The Joker

Lượt đọc: 161 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cuộc Gọi Ẩn Danh

❊ ❊ ❊

Anh vẫn đứng bên cửa sổ, không một cử động nhỏ, bàng hoàng với sự tiếp xúc không ngờ.

Hàng chục phác thảo từng vẽ ra về Quỳnh. Hàng chục phán đoán tâm lý mong tìm ra một nét khả dĩ nhất. Trong mối liên kết đầy nghi hoặc của cô ta với người đã mất. Trong sự lảng tránh và im lặng khó hiểu cô ta bày tỏ suốt thời gian vừa qua. Trong cả cái cách cô ta tìm đến, xuất hiện đột ngột giữa đêm khuya khoắt. Hết thảy. Ngoại trừ tình thế đang diễn ra, với chính anh, lúc này đây. Một cảm giác đối diện với điều không được báo trước và chưa từng biết. Đáng ngờ vực. Gây sợ hãi. Nhưng không phải không mê hoặc. Gạt qua một bên với vô số ý nghĩ xáo trộn, anh thử liều lĩnh tháo bỏ rào chắn. Không ngoảnh nhìn các sự kiện cũ. Không đưa ra phỏng đoán hay phân tích. Tạm dừng móc nối thành chuỗi mắc xích tình tiết đã thu lượm. Chỉ đối diện duy nhất cảm giác đang diễn ra, thuần chất. Trong tích tắc rất nhỏ, một phần trăm của giây, hồ như Quỳnh đọc được suy nghĩ đang diễn ra trong đầu anh. Vẫn đứng im như thế, nhưng làn da cô ta chạm vào anh gần hơn và thật chặt hơn. Hơi thở ấm áp hơn. Tất cả những gì đang diễn ra trong khoảnh khắc này đây anh có thể gọi tên là gì? Phải chăng, nó giống như một đợt gió lùa về từ biển, ẩn náu trong mùi muối là hương vị của các sinh vật lạ, thoạt tiên gây khó chịu. Nhưng, một cách chậm rãi và nhẫn nại, nó thổi mờ đi nỗi ngờ vực che chắn, thói quen cô độc giấu kín bên trong, và cả thái độ lạnh lùng tích tụ. Một cách tiếp xúc đơn giản, một sự gắn kết bình thường, nhưng lại không thể tin nổi, giữa những sinh vật tách biệt. Dù họ biết tên nhau, không ngừng dò tìm về nhau, mà chẳng ai thấu rõ bên trong người kia thật nghĩ về điều gì. Thế rồi các lớp thành trì ấy bỗng dưng khuỵu xuống, khoảng cách thoáng chốc thu hẹp. Tất cả chỉ bằng cuộc đối thoại câm lặng, mà cô ta là người khởi đầu.

Cơn mưa ngoài kia nặng hạt dần.

Khuôn đầu tựa lên vai Huy trĩu nặng. Vai và gáy anh vẫn rất đau. Hơi thở sau gáy chuyển thành nóng rực. Anh xoay người, thoát ra khỏi vòng ôm của Quỳnh. Cô ta hơi chới với, rồi đứng im, nhìn anh trừng trừng bằng đôi mắt sẫm lại.

Đến giờ thì anh nhận ra cô ta đang sốt, thật sự, không phải bày trò.

Ngay cả dáng vẻ hoảng loạn của một kẻ chạy trốn cùng cái cách bấu víu vào kẻ khác nơi cô ta cũng là biểu hiện của một người ốm, không thể nhầm lẫn.

Anh đưa bàn tay không đau về gương mặt người đối diện. Ngỡ anh giáng xuống cái tát, cô ta nghiêng đầu tránh, loạng choạng làm đổ vật chiếc ghế phía sau. Tiếng va đập loảng xoảng xoá đi sự im lặng khó chịu. Huy giữ cô ta lại, đặt tay lên vầng trán ửng đỏ. Thân nhiệt quá cao, ló lẽ xấp xỉ 39 độ.

- Đừng có nghĩ anh sẽ đánh em! - Huy cau mày.

- Vâng! - Cô ta chưa hết run bắn.

- Ốm lâu chưa?

