The Joker

Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xuyên Đêm

❊ ❊ ❊

Những nỗ lực liên lạc với Quỳnh rơi vào vô ích. Các cuộc điện thoại gọi cho cô ta, dù thử bằng đủ số máy lạ, vẫn không có đáp trả. Ngôi nhà trọ nơi Quỳnh đang sống một mình, lần nào Huy phóng xe ngang qua, đều có ổ khóa bên ngoài. Một lần nọ, đánh liều, anh thử bấm số điện thoại lên gia đình Minh trên cao nguyên. Giọng một người phụ nữ nhẹ nhàng cho biết chẳng có tin tức gì về cô em họ của người đã mất.

Huy giấu cả hai tay vào túi áo. Nếu không như thế, anh sẽ đấm vào khoảng không trước mặt. Giá như cô ta lẫn vào đám đông cuồn cuộn của đô thị anh vẫn có thể lần ra. Ngay cả trường hợp xấu nhất, cô ta đau ốm, thì vẫn để lại dấu vết nào đó. Nhưng, bằng cách im lặng, hệt như cô ta có quyền năng tự trở nên trong suốt, tan biến vào làn không khí xanh xám, mù mịt hơi nước của mùa mưa. Ở một lẽ nào đó, Quỳnh giống như tất cả thế giới rộng lớn và đông đúc ngoài kia. Nhưng là phần quan trọng nhất. Khi cô ta im lặng, anh thấy mình như bị bỏ mặc. Huy chợt biết, về sau, anh sẽ không bao giờ quên các thời khắc này đây, khi anh đi xuyên qua những ngày u ám với các khoang rỗng xâm chiếm bên trong. Và tựa một sự phân thân bí ẩn, anh đã tự tách ra khỏi con người anh, lặng lẽ quan sát cuộc vật lộn của chính mình, chống cự lại sự sinh sôi và lớn phổng lên của các khoang rỗng ấy.

Sinh nhật của Huy rơi vào ngày thứ Sáu cuối tháng. Buổi chiều, ở văn phòng công ty, một nữ họa viên thình lình lôi ra từ dưới gầm bàn một hộp giấy tròn lớn. Các thành viên phòng thiết kế bỗng kéo đến, tự động quây quanh bàn Huy làm việc. Một cách tự nhiên và vui tươi, họ hát, vỗ tay, cười ầm khi thấy anh trợn mắt lên và đỏ mặt. Mấy mươi giây trôi qua, Huy mới cân bằng trở lại, thật sự hiểu điều gì đang diễn ra. Một cách ngượng nghịu và hơi máy móc, anh nhận những lời chúc mừng, bắt tay các đàn anh, lựa chọn một vài câu bông đùa hợp lý đáp trả những trêu chọc khôi hài liên quan đến sức khỏe, tình yêu hay sự nghiệp từ các nữ kỹ thuật viên lớn tuổi. Những con người hàng ngày lạnh lẽo khép kín trong môi trường công sở, chỉ biết đến việc và việc, giờ đây đang nhìn anh ấm áp. Lúc Huy cắt bánh, một ai đó nhẹ nhàng nói với chung quanh rằng, người ta chỉ có một lần tuổi hai mươi hai trong cuộc đời. Câu nói tình cờ, bỗng thấm vào anh, với tất cả ý nghĩa lạ lùng của nó.

Cuối buổi ăn tối với các đồng nghiệp vui vẻ, Huy định về thẳng nhà. Đầu anh váng vất vì uống chút bia, nhưng dư âm vui nhộn vẫn còn nguyên. Tâm trạng anh khá hẳn lên, khi giao tiếp với chung quanh. Trưởng nhóm thiết kế bỗng ghé tai, cho biết bên xưởng vừa hoàn tất mấy chi tiết rời mẫu đồ tủ kệ nhà bếp, cho công trình ngôi biệt thự của nữ ca sỹ. Có vài chi tiết kỹ thuật cần phải chỉnh sửa theo thực tế phát sinh, càng sớm càng tốt. Thế nên hay nhất là sau bữa tiệc, anh ghé qua văn phòng lấy chúng về, kiểm tra lại ngay trong đêm. "Chiếc phong bì vàng, sẽ được gửi ngay tại quầy bảo vệ!" - Trưởng nhóm nhấn mạnh.

