“Gấu gấu! Mùi này khả nghi quá!”
Lông Dài đưa mũi ngửi thử rồi lùi lại. Cục thịt làm nó chảy cả nước miếng. Suýt chút nữa Lông Dài đã nhào vào đớp lấy miếng thịt, nhưng đột nhiên, ý nghĩ phải cẩn trọng nảy ra trong đầu nó. Thứ mùi bám trên cục thịt, rõ ràng Lông Dài từng ngửi thấy rồi. Thứ mùi làm nó đau đầu và dựng đứng cả lông.
Vàng mẹ cũng khò khè hít hà mùi từ cục thịt. Đốm và Vàng con thấp thỏm không yên chỉ muốn cắn ngay một miếng. Tuy nhiên vì Vàng mẹ mà cả hai vẫn chưa dám ẩu tả nhúng mõm.
“Cũng hơi có mùi. Ôi rồi sao?”
Vàng mẹ phồng mũi ngửi rồi chạm vào cục thịt. Như chỉ chờ có thế, Đốm và Vàng con lập tức sán lại. Nếu Vàng mẹ không ném cho chúng một cái lừ mắt dữ dằn thì cả hai đã ngoạm ngay lấy miếng thịt rồi.
“Mẹ ơi, bọn con đều đói rã họng rồi sao mẹ còn chần chừ vậy?”
“Mẹ cho bọn con ăn luôn đi. Bụng con tóp cả lại rồi!”
Đốm và Vàng con không chịu nổi nữa, léo nhéo khóc đòi. Quả thật ai nấy đều đã đói cồn cào đến độ hoa mày chóng mặt. Từ sau khi lão To Giọng và bà lão vội vội vàng vàng rời khỏi nhà, đám chó không có lấy một ngụm nước để uống.
“Được rồi, giờ không phải lúc kén cá chọn canh.”
Vàng mẹ ngoạm vào cục thịt trước tiên.
“Ơ, mẹ ơi.”
Lông Dài không biết phải làm sao, sủa hoắng lên chìa hai chân trước ra. Thế mà mẹ chẳng thèm nghe lấy một tiếng. Thấy mẹ dùng răng xé cục thịt, Lông Dài cũng không khỏi chảy nước miếng ròng ròng. Bắt đầu từ đêm qua cái bụng rỗng của nó đã đau quặn cả lại.
“Mẹ ơi, con nữa!”
Đốm và Vàng con cũng bám dính lấy miếng ăn. Trong lúc mẹ và anh em gầm gừ tranh nhau xâu xé cục thịt, Lông Dài chỉ biết bối rối đi vòng vòng xung quanh. Nước miếng trong miệng cứ tự động tuôn ra vì thèm, còn đầu óc Lông Dài lại choáng váng vì thứ mùi lạ hoắc.
Cả nhà Lông Dài chén sạch sành sanh cục thịt, không để sót dù chỉ một mẩu nhỏ. Bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ, mẹ và anh em nó còn dòm lom lom khắp mặt đất. Lông Dài khụt khịt đánh hơi theo cả nhà, nước miếng chảy tong tỏng.
Cho con ăn với! Mọi người không nghĩ đến con gì hết.
Lông Dài vô cùng hối hận. Bụng nó sôi òng ọc, không tài nào chịu nổi. Nếu được ăn dù chỉ một miếng thôi thì bụng Lông Dài đã không đến nỗi trống hoác thế này.
Nhìn mẹ và các anh em đã lấy lại sức đang sải bước đi lại, chút tinh thần ít ỏi của Lông Dài cũng tiêu tan hết. chỉ tại thói đa nghi nhảm nhí mà nó lỡ mất miếng ăn quý giá. Đầu Lông Dài quay mòng mòng khi nghĩ rằng mình đã làm một chuyện ngu ngốc.
Lông Dài ủ rũ lê bước tới bên dưới chiếc xe đạp của lão To Giọng, cuộn tròn người nằm xuống. Thấy mẹ và các anh em nằm sải lai ở phía đối diện, Lông Dài vừa ghen tị vừa buồn hiu.
Chỉ một miếng thôi cũng...
Lông Dài nuốt đống nước miếng vô tích sự và nhắm mắt lại.
Thôi đi ngủ cho rồi. Ngủ dậy thì trời cũng tối. Lúc đó bà sẽ về nhà. Rồi bà sẽ trộn cơm với canh đậu tương cho... A, không được nghĩ đến đồ ăn nữa. Nếu không cơn buồn ngủ sẽ tan mất.
