The Joker

Lượt đọc: 135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quan Hệ Nguy Hiểm

❊ ❊ ❊

Những con số, dấu và chữ cái lẫn lộn vào nhau. Tuy nhiên, ở lần quan sát này, Huy mới thấy, thật ra trên cả trang giấy, tồn tại một quy tắc chung: các dãy chữ số và ký tự có độ dài bằng nhau, được Minh viết ngay hàng thẳng lối bằng nét chữ nghiêm ngắn, đều đặn. Một vài chữ có nét mực đậm hơn bình thường , đôi chút. Chừng như đôi khi có ý nghĩ bất thường lóe sáng, Minh đã đè mạnh tay trong khi viết. Và một điểm đặc biệt nữa, khi nhìn từ phải sang, ở các hàng theo số lẻ từ trên xuống có khoảng 27 ký tự xếp theo trình tự giống hệt nhau.

Những bí mật quan trọng nhất là những bí mật hiện diện ngay trước mắt. Không che đậy. Vấn đề nằm ở chỗ người ta nhìn chúng như một đám hỗn độn. Hoặc một thứ rắc rối mặc nhiên, không thể nên không cần giải thích. Khi người ta tin rằng mọi việc được vận hành ổn thỏa khi việc theo đuổi các manh mối khác vẫn được tiếp tục. Không ai thừa nhận tất cả chỉ là một cách gọi khác của sự lảng tránh. Thế nên, việc của anh giờ đây là sử dụng những dòng chữ này, vào đúng chỗ của nó.

Huy mở máy tính, tựa hẳn lưng vào ghế, ngồi thừ. Ánh xanh màn hình máy tính đang khởi động hắt xuống, lật phật vì gió quạt, rồi bỗng nằm yên. Đó là trang giấy vẽ Quỳnh. Nhìn từ góc nghiêng này, hình ảnh trên giấy sống động lạ thường. Mái tóc ngắn. Những đốm tàn nhang. Các ngón tay xòe rộng trên bàn phím. Cái monitor trước mặt nhân vật trong tranh hình như không ổn lắm về phối cảnh. Minh vẽ nó to hơn tỷ lệ thông thường. Đột nhiên, anh nhoài cả thân hình về phía trước. Những đốm đen được vẽ trên mặt màn hình không phải là các nét vạch hay chấm tạo sáng tối. Khi nhìn gần sát, nó rất giống các nét chữ viết sin sít nhau. Huy lập cập mở ngăn kéo, lấy chiếc kính lúp vẫn dùng để soi chi tiết khi lắp ghép mô hình mặt bằng.

Huy, chỉ có anh mới giúp được em!

Nét chữ mảnh, được viết bằng đầu bút 0.2mm, loại nhỏ nhất trong hộp bút vẽ kỹ thuật. Anh lặng đi. Không có gì là sự tình cờ. Ngay cả trong một hỗn loạn, thì anh cần phải hiểu, mọi thứ sẽ đến lúc xếp vào đúng chỗ của nó, xóa đi những ảo giác sai lạc, hay để hiện ra với đúng thực chất của nó. Minh đã lường trước hết thảy. Cô ấy đã nghĩ đến khoảnh khắc này. Cô ấy đã nghĩ đến anh, chính anh chứ không ai khác, khi vẽ bức tranh và viết dòng chữ bí mật.

Một lời kêu cứu hay một thông điệp bí mật nào khác nữa?

Cảm giác buồn, sợ và cô độc một lần nữa xâm chiếm. Cô ấy đã mất. Khi sự đau đớn không được giúp đỡ đúng lúc, phải chăng mọi thứ sau đó đều trở nên vô nghĩa? Anh đột ngột ngoảnh về phía sau. Ngoài ban-công, tấm rèm vải phơi trên dây vừa bị gió thổi, phồng lên như cánh buồm trắng. Ngỡ như một cái bóng trong suốt vừa lướt trên mặt sàn. Anh im lặng, chờ đợi. Nhưng không ai cả.

