Chó Xanh Lông Dài

Lượt đọc: 148 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NHỮNG NGÀY TRÁI KHOÁY

❊ ❊ ❊

Lão To Giọng ngồi trong cửa hàng nhìn chằm chằm ra ngoài. Lông Dài nằm giữa sân, liếc trộm lão To Giọng.

“Tao đã nói về nhà đi mà.”

Lão To Giọng đẩy cặp kính lão lên và nhắc lại. Nhưng Lông Dài bỏ ngoài tai. Nó len lén nhìn lão To Giọng đang lắp bánh xe đạp rồi nhắm tịt mắt.

Image

Lông Dài sinh tật này cũng đã khá lâu. Suốt mùa đông, nó thường lang thang đến mấy khu xóm xa xôi rồi mới quay về nhà, nhưng từ lúc cơ thể nặng nề hơn, mỗi sáng Lông Dài chỉ theo lão To Giọng ra cửa hàng và quanh quẩn trong sân. Lý do là vì nó ghét phải ở nhà một mình.

Lão To Giọng không còn xích cổ Lông Dài nữa. vì Lông Dài cực kỳ ghét chuyện đó. Nhờ không bị xích mà Lông Dài dễ bảo và có da có thịt hơn.

Suốt thời gian bị nhốt trong lồng sắt và xích vào cột không đi đâu được quá ba bốn bước chân, Lông Dài chỉ còn da bọc xương. Tuy nhìn nó có vẻ mập mạp nhờ bộ lông dày lù xù, nhưng thật ra Lông Dài thường lảo đảo vì thiếu máu, đã vậy nó còn hay nổi cơn tam bành với bất cứ ai vào bất cứ lúc nào. Đồ ăn chất đống ngay dưới cằm nó cũng không thèm ngó ngàng đến. Phải đến khi lão To Giọng lắc đầu nói “Mạng của mày thì mày tự biết đường mà lo liệu” rồi tháo xích ra, từ đó Lông Dài mới ăn từng chút một.

Ngay khi chân có sức trở lại, Lông Dài bèn đi theo tiếng nhạc đến nhà thờ trước tiên. Sau đó nó còn đến những nơi xa hơn. Lông Dài cũng không hiểu sao mình lại thích lang chỗ này chỗ kia đến vậy. Có lẽ vì nỗi cô đơn dai dẳng khiến lòng Lông Dài trống trải, nên nó không tài nào ở yên một chỗ được.

Mỗi lần ra khỏi nhà, Lông Dài lại nghĩ đến con chó trắng. Nó cứ ngỡ cả hai có thể gặp nhau một lần nào đó trên đường nhưng không. Thay vì con chó trắng, nó chỉ gặp một con chó nâu mang dòng máu chó săn. Và thế là nó có con.

Lão To Giọng nhăn nhó mặt mũi.

“Hơ hơ, thật là! Chẳng bao lâu nữa là đẻ rồi mà mày không ở nhà được hử. Cứ cái kiểu này thể nào cũng sinh con ngoài đường cho xem.”

Lão To Giọng ngừng việc bắt vít và gắn nan hoa cân vành xe đạp. Tốn không ít công sức thủ công để hoàn thành một cái bánh xe, nhưng lão không tài nào chú tâm làm việc được vì chẳng còn bao lâu nữa là đến ngày Lông Dài nằm ổ. Lão To Giọng đặt vành bánh xe hình tròn xuống và dẹp miếng đệm đặt trên đầu gối để lau chùi qua một bênh. Rồi lão đẩy cánh cửa kính khép hờ, bước ra ngoài. Cánh cửa kính mắt cáo phủ bụi không khớp với khung cửa phát ra tiếng ken két nổi da gà.

Đến tận lúc gấu quần rủ xuống của lão To Giọng ở ngay trước mắt Lông Dài, nó mới từ từ nhấc mình dậy. Mình mẩy nó cứ ì cả ra vì có bầu.

“Cái đồ ương ngạnh.”

Lão To Giọng tặc lưỡi đẩy lưng Lông Dài. Lông Dài vẫy đuôi đập bộp vào tay lão rồi chậm chạp cất bước. Ngoài nhà ra nó chẳng còn nơi nào khác để đi, nên dù không thích thì cũng đành vậy. Tuy nó muốn tìm một nơi tốt hơn nhà, một nơi không ai có thể đụng đến những đứa con của nó, nhưng đáng tiếc là không có nơi nào như vậy cả.

Đúng lúc Lông Dài vừa ngoặt qua góc nhà kho của hội nông nghiệp thì gặp ngay con mèo già từ hầm thông gió cao ngất ngưởng nhảy xuống nhẹ tênh, ra vẻ quen biết. Chẳng cần hỏi cũng biết mụ đã làm gì trên đó.