Kẹt kẹt.
Cổng nhà mở ra. Lúc Lông Dài giật mình ngẩng đầu lên thì ai đó đã bước hẳn qua cổng. Người này cũng dắt theo một chiếc xe đạp to đùng như lão To Giọng.
“Gừ gấu! Ai đó?”
Lông Dài sủa trong kinh ngạc.
“Gâu gâu! Mẹ ơi! Có người lạ!”
Lông Dài gắng sức sủa thật lớn cho mẹ nghe. Nhưng lạ lùng thay, cả nhà nó chẳng ai thèm dỏng tai lên hết. Mẹ, Đốm và Vàng con đều không buồn ngẩng cổ, cũng chẳng sủa tiếng nào. Lông Dài lập tức phát giác có chuyện tồi tệ đang xảy ra.
Lông Dài chạy ngay đến chỗ mẹ, cố sức lay nhưng vô ích. Cả nhà đang ngủ say và ngáy o o hệt như giữa đêm khuya khoắt. Lông Dài lùi lại, lấy hết sức sủa thật to.
“Ôi trời! Hình như con này không đụng đến miếng thịt nào.”
Người đàn ông lạ mặt cộc cằn xổ toẹt.
“Gấu! Giọng nói đó...”
Lông Dài xù hết lông cổ sủa váng. Đôi giày cũ đầy vết cháy đen lại hiện lên trong tâm trí nó. Lông Dài nhớ ra mùi từ đôi giày làm đầu nó đau nhức và cả việc người đàn ông lạ mặt đem Đốm đi mất. Ngày hôm đó, lão To Giọng có ở nhà còn hôm nay thì không, vậy sao ông ta lại đến chứ.
“Gừ gừ! Ra ngoài đi! Bây giờ không có ai ở nhà cả!”
“Giời ạ, muốn yên lặng đem chúng mày đi cũng không được nữa.”
Lông Dài nhìn chằm chằm người đàn ông trong khi hắn dựng chiếc xe đạp và mở lồng sắt đặt trên yên sau ra. Cảm thấy sợ hãi và bất an, Lông Dài sủa như điên. Dù nó đã làm loạn lên rồi chạy hết chỗ này đến chỗ kia, người lạ mặt vẫn hành động không chút do dự. Hắn mở lồng sắt ra bỏ Vàng mẹ vào trong. Vậy mà Vàng mẹ vẫn ngủ say như chết, cả mắt cũng không mở.
“Đừng làm thế! Ông đang làm gì vậy hả?”
“Chẹp, gầy hơn mình tưởng. Con này già quá. Chắc không gỡ lại tiền mồi được rồi. Đáng ra mấy con con cũng phải được giá chứ...”
Người lạ mặt hành động rất thong thả. Như thể hắn biết trước mọi người đều không có nhà nên mới đến vậy. Lần này người lạ mặt bỏ Vàng con vào trong lồng sắt. Lông Dài sủa nhặng lên chạy ào đến. Cắn phập vào bắt tay hắn.
“Ái da! Cái con này...”
Người lạ mặt giật mình kêu lên, vung tay đấm vào đầu Lông Dài. Cú đấm quá mạnh làm nó ngã bổ chửng. Nhưng Lông Dài bật dậy tức thì và lại xông vào. Lúc này người lạ mặt giơ ngay dây xích cổ của Vàng mẹ lên.
“Á à mày chắc cũng không phải loại vừa nhỉ! Quả nhiên là dòng giống chó lông xù. Thảo nào... Rồi xe, tao nhất định phải bắt mày đi mới được.”
Lông Dài gào đến rách toạc cả cổ họng. Nó cứ sủa mãi sủa mãi, lòng thầm khẩn thiết cầu xin lão To Giọng hãy mau về nhà. Người lạ mặt một tay lắc sợi xích một tay dữ tợn chộp lấy cổ Đốm. Bộ dạng Đốm rũ oặt ra bị kéo lê lết trông thật thảm thương.
Lông Dài sủa ầm ĩ lao tới. Nhưng người lạ mặt vẫn nhanh chân hơn. Lông Dài bị hắn đá mạnh vào mạng sườn đến nỗi văng tít ra sau. Đến lượt Đốm bị bỏ vào lồng sắt. Cả nhà Lông Dài bị nhốt trong cái lồng chật hẹp, nằm im thin thít không động đậy.
“Gâu gâu! Mẹ ơi! Dậy đi! Mở mắt ra đi!”
