The Joker

Lượt đọc: 138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trò Chơi Bạo Lực

❊ ❊ ❊

Như hàng trăm lần, người bảo vệ kiêm giữ xe tầng hầm khu nhà chung cư chỉ gật nhẹ khi Huy phóng lướt qua, thả xe bon xuống con dốc thoai thoải. Cuối cùng thì cũng đã về tới nhà. Vẫn vội vã, anh gạt chống xe máy, tháo nhanh mũ bảo hiểm, rảo bước về ngã rẽ dẫn đến cầu thang. Nhưng, trong tích tắc, anh khựng lại. Từ một góc nào đó ngay ở tầng hầm này, vẳng đến tiếng động cơ rầm rì. Không thể nhầm lẫn. Động cơ của chiếc mô-tô Nhật. Hơi thở khoan thai lạnh lùng của một con thú kim loại. Âm thanh rõ dần. Huy xoay một vòng thật nhanh, lục tìm cuống quít các góc nhưng không thể xác định chiếc xe ẩn nấp nơi đâu bởi dãy cột liên tiếp chắn ngang tầm mắt. Đột ngột, tiếng động cơ rú lên. Từ sau cây cột trụ lớn cách chỗ anh đứng chưa đầy mười mét, mũi chiếc mô-tô hiện ra. Nó lồng lên, tức khắc lao tới.

Phản xạ thính nhạy đặc biệt một lần nữa hữu ích. Huy nhảy bật ra sau, ép lưng vào cột bê-tông. Các đầu ngón chạm vào cái cổ lạnh toát của bình cứu hỏa. Anh túm lấy nó, rất chặt. Chiếc mô-tô thể thao lao về phía anh tựa xé gió. Không kịp chớp mắt, Huy vung mạnh cánh tay. Chiếc bình sắt đỏ rực bay lơ lửng, ngang tầm bánh trước chiếc mô-tô. Nhanh không kém, người điều khiển xe đội mũ bảo hiểm trùm kín hiểu ngay nguy hiểm bất ngờ. Hắn đánh tay lái, tránh kịp, trước khi cái bình nặng trĩu bắn xuống, đập vào bánh xe đang guồng xoáy. Ra đến chân dốc, hắn ta dừng hẳn lại, ngoảnh đầu nhìn con mồi bị hụt của mình. Người bảo vệ nghe tiếng động cơ ồn ĩ từ trên chốt gác, hấp tấp cầm máy bộ đàm chạy xuống dốc. Chiếc mô-tô bị tăng ga đột ngột, lao vọt, đồng thời rẽ ngoặt lên. Người bảo vệ khiếp hoảng nhảy lùi về sau, tránh đường cho con thú điên. Tiếng xe rốc lên, biến thành một chuỗi thanh âm trầm đục mỗi lúc một xa dần.

Làn khói xe dày đặc mất một lúc mới tán đi. Người bảo vệ chưa hết bàng hoàng bởi kẻ đột nhập kỳ dị. Anh ta loạng choạng đi xuống chỗ Huy, giọng lạc hẳn đi:

- Chuyện gì vừa xảy ra dưới đây vậy?

- Tôi không biết. Tôi vừa mới về, anh thấy đấy! - Huy đáp nhanh, lảng tránh. Máu dưới da anh như đông lại khi nghĩ gã đi mô-tô đã mò lên căn hộ. Và Quỳnh vẫn ở trong đó, không cách tẩu thoát. Những vết tụ máu trên lưng cô gái lại hiện ra, như khắc lên võng mạc anh bằng dao nhọn.

- Cái người chạy mô-tô đó lạ quá! - Anh bảo vệ bình tĩnh trở lại, bắt đầu phàn nàn - Ông ta còn chưa trả lại tôi thẻ xe.

- Ông ta tới đây tìm ai, anh biết không? - Huy hỏi, nhưng hướng đến điều khác.

- Ông ta đâu có nói. Và ông ta cũng chưa đi lên trên mà. Chẳng hiểu có chuyện gì mà vừa chạy đến, ông ấy đã vội bỏ đi!

Quỳnh vẫn an toàn. Mục tiêu của gã chạy mô-tô đến đây vẫn là anh. Hộc tốc và quyết liệt như thế, có thể bởi hắn nghĩ anh đã khám phá bí mật nguy hiểm trong chiếc USB bị cất giấu... Huy thở ra nhè nhẹ. Người bảo vệ chung cư chăm chú quan sát gương mặt anh, chợt nghi hoặc:

- Này, có thật là cậu không quen biết ông ta chứ?

