Xích cổ của Lông Dài lại được tháo ra. Vì nó không chịu ăn gì hệt như hồi trước. Đổi lại Em Chồng bị nhốt vào lồng sắt chuồn chó. Em Chồng có làm loạn lên trong đó lão To Giọng cũng không để lọt tai. Lão nghĩ thả Lông Dài ra rồi nó nhất định sẽ không để cho Em Chồng yên.
Lão To Giọng lại bắt đầu ra cửa hàng. Nhưng có lẽ do cơ thể không còn được như trước nữa nên những ngày về sớm của lão nhiều lên và mặt lão lúc nào cũng buồn thiu. Lông Dài không thèm đến gần lão To Giọng nữa. Lão To Giọng có đem cơm đến, Lông Dài cũng chẳng buồn nhìn lão mà chỉ ăn một chút rồi thôi. Cả ngày trời nó lang thang lùng sục chỗ này chỗ kia cho đến khi kiệt sức mới quay về nhà.
Hôm nay cũng vậy, Lông Dài rã rời bước vào hẻm. Nó đi tuốt ra tận sau trường tiểu học và lại quay về với hai bàn tay trắng.
“Gori đã đi đâu rồi? Rốt cuộc cả nhà bị mang đi giờ đang ở đâu...”
Lông Dài dừng lại gần trung tâm người cao tuổi của làng. Nó thấy lão To Giọng dựng xe đạp sang một bên và đang ngồi thụp xuống bên lề đường. Nếu là hồi trước Lông Dài đã bước đến cạnh lão nhưng giờ nó chỉ đứng từ xa nhìn.
“Rốt cuộc lão đang nhìn gì ấy nhỉ?”
Lông Dài thử đi đến rìa đường. Dưới ruộng có một cái cầu thang xoắn hình trụ dài bằng sắt, bị bỏ chỏng chơ.
“Lông Dài, mày lại đi đâu về thế hử?”
Dù bị lão To Giọng cộc cằn mắng vô cớ nhưng Lông Dài chẳng hề nhúc nhích dù chỉ một bên lông mày.
“Suốt ngày cứ lông bông hết chỗ này đến chỗ kia thế hử. Chắc ngoài tao ra chẳng ai bỏ qua cho con chó như mày đâu.”
Lão To Giọng thở dài một hơi như chào thua và đưa tay vẫy Lông Dài.
“Về nhà thôi.”
Lão To Giọng dắt theo chiếc xe đạp bước phía trước còn Lông Dài lặng lẽ theo sau. Nó giữ khoảng cách với lão và đi thật từ từ. Rồi đột nhiên lão To Giọng quay lại nhìn và dừng bước.
Sau khi Gori bị bán đi, Lông Dài ghét phải nhìn thẳng vào lão To Giọng, nó cũng không để yên cho lão vuốt lưng nữa. Lông Dài ghét cả chính bản thân mình vì có đi xa cách mấy cuối cùng vẫn phải quay về nhà.
Nghe tiếng mở cổng, con mèo già đang nghênh ngang đi lại trước lồng sắt giật mình chạy vù mất. Ngay sau đó, tiếng phàn nàn đẩy bất bình của Em Chồng vang lên the thé xé tai.
“Tôi đã bảo là thả tôi ra mà! Để tôi cho con mèo đó một trận ra trò! Mấy người có biết nó nói gì với tôi không? Nó nói sẽ cho tôi nếm mùi răng nanh của nó đấy!”
Lão To Giọng không buồn liếc nhìn Em Chồng. Lông Dài cũng chỉ lẳng lặng đi vào chuồng chó và cuộn mình nằm im trong đó.
“Chính tao mới cho mày biết mùi cái mỏ của ta nghe chưa!”
Em Chồng thoăn thoắt đi qua đi lại trong lưới sắt lảm nhảm mấy lời vô nghĩa. Lông Dài dùng chân trước bịt lỗ tai lại. Tuy nhiên nó vẫn len lén nhìn theo, vì thấy lão To Giọng kéo chiếc xe kéo tay ra ngoài. Bình thường mỗi khi ra ngoài lão To Giọng chỉ dùng xe đạp. Nếu không phải đi hái rau để bán như hôm qua thì lão hay dùng xe kéo ở nhà thôi. Nhưng giờ lão lại kéo theo chiếc xe trống không ra ngoài.
“Lão định làm gì ấy nhỉ?”
Lông Dài vẫn nằm tại chỗ lẩm bẩm. Đáng ra nó chẳng cần để ý xem lão làm gì hay không làm gì, nhưng Lông Dài cứ vô thức để ý tới lão, chuyện này làm nó chẳng vui vẻ gì. Lông Dài nhắm chặt mắt lại và cuộn mình tròn hơn nữa. Nó nằm như vậy một hồi lâu, rồi vẫn không nhịn được, đành đứng dậy bước ra khỏi cổng chính. Lão To Giọng đang đi về hướng trung tâm người cao tuổi. Vì mắt mờ nên Lông Dài nhìn không rõ lắm. Tuy vậy nó vẫn biết lão To Giọng đang dùng hết sức bình sinh chất cái cầu thang sắt dài ngoằng lên xe kéo.
“Lung lay quá nhỉ.”