Âm thanh lách cách trên bàn phím phá vỡ sự im lìm nặng nề choán đầy căn hộ. Huy vào net. Một cách cẩn trọng, anh bắt đầu gõ từng ký tự một trong dãy chữ đầu tiên của quyển sổ da cừu xanh vào khung địa chỉ. Enter. Máy mới cài lại nên chạy rất nhanh. Ba giây. Không có kết quả nào. Thoáng nhíu máy, anh lần xuống dãy ký tự kế tiếp. Kết quả vẫn không có gì khá hơn. Nhưng, với lời gợi ý của Quỳnh, và thêm lời nhắn bí mật gửi lại của Minh, anh tin đây chính là đường link để tiến vào cái blog bí mật. Một cách kiên trì, anh gõ tiếp thêm ba dãy ký tự nữa. Dòng chữ the page cannot be displayed liên tục hiện ra. Mệt và thất vọng, anh đóng các trang đang dò tìm. Để thoát khỏi tâm trạng nặng nề, anh mở một bản vẽ nội thất chưa hoàn chỉnh, tập trung chú ý vào công việc cần hoàn tất.

Bản đồ án nhỏ, không mấy phức tạp nên được giao cho Huy toàn quyền. Căn hộ 72 mét vuông của một người đàn ông độc thân chưa đầy ba mươi tuổi, trở về từ Hà Lan. Anh ta làm việc trong lĩnh vực quảng cáo. Yêu cầu thiết kế đặt ra không phức tạp, thậm chí khá phổ thông ở thời điểm hiện nay: phòng làm việc cũng là thư viện chứa hai ngàn đĩa phim, năm trăm quyển sách và tạp chí. Khu vực tiếp khách đồng thời là nơi trưng bày một số món trong bộ sưu tập nghệ thuật theo phong cách Tây Á. Một số món đồ gia dụng đã có sẵn như sofa, kệ tủ phòng ngủ, vài tranh ảnh treo tường... Huy mở thêm file hình chụp sẵn các món đồ vật. Chúng không có giá trị thẩm mỹ cao nhưng gắn bó với người đàn ông trẻ, từ trước khi anh du học. Việc của Huy lúc này là tạo nên một không gian sang trọng, in dấu ấn kiêu hãnh của chủ nhân, nhưng lại không quá phô trương. Và một đòi hỏi đặc biệt nữa, lần đầu tiên Huy phải đối diện xử lý, là cách bài trí vật dụng trong căn hộ nhất nhất phải thuận tiện cho một người thuận tay trái. "Từ nhỏ, tôi đã chán ngấy khi phải ép mình làm mọi thứ như một người thuận tay phải. Giờ đây, tôi chỉ muốn được thoải mái một chút, ít nhất là trong cái ổ riêng của mình!". Khi đưa ra yêu cầu này, chủ nhân căn hộ mỉm cười, chứng tỏ cho Huy xem khả năng sử dụng tay trái trên cả khéo léo. Anh ta viết lên mảnh giấy A4 tựa đề của một bản nhạc bằng nét chữ in hoàn hảo. Chỉ có điều, ngược với cách thông thường, anh ta viết từ phải sang trái. Một tài vặt của hầu hết những người thuận tay trái.

Hình ảnh Minh hiện ra trước mắt Huy, những hôm họ ngồi bên nhau trước giờ học ở lớp tiếng Pháp. Cô nói rất ít, gương mặt hướng chếch qua bên, lơ đãng, hồ như không mấy lắng nghe những lời ấp úng tạo thành câu chuyện hơi lộn xộn của anh. Thế nhưng, vài khoảnh khắc, cô lại nhìn thẳng vào mắt người đối diện, không ngại ngần. Anh bối rối im bặt, thì cô bỗng nở nụ cười dịu dàng, thở nhè nhẹ, bàn tay mân mê mặt sợi dây chuyền - chiếc USB đeo trên cổ. Anh đã bị mê hoặc bởi động tác vô thức ấy. Một đôi lần, anh đã nghĩ sẽ cầm lấy bàn tay Minh. Nhưng ngay khi anh nghĩ, thì cô ấy đã vươn tay cầm lấy cốc nước trước mặt. Luôn là bàn tay trái.