Lông Dài rú lên kêu khóc. Sợ quá, đáng sợ quá. Người lạ mặt lôi theo sợi xích tiến gần tới chỗ Lông Dài. Chỉ riêng tiếng gãi ngực sột soạt của hắn thôi đã làm Lông Dài không chịu nổi. Người nó nóng ran như có lửa còn đầu thì nhức nhối.
“Lại đây. Hử? Hiền chưa này...”
Người lạ mặt nhìn răng của Vàng con và cười khẩy. Lông Dài vờ hạ thấp thân hình rồi phóng vọt tới như đạn bắn. Ngoạm lấy cổ chân người lạ. Hắn ta thét lên đau đớn ngã đập mông xuống đất. Người lạ lại nện một cú xuống đầu Lông Dài. Cú đánh làm đầu nó như bị bổ làm đôi. Dù vậy Lông Dài vẫn không buông cổ chân hắn ra. Người lạ phải dùng cả hai tay banh mõm Lông Dài ra như định xé toạc miệng nó vậy. Lông Dài thét lên. Ngay lúc này, có tiếng động vang lên từ nhà hàng xóm.
Bộp!
Lông Dài ngã vật qua một bên. Hòn đá đập trúng ngay đầu nó. Máu từ đầu Lông Dài chảy ra. Nó lại cố đứng dậy trong khi toàn thân run bần bật, trừng trừng nhìn người đàn ông lạ mặt.
“Cái thứ dai như đỉa! Làm hỏng hết cả việc.”
Hắn đứng bật dậy rồi đi khập khiễng về phía chiếc xe đạp. Lông Dài cũng lập tức chạy theo. Nhưng nó chỉ thấy đầu quay mòng mòng rồi lại đổ sụp xuống. Trong lúc Lông Dài loạng choạng đứng dậy, người đàn ông đã dắt chiếc xe đạp ra khỏi cổng.
“Không được...”
Lông Dài bật khóc phóng vụt theo. Người đàn ông lạ mặt đạp xe chạy băng băng trên con đường nhỏ men theo bờ tường. Lông Dài chạy như điên dại. Chẳng màng đến máu đang chảy ròng ròng hay đầu đang đau như búa bổ. Nó chỉ có một suy nghĩ duy nhất, là phải bảo vệ gia đình mình.
“Tên trộm kia! Trả gia đình ta lại đây!”
Lông Dài sủa liên hồi trong khi chạy theo chiếc xe đạp. Nhưng xe đạp phóng nhanh như gió, Lông Dài khó mà đuổi kịp. Nó bám theo chiếc xe qua hết con h ẻm nhỏ rồi băng qua đường lớn. Hơi thở của Lông Dài hổn hển đứt quãng còn lồng ngực chỉ chực chờ nổ tung. Phải leo lên đồi rồi ra tận bờ đê, nó mới theo kịp được bánh xe đạp.
“Ô, ô, cái con này...”
Lông Dài bám sát làm chiếc xe loạng choạng. Vừa chạy nó vừa ngoạm cứng lấy mu bàn chân người đàn ông. Hắn cố hết sức để rút chân ra nhưng Lông Dài quyết không buông. Chiếc xe đạp chao đảo chực đổ đến nơi. Nhưng cuối cùng lại không đổ. Chỉ mỗi chiếc giày cũ bị lột ra khỏi chân người đàn ông lạ mặt mà thôi. Lông Dài cứ tưởng chiếc giày là chân hắn. Thế nên nó điên cuồng cắn xé chiếc giày cho đến khi thình lình thấy nóng ran bên sườn, tưởng như sắp tắt thở đến nơi. Lông Dài đã lĩnh trọn một cú đá mạnh vào mạng sườn.
“Đồ xúi quẩy!”
Lông Dài rú lên một tiếng rồi rơi xuống bờ đê.
Tõm!
Đột nhiên nó tỉnh táo hẳn. Nước dưới đê lạnh không chịu nổi. Vì trời vẫn chưa hề ấm lên. Đây là giai đoạn thời tiết chuyển mùa, dù hoa mộc liên đã nở trong vườn thì sáng sớm tuyết vẫn rơi.
Lông Dài vùng vẫy trong làn nước.
Dù lạnh buốt tận xương tủy và thịt da như đang nứt toác, Lông Dài vẫn cố bơi.
“Ai giúp tôi với...”
