The Joker

Lượt đọc: 135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giao Điểm

❊ ❊ ❊

Phần nội thất ngôi biệt thự trắng đang trong giai đoạn hoàn thiện. Một nhóm thợ đang lắp đặt trang thiết bị điện. Hai chùm đèn pha lê hồng được dỡ khỏi thùng. Những chuỗi hạt thủy tinh khua vào nhau lanh tanh. Âm thanh rầm rì của máy khoan đôi khi ngưng bặt, nhường chỗ cho tiếng quai búa thong thả và mấy câu chửi thề vui nhộn của tay thợ trẻ nào đó. Gần hơn, bên khu vực bếp, tiếng máy đánh bóng mặt sàn rít lên từng chặp, xoáy vào tai. Từ các hành lang rộng thênh thang phía tầng trên, thảng khi phả xuống mùi thơm nôn nao của gạch nung, gỗ sấy, đá cẩm thạch trắng và những chất kết dính xa lạ. Một không gian sống sắp thành hình. Như một con vật to lớn, nó sẽ có sinh khí của sự hoạt động. Nó sẽ chất chứa những niềm vui. Sự sinh sôi và chia sẻ. Cả những bí mật sẽ tìm thấy chỗ của chúng trong các ngóc ngách không ngờ tới... Hết thảy những gì người ta mong muốn và hy vọng khi tạo dựng một nơi chốn riêng biệt đều hứa hẹn sẽ có từ đây. Nhưng, phòng khách rộng nơi Huy đứng lúc này, không khí lại khô và rỗng khác thường. Những hạt bụi trắng vô số bay lơ lửng trong không gian. Các ô cửa kính trong suốt lấp loáng phản chiếu mặt trời mùa hè. Mảng tường trước mặt anh đã được trát phẳng mịn, chờ đợi phủ lên lớp giấy lụa gai đặc biệt Huy vừa tranh thủ mang từ văn phòng tới. Một cuộn giấy khổ 95 cm, in các đóa hoa tường vi xanh lơ nhập khẩu từ Hà Lan. Chỗ này, theo đúng bản vẽ thiết kế, sẽ kê chiếc bàn chân quỳ bằng gỗ sồi sơn trắng, với các họa tiết trang trí được vẽ tay, cùng những đóa tường vi xanh lơ. Tốn nhiều thời gian lùng sục và vận chuyển, Huy mới tìm ra chiếc bàn đúng như yêu cầu, từ một nhà cung cấp vật dụng decor cao cấp bên Singapore. Trước kia, hẳn anh đã bực dọc tìm cách nhạo báng sâu cay ý muốn cầu kỳ phơi bày gu thẩm mỹ tồi tàn của thân chủ. Nhưng giờ đây, anh hiểu, tốt nhất là thờ ơ. Một thái độ thỏa hiệp bình thản. Không ai có thể chống cự mãi với thói ngạo mạn và sự mê muội đầy rẫy.

Với chiếc thước cuốn, Huy lấy lại số đo hai tủ kệ. Anh cần điều chỉnh bản vẽ cho chúng cao thêm vài phân, cân đối với khung cửa sổ được mở rộng hơn so với ban đầu. Chăm chú với các thông số chi tiết, anh không nhận ra chủ nhân ngôi biệt thự bước vào phòng khách từ bao giờ. Cô ta đứng im, tựa lưng vào bức tường trắng, lặng lẽ quan sát anh làm việc. Khi anh giật mình ngoảnh lại, nụ cười tức khắc rộng mở trên khuôn miệng đầy đặn tô son đỏ, thậm chí quá đỏ trên khuôn mặt thanh tú của nữ ca sỹ sớm nổi tiếng. Giọng nói trầm mượt được rèn luyện kỹ vang lên, như thể cô ta đang đứng trước máy ghi âm trong phòng thu, chứ không phải với một người làm thuê xa lạ:

- Tôi không nghĩ người thiết kế chính cho ngôi nhà này lại trẻ đến thế!