- Từ trưa hôm qua. Làm xong bài thi, em đón xe buýt về ngay. Đến nhà thì anh đã rời đi. Em đã nằm im trong phòng, rất mệt và đói. Nhưng em không sao cử động tay chân. Em không dám uống thuốc. Cũng không dám ngủ. Em nghĩ nếu chợp mắt, sẽ không bao giờ trở dậy được nữa. Khoảng hơn tám giờ, cựa quậy được chút ít, em nghĩ tốt nhất là gọi một chiếc taxi chạy sang đây, gặp anh, xin được giúp đỡ....

Đang nói, Quỳnh khựng lại. Cô ta nhận ra đã buột miệng một điều lẽ ra không nên đả động. Huy nhìn người trước mặt đăm đăm. Cô ta không dám uống thuốc do ám ảnh cái chết của Minh, anh hiểu được. Cô ta không ngủ vì linh cảm mối nguy hiểm nào đó lảng vảng, anh hiểu được. Nhưng, bằng cách nào cô ta biết anh đột nhập?

- Em biết anh lẻn vào nhà? - Huy hỏi thẳng - Ai nói với em điều đó?

- Một cú điện thoại, lúc em chờ xe buýt, nói rằng anh có chìa khóa vào cửa và đang ở trong nhà em. Số người gọi đến không hiển thị. Anonymous call, anh biết đấy. Cuộc gọi ẩn danh.

- Giọng đàn ông? - Huy vẫn hỏi, dù biết rõ câu trả lời.

- Vâng! Em không biết người đó. Chưa từng nghe - Nói nhanh hơn mức cần thiết, giọng cô ta bỗng khản hẳn - Nhưng, có thật là anh đã đến, đúng không?

- Em không ngạc nhiên hay tức giận vì anh đột nhập? - Huy thấy rõ điểm bất thường.

- Em nghĩ anh có chìa khóa. Có thể trước kia Minh đưa cho anh! - Biểu hiện của Quỳnh gần giống như một cái nhún vai - Lúc trên xe buýt, em chỉ nghĩ thật tốt nếu về nhà gặp anh.

- Ngoài việc báo cho em biết có anh đến, người gọi ẩn danh còn nói gì khác? - Không bị sao lãng khỏi chi tiết mấu chốt, bàn tay Huy nắm cổ tay cô ta siết chặt.

- Không có gì cả. Người đó cắt máy ngay! - Nụ cười yếu mệt thoảng qua gương mặt gầy nhỏ. Quỳnh bỗng thở khò khè, đưa ra đề nghị - Anh cho em nằm một chút, được không. Em mệt ghê lắm. Khi tỉnh dậy, em sẽ trả lời hết, những gì anh cần biết...

Trong khi anh thu xếp cái giường bề bộn, lấy tạm một chỗ nằm, Quỳnh ngồi trên chiếc ghế kim loại. Hai cánh tay buông thõng. Có một lúc, tình cờ ngoảnh lại, anh ngỡ đáy mắt cô ta vừa ánh lên một tia sáng tinh quái, rất nhanh, rồi biến mất. Nhưng chỉ là ảo giác. Anh ra dấu giường đã dọn xong. Cô ta lảo đảo bước vào. Vừa chạm xuống mặt nệm, cô ta bỗng bật dậy, như thể bị điện giật. Anh vừa kịp quay mặt đi, cô ta đã tháo dây thắt lưng, kéo chiếc quần Jeans bạc xuống đầu gối, hất mạnh từng bên chân. Vẫn không đoái hoài đến anh, cô ta tiếp tục cởi tuột chiếc áo pull dài tay qua đầu, cử chỉ dứt khoát như lột da một con cá biển. Các động tác liên tục, gãy gọn, chỉ có trong cơn mê sảng. Rồi cũng nhanh chóng như vậy, cô ta luồn người vào bên dưới lớp chăn ấm, úp mặt xuống gối, nhắm mắt ngủ thiếp ngay.