“Ê, hôm nay lại tay trắng à?”

Lông Dài cứ thế bước đi không thèm đáp lời. Con mèo già khẽ cười và bám theo nó. Tuy mùi rờn rợn vẫn tỏa ra nhưng Lông Dài không hề có ý định động tới con mèo già chi đi cách nó vài bước chân. Con mèo già đã già đến nỗi mỗi lần khẽ cười là thấy rõ mồn một nếp nhăn trên da, giờ mụ chẳng qua chỉ là mụ hàng xóm già cỗi thôi.

“Tỉnh mộng giùm cái đi. Rốt cuộc còn có chỗ nào ngoài cái nhà mà mày cứ lang thang đi tìm thế hả?”

“Đừng có xía vào.”

“Mày coi thường tao đấy à. Thích gắt gỏng cả khi tao có chuyện quan trọng nhất định phải cho mày biết chứ gì! Mày tưởng tao sống đến chừng này chỉ bằng thừa chắc?”

Lông Dài khựng lại và nhìn con mèo già chằm chằm. Con mèo già giật mình thối lui. Nhưng chỉ vẻn vẹn có ba bước.

“Ý tao là tao cũng sinh con nhiều lần rồi. Nhiều đến không đếm xuể. Thật tình tao cũng không nhớ nổi đã đẻ bao nhiêu đứa nữa. Dù sao thì, cũng có một thời tao giống mày, cứ đụng tới đám con tao là chuyện kinh khủng lắm.”

“Thì sao?”

“Thì giờ tao có đứa nào đâu. Bọn nó đi hết rồi. Tao đã từng thử giữ vài đứa lại bên cạnh cho đến khi chúng lớn lớn một chút, nhưng rồi bọn nó cũng bỏ đi hết. Chúng ta đều thế đấy.”

“Đồ ngốc. Tôi không thế.”

“Mày thì có gì khác hả? Đứa thì bị bán đi. Theo tao thấy họ còn cột ruy băng đằng trước như món quà nữa không chừng. Thỉnh thoảng cũng có đứa chết, hay mấy đứa chẳng nói lời nào bỏ đi biệt. Bọn vong ơn bội nghĩa. Tao đã yêu thương bọn nó biết bao nhiêu, thế mà chẳng có đứa nào quay về. Cái thứ...”

Con mèo già rùng mình rồi hạ thấp người xuống. Lông Dài cũng vừa mới đánh hơi được tình hình. Một trận đánh nhau đang xảy ra ở bãi đất trống cuối nhà kho. Một con chó bị dồn vào giữa, bốn con còn lại dàn thành hình bán nguyệt quây xung quanh. Hệt như tình cảnh Lông Dài gặp phải hồi trước.

“A...”

Con chó trắng.

Lông Dài thấy tim mình nhức nhối. Nó nghĩ đến những con chó con thình lình bị bán đi một lượt. Con chó trắng là cha của chúng. Con chó trắng đã ngự trị trong tâm trí và trái tim Lông Dài suốt thời gian qua, giờ đang ở ngay trước mắt nó.

Nhưng kỳ lạ hơn nữa là con chó trắng lại đang bị dồn vào góc một mình. Dù lâu nay đã lang thang nhiều nơi nhưng Lông Dài rất hiếm khi thấy cảnh chó đi theo đàn dồn ép đánh nhau. Vì vậy nó hết sức kinh ngạc trước cuộc ẩu đả này, và càng không thể hiểu nổi việc con chó trắng bị dồn vào góc.

“Phải là chuyện gì đó tồi tệ lắm đây.”

Lông Dài tiến tới gần với tâm trạng vô cùng căng thẳng. Không hiểu sao đại ca đầu đàn lại ra nông nỗi này, nhưng tình huống rõ ràng là bất lợi. Trong bốn con chó đang căng cứng cơ lưng như chỉ chực nhảy bổ vào con chó trắng, có một con chó màu nâu nổi bật khác thường.

“Lông Dài, nhanh chuồn khỏi đây thôi!”

Con mèo già gọi nó bằng giọng yếu ớt. Con mèo tưởng mình đang thì thầm nhưng Lông Dài lại khó chịu với cái giọng thẽ thọt đó của mụ. Vào những lúc thế này mà nói mấy lời kiểu như vậy cũng làm Lông Dài rất không vừa lòng. Lông Dài nghĩ nếu con chó trắng gặp bất lợi thì nó sẽ giúp. Vì trước đây con chó trắng cũng đã làm thế với nó.

“Đừng có can dự vào. Mày phải trông chừng cái thân mày đó!”

Con mèo già lại kêu lên eo éo. Nhưng Lông Dài không ngoảnh đầu lại.