- Tôi cũng không nghĩ người sở hữu ngôi biệt thự lớn này lại trẻ như cô! - Huy nhún vai, buông ngón tay khỏi dây thước để nó tự động cuốn vào.

Nữ ca sỹ nghiêng đầu, mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh lướt trên bộ trang phục giản dị của anh như một máy quét, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Nếu là trước kia, thời gian mới vào công ty, hẳn anh đã ân hận vì khoác lớp vỏ xuề xòa đến gặp khách hàng. Nhưng với tâm trạng của anh lúc này đây, điều ấy chẳng gợi nên nổi chút khó chịu nào nữa. Thậm chí, anh còn thấy khoan khoái với sự nghèo nàn của mình. Từ tay anh, chứ không ai khác, ngôi nhà này sẽ khoác lên lớp vỏ phù hoa hoàn hảo, khiến tất cả những ai đặt chân vào đây đều phải trầm trồ khát thèm. Không chút nao núng, Huy nhìn thẳng, đáp trả tia mắt soi mói của người đối diện. Chịu đựng chừng nửa phút, cô ta lãng đi. Vẫn dựa vào tường, cánh tay cô chống lên hông, hai bàn tay giấu kín trong túi quần của bộ trang phục kiểu swimsuit lạ mắt, vải bông trắng với những vòng tròn đen đan xen. Tích tắc rất nhanh, Huy chợt nhận ra cô ta rất đẹp. Hoàn toàn không giống hình ảnh trên các bìa tạp chí hay những tấm pa-nô khổng lồ. Có lẽ nhờ hiệu ứng ánh sáng. Chẳng rõ vô tình hay cố ý, cô ta đứng lọt ngay trong khoảng nắng sáng chiếu chếch vào từ ô cửa kính cửa sổ. Một bên vai, cánh tay và nửa khuôn mặt cô ta gần như tan lẫn vào sắc trắng mảng tường. Nửa còn lại bỗng dịu xuống. Trong tích tắc, vẻ sắc sảo và soi mói của một người thường xuyên phải đương đầu với thế giới này biến đi. Trong căn phòng rộng lớn trống trải, chỉ còn lại cô gái hai mươi tuổi, sưởi ấm trong nắng hè chói chang, lơ đãng theo đuổi ý nghĩ mơ hồ nào đó. Chợt, cũng nhanh chóng như khi ngoảnh đi, nữ ca sỹ lại nhìn xoáy vào mắt Huy:

- Anh đang học đại học?

Huy gật. Các thân chủ đến với công ty thiết kế không quan tâm anh là ai. Họ chỉ chú tâm vào bản vẽ, kiểm tra những món đồ đẹp đẽ mà họ phải nhận được một khi đã chấp nhận chi tiền. Thế thôi, không hơn. Tuy nhiên, bằng một trực giác khôn ngoan, anh vẫn hiểu, khi thừa nhận còn là sinh viên, đồng nghĩa với việc anh phải chấp nhận nhiều đối xử bất lợi.

- Tôi ước được như anh! - Nữ ca sỹ bỗng nói, bằng giọng thật, phảng phất nét nào đó rất quen thuộc nhưng anh không thể gọi tên - Đi học. Bạn bè. Tự do. Không cần nghĩ gì quá nhiều...

- Tôi không ước trở thành người như cô. Ý tôi nói là một người làm nghề biểu diễn! - Huy bật cười. Sự thành thật cất lên thành lời đã phá vỡ bầu không khí căng thẳng bủa vây họ - Nhưng, nếu sống ngôi nhà lớn như thế này, tôi sẽ không từ chối.

- Ai cũng sẽ nói vậy. Vì khi nói, mọi thứ đều rất dễ dàng! - Nữ ca sỹ rút tay ra khỏi túi quần ngắn, bước đến bên cuộn giấy bồi tường, mở ra một đoạn để xem - Nhưng nghĩ về điều ấy, thì thật kinh khủng!