Lão cố chất cho được cái cầu thang sắt lên xe làm phía khoang đựng hàng chúc xuống và tay cầm nhổng hẳn lên, rồi bánh xe cứ thế lăn đi. Cầu thang sắt rơi xuống đất còn lão To Giọng thì suýt ngã chổng kềnh. Việc này tiếp tục lặp lại lần nữa.
Lông Dài bước thêm mấy bước và mở to mắt ra để nhìn rõ hơn. Nhưng vẫn bức bối nên nó tiến lên chút nữa. Để ý mới thấy Lông Dài đã đi đến giữa đường dẫn từ nhà tới trung tâm người cao tuổi.
Lão To Giọng lấy cái gì đó chống vào bánh xe, cố nhấc một đầu cầu thang sắt lên lần nữa. Cuối cùng có người qua đường cùng giúp nâng lên, nên lão đã cột được cố định cái cầu thang sắt vào xe kéo. Rồi lão bắt đầu còng lưng ra kéo. Cái cầu thang sắt dài gấp mấy lần lão To Giọng, không thể chất hết lên xe nên bị kéo lê dưới đất và hơi lung lay tí chút.
“Tối tăm hết cả mặt mũi. Trông lão kéo khổ sở chưa kìa. Vậy mà lúc nào cũng lớn tiếng với mình.”
Lông Dài đứng thần ra quan sát. Nó nghe tiếng cầu thang sắt kéo lê và vẽ thành vệt dài dưới đất hồi lâu đến phát chán. Lão To Giọng từ từ tiến gần, Lông Dài vẫn ở nguyên đó đợi. Rồi cả hai đứng đối diện nhau. Mặt và cổ lão To Giọng bóng nhẫy mồ hôi. Môi lão khô khốc sần sùi, còn tóc phủ đầy bụi.
“Tránh ra coi.”
Lão To Giọng nói. Như ra lệnh. Nhưng Lông Dài vẫn tỉnh queo ngước lên nhìn lão.


“Tránh ra. Nhanh lên.”
Lão To Giọng lại ra lệnh. Dù vậy Lông Dài vẫn đứng yên. Nếu nói được như lão To Giọng thể nào nó cũng đáp trả “Đừng có ra lệnh cho tôi!” Nhưng vì không thể làm thế nên nó chỉ biết đứng lì tại chỗ trên bốn chân và nhìn chằm chằm vào lão To Giọng. Dù từ đầu Lông Dài không có ý làm vậy nhưng tự dưng nó thấy ghét lão đến kỳ lạ nên cứ trơ ra đó.
“Mày không tránh ra được hử!”
Tiếng quát vang rền như sấm dậy vọt ra khỏi miệng lão To Giọng. Trong khoảnh khắc, Lông Dài cảm thấy lông mình dựng đứng hết lên. Nó tự động vào thế tấn công, nhủ thầm nếu lão còn đụng đến nó nữa không chừng nó sẽ cắn lão, nhưng lão To Giọng có vẻ chẳng hề sợ hãi.
“Thứ hỗn láo!”
Lão To Giọng lôi chiếc xe kéo lao bừa về phía nó. Thế nhưng Lông Dài vẫn đứng lì đó không chịu tránh đường. Bước chân lão To Giọng nặng nề và thậm chí đầy đe dọa, vì toàn bộ sức nặng của cầu thang sắt và tốc độ rùa bò của bánh xe kéo đều dồn hết lên lão. Lão bước băng băng không chần chừ, hất văng Lông Dài khiến nó té lộn cổ xuống mương. Nếu nhanh chân hơn một chút thì Lông Dài đã có thể nhảy phóc qua cái mương và đáp xuống an toàn bên thửa ruộng rồi. Nhưng không hiểu sao ngã xuống mương như vậy lại làm Lông Dài thấy hết sức sảng khoái.
Nước bẩn nhỏ tong tỏng khi Lông Dài bước vào nhà. Thấy Lông Dài bị vậy, lão To Giọng thậm chí không thèm nhìn nó lấy một cái. Lão dỡ cầu thang sắt để trong sân rồi ra ghế thả người ngồi rũ xuống hệt một đống quần áo ướt. Nếu không có người đàn bà nào đó đến tìm thì có lẽ lão To Giọng đã ngồi nguyên như vậy đến tận khi trời tối.
“Con chó đó, về đây đúng không?”
Lông Dài còn chưa kịp sủa, người đàn bà đã bước vào oang oang truy hỏi. Bộ dạng chẳng buồn để ý đến thứ như Lông Dài. Lão To Giọng vẫn ngồi tựa lưng vào ghế, chỉ mở mỗi mắt ra nhìn người đàn bà.
“À, tôi đang nói con chó chết tiệt đó đấy. Nó không về đây à?”
Giọng điệu của bà ta chói tai hệt những lúc Em Chồng làm ầm ĩ náo loạn. Lông Dài cảnh giác tiến đến gần vì không ưa kiểu dùng tay chỉ trỏ như gây sự của bà ta. Đuôi mắt lão To Giọng nheo lại một cách đáng sợ.
“Gì hử?”
“Con chó chết tiệt đó trốn mất rồi! Nó còn cắn chồng tôi nữa!”
Lão To Giọng chậm rãi ngồi thẳng dậy. Nhưng lão không đứng lên. Lông Dài nghiêng đầu hết nhìn lão To Giọng lại đến người đàn bà.
“Trốn đi à. Làm như mới đụng tới lũ chó một hai lần không bằng...”