Đúng như sắp đặt, người bảo vệ giao cho Huy chiếc phong bì khổ lớn màu vàng. Kẹp nó vào xe máy, bỗng anh chóng mặt không thể chịu nổi. Ông bảo vệ lớn tuổi đầy kinh nghiệm vịn xe Huy lại, cau mày: "Cậu không quen uống nên ngấm say rồi. Chạy xe nguy hiểm đấy! Tốt nhất là gửi xe ở đây, rồi bắt buýt hay đi xe ôm mà về!". Anh không phản đối. Bên kia đường, đồng hồ lớn trên bảng điện tử gắn phía trước tòa cao ốc chỉ hơn 8 giờ. Có lẽ chuyến xe buýt cuối cùng đã đi qua. Ở khu vực trung tâm này, tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy chiếc xe ôm nào cả. Đúng khi anh định vẫy taxi thì trước mặt anh, một chiếc ô-tô nhỏ màu đen trờ đến, dừng xịch lại.

Huy vào xe, ngồi cạnh bên người lái. Chiếc phong bì nhẹ hẫng trong tay. Dù trong đầu chưa hết chếch choáng, anh biết rõ những gì đang diễn ra. Trong bóng tối, gương mặt Phát nổi lên lờ mờ như một đầu tượng trắng xanh. Chóp mũi nhọn nhạy cảm. Không khí căng thẳng bao trùm. Cả hai im lặng. Tựa hẳn vào lưng ghế. Huy thở nhẹ. Quạt gió máy lạnh hướng thẳng vào anh. Giá lúc khác, anh sẽ khó chịu. Tuy nhiên, lúc này đây, nó lại khiến cảm giác nóng bừng trong anh dịu xuống. Hoàn toàn tập trung vào tay lái, đôi mắt dưới hàng lông mày rậm của Phát gần như không chớp. Nhưng, Huy biết rõ, anh ta không hẳn bị hút vào con đường. Những ý nghĩ tăm tối bí mật đang điều khiển anh ta, khiến anh ta phải mạo hiểm.

Hơn ai hết, Phát biết anh ta đang đánh liều.

Anh ta đã từng phải làm vậy, dù không muốn. Là khi anh ta đến cuộc hẹn gặp Huy ở quán cà phê lần trước. Là khi anh ta lảng vảng bên ngoài siêu thị, cố ý để anh thấy, nhử mồi. Bản chất con người Phát, về sâu thẳm, là sinh vật không có khả năng chiến đấu với thế giới bên ngoài. Anh ta có thể nuôi ý định bứt phá nào đó, thèm khát giằng mình ra khỏi chuỗi thói quen ủ ê hay các nghĩa vụ chán ngắt. Nhưng rồi anh ta sẽ lại thỏa hiệp, để nhận lấy sự an toàn và yên ổn. Thế nên, một khi anh ta phải gắng sức làm những điều bất thường, rõ ràng, chúng có lý do vô cùng quan trọng.

Nhưng, Huy khác. Anh cần mạo hiểm.

Thực tế sống thời gian qua truyền cho anh thứ trải nghiệm đáng giá. Bản thân sự thận trọng chỉ là trạng thái trì độn đáng căm ghét, nếu đôi khi, nó không được người ta thử thách bằng lựa chọn đẩy mình vào nguy hiểm. Nó làm cho anh linh hoạt hẳn lên, tách anh ra khỏi thói quen, rèn luyện cho anh óc phán đoán mới, sắc bén và bám chặt vào thực tế khác lạ. Vì thế, khi nhận ra Phát, anh không quá ngần ngại để lên xe cùng đi.

