The Joker

Lượt đọc: 138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phóng To Dấu Vết

❊ ❊ ❊

Anh xem lại 30 bức ảnh trong folder. Lần lượt. Đôi mắt Minh chằm chằm nhìn anh - hay đúng hơn, nhìn người cầm camera - giờ đây tạo nên cảm giác ám ảnh kỳ dị. Sự bình thản đến lạnh lùng lộ ra nơi đôi mắt ấy. Huy đọc thấy, chỉ có được giữa những người đã chia sẻ thân thể, sự gần gũi và cả những bí mật hết sức sâu kín.

Cách đây năm tháng, cô ấy đi nghỉ cùng Phát. Đó cũng là thời điểm anh tin rằng mình đã vượt qua nỗi nhút nhát ban đầu, mạnh dạn bắt chuyện nhiều hơn, tạo bước tiến đáng kể trong mối quan hệ với cô ấy.

Cách đây năm tháng, anh đang trong trạng thái lơ lửng của một người đứng trước ngưỡng cửa tình yêu. Hồi hộp, dễ tổn thương, đầy âu lo. Nhưng trên tất cả, vẫn là hy vọng mỗi khi nhìn thấy cô gái mình yêu mến. Nhưng, thời điểm đó, thuần túy cảm xúc và thiếu vắng trải nghiệm, làm sao một chàng trai trẻ như anh đọc được sự thật bên dưới vẻ xa cách và khiêm cung, cô ấy đã thuộc về kẻ khác. Như tất cả những đôi yêu nhau trên thế giới này, Minh và người đàn ông của cô ấy đã chụp ảnh cho nhau và có thể còn chụp những bức hình chung. Vì một lí do nào đó, Minh đã xóa bỏ những tấm ảnh có sự hiện diện của người đi cùng...

Dù tự nhủ đã xóa sạch các hồi ức tốt đẹp, đã trả lại đúng tên cảm xúc từng có với cô ấy - không phải tình yêu, chỉ là cơn mê đắm thoáng qua, nhưng phán đoán sự thật phía sau bộ ảnh vẫn khiến cơ ngực Huy thắt đau.

Anh phóng to bức ảnh Minh nằm trên ghế phơi nắng, một chân hơi co lên. Cơ thể mảnh mai đẹp đẽ như chỉ có thể sinh ra từ đám bọt biển. Khác với cô em họ còm nhom như một đứa trẻ chưa hoàn toàn trưởng thành, cơ thể thanh tú của Minh lại khá đầy đặn khi mặc bikini. Dưới tác động của ánh mặt trời hắt lên từ mặt nước hồ xanh thẳm, làn da sáng bóng như phủ ánh xà cừ. Dáng nằm không thật tự nhiên nhưng vẫn toát lên vẻ mềm mại. Sự gợi cảm kín đáo thân thuộc. Đột nhiên, cô ấy như sống lại. Không còn khoảng cách giữa cái chết và sự sống. Anh đưa bàn tay, nín thở chạm vào eo lưng cong nhẹ. Một vết tối mờ - vết bóng đổ của ai đó trên ngực và vai Minh khiến anh rụt tay lại. Bóng của người cầm máy ảnh, Huy sực hiểu. Mất vài giây bình tĩnh trở lại, anh mở tiếp tấm ảnh có số thứ tự kế tiếp. Cô ấy nằm sấp, khuôn mặt xinh đẹp gần như bị che khuất bởi đôi kính lớn nhìn khá quen. Huy sực nhớ, lần đầu tiên gặp anh ở quán cà phê, rồi lần anh đến tìm ở trường đaị học, Quỳnh đều mang chính chiếc kính Marc Jacob này. Cô ta sử dụng đồ của người đã chết, không chút áy náy! Anh thoáng rùng mình. Trong tấm hình trước mặt, cái bóng đổ xuống thân thể Minh đã biến mất. Đơn giản vì người chụp ảnh chuyển sang đứng ở góc thuận, không chắn luồng sáng. Tuy vậy, trên khoảng lưng Minh, vẫn có vài vết xám nhỏ, khác lạ. Không phải bóng đổ. Cũng không phải cô quá gầy mà xương sườn nhô lên tạo các hõm tối. Hai vết in hằn trên làn da cô ấy, rõ ràng. Căng mắt nhìn kỹ, anh vẫn không thể đoán ra đó là gì. Bấm tổ hợp phím phóng bức ảnh lên tỷ lệ 300%, hình ảnh nhòe đi, biến thành các hình vuông chồng chéo. Độ phân giải của một bức ảnh 10x15 không cho phép mở ở kích cỡ quá lớn. Nhưng, với kỹ năng đồ hoạ, anh mau chóng chuyển sang chương trình photoshop kiểm soát chất lượng ảnh. Khoảng lưng trần của Minh giờ đây choán kín màn hình. Huy đờ đẫn. Không nghi ngờ gì nữa, các dải xám nhỏ chếch xéo nằm ở khoảng giữa xương sống và cơ liên sườn, nổi bật trên khoảng da gần như trong suốt chính là hai vết tụ máu bầm tím.