Các mắt xích vụn nối vào nhau, không thể sáng suốt hơn. Huy đã hiểu vì sao phần cuối của những dòng ký tự bí hiểm - nhìn theo cách thông thường của một người thuận tay phải như anh - lại giống nhau. Gốc của những tập tin có chung một địa chỉ trên mạng. Huy với tay lấy lại quyển sổ. Anh gõ lại theo thứ tự từng con chữ, số, các dấu ấy, nhưng theo chiều từ phải sang trái. Có những ký tự quá quen thuộc... T.H.E.J.O.K.E.R... Khi gõ vào đúng, địa chỉ trên blank hiện lên rõ ràng, không thể đơn giản hơn. Những ngón tay run run gõ nốt mấy ký tự cuối cùng. Enter.

Mồ hôi ứa ra trên trán Huy từng giọt to. Những bí mật đã bắt đầu lộ sáng. Hơn ai hết, anh hiểu rõ mình tìm được điều gì. Chắc chắn, mấu chốt nằm ở đây...

Cuối cùng, mình đã thành công. Huy lẩm bẩm một mình. Anh đã tìm được.

Giao diện của blog hiện ra.

Ban đầu là màu xanh nhạt. Rồi chầm chậm hiện lên bức ảnh dàn hoa june được Minh sử dụng làm hình nền. Ở entry đầu tiên, chỉ có đường link dẫn đến trang web có chứa một đoạn phim. Huy bấm vào mũi tên play bên góc trái. Mắt anh nhìn màn hình trừng trừng.

Đầu tiên là chiếc laptop quay cận cảnh. Nó đặt trên cửa sổ. Một khung cửa sổ rộng mở, ở phòng khách ngôi nhà trọ của Minh. Thảm cỏ xanh sẫm lộn ngược. Khi điều chỉnh lại, người cầm camera hướng ống kính ra cánh cổng có vệt nắng đậu. Những cụm hoa cẩm tú cầu xanh và tím khi nhìn gần gợi cảm giác hơi ma quái, tựa như có một làn hơi nước bao phủ. Màn hình tối đen. Đột nhiên, đôi mắt Minh, hay chính xác hơn là nửa trên gương mặt cô choán kín màn hình. Đôi mắt ráo hoảnh. Duy nhất một sự tập trung cao độ. Gương mặt Minh. Đôi vai nhô lên sau lớp vải áo ngủ mỏng manh. Phía sau vai cô, hình ảnh lại chao đảo gần xa khi cô di chuyển máy. Tiếng loạt xoạt của những bìa sách cọ vào nhau. Huy chợt hiểu, chuỗi hình ảnh anh vừa thấy nãy gờ là do Minh thử máy. Giờ đây, cô đang đặt máy quay lên kệ gỗ cao, tìm cách giấu nó đi giữa những quyển sách hay tạp chí.

"Tìm ngay quyển sổ đó, đưa cho tôi!".

Đột nhiên, từ trong loa vang lên lời ra lệnh. Minh giật mình. Các hình ảnh loạng choạng. Trên màn hình hiệu ứng hình ảnh giống như cô gái rơi thẳng xuống vực. Sau đó, ống kính bắt đầu giữ nguyên cái góc hơi chéo ấy.

Nhưng Huy không chú ý những điều ấy nữa. Anh bám vào giọng nói quen thuộc. Giọng của người từng gọi điện thoại cho anh, và cho cả Quỳnh.