Lão To Giọng lầm bầm một mình như rên rỉ. Rồi người đàn bà bắt đầu đi vòng vòng sục sạo từ chuồng chó cho đến bên trong lồng sắt, cả lối đi dẫn ra bếp cũng không bỏ qua. Vừa đi bà ta vừa nói mấy lời chẳng ai hiểu nổi như thể tức chết đến nơi.
“Đồ chó đó đang trốn ở đâu chứ? Cứ để tao bắt được xem. Tao không để yên cho đâu.”
Lông Dài không rõ là Gori đã bỏ trốn, hay bà ta đang tìm một con chó khác. Nó không thể đứng yên nhìn người đàn bà tùy tiện vào nhà làm náo loạn lên được.
“Gấu gấu! Bà đừng có làm loạn lên nữa, ra khỏi đây ngay!”
“Ja Ang, ở yên đó.”
Lão To Giọng vẫy tay làm Lông Dài ngậm miệng ngay.
“Vậy là, con chó của tôi đã đi đâu rồi hử?”
“Chuyện đó sao lại hỏi tôi? Chắc chắn nó đã về đây chứ gì.”
“Làm gì có chuyện đó! Sau khi nó bị đưa đi, tôi đã thấy nó lần nào nữa đâu. Một hay hai ba con chạy trốn đi nữa. cũng chẳng phải trách nhiệm của tôi.”
“Đã bảo là nó cắn chồng tôi rồi mà. Ít ra tôi cũng phải lấy được túm lông chó về chứ.”
“Thế thì phải đi bệnh viện chứ lông chó có ích gì.”
Lão To Giọng từ tốn đứng dậy mở toang cửa lồng sắt. Em Chồng bị nhốt trong đó chạy vù ra ngoài và nhảy ngay lên vại đựng tương. Lão To Giọng mở cả cửa kho lẫn cửa dẫn xuống bếp, thậm chí lão còn mở bung cả cửa ra vào trong nhà.
“Chị tìm thử đi. Ngần này tuổi đầu, đã bán chó biết bao nhiêu lần rồi, ngày hôm nay tôi mới gặp chuyện ngu xuẩn này đấy!”
Người đàn bà có vẻ cũng không để lọt tai mấy lời bất mãn của lão To Giọng, bà ta vẫn liếc ngang liếc dọc vào tận trong nhà. Ngay lúc đó, tên buôn chó xồng xộc xông vào cổng. Vừa thấy cánh tay băng bó trắng bóc của hắn Lông Dài liền trợn trừng mắt lên.
“Gừ gấu!”
Lông Dài xông vào tên buôn chó. Tên buôn chó hãi hùng lùi về sau, người đàn bà ré lên vung vẩy tay loạn xạ. Nếu lão To Giọng không nhào tới giữ chặt cổ thì chắc chắn Lông Dài đã xé xác tên buôn chó rồi. Tên buôn chó vừa liếc Lông Dài dè chừng vừa hỏi bằng thái độ xấc xược.
“Ông lão, con chó không quay về đây chứ?”
“Hừ rõ là!”
Đến mức này thì lão To Giọng chỉ còn biết chào thua, cố cưỡng chế kéo Lông Dài đến chỗ lồng sắt. Lông Dài ra sức chống cự. Ngay lúc này đây, nó chỉ muốn cắn tên buôn chó cho bằng được. Nhưng bàn tay cứng như thép của lão To Giọng kẹp chặt lấy Lông Dài khiến nó tưởng muốn lòi tròng mắt, không sao há mõm ra sủa nổi.
“À này, kia không phải là giày của anh sao?”
Đầu Lông Dài ong ong vì lời của người đàn bà. Bà ta chỉ tay vào chiếc giày cũ treo trên nóc lồng sắt. Lão To Giọng cũng kinh ngạc khựng lại. Tên buôn chó thì hoảng hốt ra mặt. Không khí im lặng ngột ngạt bỗng chốc bao trùm.
“Cái đó sao lại ở đây...”
“Gì... gì chứ!”
“Có lần anh về mà bị mất một chiếc giày còn gì. Sao nó lại treo ở đây hả?”
Người đàn bà nghiêng đầu, định gỡ chiếc giày đang treo xuống. Đuôi mắt lão To Giọng càng nhăn nheo kỳ dị hơn và bắn ra những tai nhìn đáng sợ. Tim Lông Dài bắt đầu đập nhanh như bị rượt đuổi.
Tên buôn chó giật mạnh tay người đàn bà.
“Con mụ này, rõ vớ vẩn!”
“Này, anh Kim.”
Lão To Giọng nhốt Lông Dài vào lồng sắt rồi cất tiếng nghèn nghẹn yếu ớt. Tuy vậy giọng lão lập tức run rẩy và to dần lên. Lông Dài dõi theo đôi tay run rẩy của lão To Giọng với ánh mắt đầy mong chờ. Lão To Giọng gỡ chiếc giày đang treo xuống gí tới trước mặt người đàn bà.
“Chị có chắc đây là giày của chồng chị không?”
“Cái, cái đó...”
Như đánh hơi được chuyện gì, câu nói của người đàn bà đứt quãng rồi tắt ngấm, bà ta len lén dò xét vẻ mặt của tên buôn chó. Hai má tên buôn chó nhăn nhúm lại vì cơn thịnh nộ bị kìm nén.
“Thì ra là vậy! Thế nên Lông Dài nhà tôi chỉ điên lên mỗi khi gặp anh Kim thôi.”
