The Joker

Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thông Điệp

❊ ❊ ❊

Một đợt bão rớt lướt qua thành phố. Ánh nắng mùa hè chói chang đột ngột biến mất, như thể nó chưa từng hiện diện. Mưa rả rích cả đêm. Đến sáng, những vụn mây xám ướt sũng vẫn dính lại trên nền trời màu thép, trước khi tan ra thành làn bụi nước ẩm thấp. Những ngày u ám, vô vọng, không thể chịu nổi. Chỉ là thời tiết thôi, nhưng trạng thái cân bằng trong Huy bỗng nhiên gãy vụn.

Hai hôm trước, anh gọi điện cho Quỳnh, để nói với cô về đoạn ghi hình anh tìm thấy. Về những đoạn viết rời rạc trong cái blog cài đặt ở chế độ private rất khớp với những mẫu ghi vắn tắt trong quyển sổ da cừu xanh. Và sẽ nói với cô vài điều khác nữa...

Nhưng Quỳnh không trả lời máy. Có lẽ cô ta bận rộn gì đó với lớp dạy thêm ở trung tâm tin học. Hoặc cô ta tụ tập đâu đó với bạn bè. Anh tự an ủi mình bằng các lý do khả dĩ. Nhưng trong thâm tâm, anh biết, cô ta chẳng bận đến mức ấy.

Hôm sau, anh gọi lại lần nữa. Số máy bên kia đã khóa.

Anh ở lì trong nhà. Thỉnh thoảng, khi cần ăn một chút gì đó hay ra dịch vụ in mấy bản vẽ nội thất, anh mới xuống cầu thang chung cư, mượn người bảo vệ một chiếc ô cũ, đi bộ vào khu dân cư đông đúc. Cuộc sống vẫn vậy. Những con người quen thuộc với các câu chuyện quen thuộc. Các món ăn mãi mãi giống nhau trong tủ kính của tiệm cơm bình dân. Ngay cả khoản tiền ghi trên hóa đơn thanh toán những bản vẽ in màu để nộp lại cho công ty cũng chẳng có gì thay đổi.Tất cả những điều ấy tan vào nhau, giống như một màn sương đặc sánh, quánh lại. Và anh phải đi xuyên qua lớp bông mềm xốp ấy, rất khó thở, nhưng không có lựa chọn nào khác .

Mưa kéo dài hơn ba ngày vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt. Ở dọc đường nơi chung cư anh trọ, vô số cây xoan dâu thoạt đầu xanh rờn lên vì được tưới tắm đã chuyển sang xơ xác vì gió quật. Các nhánh lá ủ rũ thẫm xanh, nhìn xa trông như những thân thể bị đối xử tàn nhẫn, nhưng vẫn tự nguyện ràng buộc với kẻ bạo hành. Những bụi hoa đậu ngọt dọc theo vỉa hè đã dập nát, phả vào bầu không khí ẩm thấp mùi hương buồn bã thơm nồng. Huy phát hiện ra, dù có gì chăng nữa, ra ngoài mưa vẫn dễ chịu hơn nhiều khi giam mình giữa các bức tường trắng toát. Đôi sneakers của anh chỉ vài lượt đi mưa trở nên ẩm thấp và méo mó. Đêm, anh ngồi im trước máy tính, chăm chú vẽ, chợt nghe gợn lên trong yên tĩnh tiếng động mờ khẽ. Mất hồi lâu, anh mới hiểu ra tiếng động ấy là do lớp keo trong đế giày cũ co lại, nứt rạn. Ngỡ như chỉ cần đi mưa thêm vài lần nữa, bên trong lớp da thuộc, sẽ mọc lên vài đốm rêu. Nhưng, Huy vẫn cứ xỏ chân vào đôi giày mềm ấy, bất cần. Anh đi xuyên qua các con đường nước đọng lấp xấp, các khoảnh vỉa hè mới cạy lên chưa kịp lát gạch, lõng bõng bùn lầy. Nước thấm vào gan bàn chân lạnh lẽo. Nhưng anh vẫn bước đi, dẫm lên nỗi cô độc của mình. Thảng hoặc, một cơn gió thốc mạnh, lật tung lớp vải lợp bám trên bộ gọng mảnh khảnh, như muốn bứt đi chiếc ô trong tay. Anh ghì nắm nó thật chắc, với niềm tin kỳ dị rằng nếu giữ được chiếc ô, anh sẽ không phải là kẻ thất bại. Những chiếc xe trên đường lao vút qua. Những con người vì một lí do nào đó phải đi bộ trong mưa cũng bước vội vã, bỏ anh tuột lại phía sau.