Chạy ra khỏi khu vực trung tâm thành phố, hướng về khu vực phía đông, xe băng qua cây cầu mới xây. Các vạch sơn giảm tốc khiến cả hai bị xóc nhẹ. Bên kia sông, các tòa cao ốc rực rỡ như các ngọn tháp ánh sáng. Huy hơi giật mình khi nhìn những vệt sáng chuyển động. Rồi anh chợt hiểu, đó là cần cẩu xây dựng trong đêm. Một cánh rừng đang mọc lên hối hả, đầy phấn khích, và cũng ẩn chứa vô số nguy hiểm. Phải chăng, anh, cũng như Phát hay Quỳnh, sẽ là các sinh vật phải tự rèn luyện để thích nghi trong cánh rừng đó, sẽ lớn lên, cạnh tranh sinh tồn, nhưng rồi sẽ phải cần nhau. Ý nghĩ cuối cùng ấy lướt qua, bỗng làm anh mỉm cười.

- Anh biết lý do vì sao tôi bám theo anh, và muốn anh đi cùng chứ?

- Một cuộc thương lượng. Tôi nghĩ vậy - Huy nói bình thản.

- Tôi sẽ đưa anh tiền, một khoản lớn, theo ý anh muốn. Và anh hứa, chấm dứt tất cả những tìm hiểu và điều tra mà anh đang thực hiện. Được chứ?

- Anh thừa nhận, anh là người liên quan trực tiếp vào cái chết của Minh?

- Đúng vậy! - Dù cố tỏ ra lạnh băng, vẫn có chút mềm yếu trong giọng nói của người điều khiển xe.

Vệt đèn pha từ xe container ngược chiều hắt thẳng vào kính trước chiếc xe nhỏ. Toàn bộ khuôn mặt Phát hiện lên trong tích tắc. Không phải là sự lặng lẽ chịu đựng. Cũng không phải là sự tính toán rối bời. Chỉ duy nhất cảm giác đau đớn ghê khiếp hiện lên trên khuôn mặt hoàn hảo.

- Tại sao anh nghĩ tôi sẽ đồng ý? - Huy nhấn mạnh.

- Vì người chết đã chết rồi. Tất cả mọi người ở lại, cần được yên ổn để sống! Lý thuyết là như vậy. Còn sự thật, thì tôi nghĩ, anh đang đẩy mọi thứ đi quá xa. Tôi nhận mình có liên quan đến cái chết của Minh. Giữa tôi và cô ấy từng xảy ra không ít xung đột. Nhưng, cái chết của Minh như bên pháp y đã kết luận, là tai nạn không trông đợi. Chẳng phải là án mạng hay bất cứ thứ gì tương tự như thế...

- Không ai trông đợi cái chết của Minh, thật chứ?

- Ý anh là gì? - Phát cho xe vọt lên đột ngột.

- Tôi chỉ muốn biết, vì sao anh quá căng thẳng và mất công về một người không còn nữa, khi cô ấy đâu có gây cản trở gì anh.

- Anh nói đúng. Vấn đề là ở đây tôi muốn Minh biến hẳn. Đừng có ai nhắc đến nữa. Xem như cô ta là một thất bại của tôi, được chưa. Bây giờ thì nói đi, anh cần bao nhiêu tiền? - Phát đột ngột ngoảnh lại. Dưới hàng lông mày rậm nhưng đường nét thanh tú, đôi mắt như hai hốc tối chứa đầy sự hồi hộp, chiếu thẳng vào Huy.

- Chúng ta sẽ trao đổi về chuyện này thẳng thắn, nếu anh dừng xe lại!

Chiếc xe dừng lại tại đoạn đường vắng vẻ. Lâu lâu, mới có vài chiếc xe lao sượt qua. Ngăn cách giữa con đường và bãi đất hoang, hàng bạch đàn xám mờ, kéo dài vô tận, tựa những chấn song vô số của đêm tối.

Vừa bước ra khỏi xe, nhanh như chớp, Huy chồm đến, túm chặt áo Phát. Anh vặn nhẹ, khiến cổ cậu ta bị cổ áo siết chặt lại.