Huy đun một ấm nước nóng trên bếp, trả về đúng chỗ những đồ vật lộn xộn, lau sạch sàn nhà. Hết thảy những việc vụn vặt đó chỉ tốn chưa đầy ba mươi phút. Cũng không đủ để lấn át cảm giác kỳ dị đang mọc lên như một đám nấm dịu ngọt, hoang dã. Anh không sao xua đuổi ý nghĩ rất gần thôi, ngay trong căn hộ của anh, ngay trên chiếc giường của anh, có một cô gái đang ngủ. Và cô ta gần như chẳng mặc gì. Đôi vai trắng xanh với các khớp xương gầy mảnh. Khuôn ngực nhìn nghiêng nhỏ nhắn, thanh tú. Đường lượn mơ hồ từ eo lưng xuống đôi chân gầy gò như một chú bé trai, nhưng cũng thật mềm mại. Các hình ảnh võng mạc ghi nhận chớp thoáng, giờ đây hiển hiện, sống động lạ lùng... Lưỡng lự, Huy đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, bước hẳn vào. Quỳnh đã ngủ say. Cô ta nằm sấp, đầu nghiêng về phía anh, cánh mũi phập phồng. Có vài vệt xám mờ phớt trên gò má và dưới cằm. Bóng đổ của hàng mi mỏng và đôi môi hơi bĩu ra. Dưới ánh sáng hổ phách của ngọn đèn ngủ, các đường nét dịu xuống, gần như xinh đẹp. Huy thử chạm lên khớp xương nhỏ trên bờ vai trơn mịn.

Một tiếng rên khẽ, đau đớn. Anh đứng bật dậy. Cô gái say ngủ chỉ cựa khẽ. Nhưng, chiếc chăn ca-rô đã tuột xuống. Anh im sững, cúi nhìn gần hơn. Không phải bóng đổ do hiệu ứng ánh sáng. Các vết bầm tím trên khoảng lưng gầy guộc là có thật. Cô ta hoảng loạn do bị đánh. Không phải cảm sốt, như đã nói với anh.

Anh nhìn trừng trừng các vết bầm hồi lâu, rồi kéo chiếc chăn, đắp lại cho Quỳnh. Chẳng khó khăn gì, anh hiểu ngay, người gây ra những vết bầm đó cũng chính là kẻ đã gây ra vụ tông xe, tìm cách cướp lại chiếc USB trên đường. Nhặt mấy thứ quần áo của cô ta vương vãi trên sàn, anh vắt gọn lên thành giường. Lần này, hẳn cô ta đã nhanh hơn người chị họ xấu số, bỏ chạy kịp trước khi tai ương giáng xuống. Hoặc, có thể kẻ gây hại không ngờ cô ta tìm tới chỗ ẩn náu này. Huy tắt đèn. Trước khi ra khỏi phòng, Huy ngoảnh lại lần nữa, chợt thấy dễ chịu đôi chút khi dưới tấm chăn, thân thể cô gái vẫn phập phồng theo hơi thở nhẹ.

Mưa càng lúc càng lớn. Giữa những ý nghĩ rối loạn, Huy chợt nhớ, đây là cơn mưa đầu tiên trong năm, bắt đầu mùa hè. Và chỉ còn một tuần nữa, sẽ đến sinh nhật. Mình sắp hai mươi hai tuổi - Anh lẩm bẩm một mình. Thế mà anh nghĩ mình già hơn thế rất nhiều. Những sự kiện dồn nén khiến ý niệm thời gian bị kéo giãn. Những rẽ ngoặt không thể định trước. Những điều lướt qua quá nhanh, người ta phải vội vã sống tiếp. Chẳng còn đâu thời gian để suy nghĩ về ý nghĩa bên dưới của từng sự kiện.... Tựa trán vào tấm kính cửa sổ, như một con cá. Huy nhìn xuyên qua thành bể.

