Huy nhìn cô gái trước mặt, không rời mắt, giống như cách người ta ngắm nhìn một tạo vật đẹp đẽ nhưng hoàn toàn bất ổn.
Trong những lời Quỳnh vừa thốt ra, có gì đó thật ghê rợn. Mất một lúc, anh mới hiểu đó là điều gì.
Sự bất nhẫn và vô cảm luôn đi cùng thói hám lợi. Ngay trong những lựa chọn ngỡ như là đương nhiên, chẳng có gì phải băn khoăn cân nhắc thiệt hơn, rốt cuộc người ta vẫn nghiêng về phía cái gọi là thực tế. Tiền bạc. Các món hời. Sự đổi chác khôn ngoan. Những ý niệm được xem là đương nhiên, lẩn khuất khắp nơi. Thế nhưng khi nó đột ngột hiện ra trong một bối cảnh cụ thể, chộp lấy anh khi anh không hề lường trước, nó đã đẩy anh rơi thẳng vào trạng thái bàng hoàng. Rõ ràng, kẻ giấu mặt hiểu rất rõ con mồi của mình sẽ ứng xử ra sao trước cái bẫy hắn giăng lên. Hắn sợ hãi bí mật rò rỉ, chắc chắn. Nhưng rõ ràng, hắn cũng khoái trá quan sát những con mồi của mình vùng vẫy với bản thân nó, trước miếng mồi quá khó từ chối. Minh đã mắc kẹt trong chiếc bẫy tương tự. Hẳn cô cũng vùng vẫy tìm cách thoát thân, nhưng không thể, nên rốt cuộc đã phải tìm đến giải pháp tăm tối. Duy nhất Quỳnh hiểu rõ điều này. Nhưng cô ta câm lặng. Và giờ đây, sẽ là anh?
Không có gì tuân theo dự định. Trong cuộc dốc sức rượt đuổi kẻ giấu mặt, ngỡ như đã chạm tay vào sự thật, rốt cuộc vẫn có một điều gì khác tìm cách kéo bật anh chệch khỏi đường đua. Ngay cả khi anh tỉnh trí, thì lòng tham, sự khát thèm tiền bạc của người ở bên cạnh vẫn tác động đến anh, theo một cách không thể tin nổi.
Cảm giác ngạc nhiên, giận dữ hay ghê sợ đã cạn kiệt. Tất cả các sự việc mấy hôm nay đẩy anh vào tình trạng quá tải. Hệt như bên trong anh, một thế giới bị bóc vỏ từ từ, để lộ dần các vết nứt rạn sâu sắc, chuẩn bị cho một tiến trình sụp đổ mà dù nỗ lực đến đâu, anh cũng không thể chống cự. Cảm giác duy nhất sót lại lúc này đây là nỗi buồn thấm thía. Mất một hồi lâu, Huy mới cất nên lời.
- Ý em muốn chúng ta sẽ từ bỏ bí mật giữa chừng, thương lượng với người giấu mặt, để kiếm chác một món tiền nào đó, đúng không?
- Em chỉ muốn anh nghĩ kỹ. Tại sao không nhân cơ hội này, thay đổi hoàn toàn cuộc sống của mình lâu nay? Hơn một lần, chắc chắn anh cũng mơ về khoản tiền lớn, cho một dự định lớn.
- Dự định gì? - Anh lạnh lùng.
- Du học. Mua căn hộ, chấm dứt tình trạng ở nhà thuê. Hoặc đơn giản hơn, một chuyến du lịch hay một vật dụng đắt giá.
- Em quá hiểu anh đã khó khăn thế nào để đeo bám vụ này. Tại sao bỏ cuộc, khi đích đến gần kề? - Huy nhìn xoáy gương mặt bình thản của cô gái mới chỉ hơn một tiếng trước thôi, anh đã tin rằng mình gắn kết với cô ấy trong một mối dây bền chắc. Đến mức gần như anh đã nghĩ tên gọi của nó là tình yêu.