“Ông nói gì vậy? Đó không phải là giày của tôi!”
Tên buôn chó lắc đầu quầy quậy và lùi lại phía sau.
“Đây là giày của thằng đã trộm hết chó nhà tôi. Lúc con chó nhà tôi ngoạm đem về là tôi biết ngay. Kỳ lạ thật đấy. Vợ anh thì nói phải. Còn anh lại bảo không?”
“À, không, hình như tôi nhìn nhầm rồi.”
Dự cảm được chuyện chẳng lành, người đàn bà xua tay phủ nhận. Mặt tên buôn chó lập tức đỏ bừng lên còn miệng thì méo xệch qua một bên. Nhưng lão To Giọng đang nắm chặt chiếc giày cũ, như chỉ chực đấm thẳng một phát vào mặt hắn.
“Lão đừng bắt thóp người ta vì thứ nhảm nhí đó!”
Tên buôn chó vừa đi giật lùi ra cổng vừa la toáng lên.
“Một lũ gian xảo!”
Lão To Giọng nổi trận lôi đình, cầm chiếc giày ném mạnh. Lão hét lên một tiếng đáng sợ tưởng muốn thủng màng nhĩ. Cùng lúc đó, chiếc giày đập trúng lưng tên buôn chó và rơi xuống đất. Dù bị đập trúng lưng nhưng tên buôn chó vẫn chuồn thẳng một mạch không hề ngoái lại nhìn, còn người đàn bà đứng đờ ra như mất hồn rồi cũng ngần ngại thối lui. Lão To Giọng phải nén cơn giận nên cứ thế đứng thở dốc, trừng mắt nhìn ra cổng một hồi lâu.
“Thằng gian manh xảo trá...”
Lão To Giọng loạng choạng bước đi rồi thả phịch người xuống ghế. Lông Dài sững sờ khi thấy lão To Giọng chỉ đuổi theo tên trộm chó được chừng đó mà đã kiệt sức. Cơn giận của Lông Dài trỗi dậy, nó trách lão To Giọng sao không nghĩ cách gì mà cứ để bị lừa như vậy.
Đã biết hắn là tên trộm thì lão cũng phải tìm cách đem gia đình bị bắt mất của nó về, hay cho tên trộm nếm mùi đau khổ chứ, Lông Dài không thể hiểu nổi tại sao lão lại để tên trộm đi dễ dàng như vậy. Lông Dài nổi cơn thịnh nộ, ra sức đập đầu vào lưới sắt gầm gừ.
“Biết ngay là vậy mà. Ja Ang của ta giỏi quá nhỉ.”
Lão To Giọng lầm bầm.
Giọng lão không to lắm nhưng Lông Dài vẫn nghe ra được. Cơn giận đang trào lên ứ nghẹn cổ họng nó từ từ lắng xuống. Lông Dài chưa một lần vừa lòng với lão To Giọng. Lông Dài chưa từng thích lão, người đã làm nó buồn, làm nó giận, làm nó chỉ còn một mình hết lần này đến lần khác. Nhưng dù vậy, nó không thể rời xa lão, cũng không thể ghét lão đến cùng được. Đúng là chuyện kỳ quặc.
Lão To Giọng thả người xuống ghế như chưa hề có việc gì xảy ra. Có lẽ tại ánh mặt trời trắng lóa mà nhìn lão chỉ còn da bọc xương, nếu không có cái ghế chắc lão To Giọng trông đã y hệt miếng vải khô rũ rượi trên sân, Lông Dài cảm thấy rất lạ lẫm với một lão To Giọng như thế.
Lông Dài duooxic hân nằm xuống nhìn lão To Giọng. Lông nó dính nước mương nhớp nháp giờ đã khô cứng lại, nhưng Lông Dài không thèm giũ mà cứ để nguyên như vậy, lão To Giọng cũng chẳng buồn cằn nhằn. Thời gian cứ thế trôi qua trong yên lặng.
Mặt trời lặn và nhưng cơn gió đêm mát mẻ bắt đầu thổi.
“Cục cục tác tác tác! Gori kìa. Gori về kìa!”
Em Chồng vừa nhảy xuống từ cây hồng vừa gào toáng lên. Lông Dài vểnh tai và ngóc đầu dậy ngay. Trên bờ tường con mèo già cũng eo éo.
“Meo meo. Có gì ghê gớm đâu! Chỉ là con chó bị bán đi quay về thôi mà.”
“Gấu gấu! Gori quay về ư?”
Lông Dài đứng phắt dậy nhìn ra cổng. Tuy nhiên do ở trong lồng sắt nên nó chẳng thấy được gì ra hồn. Lão To Giọng nhăn mặt rồi chậm chạp đứng dậy. Lông Dài đặt cả hai chân lên lồng sắt mà rung. Nó có thể ngửi được mùi của Gori rất rõ. Nhưng lẫn trong đó còn một thứ mùi hết sức buồn nôn làm Lông Dài bất an.
Gori tiến lại phía nó với bộ dạng nhếch nhác, cùng hai hốc mắt trũng sâu hoắm.
“Con à, con bị sao vậy?”