Gần năm giờ. Bầu trời đột nhiên như rách toạc. Từng cột nước thẳng, dày đặc hoặc thưa thớt, phân bố không theo trình tự nào giữa khoảng không gian sâu thẳm. Tựa một đám cháy kỳ quặc và dai dẳng, quầng sáng phía chân trời dù bị bao phủ bởi làn nước mờ mịt vẫn không tắt lịm. Nó chỉ thu hẹp lại, đỏ sẫm, hắt ngược lên không gian vài vệt da cam nhợt nhạt. Trong cuộc giằng co kiên trì, vầng mặt trời bị vây bủa biến cơn mưa về sáng thành một thứ nước quả dầm, sách đặc và tuôn chảy không ngớt. Gió thổi mạnh, hắt từng nắm mưa vào cửa sổ đóng kín. Những hạt nước căng mọng thoạt đầu bắn lẻ tẻ vào mặt kính cửa sổ như những viên đạn chì, rồi sau đó dày đặc lên, không thể phân biệt từng tiếng gõ rời rạc nữa. Những hạt nước vô số bám chặt vào kính như một bầy côn trùng chen chúc. Rồi chúng vỡ bục ra, biến thành dòng chất lỏng loang loáng. Cảnh vật bên ngoài nhòe mờ. Ô kính biến thành tấm gương tráng thủy méo mó, phản chiếu không gian bên trong căn hộ nhỏ. Bức tường rỗng. Cửa phòng ngủ khép chặt. Bữa ăn trên bàn chưa dọn. Những vệt ketchup đỏ thắm nổi rõ trong lòng bát trắng sứ. Gương mặt bất động của anh... Các hình ảnh rời rạc ấy xếp cạnh nhau, tạo nên một thứ bề mặt nhẵn lạnh, đe dọa, nhưng cũng thật vô cảm. Tất cả các sự sợ hãi, cay đắng, phẫn uất lẫn nỗi giận dữ lâu nay trong Huy dịu xuống. Chỉ còn lại nỗi buồn và cảm giác thất lạc sâu xa.

Tiếng hú vang làm Huy giật bắn. Nước trong ấm đã sôi. Anh tắt bếp, dọn bàn ăn, rửa sạch cốc chén. Tìm mấy viên thuốc giảm đau, anh uống thêm cho đủ liều, rồi vào phòng tắm. Khi anh bước ra ngoài thì cơn mưa đã tạnh. Trời sáng hửng. Hoàn toàn tỉnh táo và nhẹ nhõm, anh ngồi vào bàn học, khởi động lại máy tính.

Trong USB, còn một folder chưa mở. Folder ảnh. 30 bức, được chụp cùng dịp, ở một resort biển. Huy chậm rãi mở từng tấm. Tất cả đều là hình chụp Minh, một mình. Tự nhủ sẽ bình thản, tim anh vẫn đập nhanh hơn một nhịp khi gương mặt Minh hiện lên, thân thuộc. Dù trong bộ bikini hay khoác trên vai mảnh khăn tắm, dù nằm trên ghế dài phơi nắng cạnh hồ bơi hay ngồi bên quầy bar giữa bãi cát, với ly cocktail trong tay, cô ấy luôn nhìn thẳng vào ống kính. Không có nụ cười nào. Đôi mắt như muốn nói một điều gì đó. Hoặc như đang thách thức một ai đó. Dưới mắt nhìn của người làm đồ họa, anh nhận ra tất cả đều là ảnh gốc, chưa qua xử lí. Ngày tháng ở màn hình cho biết cuộc đi nghỉ tại một nơi sang trọng này cách đây đã gần năm tháng. Ngoài ra, không có thông tin nào khác trên những bức ảnh. Người cầm máy chụp những bức ảnh này là ai?

Huy ngồi im, lướt qua các bức ảnh để ở chếđộ icon. Chợt, anh nhận ra thứ tự của chúng không liền nhau. Có những tấm hìnhđã bị xóa. Bộ ảnh này lẽ ra nhiều hơn. Rõ ràng, Minh đã xóa các bức ảnh cô chụpmột người nào đó. Người đã đi cùng đến resort này, chụp ảnh cho cô và cũng làngười cô không muốn ai biết mặt. Anh phóng to bức ảnh chụp cạnh hồ bơi lên tỉ lệ200%. Trên mặt nệm bên cạnh chiếc ghế Minh nằm phơi nắng, cái laptop đang mở. Mộtchiếc Apple Macbook Air mỏng dính màu xám bạc, giống hệt chiếc laptop Phát đã sửdụng khi hẹn gặp anh ở quán cà phê hôm trước.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.