- Nếu đích đến quá nguy hiểm? - Quỳnh nghiêng đầu, giọng khô lạnh - Tại sao ta phải theo đuổi những thứ ta biết chắc chẳng mang lại điều gì, ngoài những đe dọa rình rập? Anh có sợ hãi không?
- Em muốn bỏ cuộc, để trở lại cuộc sống bình lặng và an toàn như trước kia?
- Không.
Huy giật mình:
- Chẳng phải em đề nghị anh chấp nhận thương lượng?
- Trong thâm tâm, anh không muốn thế? - Mắt cô ta lóe tia ngờ vực sắc lạnh.
- Ừ, anh có nghĩ đến nó! - Anh thừa nhận, với một chút bực dọc - Nhưng anh không bao giờ làm điều tồi tệ đến vậy. Còn em, em cũng không muốn ư?
- Đúng. Em chưa bao giờ muốn thoả hiệp. Vấn đề là em phải đoan chắc anh có chung ý nghĩ với em. Anh cũng phải đi đến cùng một mục đích như em - Trong giọng nói của cô ta, phảng phất đau đớn - Em không muốn bị phản bội giữa chừng. Nhất là trong bối cảnh mọi thứ vô cùng bất ổn.
Những gì anh suy đoán lại ngoặt sang một hướng khác. Quỳnh luôn luôn khác biệt với ấn tượng mà cô ta tạo ra, lẽ nào anh lại quên điều đó. Huy thở nhẹ, không phải không nhẹ nhõm.
- Em từng bị phản bội? - Huy tập trung hơn.
Quỳnh gật nhẹ. Nụ cười chậm rãi lan dần trên gương mặt, như một viên sỏi ném xuống, biến mặt nước bất động thành những quầng sáng tròng trành:
- Anh biết không, em đã rất sợ hãi và uất ức khi thấy chị họ bị bạo hành. Em đã gạn hỏi, thuyết phục. Có một lúc, gần như Minh sắp nói với em tất cả những bí mật giấu kín. Nhưng rồi chị ấy đột nhiên im lặng, để đánh đổi những thứ chị ấy cần. Các món đắt tiền. Những đồ dùng hiếm ai có được. Tiền bạc. Vẻ ngoài tách biệt. Thành trì đảm bảo cho chị ấy an toàn. Giá như Minh can đảm, một lần thôi, vượt ra ngoài cái thành trì đó, chị ấy đã không có kết cục thảm khốc đâu.
- Cô ấy quá tham vọng, phải không? - Huy hỏi thẳng.
Trong cách Quỳnh nhìn anh, ngỡ như cô đang lặn xuống một vực thẳm ký ức, rất lâu, rồi chậm rãi trồi lên với tất cả áp lực.
- Minh không phải là người tham lam đâu, tin em đi. Nhưng chị ấy bị cái ký ức gia đình sa sút suốt tuổi thơ ấu bám chặt. Minh luôn dằn vặt và lo sợ với ý nghĩ bị ném trả về chỗ cũ, bị giằng khỏi tay những thứ bé mọn mà chị ấy say mê. Thời chúng em bắt đầu bước vào giai đọan trưởng thành, thỉnh thoảng, chị họ rơi vào vài cơn trầm cảm. Em có muốn giúp gì cũng vô ích. Chị ấy bảo rằng có thể tự giải quyết. Bằng cách đọc sách. Đọc nhiều kinh khủng. Không như em, đọc và mơ mộng, chị ấy đọc chống cự với bản thân, để bới tìm các bí ẩn lẩn khuất nào đó. Và rồi, nhờ việc đọc, chị ấy phát hiện các ưu thế vượt trội của chính mình. Đọc chung một quyển sách, nếu em nói về chi tiết thích thú nào đó, Minh sẽ khiến em thấy mình ngớ ngẩn ngay khi đưa ra những nhận xét tinh ranh mà chỉ mình chị ấy hiểu tác giả cài đặt bên dưới câu chữ. Em vừa sợ, vừa say mê chị họ. Em lờ mờ hiểu ra, dù gắng gỏi sao chép, em cũng không thể bén gót Minh. Bởi chị ấy nắm rõ những ưu thế của mình. Không cô gái nào sử dụng bản thân giỏi hơn chị ấy. Những người thân trong gia đình đều tin rằng Minh là một cô gái bình thường, không có phẩm chất gì giá trị ngoài gương mặt xinh xẻo. Vì