Cử động của bốn con chó nhanh dần. Hình như con chó trắng cũng đã sẵn sàng chiến đấu. Dù không chút sợ hãi nhưng con chó trắng đang đối mặt với những đối thủ không tầm thường chút nào. Ngoài ba con chó hết sức nhanh nhẹn còn có một con chó nâu to lớn đến mức chỉ liếc qua cũng đủ biết là thứ dữ rồi.

“Gừ gấu gâu!”

To chuyện rồi. Lông Dài dừng lại. Trong giây lát năm con chó đã xông vào nhau quần thảo. Trong lúc xông vào đánh lộn, con chó vàng đã làm tung bụi mù mịt nên Lông Dài chỉ biết căng mắt theo dõi cuộc ẩu đả. Cát bụi mịt mùng và những tiếng gầm gừ, gào thét làm đầu óc Lông Dài rối bời. Con chó trắng di chuyển thoăn thoắt và không dễ bị tấn công. Nhưng đối phương quá đông.

Lông Dài vào tư thế sẵn sàng rồi từ từ di chuyển, chờ cơ hội tham chiến. Đám hỗn loạn lúc lăn xả bên này lúc quần nhau bên kia. Lông Dài không thể biết ai đang cắn ai nhưng chắc chắn con chó trắng đang bị đè bẹp ở dưới.

“Gâu gâu!”

Lông Dài giậm châm và sủa. Nhưng không ai để ý. Lũ chó còn chẳng thèm nhìn về hướng này mà chỉ lo lăn lộn, gầm ghè rồi cuộn lại thành một đống rối beng với nhau.

Lông Dài sủa ầm ĩ trong khi chạy hết bên này đến bên kia. Rồi nó xen vào cuộc đánh nhau, áp sát và cắn xé. Ai đó ngoạm chặt lấy đùi Lông Dài.

“Ẳng ẳng! Nhả tao ra!”

Lông Dài thét lên, thân hình loạng choạng. Rồi bụng nó cứng dần trong khi hơi thở tắc nghẽn. Mắt nó tối sầm lại còn toàn thân thì như tê liệt, khiến Lông Dài lâm vào cảnh chẳng thể nhúc nhích được gì. Dù sao đi nữa nó cũng có vẻ không ổn. Lông Dài ngã sấp xuống một cái hố cỏ mọc um tùm. Có ai đó đè lên Lông Dài, cú va chạm làm nó tưởng muốn vỡ cả bụng.

Lông Dài nằm sấp dưới hố, còn hồn thì như bay đi đâu mất. Chật vật một hồi lâu nó mới tỉnh táo lại, nhưng không dám đứng dậy ngay.

“Dừng lại! Nhiêu đây đủ rồi.”

Con chó nâu lùi bước trước tiên. Dù vậy con chó trắng vẫn không buông cái gáy đang ngoạm ra, khí thế hừng hực như thể có đánh thêm bao lâu nữa cũng chẳng hề hấn gì. Con chó lông lởm chởm bị cắn ngay gáy nằm bẹp xuống vùng vẫy giãy giụa. Cả lũ đều mang bộ dạng te tua thê thảm, thân thể đầy vết cắn xé và trầy xước.

“Được lắm. Tao biết mày mạnh rồi.”

Nghe thấy lời đó của con chó nâu, con chó trắng mới nhả cái gáy trong mõm ra. Ngay tức khắc, con chó nâu chỉ thẳng mặt Lông Dài và cười khinh khỉnh.

“Chỉ cần không có con này thì tao đã định chơi với mày đến cùng...”

Con chó trắng quay lại nhìn Lông Dài. Vẫn là vẻ mặt dữ dằn và hơi thở phì phò. Lông Dài tránh ánh mắt đó. Không hiểu sao nó cảm thấy, hình như mình đã làm gì sai với con chó trắng.

Bốn con chó đi xa dần, bước đều hiên ngang, khí thế không sứt mẻ chút nào sau trận đánh. So với chung, hai vai con chó trắng rũ xuống đến mức đáng thương.

“Cô phải ở yên một chỗ đi chứ. Tôi hiểu là cô muốn giúp nhưng cô làm xấu mặt tôi rồi. Con đầu đàn thì phải chịu trận một mình rồi rút lui một mình.”

Tức thì Lông Dài cảm thấy lồng ngực như nghẹn lại. Lời con chó trắng nghe như thể “Giờ tôi không còn là con đầu đàn nữa.”

“...”