Lông Dài thò chân qua mắt lưới sắt và cố chạm vào Gori. Con ngươi của Gori đục mờ, còn mũi thì khô khốc. Thấy bọt trắng rơi ra từ mõm Gori, Lông Dài biết chắc đây không phải dấu hiệu bình thường. Lão To Giọng cũng bước nhanh đến xem xét Gori. Gori ngã xuống trong khi hai mắt trợn ngược trắng dã.
“Gâu gâu!”
“Chuyện này, sao lại...”
Lão To Giọng ôm lấy Gori và banh miệng nó ra xem. Lão kiểm tra cả mắt rồi còn áp tai lên bụng Gori nữa. Lông Dài đứng ngồi không yên, quanh quẩn tới lui trong lồng sắt. Lão To Giọng ôm Gori lên và đi vào lối dẫn ra nhà bếp.
“Gấu gâu! Lão đưa nó đến chỗ tôi đi!”
Lông Dài cố sức lắc cái lồng.
“Chậc chậc, sao lại thành thế này. Thật là hết cách rồi.”
Em Chồng vừa đi qua đi lại giữa lồng sắt và nhà bếp vừa tặc lưỡi. Cả con mèo già cũng leo xuống tận sân nghếch cổ hóng chuyện.
“Cục cục tác, ở quê tao cũng từng thấy một con chó bị như vậy rồi. Không qua nổi đâu!”
“Meo. Gì chứ, mấy đứa con nít bị thương là chuyện thường mà.”
Con mèo già ngắt lời Em Chồng và an ủi Lông Dài. Nhưng chẳng lời nào lọt vào tai nó cả.
“Gấu gấu! Đã bảo thả tôi ra mà!”
“Cục cục tác. Thả mày ra, để nhốt tao lại à?”
“Ú hú hú. Gori à, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?”
“Cục tác. Tao ghét chỗ đó lắm. Tao tuyệt đối không để bị nhốt đâu!”
“Méo méo! Cái thứ gà mái không biết điều! Tao xử đẹp cái mỏ mày bây giờ!”
“Thì sao nào? Đồ mèo tiểu nhân!”
Em Chồng đập cánh đuổi theo ngay, con mèo già thấy thế bèn chuồn lẹ. Nhưng Em Chồng quá khích nhảy xổ tới khiến con mèo già không kịp leo lên bờ tường tháo thân mà chỉ có thể chạy vòng vòng trong sân, khó khăn lắm mụ mới chui tọt xuống dưới cổng chạy thoát được.
Một lúc lâu sau, lão To Giọng trở ra từ lối vào nhà bếp.
“Ja Ang, ra đây đi.”
Cửa vừa mở, Lông Dài chạy như tên bắn đến lối vào nhà bếp. Gori gục trên tấm chăn khô queo. Hơi thở Gori đứt quãng và dồn dập khiến lồng ngực nó nhấp nhô một cách đáng sợ, đã vậy từ cổ họng thằng bé còn không ngừng phát ra tiếng khò khè cùng mùi hôi thối. Có vẻ lão To Giọng định tắm cho Gori nên đã để sẵn nước nóng trong chậu rửa, bên cạnh còn có cả một chiếc muôi gỗ dài ngoằng không biết để làm gì.
“Nó ăn phải đồ hỏng rồi. Kiểu như xương gà, hoặc chuột trúng bả...”
Lão To Giọng nói như thở dài. Cùng lúc đó lão đưa bàn tay sần sùi thô kệch nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng đang phập phồng của Gori.
Lông Dài nhìn vào mắt Gori. Tuy mắt đã mờ nhưng rõ ràng Gori vẫn nhận ra mẹ. Lông Dài hiểu rằng đã quá muộn để hỏi làm sao Gori ra nông nỗi này. Sự thật rằng bất cứ con chó nào rời khỏi nhà đều không thể trở về hoặc quay về trong bộ dạng thế này khiến Lông Dài quá đỗi sững sờ và đau đớn.
“Mẹ ơi...”
Gori rên rỉ, giọng hết sức yếu ớt. Lông Dài thấp mình xuống ghé tai nghe Gori nói. Nó muốn đón nhận bằng toàn bộ cơ thể âm thanh cuối cùng của Gori.
“Con à, sẽ ổn thôi. Đừng sợ con nhé...”
Đột nhiên cơ thể Gori cứng lại và thằng bé ngóc đầu lên. Trong khoảnh khắc Lông Dài ngỡ rằng Gori sống lại, nhưng nó đã lầm. Máu đỏ thẫm trào ra từ cổ họng và hậu môn của Gori, cùng một mùi khủng khiếp. Hệt như những nỗi buồn còn lại trong Gori ồng ộc tuôn ra ngoài.
Trước cả khi những vết máu đỏ thẫm tóe loe trên tường khô lại, trước cả khi mùi kinh khủng kịp biến mất, Gori đã ngừng thở. Việc cuối cùng Lông Dài có thể làm cho Gori là liếm sạch gương mặt kiệt sức của con và ở bên cạnh để Gori không cô đơn. Lão To Giọng lấy chăn đắp cho Gori và ra ngoài để hai mẹ con Lông Dài ở lại.

CHIẾC CẦU THANG ỐC SÊN
“Ít ra lúc ở quê cũng không bị thế này. Chẳng ai đối xử lạnh nhạt với mình. Vụ này là thế quái nào...”