Nó dùng hết sức bình sinh đạp chân bành bạch. Và cuối cùng cũng chạm được đến bờ. Lông Dài chật vật gác đầu lên đám lau sậy khô quắt queo, nằm nhắm mắt một hồi lâu. Nó lạnh đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập. Chẳng thấy bóng dáng người đàn ông lạ mặt lẫn chiếc xe đạp đâu. Bóng tối và những cơn gió rét buốt bủa vây bốn phía.
“Không có, không có...”
Lông Dài run rẩy chậm chạp bò lên khỏi mặt nước. Nó rùng mình giũ nước nhưng toàn thân vẫn ướt sũng, cơn gió lạnh xoáy vào giữa đám lông ướt nhẹp như xé da cắt thịt.
“A!”
Chiếc giày cũ. Thứ Lông Dài ngoạm lấy cắn xé là chiếc giày của người đàn ông lạ mặt. Cơ thể nó lại một lần nữa run lẩy bẩy.
“Rừ rừ rừ...”
Lông Dài khóc rã cả họng. Nỗi buồn và cú sốc quá lớn mà Lông Dài không thể ngừng khóc. Thế nhưng nó còn phải về nhà. Chẳng có lý do gì để ở đây cả. Lông Dài ngoạm lấy chiếc giày cũ rồi lảo đảo cất bước.
Biết đâu mọi người đã về nhà hết rồi. Lúc tỉnh dậy chắc mẹ sẽ nổi giận ghê gớm lắm. Mẹ mà giận thì vô cùng đáng sợ! Chắc chắn mẹ sẽ không tha cho tên trộm xấu xa!
Con đường về nhà đầy cô độc và buốt giá.
Con đường Lông Dài phải đi một mình.
Đuôi Lông Dài cụp xuống trong khi nó bước đi, bộ lông dài bắt đầu đóng đá, treo lủng lẳng những nhũ băng.
Có lẽ là cái này rồi. Chuyện mùa đông đã gây ra với mình. Ghê quá. Sao mùa đông lại làm những trò này cơ chứ. Sao ai cũng giấu giếm không cho mình biết. Cả mùa đông cũng ghét mình ư...
Rẽ vào ngõ rồi đi theo bờ tường dài thườn thượt đến một con hẻm nhỏ, bắt đầu từ đây là nhà của lão To Giọng. Lông Dài bước chầm chậm, nghểnh cổ nhìn về phía cuối ngõ. Chẳng hề nghe thấy tiếng động nào của mẹ và anh em nó. Lông Dài đã khản hết giọng, những giọt nước mắt nóng hổi của nó rơi lã chã.
Tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ cổ họng của Lông Dài trong khi miệng nó vẫn ngậm chặt chiếc giày cũ. Lão To Giọng đang đứng trước cổng nhà tối om hệt như một cái bóng đung đưa.
“Ja Ang?”
Giọng nói to và run rẩy của lão To Giọng vang lên trong màn đêm. Lông Dài điên cuồng lao đến chỗ lão. Lão To Giọng hơi cúi thấp người xuống và dang rộng hai tay ra, Lông Dài như đổ gục trong lòng lão.
“Chuyện quái quỷ gì thế này...”
Lão To Giọng mở to mắt nhìn thật kỹ vật Lông Dài đang ngậm. Nó ngậm chặt đến nỗi lão To Giọng phải dùng sức kéo banh miệng Lông Dài ra. Gương mặt đầy nếp nhăn dần méo mó trong khi lão nhìn như ăn tươi nuốt sống chiếc giày cũ.
Lão To Giọng lần lượt nhìn hết Lông Dài đang bị đông thành cục nước đá đến chiếc giày cũ rồi kéo Lông Dài lại ôm vào lòng. Ở trong vòng tay run rẩy của lão To Giọng, Lông Dài nghe thấy một tiếng rên vang lên từ sâu thẳm. Và rồi nó chợt nhận ra. Rằng không được có chuyện buồn hơn thế này xảy ra nữa.
LẦN ĐẦU TIÊN TÔI THẤY MỘT CON CHÓ NHƯ CÔ
“Đừng có tùy tiện lang thang ngoài đường.”