Con chó trắng lủi thủi bỏ đi. Lông Dài bị va đập đến nỗi không động đậy được gì, vậy mà con chó trắng cũng chẳng thèm hỏi nó có sao không. Lông Dài vô cùng thất vọng, nỗi bi ai xâm chiếm lấy nó. Nó không thể nhìn theo con chó trắng đang xa dần. Nó muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chẳng thể thốt thành lời. Không hiểu sao Lông Dài có cảm giác sẽ không bao giờ gặp lại con chó trắng nữa, nên nó càng thẫn thờ hơn.

“Á!”

Lông Dài định đứng dậy thì chân trước khuỵu ngay xuống. Vết thương ở đùi cũng đau điếng. Cái bụng phình to choán hết chỗ làm nó không liếm tới vết thương được. Lông Dài không tài nào gượng dậy nổi vì bụng càng lúc càng cứng hơn. Các con trong bụng nhất định đang rất sợ hãi.

Lúc này, nó mới nhớ lại lời cảnh cáo “Mày phải trông chừng cái thân mày đó!” của con mèo già, và cả câu “Cứ cái kiểu này thể nào cũng sinh con ngoài đường cho xem.” của lão To Giọng thì đã muộn. Lông Dài càng lúc càng lo sợ. Trời đang tối dần nhưng ngay cả việc đi về nhà giờ cũng quá sức nó. Thậm chí chẳng có lấy một người qua đường.

Không bao lâu sau xung quanh đã tối mịt. Thỉnh thoảng cũng có xe hơi và xe đạp chạy ngang qua nhưng vì trời quá tối nên không ai thấy Lông Dài nằm gục dưới hố cả.

“Hú ú ú ú!”

Lông Dài thử tru lớn. Cố để lão To Giọng nghe tiếng. Nhưng vô ích. Có hú hài đến mấy bận cũng chẳng ai hiểu và đến giúp nó. Đêm càng lúc càng khuya. Không rõ vết thương sâu cỡ nào, mà thời gian càng trôi qua thì cơ thể nó càng đau đớn và run rẩy phát sợ. Lông Dài còn nghĩ cứ thế này có khi nó chết ở đây không chừng.

“Muốn về nhà quá.”

Lông Dài bất giác lẩm bẩm. Đã lâu lắm rồi nó mới có suy nghĩ như vậy. Có lẽ lúc ngã xuống con đê rồi bò lên, nó cũng có tâm trạng thế này.

“À ú ú ú ú!”

Lông Dài lại tru đến rã cổ họng. Nó khẩn thiết mong có người nghe được tiếng nó, ai cũng được. Cuối cùng Lông Dài kiệt sức, kêu không nổi nữa, ý nghĩ cuộc đời đến đây là chấm hết cứ chập chờn trong đầu nó. Vết thương làm nó run rẩy không ngừng nhưng mắt thì cứ tự động nhắm lại. Cơn gió đầy bụi cùng không khí lạnh ban đềm làm đầu mũi nó khô queo, cả cổ họng nó cũng khô khốc theo.

“Ja Ang?”

Tai Lông Dài vểnh lên ngay. Giọng nói quá đỗi quen thuộc. ngực Lông Dài thắt lại làm nó không thể đáp lại một cách đàng hoàng được. lão To Giọng mò mẫm tới gần, vươn cổ ra và chăm chú quan sát Lông Dài. Chẳng nhìn thấy gì cả nên lão định nâng Lông Dài lên, nhưng sức nặng của nó khiến lão đành bỏ cuộc.

“Rốt cuộc mày đã làm cái trò gì thế, hử?”

Lão To Giọng để Lông Dài xuống và nổi giận. Nhưng bàn tay lão lại hết sức cẩn trọng. Khi bàn tay ấm áp của lão To Giọng vuốt ve bụng nó, Lông Dài cảm thấy yên lòng tức thì.

“Đợi một tí. Tao quay lại ngay.”

Nghe tiếng bước chân vội vã của lão To Giọng, Lông Dài yên tâm hạ đầu nằm xuống. Cơn buồn ngủ lại ập đến. Vừa chìm vào cơn mộng mị thì cơ thể bất ngờ được nhấc lên làm nó tỉnh giấc. lão To Giọng lấy hết sức nâng Lông Dài lên rồi đặt nó vào trong chiếc xe kéo tay.

“Lần đầu tao mới thấy có đứa lì lợm như mày đấy. Hệt như lũ con chỉ biết làm cha mẹ buồn phiền! Chẳng thể dạy bảo được. mày không chịu nhét lời tao vào đầu thì ai mà yên tâm cho nổi.”

Lông Dài nằm nghe lão To Giọng than phiền. Vừa lắc lư theo nhịp rung của chiếc xe kéo tay, Lông Dài vừa chìm vào giấc ngủ sâu.

Image

Dịch từ nguyên bản tiếng Hàn: 푸른개 장발 Blue Dog, Jangbal by Hwang, Sun-mi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hwang Sun-mi

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.