Từ hôm qua đến giờ, Em Chồng cứ than vãn mãi một câu. Rằng nó nhất định sẽ quay về quên. Nhưng không ai thấy tội nghiệp nó cả. Nó vừa bứt lông vừa cố tỏ vẻ thê thảm sao cho hợp với lời nói nhưng vẫn vậy, chẳng ai buồn để ý đến nó. Chỉ có con mèo già len lén đến gần cạnh khóe làm Em Chồng tức điên.
“Mới nhiêu đó thôi chưa đủ đâu. Phải bứt thêm nhiều lông nữa.”
“Con quỷ mèo thất đức!”
“Méo méo, cẩn thận cái mỏ mày đấy. Cái thứ đi không được đến cũng không xong.”
Con mèo già vừa đặt chân lên bờ tường là Em Chồng lập tức xông vào ngay. Nhưng mèo ta lẹ làng né được nên Em Chồng không thể đụng đến một cọng lông của mụ. Em Chồng mới đó còn nổi xung vì bị chọc điên thoắt cái đã ỉu xìu nét mặt.
“À, mày dám bắt nạt tao thế hả...”
Con mèo già và Em Chồng cãi nhau chí chóe, nhưng Lông Dài chẳng thèm để mắt đến. Cả lão To Giọng cũng ngó lơ hệt như nó. Bắt đầu từ hôm kia, lão To Giọng bày đồ hàn ra đầy sân và cứ vùi đầu vào đó. Khói xanh bốc lên trong khi lão gọt giũa đống sắt. Lông Dài rất hưng thú quan sát công việc của lão To Giọng. Thế nên nó mới để yên cho con mèo già tự ý đi nghênh ngang trong sân nhà mình.
Xèo xèo.
Lão To Giọng lại làm mấy tia lửa hàn bắn tung tóe. Lông Dài giật mình nheo mắt lại. Cảm nhận được tiếng xì ngay khi van khóa bình dưỡng khí mở ra, và trông thấy mấy tia lửa bùng lên ở đầu mỏ hàn, tinh thần Lông Dài tức thì phấn chấn hẳn. Cả tia lửa xanh làm nó phải nhìn đến tròn cả mắt kia cũng thật thần kỳ.
Lão To Giọng điều chỉnh tia lửa đỏ chuyển sang xanh lét để cắt miếng sắt, rồi lại dùng nó để gắn miếng sắt bị cắt vào miếng sắt khác. Mỗi lần các đốm lửa bắn ra từ miếng sắt chín đỏ, tấm kinh đen mặt nạ hàn của lão To Giọng lại phản chiếu ánh pháo hoa chớp nhoáng rất đẹp mắt. Những tia lửa bắn về phía cổ làm da lão bỏng rát, còn những tia khác bắn vào áo thì tỏa khói trắng và để lại những vết thủng lỗ chỗ.
Lông Dài kinh ngạc trước chuyện mấy miếng sắt và tia lửa làm được. Nào là tia lửa dù tắt ngấm trong chớp mắt nhưng vẫn để lại dấu vết, hay sắt cứng đến vậy mà gặp lửa cũng hóa mềm và biến dạng. Rồi cả việc lão To Giọng gầy còm mà tạo ra được những biến hóa nhường ấy cũng đáng kinh ngạc nữa.
“Phù, nghỉ tay cái nào.”
Lão To Giọng đặt dụng cụ hàn xuống và tháo mặt nạ ra. Mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt lão. Lão To Giọng ngồi xuống ghế, định uống miếng nước thì bỗng nhìn qua Lông Dài.
“Hình như có rượu gạo ở đâu ấy nhỉ. Sao mỗi lần khô cổ lại chẳng thấy thứ ấy đâu cả!”
Lão To Giọng vào trong nhà đem ra một bình trắng trắng. Rồi lão đổ đầy ắp bát và tu ừng ực. Lông Dài ghé mũi ngửi thử chỗ mới được hàn. Vẫn còn ấm và mùi hăng hăng vẫn bốc lên nồng nặc. Thứ mùi đã ăn sâu vào tim Lông Dài. Lông Dài cũng biết bản thân nó rất thích mùi này.
Thứ lão To Giọng đang làm là một cái cầu thang. Cái cầu thang sắt có lan can hình xoắn ốc, lấy cây cột sắt to dày làm trụ. Giờ lão To Giọng đang gắn cách quãng mấy miếng sắt đã cắt thành hình tứ giác vào giữa lan can xoắn ốc với cây cột trụ. Lão gỡ hết những bậc thang cũ gỉ sét gắn trên cầu thang ra và tỉ mỉ từng li từng tí gắn những bậc mới vững chắc vào. Dù không biết tại sao lão lại gắng sức làm việc này nhưng Lông Dài có thể nhận ra lão To Giọng đang cực kỳ mãn nguyện.
“Ja Ang, lại đây đi.”
Lão To Giọng cầm tô cơm của Lông Dài ra và gọi nó. Lông Dài nghiêng đầu nhìn. Vì lão To Giọng đã đổ thứ rượu gạo trắng đục vào tô cơm của nó.
“Khịt khịt. Hóa ra có mùi chua chua.”
Lông Dài nhếch mũi ngửi rồi thử nhúng mõm vào. Mùi vị của món ngòn ngọt này cũng được. Cứ thế Lông Dài liếm một mạch cho đến khi lộ cả đáy tô. Lão To Giọng nở nụ cười và ngồi lún sâu vào ghế.