Lông Dài chớp chớp mắt thay cho câu trả lời. Dạo gần đây lão To Giọng bỗng cằn nhằn nhiều hơn hẳn và nó chẳng thích điều này chút nào. Lông Dài muốn dạo chơi đến những nơi thật xa, muốn một hôm nào đó thử đi theo tiếng chuông nhà thờ, nhưng lão To Giọng chỉ chăm chăm nhốt Lông Dài lại. Lão khóa cổng chính từ bên ngoài rồi còn định dùng dây sắt xích cổ nó như đã làm với Vàng mẹ. Nhưng Lông Dài không hề ngoan ngoãn ở yên một chỗ để lão xích vào. Lão To Giọng cũng chẳng ép buộc. Lão nghĩ lần trước toàn bộ chó tỏng nhà bị trộm khuân đi hết là do con lớn nhất bị cột cứng ngắc không nhúc nhích được gì.
“Đang giai đoạn quan trọng đó. Phải cẩn thận thân thể nghe chưa.”
Trước khi ra khỏi cổng lão To Giọng dặn đi dặn lại. Rồi lão khóa cổng vào. Lông Dài theo đến tận cổng, lắng nghe tiếng lão To Giọng rời đi. Lọc cọc lọc cọc. Mỗi lần nghe tiếng dây xích xe đạp quay vòng, Lông Dài lại cảm thấy cô độc và trống rỗng một cách kỳ lạ.
“Ê, tay mơ. Chú mày muốn ra ngoài lắm phải không?”
Trên bờ tường, con mèo già hỏi bằng giọng như hết hơi. Không biết đầu óc làm sao mà dạo này con mèo già rất hay lảm nhảm. Hôm qua mụ còn trượt chân ngã từ bờ tường xuống nữa.
“Già rồi nên lo âu nhiều là phải thôi. Nhưng cũng có ngăn được lũ trẻ đâu nhờ. Không phải thế sao? Chú mày muốn ra ngoài ngay lập tức chứ gì?”
“Nhảm nhí!”
Lông Dài bắt chước mẹ quát. Nó sợ con mèo già sẽ vênh váo khi thấy nó chỉ còn một mình nên mới sủa to tiếng thế. Lông Dài cho rằng nhiệm vụ của nó là bảo vệ nhà cửa cho đến khi mẹ và anh em trở về. Thế nên nó không thể hành động như một đứa bé con được nữa. chưa kể con mèo già lúc nào cũng giả vờ biết tuốt mọi thứ kia còn đáng ghét không phải loại vừa. Nếu con mèo già ra hiệu cho Lông Dài “Tên trộm chó đến kìa, cẩn thận đấy” thay vì nói bóng nói gió về mùa đông đã gây ra chuyện gì, thì nó đã xem mụ là hàng xóm đáng tin cậy rồi. Nhưng sau khi thấy con mèo già ngã xuống từ bờ tường nơi mụ dạo mát ngày này qua tháng nọ thì Lông Dài nhận ra mụ chẳng qua chỉ là một cái thùng rỗng kêu to mà thôi.
Đến cả lão To Giọng cũng ra ngoài nên ngôi nhà trở nên trống vắng hết sức. Lông Dài ngước lên nhìn chiếc giày cũ treo trên nóc lồng sắt. Chính lão To Giọng đã treo thứ nó ngoạm về từ bờ đê lên đấy. Lão không nói tiếng nào nhưng Lông Dài hiểu rằng lão làm thế để nhắc nhở nó lúc nào cũng phải ghi nhớ chuyện về chiếc giày cũ.
“Nếu cả nhà quay về mình sẽ kể cho mọi người nghe. Tại sao chiếc giày đó lại treo trên kia...”
Vừa mơ màng chìm vào giấc ngủ, Lông Dài bỗng ngỏng đầu dậy. Có tiếng nhạc vang lên từ nhà thờ. Tiếng nhạc như len lỏi vào khoảnh sân tĩnh mịch, làm tai nó nhồn nhột. Tựa hồ tiếng nhạc đang thì thầm rằng “Hay đến đây đi”.
Lông Dài nhìn một vòng quanh nhà. Chẳng thấy bóng dáng con mèo già đâu, chỉ nghe loáng thoáng tiếng Lông Bông lên cơn bực bội. Lông Bông là con chó của việc châm cứu, nhưng lại hay lông bông lang thang khắp nơi gây rắc rối nên lâm vào cảnh phải đeo xích cổ. Nhờ vậy mà thật may nó không lảng vảng trước cổng rồi nhòm trộm vào nhà. Lông Dài rất không vừa lòng cái cách Lông Bông lúc nào cũng can thiệp vào chuyện của nó, cố làm thân một cách vô ích.