Người vừa nói hẳn là đứng ở một căn phòng khác. Minh vội chạy đến ngồi ở chiếc ghế salon rời. Xếp lại nếp váy ngủ tỏa rộng trên ghế, cô mở một hạt cúc phía trên cùng, hất mái tóc dài mềm mại ra sau vai. Một chân co lên, xếp dọc theo đùi. Một chân xoải rộng. Dáng ngồi lạ lùng, vừa gò bó, vừa như sẵn sàng lao vọt đi. Một sự tính toán và xếp đặt không thể ổn hơn, tạo nên một hình ảnh hờ hững, bất cần, nhưng vẫn thật gợi cảm.

"Nhanh lên!".

Âm sắc cáu kỉnh và quyền uy lại vang lên. Nhưng Minh vẫn im lìm. Một lưng người đột nhiên hiện ra, chắn ngay giữa ống kính và gương mặt Minh. Một người trung niên. Có lẽ ngoài bốn lăm. Hoặc có thể già hơn. bộ trang phục quần jeans và áo Polo khiến người ta trẻ hơn tuổi thật. Bất kể góc máy làm cho mọi hình ảnh bị lùn xuống, theo tỉ lệ tương quan, rõ ràng người đàn ông này có vóc dáng khá cao. Huy mở căng mắt. Hình ảnh trước mắt và các hình ảnh in dấu trong đầu anh chồng chéo lên nhau. Thật khó để khẳng định đây chính là người đã chạy chiếc mô-tô Nhật. Nhưng, dù quan sát yếu kém, vẫn phải thừa nhận vẫn có đôi nét nào đó tương đồng...

Người trung niên đang thuyết phục Minh đưa cho ông ta ghi chép quan trọng nào đó. Minh lắc đầu, lẩm bẩm nói cô đã vứt hết mọi thứ rồi.

- Em có muốn tất cả những thứ đang có không? - Giọng người đàn ông lại rõ hẳn lên.

Minh lắc nhẹ, rồi ngồi im, hai tay buông xuôi. Khuôn đầu xinh đẹp hơi cúi xuống. Bằng một động tác đột ngột, người đàn ông đứng trước mặt cô bỗng nghiêng người. Một cái tát rất mạnh thình lình giáng xuống, khiến cô gái ngã bật ra sau, đầu tựa hẳn vào lưng ghế. Cổ áo chệch qua một bên, lộ ra một phần ngực. Giữ nguyên tư thế nửa nằm nửa ngồi ấy, Minh mở mắt trừng trừng. Mái tóc rối tung bám lên những sọc nhung kẻ bọc ghế, khiến cô ta trông như một con thú hoang dã, kỳ dị.

Vẫn xoay lưng về phía camera, người trung niên bỗng đưa tay xuống lưng quần. Ông ta tháo nhanh dây thắt lưng. Huy rùng mình. Buồn nôn khủng khiếp. Đúng khi bụng anh co thắt lại, sợi dây da thình lình vung lên. Những cú vụt liên tiếp. Lên vai. Lên cánh tay. Lên cổ. Lên khoảng ngực để hở. Nhưng cú vụt càng lúc càng nhanh và mạnh. Nhưng rõ ràng, ông ta tránh không gây thương tích khuôn mặt cô gái. Huy ôm đầu, chết lặng. Anh không dám tin những gì diễn ra trước mắt mình nữa. Minh vẫn thản nhiên chịu đòn, không cất lên một tiếng rên. Hệt như tất cả chuyện này với cô đã quá quen thuộc. Có một lúc, người đàn ông ngừng tay. Minh đột nhiên trở người, chồm dậy. Nhưng hành động đó chỉ rút nốt sự chịu đựng cuối cùng. Tựa món đồ vật hẫng chân, Minh ngã úp ra sàn, bất động.

Người đàn ông thản nhiên ném sợi dây thắtlưng lên ghế. Tiến thẳng về phía bàn học của Minh, ông ta bắt đầu lục soát, bớitìm. Đoạn ghi hình trên máy kết thúc đột ngột. Huy sững sờ. Suốt từ lúc bắt đầu,anh vẫn chưa hề nhìn thấy gương mặt của người trung niên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.