Sau hàng chục cuộc gặp yêu cầu điều chỉnh phức tạp đến mức không thể tin nổi, bản vẽ thiết kế nội thất cho ngôi biệt thự của nữ ca sỹ nổi tiếng đã được ký duyệt. Hợp đồng với chữ ký của cô ta cũng đã đóng dấu công chứng. Trợ lý nữ ca sỹ, người được cô ta giao phó giám sát trong dự án này, xoay trên tay bản vẽ in ra khổ giấy A3 mà chắc chắn anh ta không thể đọc hiểu, không nguôi ngờ vực:
- Chắc chắn cửa sổ phòng khách sẽ được trang trí với các tấm rèm bằng pha lê Áo?
- Những tiểu tiết ấy không ngoài tầm tay của chúng tôi! - Trưởng nhóm điềm đạm - Hơn nữa, mọi thứ đều đã ghi rõ trong hợp đồng!
- À này, thêm chiếc ghế bành bọc da ngựa vằn gần tủ giày thì sao nhỉ? Tôi mới nhìn thấy một cái tuyệt đẹp ở phòng trưng bày. Sang trọng lắm! - Tay trợ lý gắng kèo nài thêm, chưa nguôi dằn vặt bởi ý nghĩ khoản tiền mà chủ anh ta bỏ ra cho hợp đồng này là quá nhiều.
Khuất sau chiếc máy Apple, Huy đứng bật dậy, đột ngột. Bất kể trưởng nhóm đang giải thích nhẹ nhàng, bất kể tay trợ lý ném về phía anh tia nhìn kiêu hãnh vô lối, Huy vẫn lảo đảo bước tới. Bằng cả hai tay, anh túm chặt ngực áo in những bông hoa nhiệt đới của kẻ nhiễu sự, kéo xềnh xệch, lôi thẳng ra phía cánh cửa kính xoay. Một cách thản nhiên, anh ghé tai gã, thì thầm vừa đủ nghe:"Biến đi, đồ tồi tệ. Chỉ được quay lại đây khi mọi thứ đã hoàn tất!". Khá mạnh tay, anh tống hắn bắn ra ngoài.
Gã trợ lý loạng choạng suýt ngã. mất mấy giây hoàn hồn, anh ta toan lao ngược vào trong la hét trả đũa. Nhưng, vẻ mặt lạnh lẽo cùng ánh mắt chói gắt của Huy quá ghê khiếp. Tay trợ lý bỏ ngang ý định. Nhặt bản hợp đồng và các tờ giấy in, anh ta bước dọc theo bức tường kính trong suốt của phòng thiết kế, vuốt phẳng chiếc áo sặc sỡ Cavalli. Ở đoạn rẽ, ngay góc ngồi của Huy, anh ta ngoảnh nhìn đối thủ, rít lên "đồ điên!" và đưa ngón tay ra thô tục. Ấm ức nhưng rõ ràng anh ta đã lấy lại sự cân bằng. Huy ngược lại. Anh không sao hiểu nổi một tạo vật đẹp đẽ như Minh lại tan biến đi, còn những kẻ hợm hĩnh, ngu ngốc và thẩm mỹ tồi tàn như cái gã mặc áo lụa kia vẫn nhởn nhơ, ra sức đòi hỏi mấy thứ đồ phù hoa giả tạo. Trong cơn giận dữ tăm tối, anh nghĩ chừng như một bàn tay nhầm lẫn và bất công đang điều khiển mọi việc. Mình thuộc về số những người không may lọt vào vòng xoáy kỳ dị ấy. Tìm được một kẻ khác trút xuống nỗi giận dữ dồn nén, nhưng tâm trạng anh không khá hơn. Nếu không nói là thêm nặng nề.
Hôm ấy, từ cao nguyên về thành phố, mọi người chuẩn bị lên xe, Huy bỗng bước tới, giữ chặt bàn tay Quỳnh, kéo mạnh. Bị lôi đi đột ngột, cô ta bước theo như người máy, không kịp nghĩ đến chuyện vùng ra. Họ ngồi cạnh nhau trên băng ghế cuối xe. Các câu hỏi anh đặt ra về Minh, về những sở thích đặc biệt của cô ấy, về các mối quan tâm mà cô ấy bày tỏ trong quãng ngày sau chót được Quỳnh đáp trả bằng vài câu nói ngắn, thông tin không đáng giá. Nhưng thường hơn, cô ta khoanh tay im lặng, lơ đãng nhìn ra con đường mờ hơi nước, giả tảng không nghe thấy gì hết. Khi Huy ngồi im, cô ta bóc một thỏi kẹo bạc hà, nhai và cắn chúng vỡ nát trong miệng, cố ý phát ra tiếng động khó chịu như những đứa trẻ ngoan cố. Sau đó, cô ta tiếp tục thở mạnh, phả vào xung quanh hương thơm cóng lạnh, hắc và khô khốc.