“Tao ấy à. Cứ nhìn thấy sắt là khỏe ra. Chỉ cần làm chủ được lửa là có thể tạo ra những thứ vô cùng chắc chắn. Hàn hai miếng sắt lại với nhau chính là sự mê hoặc của thứ mang tên sắt đấy. Lúc hàn sắt mà để miếng sắt dày hơn hai milimet là không được. Làm vậy miếng sắt sẽ không thể trơn nhẵn. Việc của tao chính là làm cho mấy thứ này trở thành một tổng thể hệt như lúc đầu. Không ai đọ nổi với tao trong khoản này đâu. Tao là chuyên gia mà.”
“Ợ ợ.”
Lông Dài há miệng ợ to làm lão To Giọng cười khà khà.
“Chia rượu uống với mày là vì cớ gì hả? Trong mảnh sân cô quạnh này chỉ có mỗi mày với tao còn gì. Hơ hơ thật là…”
Lão To Giọng nhắm mắt làu bàu. Lông Dài thì nằm ườn ra với tâm trạng vui vẻ. Em Chồng vẫn đi qua đi lại trong lồng sắt than vãn, còn con mèo già nhân lúc lão To Giọng không để ý đang rón rén sục sạo hết chỗ này đến chỗ kia.
“Chỉ cần thoát được khỏi đây thì, chỉ cần thoát được thì…”
Em Chồng cáu kỉnh đập cánh. Tuy rất muốn bay nhưng Em Chồng cứ đập đầu vào đỉnh lồng sắt rồi rơi xuống, chỉ có bụi cùng vài cọng lông lơ lửng bay lên.
Cổ lão To Giọng ngoẹo qua một bên. Hai tay lão thõng dài dưới ghế và mỗi lần gió thổi qua, mấy cọng tóc bạc của lão lại rung rung. Lông Dài nhìn bắp tay gầy gò của lão To Giọng. Trên bắp tay vẫn còn hằn vết răng dù vết thương đã lành. Lông Dài lặng lẽ dùng lưỡi liếm chỗ đó.


Mặt trời vừa lặn gió liền trở lạnh. Dù cuộn người lại vì lạnh nhưng lão To Giọng vẫn không tỉnh giấc. Cả tiếng cãi cọ qua lại giữa con mèo già và Em Chồng, lẫn tiếng điện thoại vang lên trong nhà cũng không thể đánh thức lão khỏi giấc ngủ sâu.
“Gừ rừ rừ. Lão dậy đi.”
Không hiểu sao Lông Dài cảm thấy bất an. Nó nghĩ lỡ đâu lão cứ ngồi như thế rồi không đứng dậy được nữa cũng nên. Lông Dài nhớ Đốm út trước kia chết ở luống đất trong vườn, rồi cả Gori cũng cứ nằm yên rồi cứng người lại luôn. Ngay lúc đó.
“Ông ơi.”
Lông Dài đứng bật dậy. Dong Yi nhảy tưng tưng lao vào nhà, rồi đến bà lão đầu đội thau gỗ lớn bước vào. Bố mẹ Dong Yi cũng đi theo sau.
“Lông Dài kìa!”
Dong Yi tươi cười dang rộng tay ra. Lông Dài cũng vui mừng chạy như bay đến gần cậu. Lông Dài cảm thấy cực kỳ hạnh phúc khi Dong Yi dang rộng hai tay ôm chặt cổ nó. Mùi ngọt ngào tỏa ra từ Dong Yi lúc nào cũng làm Lông Dài thấy yên lòng.
“Ôi, ông lão với cái thân thể đau bệnh.”
Bà lão nhanh chóng đặt thau gỗ xuống và đánh thức lão To Giọng dậy. Tuy mở mắt vưới vẻ mệt mỏi, nhưng vừa thấy Dong Yi là nụ cười lại ngập tràn khắp gương mặt lão. Dong Yi buông hai tay đang ôm cổ Lông Dài và chạy ngay đến với lão To Giọng. Lão To Giọng vừa nằm sải lai mệt mỏi nay đứng dậy như không hề hấn gì và bế bổng Dong Yi lên.
“Con tới sớm vậy à!”
“Ông ơi, chúc mừng sinh nhật ông!”
Dong Yi nói bằng giọng ngọng nghịu. Lão To Giọng ôm Dong Yi thích thú nhún nhảy.
“Ngày mai mới là sinh nhật ông mà! Nhưng Dong Yi chúc mừng thì lúc nào ông cũng thấy vui hết!”
Trong lúc lão To Giọng ôm Dong Yi quay vòng vòng, Lông Dài cũng tung tăng nhảy nhót theo cả hai. Nếu không có Dong Yi, nó tuyệt đối không bao giờ làm vậy.
“Cha ơi, chúng con cũng về rồi.”
Gia đình con gái lão To Giọng cùng nhau bước vào. Có một cô bé nhỏ hơn Dong Yi vừa thấy lão To Giọng liền chạy ào ngay tới. Lão To Giọng một tay ôm Dong Yi, tay còn lại bế thốc cô bé lên. Rồi lão tưng bừng nhún nhảy nựng hai đứa bé.
“Cha định dùng cái này làm gì ạ?”
Bố Dong Yi chỉ vào chiếc cầu thang sắt. Lão To Giọng thấy thế bèn đặt hai đứa bé xuống và nhặt cây búa lên như thể sực nhớ ra việc mình đang làm. Rồi lão đập cồm cộp vào phần vừa hàn để kiểm tra xem nó đã được gắn chặt chưa.