Huy ngồi im. Hai cánh tay tuột khỏi bàn phím, buông xuôi. Trong một cử động đột ngột, anh đứng hẳn dậy, đẩy mạnh chiếc ghế ra sau, bước thẳng về phía phòng ngủ. Cánh cửa khép hờ đẩy ra không một tiếng động. Trong giường, Quỳnh ngủ say. Vẫn nằm sấp. Gương mặt xoay về một bên. Lưỡng lự một lúc, rồi anh cũng đưa tay lật nhẹ tấm chăn ca rô ban nãy anh đã kéo lên đắp cho Quỳnh. Dưới ánh sáng lờ mờ của bình minh đang thấm qua cửa kính ướt mưa, các vết bầm trên lưng cô gái ngủ hiện ra, rất giống vết bầm của người trong ảnh chụp năm tháng trước. Cũng chếch xéo ở nửa lưng bên phải. Chỉ có điều chúng sẫm màu hơn, vì mới hơn. Những dấu vết được gây ra bởi cùng một thứ vũ khí, từ cùng một người. Huy lẩm bẩm một mình. Hình ảnh trước mắt xoáy vào đầu anh như chép vào ổ đĩa ghi. Anh mở điện thoại trong túi, chuyển qua chế độ chụp ảnh, chụp vài kiểu. Tiếng lách tách nổi rõ mồn một trong căn phòng tĩnh lặng. Dường như hơi lạnh thấm vào khoảng da để trần khiến người đang ngủ trôi dần lên từ đáy sâu của giấc mơ. Những ngón tay cô ta bất giác co quắp trên mặt gối, như đang cào cấu hoặc bấu víu vào một vật thể trôi dạt vô hình. Anh lưu nhanh các tấm ảnh trong điện thoại vào một file, kéo chăn đắp lại cho cô gái.

"Kẻ đánh Minh và gây thương tích cho Quỳnh cũng là kẻ đã làm cho mình ngã xe hôm trước. Đúng logic các sự kiện đã diễn ra, sẽ là như thế. Chỉ cần vài bước nhỏ nữa thôi, mình sẽ lộ diện thủ phạm. Chỉ cần mình tỉnh táo!" - Anh lẩm bẩm một mình khi ngồi lại trước máy. Ánh sáng chói gắt hắt ra từ màn hình tinh thể lỏng khiến nhãn cầu như muốn vỡ tung. Trong một động tác vô thức, anh đưa tay xoa nhẹ lên mí mắt khô rát.