Vì lẽ gì Minh dành chú ý đặc biệt cho The Joker, một nhân vật thuần tuý hư cấu, sinh ra từ những tranh truyện rồi bước lên màn ảnh?
Tại sao cô ấy và tay diễn viên xấu số kia có một kiểu chết trùng hợp?
Trò chơi tàn bạo của trí tuệ sáng rõ hay chỉ hay chỉ là một tình cờ ngẫu nhiên?
Từng câu hỏi bám chặt vào Huy, như loài côn trùng có những giác bám sắc nhọn, tàn nhẫn cào cấu.
Trái với những gì người ta nghĩ về cái chết - Quyển sách khép lại, dù đọc xong hay chưa không còn quan trọng nữa. Trạng thái yên bình. Ký ức tốt lành - với Huy, thật kỳ dị, sự ra đi của Minh giống một khởi đầu hơn là kết thúc. Tình yêu của anh dành cho cô ấy càng thêm sâu đậm. Lẽ ra, anh cần can đảm, nói với cô ấy sớm hơn về cảm xúc của mình. Như thế, sơ suất vào chiều hôm ấy hẳn đã không xảy ra. Nhưng, ở khía cạnh khác, Huy nhận ra anh biết quá ít về Minh. Anh cũng lờ mờ hiểu, nếu tháo gỡ được nút thắt về gã mặt hề, anh sẽ nắm rõ hơn, tiến đến gần hơn bản chất đích thực của Minh. Và từ đấy thấu suốt hơn con người anh từng yêu thiết tha.
- Làm ơn giải thích rõ hơn cho tôi nhân vật The Joker. Tại sao Minh dành cho anh ta ưa thích đặc biệt? - Huy chạm nhẹ vào tay Quỳnh, đề nghị.
- Nghe đây, tất cả những gì về Heath Ledger chỉ là phỏng đoán của riêng tôi. Vài lần, tình cờ đi qua phòng của chị họ, tôi thấy chị ấy xem đi xem lại The Dark Knight. Còn tại sao như thế thì chỉ có chị ấy mới giải thích nổi. Chẳng hạn, chị họ tôi quan tâm đến phim vì ấn tượng về anh chàng tài tử trẻ ấy, hoặc vì chị ấy thích xem phim dựng lại từ comic. Ai mà không có vài sở thích kỳ khôi. Anh hài lòng rồi chứ?
- Ừ, tạm thời!
- Mặc dù chúng tôi là chị em họ, nhưng ngoài việc chia sẻ khoản tiền thuê nhà trọ học hoặc cùng đi mua sắm linh tinh chúng tôi biết rất ít về nhau! - Cô ta nói nhanh, khi ngoảnh nhìn đôi mắt trống rỗng của Huy.
- Tại sao lại thế? - Anh thốt lên khó nhọc.
- Giá như tôi biết được! - bằng cái nhún vai lạnh lẽo, Quỳnh tỏ ra cô ta không muốn nói gì thêm.
Về đến thành phố, anh và những người bạn lớp Minh chia tay nhẹ nhõm. Họ biết, sẽ chẳng có gì khiến họ phải gặp lại nhau nữa. Quỳnh lỉnh ngay ra trạm xe buýt, giữ nguyên vẻ mặt thờ ơ. Tuy nhiên, đi ngang qua Huy, cô ta chợt nhớ ra điều gì đó, bước đến, nói khẽ vừa đủ nghe: "Một chuyện nhỏ này tôi quên mất. Chừng hai tháng trước, tôi và chị họ có nói chuyện. Chị ấy bảo rằng có một ai đó yêu chị ấy. Hoặc chị ấy tìm thấy một ai đó để yêu. Đại loại thế. Người đó là anh, phải không?". Huy im sững, choáng váng. Cô ta quay bước đi luôn. Có thể mình bị ảo giác, Huy nghĩ, nhưng anh tin đã nhìn thấy nụ cười ranh ma loé lên dưới đáy mắt em họ của người đã mất.