- Sao vậy? - Huy ngơ ngác trước ngầm ý lẩn khuất. Dù họ cùng tuổi, nhưng về trải nghiệm sống, rõ ràng, anh chẳng là gì so với cô ca sỹ kỳ quặc này.

- Không sao cả! - Vuốt tay lên lớp vải gai, cô ta chuyển hướng câu chuyện - Anh chọn giấy đúng ý tôi đấy. Tôi thích lắm. Chúng giống hệt các cụm hoa bò trên cổng nhà, hồi tôi còn là con bé tỉnh lẻ. Thành phố này quá nóng, không thể nào trồng loại hoa ấy. Nhưng anh thấy không, cuối cùng tôi vẫn được nhìn thấy nó mỗi ngày.

Huy im lặng. Có lẽ anh hơi vội bực dọc sở thích mẫu hoa trang trí của chủ nhân. Bí mật nhỏ vớ vẩn, nhưng vẫn gợi lên chút thương cảm. Và anh im lặng, vì lúc này anh đã nhận ra, âm sắc giọng nói thật của nữ ca sỹ rất giống Minh. Họ cùng sinh ra và lớn lên ở thành phố cao nguyên. Huy nhớ đoạn thơ như một chỉ dẫn Minh gửi lại anh, về khung cửa với giàn hoa june của tuổi thơ đã mất. Và giờ đây, cô ca sỹ này cũng nói về giàn hoa ngày bé dại không sao tìm lại được. Luôn là thế. Những trùng hợp tình cờ gợi lên nỗi ghê sợ và cảm giác hoang mang không thể kiểm soát.

- Căn phòng này đóng kín nên hơi ngộp, phải không? - Nữ ca sỹ nhận ra sự biến đổi trên gương mặt Huy - Đi theo tôi! Tôi muốn cho anh xem bí mật nhỏ.

Một phòng thu riêng do cô ta tự bài trí, Huy phỏng đoán. Họ đi xuyên qua khoảng cỏ xanh mượt có hồ bơi, những bụi hoa mới trồng để đến căn nhà gạch cũ nát, chưa đầy hai chục mét vuông, chừng như sắp bị nuốt gọn bởi đám lá giàn hoa giấy dày rậm. Nữ ca sỹ vào trước, mở ô thông gió, cất tiếng gọi: "Vào đi!". Bên trong hơi tối, ẩm thấp, nhưng không vắng hơi người. Chẳng có vẻ gì là phòng thu hay kho chứa đồ cũ. Không gian nhỏ có đủ đồ vật dành cho người sống một mình. Chỉ có điều, cái quạt nhựa, chiếc giường đơn và cả cái đèn ngủ đều cũ mèm, sứt sẹo. Tấm chăn đắp được xếp gọn ghẽ, loại chăn của người nghèo, làm từ những mảnh vải nối nhiều màu. Duy nhất quyển tạp chí thời trang số mới nhất, với nữ ca sỹ trên bìa, đang được đọc dở dang là lạc lõng khỏi toàn bộ khung cảnh. Huy nhìn quanh, rồi đưa mắt nhìn cô ca sỹ danh tiếng. Giờ phút này đây, vẻ rực rỡ của cô ta biến mất. Cả cái tinh thần bất chấp và thách thức vốn gây nên cảm giác e dè về một nguồn gốc đáng hồ nghi cũng không còn. Cô gái trẻ ngồi co một chân trên giường, hoàn toàn thả lỏng, hòa hợp tuyệt đối với bầu không khí và những món đồ đạc vây quanh. Huy chợt hiểu, đây mới chính là con người thật của cô ta, bối cảnh sống trước kia của cô ta. Hết thảy những thứ này không còn ai biết tới hoặc nhớ đến. Nhưng cô ta thì vẫn gắn chặt với nó, như một con cáo dù có ở đâu thì vẫn kéo lê theo chiếc đuôi xù của nó, không thể tách lìa. Đọc được ý nghĩ trong đầu Huy, cô gái trẻ lên tiếng:

- Ngay cả khi ngôi biệt thự hoàn tất, tôi vẫn sẽ ở đây!