Huy lắc nhẹ. Vệt chớp loé vụt qua đầu anh. Người bảo vệ gọi gã điều khiển mô-tô là gì nhỉ? Ông ta. Bằng giọng bình thản nhất, anh hỏi:

- Anh có nhìn thấy mặt ông ta, phải không?

- Có. Nhưng không hoàn toàn. Ông ta kéo lên lớp mũ kính chắn trên mũ bảo hiểm, khi tôi gắn thẻ xe. Tôi chưa từng gặp người đó bao giờ. Chắc chắn, ông ta là người lạ ở chung cư này.

- Khoảng bao nhiêu tuổi?

- Tôi không rõ. Bốn mươi. Ba mươi. Cũng có thể năm mươi... Khó xác định quá. Cậu biết đấy, chỉ có giới trẻ mới mê tốc độ! - Gương mặt người bảo vệ thoáng bối rối. Chợt, anh ta quả quyết - Nhưng không thể nào dưới ba mươi. Ông ta có đôi mắt của người đã sống nhiều rồi.

Người bảo vệ trở về chốt gác. Huy quay đi. Nhưng chân anh không sao bước tiếp. Lối lên cầu thang khu chung cư không một bóng người. Ánh sáng từ ô thông gió chiếu xiên xuống mấy chiếc xe thưa thớt, đổ bóng mờ mờ. Gió cũng lùa vào tầng hầm để xe theo này, tạo thành một vệt âm thanh mờ đục, thoảng dịu. Huy nhìn quanh không gian quen thuộc, giật mình. Trong một khoảnh khắc, tầng hầm đột nhiên trở nên lạ lẫm. Các bức tường và những cây cối lùi xa, nhòe mờ, mất hẳn. Nếu không khí đừng phảng phất mùi khói, hơi xăng và những đám bụi khô sạm lởn vởn, hẳn anh nghĩ mình đang đứng giữa hoang mạc, nơi những thành viên cuối cùng của đoàn lữ hành bị cơn bão cát nung khô chút sức lực cuối cùng, chôn vùi dần dưới làn cát mịn vô tận. Gắng phát ra một âm thanh bất kỳ hòng phá vỡ sự yên ắng vây bủa, nhưng Huy nhận ra anh không thể. Và thật sự cũng không cần thiết. Trên hoang mạc rộng lớn ấy, chỉ còn anh một mình, với mấy chiếc xe vô tri vô giác bị bỏ lại. Đột nhiên, lúc này đây, anh mới bị xâm chiếm bởi cảm giác sợ hãi kinh khủng. Nỗi sợ không đến từ nguy cơ bị tấn công vừa xảy ra. Một nỗi sợ khác, không thể cắt nghĩa. Nhưng nó có thật. Như một hạt cây nảy ra chiếc là mầm đen thẫm hoang dại, từ trong sâu thẳm anh, nó lớn vụt lên từng giây từng phút, túa ra những nhánh lá đen thẫm, dày ken, khiến anh không thể cử động. Anh đứng im trong tư thế bàng hoàng ấy cho đến khi trong túi áo, điện thoại của anh rung nhẹ. Quỳnh gọi. Anh nhìn chăm chú màn hình lóe sáng.

Tại sao gã chạy mô-tô đến đây vào lúc anh vắng mặt?

Tại sao hắn ta bỏ đi ngay khi phát hiện anh đã quay về?

Có lẽ việc tấn công anh ban nãy không nằm trong kế hoạch. Hắn đến đây, vì muốn gặp Quỳnh. Phương án này đúng hơn. Có thể cô ta đã nói dối. Cô ta biết kẻ tấn công mình là ai. Và, rất có thể, cô ta đã liên lạc với hắn.

Chậm rãi đặt từng bước trên những bậc thang dẫn lên căn hộ, anh có cảm giác đang quay trở vào bên cơn ác mộng. Năm cầu thang nối tiếp, nhưng hệt như chúng kéo dài bất tận. Các tầng nhà yên tĩnh. Những căn hộ dọc theo từng dãy hành lang hút sâu. Những bí mật bị đóng kín của riêng từng người.

Quỳnh đang ở trên đấy. Anh không một mình. Một người khác đi đứng, nói cười, đau đớn, mưu mẹo và đầy che đậy. Một sinh thể sống động. Dù cô ta là ai đi nữa, thì anh sẽ không phải đơn độc trong vài giờ tới. Ít nhất, sự thật ấy cũng thấm đầy sức mạnh an ủi với anh trong thời khắc ngột ngạt này.