Trong một thời gian ngắn, thế giới quanh Huy đột nhiên mất màu. Tiết lộ của Quỳnh âm vang trong tai anh. Những chuyển động của con người, xe cộ và cả cây cỏ thiên nhiên bỗng dưng biến thành chuỗi hình ảnh âm bản trên một đoạn phim trầy xước, với các âm thanh bị trượt đi. Ngay chính Huy, cũng hệt như một vật thể được lập trình sẵn, vận hành ổn thoả và chuyên nghiệp, nhưng hoàn toàn tách biệt với suy nghĩ bên trong.
Những buổi tối trở nên không sao chịu được. Việc đi lại giữa bàn học và bếp hay bàn học và phòng ngủ khiến anh cảm thấy ghê sợ khi bàn chân phải chuyển động, tiếp xúc với sàn gạch lạnh. Hệt như không phải trong căn hộ chung cư quen thuộc mà anh đang ở dưới đáy đại dương mênh mông, với buồng phổi bị tắt nghẽn và mất phương hướng. Bất kể một âm thanh nào dội đến cũng khiến anh như muốn phát điên. Nhưng nếu phó mặc cho sự xâm lấn của cảm xúc, thì mọi thứ sẽ không sao cứu chữa được nữa. Bằng thứ kỷ luật sắt đá, gần như tàn nhẫn, Huy buộc mình đến trường, chăm chú ghi chép bài giảng bên cạnh các đồng môn và bắt tay vào bài thi học kỳ. Chỉ đôi khi, anh nghĩ mình giống như một kẻ bị bắn thủng bụng, tự băng bó, khoác lên một bộ cánh thật ổn và hoà vào đám đông. Tuy nhiên, viên đạn vẫn nằm nguyên đấy, trong cái ổ bụng với các cơ quan nội tạng bị xáo trộn, đang có nguy cơ trở nên thoái hoá, mỗi ngày một chút.
Ở công ty, phương án thiết kế anh đưa ra được chọn làm bản vẽ cơ sở để trưởng nhóm trao đổi với chủ đầu tư. Đó là sự kiện chưa có tiền lệ, với một sinh viên hiện diện ở văn phòng theo diện thực tập. Giám đốc công ty không tiếc lời khen ngợi khen Huy như một designer triển vọng hiếm thấy. Một vị trí tốt hứa hẹn sau ngày tốt nghiệp. Một mức lương mới được đề xuất. Điều kiện làm việc mở, tự do hơn, đáng mơ ước với bất kỳ sinh viên năm ba nào. Toàn các sự kiện tốt lành. Huy đón nhận chúng bình thản. Khi làm việc và học điên cuồng, cảm giác đau đớn dịu đi. Nhưng, ở một lẽ nào đó, anh bắt đầu nhận ra thứ logic kỳ dị của đời sống. Những điều tốt đẹp bao giờ cũng song hành với các sự kiện tồi tệ. Chỉ những ai ngây thơ mới tin rằng họ có thể điều khiển cuộc sống, theo ý muốn họ. Bên dưới bề mặt rạng rỡ tươi vui, thế giới này thực ra là một nơi chốn đầy ắp các bí mật tăm tối và những nguy cơ không thể nào chịu đựng nổi.
Sự biến mất của Minh đột ngột đẩy Huy đứng trên bờ vực của những vấn đề trước đây anh chưa từng bận tâm. Bên kia đường biên, Minh muốn nói gì với anh về cuộc đời chưa trọn vẹn? Giá trị toàn diện một đời người là gì? Người ta có quyền sử dụng thời gian sống theo ý mình không, hay tất cả chỉ là sự quy thuận theo một sắp đặt vô hình có sẵn? Càng cố gắng tìm lời giải, Huy càng thấy mọi thứ anh biết về Minh quá mỏng manh. Vì thông qua người đã mất, anh nhận ra hiểu biết về chính mình của anh cũng ở mức tồi tệ. Thỉnh thoảng, anh kiên nhẫn gọi điện cho Quỳnh. Thường thì nhạc chuông đổ suốt, rồi tắt. Bằng sự câm nín lạnh lẽo, cô ta muốn lảng tránh một điều gì đó. Duy nhất một lần, Quỳnh nhấc máy, hét lên:
- Anh vẫn muốn hỏi về Minh và cái phim The Dark Knight quái quỷ?
- Đúng vậy. Hãy nói thêm đi! - Anh hét to không kém, phẫn uất.
- Tôi nói rồi, không biết gì cả! - Cô ta đột ngột hạ giọng - Nhưng này, tại sao anh cứ đeo bám mấy chuyện kỳ quặc và vô nghĩa ấy hoài vậy?
- Tôi tin rằng, chúng có mối liên quan nào đó đến cái chết của cô ấy...