Bằng một động tác nóng nảy, cô ca sỹ lùa tay vào mái tóc hung đỏ đang xõa tung trên vai, cào mạnh, làm cho nó rối bù. Và cô ta cười phá lên:

- Ngoài kia sẽ là chỗ tôi cất quần áo đi diễn. Treo tranh ảnh, quà tặng. Những thứ người khác thích nghĩ hoặc ghen tức khi nghĩ về tôi đều phải có đầy đủ. Vì thế, anh hãy trang trí cho đẹp vào! Càng đẹp, càng tốn kém, càng gây tức giận càng tốt. Nhưng lúc một mình, tôi chỉ muốn rúc vào nơi đây mà thôi. Chỗ này làm tôi thấy yên ổn. Nó giống hệt ngôi nhà của tôi ngày xưa.

- Tôi hiểu! Cuộc sống trưng bày và cuộc sống riêng. Với cô là hai thứ khác biệt, không dính líu - Huy bỗng thấy dễ chịu. Cuối cùng, anh đã hiểu con người ẩn kín của cô ca sỹ. Và sự thật, dù khó ngờ đến mấy, anh vẫn có thể chấp nhận hoàn toàn.

- Anh thích ngôi biệt thự của tôi không? - Ca sỹ nhìn Huy chăm chú.

- Với tuổi cô, đi hát, làm việc cật lực để có một bất động sản lớn thế này, quả không tồi! - Huy thành thật.

- Sao? Người quản lý của tôi không nói với anh tôi không phải là chủ biệt thự này sao? Tôi chỉ được phép sống ở đây thôi. Còn chủ nhân thật sự, là người thỉnh thoảng đến đây sống cùng tôi. Ông ấy già rồi, chẳng có gì vui cả. Nhưng ông ấy giàu sụ và chịu chi tiền. Anh có hiểu rằng, tôi đi hát điên cuồng thì cũng chẳng thể mua được mảnh đất và ngôi nhà tuyệt đẹp không?

- Nhưng cô đâu có thích nó, cũng đâu muốn ở đây!

- Vấn đề không phải là tôi thích. Mà xung quanh thích. Vậy nên, tôi sẽ làm theo! Anh biết không, trước kia, lúc mới vào thành phố, tôi nghèo lắm. Đói kinh khủng. Tôi mơ ước đủ thứ. Nhưng khi có rồi, thì vẫn căm ghét mọi thứ. Không ai hiểu đâu. Ai cũng nghĩ là tôi rất vui!

Im lặng một lúc, cô ta đề nghị, như biết trước sẽ không phải nhận câu từ chối:

- Này, anh có thích đóng cửa lại, bước đến đây nằm cùng tôi không? Anh biết rồi đấy, tôi đâu phải là kẻ say mê tiền bạc của cải. Tôi chỉ muốn được ấm áp và an toàn. Một chút thôi cũng được...

Vẫn đứng im giữa nhà, Huy nhìn cô ta đăm đăm. Trong cái tư thế nửa nằm nửa ngồi kỳ dị trên chiếc giường hẹp, ngỡ như không phải cô ca sỹ, mà lờ mờ hiện lên khuôn đầu, bờ vai, cánh tay Minh. Và cả đôi mắt u ám lạnh lẽo. Những cô gái hoàn toàn không biết nhau. Người đang ngồi đây. Người đã mất. Nhưng, họ lại gặp nhau ở một giao điểm. Huy rùng mình, nói nhanh: "Tôi phải về!".

Lên xe, Huy tăng ga, càng lúc càng nhanh.Anh đã có câu hỏi cốt lõi đặt ra cho Quỳnh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.