Bức tường căn hộ tầng trên cùng rung lên bần bật. Không gian bên trong căng cứng tiếng nhạc. Đĩa Alice in chain đang được mở hết cỡ trên mấy chiếc loa vi tính, như một làn nước đặc sánh trào ra từ khe hở bên dưới cánh cửa. May mắn là những người ở tầng dưới đều đã đi làm. Ổ khoá nguyên vẹn không có dấu hiệu suy xuyển. Anh vặn nhẹ chìa khóa, bước vào.

Căn hộ tràn đầy ánh sáng. Màn hình máy tính sáng rực. Trong phòng tắm, nước đang chảy tràn trong những cái chậu nhựa. Căn hộ tầng trên cùng hút đầy gió mạnh. Tấm khăn trải ở góc bàn học bay phần phật như một cánh chim sắp sửa bay thốc lên, lao ra ngoài khoảng trời chói chang. Cửa sổ phòng bếp mở tung. Tấm rèm nhỏ ngăn sáng biến mất. Phòng ngủ trống rỗng. Chăn đệm được xếp gọn, vuông vức. Lối ra ban công hẹp thường ngày vẫn đóng kín giờ đây cũng rộng mở, đón khí trời và ánh sáng mùa hè. Không thấy bóng dáng Quỳnh đâu cả. Ý nghĩ cô ta đào thoát bằng lối mạo hiểm khiến phổi Huy đông cứng. Anh lao thẳng ra ban công.

Cảnh tượng trước mắt khiến anh khựng lại. Không hề hay biết anh đã về, cô gái mảnh khảnh đang gắng sức quàng lên sợi dây phơi tấm rèm vải mới giặt. Đôi chân trần rướn lên hết sức, như trong một bài tập ballet mệt nhọc. Một đợt gió tinh quái thổi đến. Tấm vải phồng lên, giật tung ra khỏi dây phơi khiến cô gái luống cuống xoay trở. Anh thoáng nghĩ mảnh vải rèm sẽ cuốn cô ta lơ lửng trôi ra ngoài ban công. Bằng tất cả sức lực và sự khéo léo khó tin, cô ta đập mạnh cho khối vải xẹp xuống. Rồi cũng ổn. Nhưng các giọt nước từ tấm vải đã kịp chảy dọc, tạo thành vệt ướt trên cánh tay chiếc sơ-mi cũ của anh mà chẳng biết bằng cách nào, cô ta tìm thấy, đang mặc trên người như mặc một chiếc váy dài quen thuộc nhất đời. Ánh nắng xuyên qua lưng áo lùng thùng, để lộ trong khoảnh khắc tấm lưng mảnh khảnh, đường eo lượn gầy guộc nối xuống khớp xương hông nhô ra kỳ dị, nhưng hòa hợp tuyệt đối với hình ảnh một con chim biển mắc bẫy mà cô ta vô tình tạo nên lúc này... Huy bước đến, giúp cô gái kẹp chắc tấm rèm cửa trên dây phơi. Quỳnh giật mình, biểu hiện trên gương mặt cô gần giống một nụ cười. "Em hết sốt rồi. Tốt nhất là làm một việc gì đó, trong khi chờ anh về!". Huy ra hiệu cho cô bước vào nhà.

Vặn nhỏ tiếng nhạc trên máy tính, anh nhận ra chiếc USB đã được Quỳnh cắm vào máy. Nó đang mở ở file chứa hình.

Cô ngồi im, một khuỷu tay chống lên bàn, đôi mắt rộng hờ hững. Rào cản vô hình quen thuộc lại dựng lên. Nhưng, lúc này đây, không có gì có thể ngăn anh chạm vào bí mật. Nhìn thẳng, anh buộc cô ta phải đáp trả ánh mắt anh:

- Em và chị họ không xa lạ với những việc nặng nhọc, đúng vậy không? - Anh thoáng khó chịu khi nhận ra âm sắc giọng nói chính mình rất gay gắt.

- Minh và em khốn khó hơn hình ảnh tụi em tạo ra. Sự thật là thế, nếu anh cần biết sự thật quan trọng nhất! - Quỳnh đáp ngay, như thể cô ta biết trước câu hỏi này.