Buổi trưa. Sau khi nhai triệu trạo đĩa cơm ở quán ăn cách nhà khá xa, Huy đứng co ro dưới mái hiên, thọc tay vào túi áo. Mây vẫn dày đặc phía chân trời. Từ góc ngã tư anh đứng, các con đường tỏa ra các hướng. Trong ô cửa sổ ngôi nhà đối diện, một người đàn ông trung niên đang ngồi im trước cái e-book nhỏ. Ông ta đang buồn, đang âu lo? Đang trống rỗng hay đang tính toán? Chẳng có gì rõ ràng biểu lộ trong dáng vẻ đơn giản ấy. Thế nhưng chính điều đó lại tỏa quanh ông ta bầu không khí căng thẳng lạ thường. Một chiếc taxi vàng chạy chậm lại, tấp gần chỗ Huy đứng. Người lái xe hất cằm như hỏi. Anh lắc nhẹ, bỗng nhận ra chưa bao giờ mình cô độc như thế. Một nơi nào đó để đi? Một ai đó để gặp? Một xúc cảm nào đáng giá để trông chờ? Các câu hỏi đơn giản, sao anh không thể tìm thấy ở tuổi 22?

Huy đi bộ hướng về nhà. Vai anh trĩu xuống, vì thời tiết tồi tệ, vì tâm trạng xáo trộn. Thảng hoặc, có tiếng động cơ mô-tô rầm rì từ phía sau, anh cũng không buồn ngoái lại. Chẳng có gì phải sợ hãi. Thậm chí, nếu kẻ giấu mặt hiện ra lúc này, tấn công, thì anh cũng không buồn và không kháng cự. Tiếng nước gõ trên lớp vải dù khó chịu kinh khủng. Dưới tấm vải bạt bạc phếch chỗ sửa xe, một thằng bé ướt lạnh bỗng nhô đầu ra, mời anh mua mấy tờ báo. Vài thông tin về cuộc đảo chính ở Châu Phi. Các động vật hoang dã được bảo tồn ở Úc. Một phỏng đoán về cái chết kỳ khôi của diễn viên điện ảnh không mấy tiếng tăm. Nhưng cái chết lại làm cho ông ta nổi tiếng hơn bao giờ hết... Dù anh có là ai, có nghĩ gì, bế tắc hay vui vẻ, có tự cho mình là kẻ hòa nhập hay bị bỏ mặc, thì thế giới này vẫn đang vận hành theo cách của nó, thay đổi rất nhanh, thậm chí kịch biến. Những tâm trạng bất an, sợ hãi lẩn khuất khắp nơi. Nhưng rồi mỗi người đều phải học lấy cách tự thu xếp, tìm lấy vị trí ổn thỏa, và tham gia vào dòng chảy bất tận ấy. Có vô khối kẻ thông minh nhưng thật ra cũng chẳng biết mình đang nhấc chân lên đi đâu. Nhưng họ vẫn bước. Bước này nối tiếp bước khác. Vẫn đề là chuyển động, không cho phép mình trì đọng. Những bận tâm và dằn vặt có chút giá trị chỉ khi anh là người trong cuộc. Có thể chúng cần thiết. Có thể không. Nhưng người ta không thể không suy nghĩ về thế giới chung quanh và về chính mình.

Chuyển hướng nghĩ về công việc ở công ty, về các môn mới khá hứng thú sắp học trong năm tới, anh thấy dễ chịu hơn đôi chút. Quỳnh sẽ tự liên lạc lại cho mình, khi cô ấy thu xếp xong tâm trạng xáo trộn, Huy tự nhủ. Ở một lẽ nào đấy, cô ấy là con sói đơn độc. Nhưng cô đã rời hang ổ, tìm đến anh. Vài vật thể ngỡ như vô nghĩa va vào nhau trong khoảnh khắc. Nhưng chúng không tản mát mà sẽ còn gặp lại, anh tin như thế. Tuổi trẻ. Khả năng khôi phục niềm lạc quan. Sức mạnh để nhảy qua vực sâu của tâm trạng sợ hãi u tối. Hy vọng. Và hy vọng... Huy bước nhanh dần. Đôi sneakers của anh ngấm nước mưa. Gan bàn chân lạnh cóng. Mình sẽ mua một đôi giày mới, anh quyết định chóng vánh.

Huy ghé vào siêu thị ngay góc ngã tư gần nhà. Một lần nữa, bụng anh co thắt. Thật kỳ dị, những kẻ lãng mạn thường hay nói về cảm giác đau đớn xuất phát từ trái tim . Nhưng không phải thế. Nỗi đau ghê khiếp bao giờ cũng giống như một cú đá. Tàn nhẫn. Nhọn hoắt. Thốc thẳng vào khoang bụng. Cảm giác đau buốt đó sẽ theo các dây thần kinh, lan rất nhanh, khống chế mọi hành vi của kẻ bị tấn công. Anh đứng im như thế một lúc, nhìn trừng trừng các dãy kệ bày hàng hóa. Nữ nhân viên siêu thị mặc đồng phục tiến đến gần, hỏi anh có cần giúp đỡ gì không. Anh hỏi khu vực bán giày. Cô ta hướng dẫn anh đi sang cánh phải. Các cú đập rối loạn trong ngực anh dần lấy lại nhịp bình thường. Anh sẽ không rẽ sang trái, khu vực bày bán thực phẩm, nơi anh đã chọn mua hàng để đón chờ Minh trong cuộc hẹn đầu tiên.