Khoảng cách hẹp giữa máy in và CPU hiện ra đốm trắng nhỏ. Huy lách tay vào kéo nhẹ, lấy ra mảnh giấy in mắc kẹt ở đó từ bao giờ. Một góc phác thảo trong những bản vẽ anh đã thực hiện cho ngôi biệt thự trắng của nữ ca sỹ. Cách đây một tháng, Huy nhớ như in, sau khi kẹp các bản phác thảo vào kẹp nhựa hồ sơ chuyển cho trưởng nhóm thiết kế, anh mới phát hiện ra một góc bản vẽ biến mất. Sơ suất nhỏ có thể sửa chữa ngay tức khắc bằng cách in lại trên máy tại văn phòng, không có gì ầm ĩ, nhưng lại khiến anh vô cùng tức giận. Máy móc bị điên vì nhiễm vius. Hoặc mình tự làm thất lạc vào lúc lơ đễnh. Hoặc, phải chăng, một ai đấy đã lấy trộm nó. Rất nhiều phỏng đoán anh tự đưa ra. Rốt cuộc, mảnh giấy chỉ rơi vào góc khuất. Sự thật muộn mằn tìm thấy quá đơn giản, nhưng lại khó ngờ nhất.

Thổi lớp bụi mờ phủ trên mặt giấy không có hình in, Huy vuốt phẳng, đặt nó lên mặt bàn. Với tay lấy cây bút chì 5B đầu mềm, anh liệt kê từng chi tiết thu nhặt được sau cái chết của Minh. Quyển sổ da cừu xanh Quỳnh trao cho anh một cách tự nguyện. Những ghi chép trong quyển sổ của Minh về cách thức tiếp cận với anh. Một số biểu hiện từ Quỳnh cho thấy cô ta là kẻ tình nghi số một. Nhưng cô ta gián tiếp phủ nhận phỏng đoán ấy bằng cách gợi ý cho anh một đầu mối khác. Phát giận dữ khi nghe nhắc đến Minh. Anh ta cũng từng có mối liên hệ ngắn ngủi với Quỳnh. Chiếc USB bị giấu kín trong hộc kéo. Cuộc gọi từ giọng nói xa lạ. Một kẻ giấu mặt tìm cách cướp lại chiếc USB ấy từ tay anh... Các tình tiết rời rạc và ngẫu nhiên. Nhưng đến lúc này đây, hệ thống khuôn mẫu của chúng ta đã nổi lên dần. Rõ ràng, có thể xếp tuần tự từng mảnh ghép theo mốc thời gian. Vấn đề là anh không thể xâu móc chúng vào nhau thành chuỗi mắc xích liền lạc. Còn thiếu một tình tiết kết dính nào đó.

Dưới chân tờ giấy, Huy viết ra mấy cái tên bằng chữ in. Minh. Phát. Lưỡng lự vài phút, anh viết thêm Quỳnh. Hai mũi tên từ Minh nối với hai cái tên còn lại.

Gõ nhẹ đầu bút chì lên từng chữ cái, anh suy nghĩ căng thẳng. Chừng như có sự nhầm lẫn khi viết tên Quỳnh vào đây. Với những vết tụ máu bầm tím trên lưng, cô ta giống nạn nhân hơn. Anh có thể ngờ vực đủ thứ, nhưng chắc chắn một điều, cô ta không phải là kẻ điều khiển mô-tô gây ra tai nạn cho anh. Nhưng, gạch tên Quỳnh ra khỏi chuỗi liên kết, có nên không? Vài trải nghiệm cay đắng trong thời gian qua đủ cho anh thấy, đừng vội tin bất cứ điều gì, ngay cả khi nó đã tỏ ra cho anh thấy nó phơi bày gan ruột. Bóc vỏ một sự vật hay sự việc đôi khi giống như bóc một củ hành. Hết lớp này, lại hiện ra lớp khác. Người ta chảy nước mắt khi lần theo các lớp vỏ mỗi lúc một nhỏ dần, mà lắm khi, vẫn không sao được cốt lõi cần phải tìm ra. Dù tự nhủ sẽ sáng suốt phán đoán, rốt cuộc hình ảnh tấm lưng đau đớn của Quỳnh không phải không khiến anh xáo trộn.

Một cô gái yếu ớt và dễ bị tấn công, liệu có thể lập mưu tàn nhẫn với chị họ của mình hay không? Anh cần tin vào khả năng lương thiện của cô ta hay ngả theo các giả thuyết lạnh lẽo? Các câu hỏi rối ren làm đầu anh nhức buốt.