thế, họ luôn nói để cho con gái lớn lên tự nhiên, không ngờ rằng Minh chính là một cái cây hoang dại kỳ lạ nhất mà họ chẳng bao giờ tưởng tượng nổi... Tất cả những việc ấy diễn ra trước mắt em, ngay từ cái hồi em và Minh mới mười ba, mười bốn tuổi. Thật khó tin, phải không? Nhưng sự thật là vậy đấy. Từ ngạc nhiên và ngưỡng mộ, dần dần em cảm thấy sợ sệt khi quan sát chị họ dễ dàng tạo dựng các mối quan hệ. Chị ấy là người lựa chọn. Sẽ gây ấn tượng với ai. Sẽ làm gì để chi phối mọi việc mà người kia vẫn tin rằng họ là người giữ quyền quyết định. Đầu tiên là chàng trai trẻ hiền dịu. Sau đó là một người lớn tuổi hơn, học đại học, hiểu biết và trầm lắng. Rồi một người làm nghề môi giới bảo hiểm tàu biển có tài ăn nói sắc sảo. Với từng người ấy, chị họ cũng biến thành các mẫu người hoàn toàn khác. Khi là cô gái mạnh mẽ và cá tính. Khi yếu đuối ngây thơ. Khi khác lại là một kẻ mệt mỏi, hồ nghi và thất vọng. Hết thảy những biểu hiện ấy đều ăn khớp, hòa hợp tuyệt vời với dáng vẻ và diện mạo của Minh. Em nhớ có lần, chị ấy nhìn em thật gần, hỏi: "Em nghĩ ta đóng kịch có tài không?". Em không biết nói sao, vì em đã nghĩ, tất cả các biểu hiện kia đều là từng phần trích ra từ con người thật của chị ấy. Nhưng Minh bảo, chẳng có gì là thật cả. Vì hết thảy những điều thành thật đem ra phô bày trong cuộc sống này, đều bị lợi dụng và tiêu diệt không thương tiếc. Vậy đấy. Khi không còn là trẻ con nữa, em đã lớn lên rất nhanh, học rất nhiều bài học đáng giá mà không cần nhọc công nhiều đâu, Huy ạ. Tất cả đều nhờ Minh. Em nhìn thấy những vấp váp có thể gặp phải trên con đường của chị ấy đi qua. Em quan sát thế giới, nhìn nhận mọi người chung quanh, phán đoán các nguy cơ, tập cách tiếp nhận niềm vui thông qua con mắt chị ấy. Em gắn bó, yêu thương và cũng vô cùng căm ghét Minh, là vì thế.
- Nhưng rồi Minh đã thay đổi?
Chuyển tia mắt lên một điểm vô định nào đó phía sau vai Huy, người kể chuyện gật nhẹ. Hít nhẹ cánh mũi xanh nhợt nhạt, cô ta thì thầm:
- Đấy là năm em học lớp mười một. Hôm ấy trời mưa phùn ảm đạm. Minh đi đâu đó về nhà rất muộn. Hai chị em kéo ra một chiếc thùng gỗ trong nhà kho, cọ sạch. Em đun nước ấm, đổ vào đấy thùng. Chị họ tuột hết quần áo dính đầy bùn đỏ, bước vào cái thùng nóng sực ấy. Khi em hỏi có cần xà phòng gội tóc hay cần em cọ lưng giúp không, Minh bảo em cút đi. Nhưng em không cút. Em cứ lảng vảng gần bếp lò, luộc những mẻ đậu trắng để sáng mai người ở hàng rau quả ngoài chợ đến lấy mối. Có một lúc, mải nghĩ vẩn vơ, em không nghe thấy tiếng khoá nước nữa. Ngoảnh lại, em chẳng thấy Minh đâu. Em tưởng chị ấy đã tắm xong. Thật ra, chị ấy ngụp đầu trong nước. Lâu kinh khủng, không thể tin nổi. Khi em hiểu ra, nhào đến, thì chị ấy tự trồi lên, như chẳng có gì xảy ra. Minh xanh tái, nhìn thấy rõ từng mạch máu bên dưới làn da mỏng. Em bỗng hiểu là chị ấy đang khóc. Chỉ có khóc và đau khổ, chị ấy mới thản nhiên phô bày sự trần truồng trước mặt người khác như thế. Trước đó, chưa bao giờ chị họ khóc cả. Anh đoán được sự vụ ấy ám ảnh em như thế nào rồi đấy...