“Ngon lành rồi. Giờ chắc phải nhờ mấy đứa giúp thôi.”
Trong lúc lão To Giọng xem xét kỹ từng mối hàn và kết thúc công việc một cách an toàn thì bố Dong Yi đào một cái hố cạnh gốc cây hồng, còn con rể lão To Giọng lo thu dọn đống dụng cụ ngổn ngang trên sân.
Dong Yi đến gần leo lên ngồi trên chiếc cầu thang sắt nằm dài dưới đất.
“Ông ơi, cái này là gì vậy?”
“Còn gì nữa. Cầu thang chứ gì. Cầu thang ốc sên đó.”
“Cầu thang ốc sên ạ?”
“Đúng rồi. Vì bên trong con ốc sên cũng xoắn tròn hệt như cái này.”
“A, thì ra là vậy! Đúng rồi, đây là cầu thang để con ốc sên leo lên đúng không ạ?”
“Ha ha ha. Dong Yi của ông leo lên mới đúng chứ. Cả Yeon Yi cũng leo lên nữa. Giống như con ốc sên cẩn thận từ từ. Thế nên ông mới làm để mấy đứa leo đến tận ngọn cây đấy. Quà này ông tặng cho hai đứa. Để mấy đứa leo lên hái trái hồng chín.”
“Ông hái cho con là được rồi mà.”
“Đúng là vậy. Nhưng…”
“Nhưng gì ạ?”
“Nếu ông không có ở đây thì làm sao hái cho con được. Lúc đó mấy đứa phải tự hái chứ.”
“Sao ông lại không có ở đây? Ông đang ở đây mà.”
Dong Yi vừa đập khẽ vào ngực lão To Giọng vừa cười. Tất cả mọi người đều im lặng nhìn cảnh đó. Rồi ai nấy lại tiếp tục việc đang làm. Bố Dong Yi đào một cái hố, con rể lão To Giọng đem đống dụng cụ vào cất trong kho. Bà lão rửa rau ở giếng rồi đi vào bếp cùng con gái và con dâu. Lông Dài lặng lẽ rời khỏi chỗ.
“Giờ ạ. Cảm giác bị phản bội ghim sâu tận xương tủy.”
Con mèo già ngồi thụp dưới bờ tường nói như khạc nhổ.
“Mụ lại nói chuyện lố lăng gì vậy. Tôi chẳng hiểu cảm giác bị phản bội ghim sâu tận xương tủy là cái gì cả.”
“Nghĩa là trên đời này không có gì đáng tin hết ấy.”
Lông Dài yên lặng nhìn sang con mèo già đang quạu quọ. Nếu nghĩa là vậy thì Lông Dài cũng nhiều lần nếm mùi rồi. Con mèo già đưa chân trước lên dụi mắt và chùi mũi.
“Nhìn tao già lắm hả?”
Con mèo già chớp chớp mắt hỏi. Lông Dài không nói lời nào.
“Cũng đúng. Mắt thì mờ căm. Mũi cũng hết nhạy rồi…”
“Già thì sao chứ?”
“Thế mới nói. Chuyện đó có gì to tát mà lại đi rước thêm một con mèo trẻ ranh vắt mũi chưa sạch về không biết. Ít nhất tao cũng đã sống với bà tao được hơn mười năm rồi ấy chứ. Bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng vậy mà…”
Lông Dài giờ đã hiểu tại sao con mèo già lại sầu thảm như vậy. Hẳn là có một con mèo cưng mới được đưa về. Con mèo già lúc nào cũng gắt gỏng và chỉ làm Lông Dài thấy ghét, hôm nay lại trông rất tội nghiệp. Nếu không vì mùi rờn rợn thì Lông Dài cũng suýt quên luôn sự thật mụ là con mèo già rồi.
“Tao sẽ đuổi nó đi cho xem. Vì bên cạnh bà cụ là chỗ của tao. Lúc nào cũng vậy.”
Con mèo già nói bằng giọng khản đặc rồi quay lưng đi. Theo Lông Dài đoán mụ chỉ nói vậy để can đảm hơn thôi, chứ hai vai mụ vẫn xệ xuống còn đuôi thì cụp thõng thượt ở phía sau.
Mọi người đang cùng nhau hô hào dựng cầu thang sắt lên.
“Cha cẩn thận nhé. Nắm thật chặt vào ạ.”
“Được rồi. Đổ xi măng vào cái hố đi. Vậy cây trụ mới không đổ được.”
“Ai da, tuyệt quá thể! Sơn màu xanh da trời sẽ đẹp lắm đó!”
Lông Dài ngước lên nhìn tác phẩm dựng bên cạnh cây hồng của lão To Giọng.
Chiếc cầu thang sắt uốn quanh vươn lên theo thân cây hồng. Bước lên theo từng bậc thang là có thể quay một vòng quay thân cây, và chỉ cần bước tới bậc thứ mười thì ai cũng có thể duỗi tay chạm đến ngọn cây cả. Như vậy trông chiếc cần thang giống như đang bảo vệ cây hồng, mà cũng giống như đang dựa vào cây hồng. Lông Dài cứ thế nghiêng đầu nhìn vì bất giác cảm thấy chiếc cầu thang ốc sên uốn lượn mềm mại sao mà giống dáng đứng gù gù lưng tôm của lão To Giọng quá.