Một đôi giày đế mềm hiệu Vagabond màu xám. Hơi đắt, nhưng không cần buộc dây, tiện dụng và ấm áp, nhất là trong thời tiết khắc nghiệt này. Anh chọn thêm một đôi tất màu ghi nhạt. Sau khi thanh toán ở quầy thu ngân, Huy bước ra bên ngoài khu vực kiểm soát. Với ý thích kiểu trẻ con thoáng qua, anh muốn thay ngay đôi giày mới. Ngồi xuống chiếc ghế gần tủ gửi hành lý, anh loay hoay bóc băng dán, mở túi hàng. Lúc chuẩn bị xỏ chân vào chiếc giày thứ hai, lướt qua mắt anh một hình dáng quen thuộc. Bóng người mặc T-shirt màu beige sang trọng chần chừ ngay cửa kính xoay, vẻ như ái ngại khi nhìn trời mưa, hoặc như đang chờ đợi một ai đó. Không thể nhầm lẫn. Đó chính là Phát. Có lẽ cậu ta tình cờ hiện diện ở chỗ này. Huy nhỏm phắt dậy, chỉ kịp nhặt điện thoại di động trên ghế, vội vã bám theo người ngoài cửa.

Không hề biết bị theo dõi. Phát vẫn chậm rãi bước dọc lối đi bọc quanh siêu thị nhỏ. Bất chợt, cậu ta băng nhanh qua khoảng đất trống, đi vào bãi giữ xe. Huy đứng nép, khuất vào sau một cây cột. Tiếng động cơ mô-tô vang lên rõ nét. Dù có trộn giữa hàng ngàn âm thanh khác thì Huy vẫn nhận ra nó, không nhầm lẫn. Rốt cuộc, kẻ giấu mặt từng tấn công anh và Quỳnh đã được xác định, chẳng khó khăn nhiều. Huy giận run. Tại sao anh phải trốn kín kia chứ? Huy bước hẳn ra ngoài khoảnh đất trống. Chiếc mô-tô lăn bánh ra khỏi bãi giữ xe, rồi tăng tốc. Người ngồi trên xe đội mũ bảo hiểm trùm kín đầu nên anh không thể bắt được nét mặt. Một động tác vụt qua tích tắc nhưng không thoát khỏi mắt quan sát nhạy bén của anh: Người điều khiển xe nghiêng đầu, nhìn vào kính chiếu hậu bên trái, rất nhanh. Chỉ chừng đó thôi, nhưng đủ để Huy biết, Phát muốn kiểm tra xem anh có bám theo cậu ta ra tới đây không. Đơn giản hơn, cậu ta biết rõ mình đang bị một kẻ khác theo dõi. Hay đơn giản, chính xác hơn nữa, suốt từ khi anh ra khỏi nhà và lang thang, cậu ta đã bám theo anh, vào tận siêu thị. Và cuối cùng, vì một lý do nào đó anh chưa biết rõ, Phát đã dẫn dụ anh, một cách cố ý chứ chẳng hề tình cờ như anh tưởng, theo chân cậu ta ra đến chỗ này.

Huy quay bước, quay trở vào trong siêu thị, lấy chiếc ô gửi ở tủ hành lý và đồ bỏ quên trên ghế, nếu nó còn ở đó. Một nhân viên bảo vệ cũng đang tiến về phía anh, xách chiếc túi nhựa đựng mấy đôi tất và đôi giày cũ của Huy, cau mày: "Anh để quên?". Huy gật, bối rối xin lỗi. "Lần sau mà anh bỏ đồ lại như vậy nữa, tụi tui quăng đi luôn!" - Giọng người bảo vệ vẫn gay gắt. Huy sực nhớ, người thực hiện các cuộc điện thoại ẩn danh nhất định không phải là Phát. Giọng nói ấy của một người cứng tuổi hơn nhiều. Nó hợp với kẻ đã dùng thắt lưng da quật Minh thì đúng hơn. Nhưng, anh không thể không đặt câu hỏi, liệu Phát có khả năng ngụy tạo giọng nói không? Nếu có, thì để làm gì? Tại sao người như cậu ta lại phải giăng ra một mạng nhện phức tạp như thế?

Suốt thời gian còn lại của buổi chiều, Huy ngồi trước máy tính. Anh chăm chú đọc blog của Minh. Nhưng trong ngóc ngách thẳm sâu, anh biết, mình đang trông chờ tin nhắn của một người khác. Tại sao Quỳnh hiện ra trong đời sống của anh một cách kỳ dị, rồi biến đi cũng theo các kỳ dị như vậy...

Một cách máy móc, anh lật lại quyển sổ,nhìn bức tranh Minh vẽ. Huy, chỉ có anh mới giúp được em! Dòng chữ nhỏ xíugiờ đây không cần kính lúp anh vẫn đọc rõ. Lưng anh lạnh toát. Dòng chữ ấy giờđây hiện ra trong một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không phải là lời của Minh nóivới anh. Chính xác, nó là thông điệp gửi đến anh, từ Quỳnh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.