Để thoát ra khỏi chúng, anh chuyển hướng. Đầu bút chì gạch đậm phía dưới tên Phát. Thực ra, đây mới là mối nghi ngờ số một. Vấn đề Huy cần làm sáng tỏ, giờ đây, là lý do để một người trẻ có điều kiện sống hoàn hảo như Phát phải nhúng tay vào chuỗi rắc rối nguy hiểm này. Những gì Phát đã gây ra, nếu thật là vậy, chẳng ghê gớm mấy nếu so sánh với các bộ phim thriller đầy rẫy trên truyền hình. Nhưng, ngoài cuộc sống thật, chỉ cần liều lĩnh thực hiện một trong số các hành động ấy thôi, người ta phải có động lực rất mạnh nào đó, ẩn giấu bên trong. Huy vẽ hai ô vuông, viền quanh hai cái tên của hai người từng là người yêu của nhau. Tư duy hình ảnh của anh hoạt động với cường độ cao nhất. Hai cái ô đồng dạng, cùng kích cỡ. Giống như hoàn cảnh sống của Minh và Phát rất tương đồng. Lý do thật sự khiến họ không yêu nhau nữa là gì? Tại sao ngay cả khi chia tay, hai người ấy vẫn muốn tẩy xoá nhau?

Viên tẩy màu hồng nhạt đầu kia bút chì gôm nhẹ một cạnh vuông phía trên tên Minh. Giống như một cái túi để mở. Huy khựng lại. Ý nghĩ bay vút qua đầu anh như một tia chớp. Ngay cả từ cái nhìn đầu tiên, anh đã hoàn toàn nhầm lẫn khi định dạng Minh. Ngay cả khi cô ấy đã chết, anh vẫn tiếp tục phạm hết sai lầm này sang sai lầm khác, chỉ vì không biết rõ Minh là ai. Giờ đây, đã đến lúc, anh phải tháo dỡ thế giới bao quanh cô ấy một lần nữa. Quỳnh sẽ giúp anh làm việc này. Cô ta đã hứa trước khi chìm vào giấc ngủ nhọc mệt. Huy khựng lại. Ngoài mục đích lẩn trốn kẻ tấn công nguy hiểm, nói ra một bí mật quan trọng nào đó cũng là điều xui khiến cô ta chạy đến đây tìm anh, kiên nhẫn ngồi chờ trong suốt đêm qua.

Hơn bảy giờ sáng, một cuộc điện thoại gọi Huy từ văn phòng công ty. Trưởng nhóm thiết kế hỏi anh có thể đến ngôi biệt thự đang hoàn thiện của nữ ca sỹ, xem lại các tỷ lệ các tủ kệ trang trí phòng khách theo yêu cầu gã trợ lý, trước khi chuyển số đo cho xưởng gia công hay không. Dù cánh tay và bả vai vẫn còn ê ẩm đau, anh đồng ý nhanh chóng. Sau khi thay bộ quần áo dễ coi hơn, anh ghé mắt nhìn qua phòng ngủ. Quỳnh đã trở người nằm nghiêng, vẫn ngủ say. Một đốm nắng từ cửa sổ đậu ngay trên chóp mũi cô ta, khiến gương mặt nhuốm vẻ thơ dại kỳ dị. Anh trở ra khu vực bếp, tìm gói mì ăn liền và một cái tô, để cạnh nhau trên bàn. Nếu thức dậy đói, cô ta sẽ tự biết phải làm gì.

Huy ra ngoài hành lang, bấm ổ khóa, từ bên ngoài. Quỳnh sẽ không thể bỏ đi. Cô ta phải ở lại, nói cho anh biết sự thật. Chung cư này tuy không cao cấp, nhưng khá an ninh. Rất khó cho kẻ nào đột nhập mà không bị phát hiện.

Ở tầng hầm gửi xe, khi đội mũ bảo hiểm, anh nhìn quanhmột lần nữa. Không ai cả. Nếu mình dành quá nhiều thời gian để lo âu và khônghành động, thì vấn đề duy nhất là nỗi sợ ấy sẽ trở thành sự thật, Huy tự nhủ.Việc di chuyển trên cầu thang bộ khiến đầu óc anh hoàn toàn tỉnh táo.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.