt đầu quan sát, dừng mắt khá lâu ở các vết bầm tím trên mặt và cánh tay Huy.
- Khi Minh cho em biết địa chỉ nơi anh ở, cô ấy nói gì? - Anh nối lại câu chuyện dang dở.
Nhìn anh qua đường viền trên miệng cốc. Quỳnh nói chậm rãi:
- Chị ấy bảo, nếu gặp chuyện gì, thì hãy đến tìm anh. Duy nhất anh là người có thể tin cậy.
- Sao lại thế? - Anh lặng đi vài giây, và sực hiểu - Vậy là vừa có chuyện gì với em, đúng không?
Cô ta gật nhẹ.
- Chuyện gì? Ai gây ra? - Huy hỏi dồn.
Quỳnh ngồi im lặng, buông chiếc thìa nhỏ. Nhưng vẫn tiếp tục uống. Rồi cô ta loạng choạng đứng dậy, vào phòng tắm và mở vòi nước. Huy đến đứng bên cửa sổ. Trời sắp sáng. Phía chân trời, quầng sáng đỏ thẫm đang ửng dần, khiến các mái nhà phía trước nổi lên thành từng khối đen rời rạc. Những chiếc xe tải như bầy thú lừng lững từ ngoại ô đang chạy vào thành phố, nối tiếp. Một cơn mưa mỏng, bay lất phất. Huy xoa tay lên đôi mắt khô rát, hoàn toàn tỉnh táo. Quỳnh đang ở đây, rất gần. Chốc nữa thôi, anh sẽ buộc cô ta phải nói, tất cả, sự thật. Cô ta cần phải chấm dứt màn kịch đang diễn, vứt bỏ cái vai nạn nhân tồi tệ, để nói về chiếc USB mà cô ta giấu trong món đồ chơi ảo thuật. Từ đấy, anh sẽ buộc cô ta thừa nhận những gì đã gây ra cho Minh. Với một kẻ hoảng loạn mất khả năng kháng cự như Quỳnh lúc này, thực hiện những việc đó dễ hơn nhiều...
Sự tiếp xúc đột ngột hiện ra từ sau lưng.Cảm giác ấm áp rõ dần. Cánh tay vòng về phía trước, ôm quanh vai Huy. Hơi thở mỏngphảng phất trên gáy. Vẫn tự nhiên và nhẹ nhàng như thế, Quỳnh gác hẳn đầu lênvai anh, cùng nhìn ra màn mưa đang vây bủa những chiếc xe như bầy thú chạythong thả trên những con đường thành phố.