- Tôi cóc cần tiền của anh. Tôi ghê tởm cái thói mang tiền ra đổi chác. Anh nghĩ tôi là ai? Anh muốn ngăn tôi lại ư? Anh muốn đánh đổi ư? Có gì có thể ngang giá với thứ tôi muốn? Hả? Anh phải hiểu, thứ tôi muốn, là sự thật kia! - Huy rít lên - Phải, cái sự thật mà anh biết rõ hơn ai hết. Tôi cần nó, không chỉ giải thoát cho tôi, mà cả cho Quỳnh nữa, hiểu không?

Bằng một sức mạnh đáng nể, kẻ bị tấn công vùng vẫy. Vô ích, Huy vẫn siết chặt cổ áo.

Đột nhiên, bàn tay Phát vung lên, quờ quạng nắm lấy tay Huy. Vẫn không buông tha, anh lẳng mạnh và lại lao vào Phát một lần nữa. Với sức mạnh giận dữ, anh tống mạnh lên khoảng ngực áo bắt sáng lờ mờ, khiến anh ta ngã bật ra sau, ngã xuống thảm lá mục lạo rạo. Nhưng, tựa một con mèo mềm mại, Phát bỗng lăn sang phía những bụi cỏ dày rậm quanh các trụ đèn cao áp đang chuẩn bị dựng lên dọc theo đại lộ. Khi Huy chuệnh choạng bước tới, anh ta đột ngột đưa chân gạt mạnh. Giờ đến lượt Huy ngã bật ngửa. Cũng như Phát, anh đập thẳng lưng xuống đất, nhưng vào khoảnh đất trơ trụi. Những viên gạch vỡ va mạnh vào gáy và xương sọ. Âm thanh lắc rắc khô khốc không cần xuyên qua ống tai mà thấm thẳng vào đầu. Anh như muốn ngất lịm đi. Phát mau chóng nắm lấy thời cơ, làm chủ tình thế. Anh ta chồm dậy. Cơ thể anh ta đè lên lên chân Huy. Cánh tay vung lên. Những nắm đấm thoi mạnh vào be sườn. Ngực. Vai. Rồi cả vùng mặt của anh. Cảm giác mằn mặn ấm nóng tựa nhẹ trên đầu lưỡi. Rồi nó mau chóng xâm chiếm khắp khoang miệng. Vị máu. Đau chưa từng thấy. Không hẳn là cảm giác đau đớn sinh học, mà chừng như, khi giao tiếp với anh bằng nắm đấm, Phát còn truyền thẳng sang anh cảm giác đau đớn chất ngất mà anh ta đang phải chịu đựng. Đó mới là thứ khiến anh khiếp hoảng thật sự, đến mức anh chỉ muốn chết ngay, chấm dứt tình trạng ghê khiếp này. Anh không chống cự nữa, chỉ cố gắng nắm lấy cái thông điệp mù mịt mà Phát muốn gửi đi, trong chuỗi hành động bạo lực. Bóng tối rung nhoè trước mắt. Huy ngỡ máu đang dồn lên đầu, nhiều đến mức nó sắp sửa vỡ tung ra, và anh sẽ chết trong vụ nổ ấy. Anh nằm im, vẫn mở mắt, kiên nhẫn chịu đựng, cho đến khi cánh tay Phát rời rã.

Phủ phục một lúc trên đám cỏ, Phát loạng choạng đứng lên. Tựa một bóng ma kiệt sức, anh ta đi như trôi về phía chiếc xe cửa vẫn mở hé trên vệ đường. Đổ gục vào nệm ghế. Bất giác, anh ta gào lớn. Âm thanh thoạt tiên tắc nghẹn, rồi vang vọng trong đêm, chói tai. Đó không còn là âm thanh vang phát ra từ cổ họng bình thường. Chỉ có con thú cô độc, bị bắn trọng thương mới có thể cất lên tiếng kêu đau đớn như thế.

Phát đã nói dối. Bây giờ thì Huy tin chắc.

Anh ta hoàn toàn không phải là thủ phạm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.