- Nhưng cuộc sống của cô ấy và em đâu có nghèo túng - Đột nhiên Huy vô cùng bối rối. Anh đã nghĩ, nhưng không sẵn sàng chấp nhận sự thật - Anh đã lên nhà Minh. Anh cũng nói chuyện với Phát nữa. Cậu ấy từng nói rằng Minh không dễ gì để cho tiền bạc chi phối, bởi điều kiện sống của cô ấy không thiếu thốn...

- Trước khi không thiếu thốn, thì từng rất thiếu thốn!

- Nhà Minh không có vẻ gì nghèo khổ. Nếu không nói ngược lại!

- Nếu anh thích tin vào lớp vỏ bề ngoài, thứ mà người ta tạo ra chẳng mấy khó khăn, thì sẽ là như vậy!

- Sao nữa?

- Chẳng sao cả. Bằng trí thông minh, bằng sự gắng sức, người ta sẽ vượt qua những hoàn cảnh khó chịu!

- Em đang kể một câu chuyện cổ tích, phải không?

- Chẳng phải bất kỳ vụ lừa đảo hay tội ác nào cũng bắt đầu bằng một chuyện cổ tích đấy sao? - Quỳnh nói bình thản, mỉm cười. Một nụ cười dễ dàng đổ sụp xuống.

- Tiếp đi!

- Em biết chừng đó thôi. Nói đúng hơn, em chỉ có thể đoán ra điều ấy. Minh không hé môi về điều gì cả. Chị ấy học hơn em một năm. Khi em xuống thành phố học đại học, Minh bảo em đến sống chung trong ngôi nhà rộng. Với chị ấy, mọi thứ đều đương nhiên. Và em chỉ việc chấp nhận. Biết nói thế nào nhỉ, chị ấy không thật sự cần vật chất đâu. Nhưng chị ấy dùng nó như một lá chắn che đậy điều gì đó. Em không hiểu và cũng không tìm hiểu. Không nên biết bí mật của người khác khi bản thân mình chẳng có gì phải phàn nàn.

Huy im lặng. Phán đoán về Minh khi quan sát nơi ẩn náu của nữ ca sỹ đã không sai. Anh hỏi tiếp:

- Minh có những mối quan hệ đặc biệt với ai, em biết chứ?

- Chẳng ai cả, ngoài Phát.

- Nhưng Phát cho biết Minh không nhận lấy bất kỳ một thứ gì từ cậu ấy. Thậm chí, về sâu xa, cậu ấy còn sợ Minh hơn là yêu thương cô ấy!

- Anh đừng phân tích nữa - Quỳnh nói nhanh - Em không biết gì đâu!

Do hiệu ứng luồng sáng từ phía sau, gương mặt cô ta lại chìm vào trạng thái mơ hồ và bất định. Anh nhìn chăm chăm khoảng không sau lưng cô. Căng thẳng tột độ.

- Ai tấn công em thời gian gần đây? - Huy tung ra câu hỏi bất thần.

- Không có chuyện đó!

- Tại sao phải chối? - Anh cau mày, mở điện thoại và đưa cho Quỳnh xem bức ảnh anh chụp lưng cô ta bằng điện thoại.

- Anh nhìn em khi em ngủ?

- Chỉ nhìn thôi! - Đột nhiên anh bị đẩy vào tình thế bối rối - Không có gì khác.

- Anh chú ý đến em, phải không? - Quỳnh chăm chú.

- Đừng lạc đề nữa. Nói rõ xem, ai đã làm lưng em bầm tím?

Cô ta lắc đầu, buông ra từng từ rõ ràng đã được tính trước, thật dễ dàng:

- Em không thấy mặt người ấy. Em bị đánh đột ngột. Không chỉ lưng đâu. Cả đầu nữa. Em ngã sấp, bất tỉnh. Khi mở mắt được, em chạy thẳng đến đây, tìm anh.

- Em có biết Minh cũng từng bị tấn công?

Đôi mắt rộng của Quỳnh gần như chuyển sang màu xám tro. Môi cô ta cũng tái nhợt. Sự giằng co ghê gớm hiện ra trong khoảnh khắc. Giữa bí mật đã cam kết giữ kín với sự thật cần bày tỏ. Giữa sự thận trọng khôn ngoan với khát khao thách đố mạo hiểm. Và sâu thẳm bên dưới tất cả những điều ấy, là tia sáng của sự đau đớn kinh hoàng. Nhìn thẳng vào mắt Huy, cô ta thầm thì:

- Chị ấy bị đánh, thường xuyên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.