- Rồi sao nữa?
- Sau lần đó. Minh không trò chuyện, không chia sẻ điều gì với em nữa. Một trong những người quen của gia đình tặng chị ấy chiếc laptop. Có lẽ anh hiểu, trong hoàn cảnh gia đình khó khăn, một cô gái mười tám tuổi bỗng sở hữu một laptop đắt tiền không thể không gây nghi ngại. Nhưng rồi chị ấy đã nói gì đấy, khiến mọi người bị thuyết phục. Trong năm đó, bỗng dưng nhà chị họ bỗng khá giả dần. Ánh hào quang của sự sung túc xưa cũ quay trở lại. Minh quyết định sẽ xuống thành phố thi đại học. Đột nhiên, chị ấy cắt đứt tất cả các mối quan hệ cũ, tập trung cho việc học. Một lần nữa, chị ấy lại chìm vào sách vở. Em rất nhớ một lần, từ trong phòng, chị ấy đọc thành tiếng khe khẽ một đoạn văn, hay một bài thơ thì phải...
- Chúng ta sẽ hẹn nhau bên khung cửa ngôi nhà cũ. Dưới bóng dàn hoa june. Và em sẽ kể với anh bí mật của tuổi ấu thơ. Về con ác là không kịp bay đi trú đông, chết cóng dưới tuyết... - Huy cất tiếng chậm rãi, mắt nhìn người đối diện trừng trừng.
- Anh biết nó sao? - Quỳnh đờ đẫn.
- Em kể tiếp đi!
- Đoạn sau thì anh biết rồi đấy. Chị họ đỗ đại học, xuống thành phố, trọ học. Một người nào đó bao bọc, chu cấp. Mọi thứ với Minh đều ổn thỏa. Nhưng, hơn ai hết, em hiểu, sâu thẳm bên trong Minh, một điều gì đó vô cùng miễn cưỡng và dằn vặt. Cách đây khoảng nửa năm, nếu em nhớ không nhầm, chị ấy bỗng nói sẽ thay đổi. Chị ấy bảo đã đến lúc không thể sống như cũ. Chị ấy tìm được một người để yêu, thật sự.
- Ai?
- Anh!
Huy xoa mí mắt bằng lòng bàn tay khô rát. Bây giờ thì Quỳnh không còn có ý định nán lại thêm phút nào nữa. Trước khi quay đi, cô hỏi khẽ:
- Sao không hỏi em Minh sử dụng laptop vào việc gì?
- Em nói đi!
- Viết nhật ký điện tử. Blog.
- Em mở được blog của Minh?
Quỳnh lắc đầu:
- Chị ấy cài đặt nó ở chế độ cá nhân. Không ai khác, ngoài Minh, vào được cái blog ấy.
- Ngay cả em, một người học công nghệ thông tin? - Huy nhíu mày.
- Vấn đề là em không biết nick của chị ấy, nên không thể mò mẫm dò tìm. Nếu anh và em tìm được cái blog, chúng ta sẽ tiến hành thương lượng với kẻ giấu mặt. Với lợi thế nghiêng hẳn về phía chúng ta.
Cánh cửa khép nhẹ sau lưng Quỳnh. Huy ngồimột mình, nhìn thẳng ra khung cửa sổ sáng rực. Một cách bình thản, anh đứng dậy,mở ngăn kéo tủ. Quyển sổ bìa da xanh. Anh biết chính xác, cách vào cái blog bímật được Minh ghi rõ trong quyển sổ này.