Đầu dây bên kia lặng đi. Sự im lặng phảng phất nỗi sợ hãi.
Những đêm khuya nằm dài trên lan can hẹp là phiến gạch chừng bốn tấc của ban công, trong trạng thái bấp bênh có thể rơi xuống mặt đất bất cứ lúc nào nếu cựa khẽ, Huy mắt mở thao láo nhìn lên khoảng trời sâu thẳm. Chỗ nằm này cho anh một góc nhìn chưa từng biết. Các toà nhà chung cư cao tầng hơn đang xây, vươn thẳng lên trời. Tiếng máy khoan, tiếng đóng cọc nhồi rầm rì. Càng lên cao, những đỉnh toà nhà càng có nhiều hướng co cụm vào nhau, như một mũi khoan xoáy thẳng vào nền trời bị bỏ trống, nhẵn mịn. Gần tầm mắt Huy hơn, cũng góc nhìn từ dưới lên, là chậu cà chua một cô bạn cùng lớp tặng hồi sinh nhật năm ngoái. Mấy hôm nay, anh quên tưới. Đám lá mềm ban ngày ủ rũ, nhưng đêm xuống lại hồi sinh. Các cuống lá mọc đăng đối, thở phập phồng, dù ồn ào hay câm nín, hết thảy mọi thứ đều đang sống, đang hoạt động. Cảm giác cuộc sống an toàn, vì mọi thứ ở đúng vị trí của mình. Sự rối loạn chỉ hiện ra, khi một mắt xích bị chặt đứt, hoặc một thành phần nào đó chọn sự bất thường. Đầu óc Huy chợt tê dại. Khám phá này có liên quan đến cái chết đột ngột của Minh không? Do tác động của con côn trùng nào đó rúc trong chậu cây, một viên đất khô tan ra thành bụi. Phấn thổ bám vào hốc mũi, khoé mắt. Anh tiếp tục dòng suy nghĩ chậm rãi, cố gắng không khóc. Nhưng vẫn khóc.
... Như lúc này đây.
Hơn ba mươi phút sau khi gây sự trút giận lên gã trợ lý của nữ ca sỹ, cảm giác buồn rầu khủng khiếp trong Huy vẫn không nguôi ngoai. Gạt mô hình mặt bằng dang dở sang một bên, anh xuyên qua hành lang, vào nhà vệ sinh. Bồn rửa mặt ở phía ngoài. Mở vòi nước chảy hết cỡ, Huy cúi đầu, ghé mặt vào dòng nước đang cuộn mạnh. Đột nhiên, có tiếng gõ nhẹ trên cửa. Trưởng nhóm thiết kế thò đầu vào, gọi: "Huy, có người đến văn phòng tìm cậu!". Anh khoá nước, vội vã lau khô mặt, trở về phòng.
Người đang chờ anh trước cửa phòng thiết kế là Quỳnh. Cô ta mặc bộ quần áo mùa hè mốt mới nhất, quần short ngắn và áo blouse hở lưng với những dải dây đan tết lạ mắt, vô tình khiến cô ta giống như một con cá mắc lưới. Chiếc kính Marc Jacob choán kín nửa trên gương mặt. Nghiêng đầu nhìn Huy, cô ta nở nụ cười thân thiện, nhưng lại đưa ra nhận xét thản nhiên:
- Anh vừa khóc, đúng không?
- Chuyện đó có gì quan trọng với bạn?
- Okay, không tranh cãi! Tôi chỉ muốn rủ anh đi cùng tôi một chút. Nhưng trước hết, lau khô mắt đi. Tôi không thích chung quanh nghĩ tôi làm cho anh khóc!
Huy mệt đến mức không muốn đôi co với cô nàng kỳ quặc. Ra khỏi công ty, họ đi trên vỉa hè mới lát gạch, tìm một quán nào đó. Phía trước, một chiếc xe Honda hỏng chắn ngang lối. Người sửa xe đạp máy, lên tay ga. Cảnh tượng mệt nhọc, kỳ dị, gợi lên một xúc cảm sâu xa về sự kiên nhẫn. Họ phải bước vòng xuống lòng đường. Chiếc xe thình lình nổ máy ầm ĩ. Khói phun mù mịt. Bỗng, anh cảm thấy một sự tiếp xúc nhẹ ở khuỷu tay. Vẫn bằng giọng bình thản, Quỳnh nói chậm rãi: "Có lẽ anh linh cảm đúng. Những gì xảy ra với chị họ tôi hình như không phải là tai nạn. Nó diễn ra, theo một sắp xếp có sẵn!".