Lông Dài nằm rạp xuống rồi chui qua khe cổng. Lão To Giọng cứ tưởng đã khóa kỹ cổng nhưng Lông Dài thường ra khỏi nhà bằng cách này để đi đến những nơi nó thích. Tuy nhiên không hề có chuyện nó đi quá xa rồi về nhà trễ. Vì để nhà cửa vắng tanh lúc mẹ và anh em trở về thì không được. Cũng một phần vì Lông Dài biết, từ sau khi toàn bộ đàn chó bị mất trộm, lão To Giọng vẫn không thể nguôi ngoai.
“Sao âm thanh đó cứ vẫy gọi mình mãi thế nhỉ?”
Lông Dài dừng lại tiểu vào lề đường để đánh dấu rồi đi tiếp. Đầu tiên nó chỉ bắt chước những gì Vàng đầu đàn làm thôi, nhưng giờ đã thành thói quen mất rồi. Đây là hành động nhằm báo trước cho những con chó khác để ý và giữ phép lịch sự. Đặc biệt là để Lông Bông ngốc nghếch không tự ý bám đuôi nó.
Lông Dài quyết định không đi theo hướng viện châm cứu, nơi Lông Bông nằm than vãn suốt ngày. Nếu theo hướng đó sẽ ra đường lớn rồi phải đi về phía bờ đê. Con đường bất đắc dĩ sẽ khơi lại ký ức buồn của Lông Dài. Từ lâu Lông Dài đã quyết tâm không đi về hướng làm lồng ngực nó đau nhói còn lông thì tự động dựng ngược ấy.
Tai Lông Dài lắng nghe tiếng nhạc trong khi chân nó bước theo đường rãnh nhỏ trước nhà. Lông Dài khẽ ư ử theo điệu nhạc, đi qua cánh đồng, bờ ruộng, qua hội quán của làng, qua nhà nuôi heo. Qua cả cửa hàng của xóm rồi ra ngã tư đường chật hẹp.
Lông Dài dừng lại một lát. Trước kia nó chưa từng tới đây một mình. Chỉ có đúng một lần duy nhất Lông Dài đi theo bà lão đến cửa hàng xe đạp của lão To Giọng ở ngã ba. Lúc đó nó đã đi xa hơn thế này nhưng không phải một mình.
“Hướng này vậy.”
Lông Dài chọn con đường bên phải. Nó bước dọc theo con đường xen giữa những cụm nhà san sát tới một ngọn đồi trồng đầy cây thông và thấy nhà thờ nằm phía sau đồi. Lông Dài từ tốn tiến lại gần nhà thờ. Rõ ràng đây chính là nơi tiếng nhạc phát ra. Nhưng nó không thể biết ai đã tạo ra tiếng nhạc đó.
Nơi xa lạ, mùi xa lạ, âm thanh xa lạ trộn lẫn với nhau làm thần kinh Lông Dài hơi căng thẳng. Tiếng nhạc ngừng lại. Lông Dài hoảng hốt nhìn quanh. Lúc nào cũng vậy. Dù nó có muốn nghe nữa thì rốt cuộc tiếng nhạc vẫn kết thúc, làm Lông Dài lúc nào cũng tò mò tại sao nó không thể nghe tiếp được.
“Thứ lông tóc bù xù nào đó?”
Lông Dài khựng lại, quay đầu nhìn đằng sau. Một con chó đốm da bọc xương có đôi chân dài ngoằng cười cười tiến đến chỗ nó. Lông Dài thấy con chó này có vẻ buông tuồng hệt nhưng Lông Bông ở viện châm cứu, đã vậy còn khụt khịt mũi đầy cáu kỉnh nữa.
“Tên mày là gì? Sống ở đâu? Mình mẩy nhìn cũng được ra phết!”
Lông Dài nghĩ tốt hơn là nó nên rời khỏi đây. Riêng việc dây dưa với một kẻ thế này đã không phải là ý hay cho lắm rồi. Nhưng đúng lúc Lông Dài vừa đổi hướng thì...
“Gừ rừ rừ. Bọn tao đang hỏi mày đấy.”
Một con chó lạ cất giọng đe dọa và ra mặt chặn đường Lông Dài. Đó là con chó với cặp chân ngắn tũn cùng cái đầu méo mó như thể bị ấn xuống và phình ra. Lông Dài ngập ngừng lùi lại. Con chó đầu phình không chỉ có một mình. Đi theo nó là con chó lông vàng nhìn như bụi đời, vừa tiến lại vừa liếc xéo Lông Dài với ánh mắt khó chịu. Bộ lông con chó vàng lởm chởm và mắt nó dính đầy dử như bị bệnh.

“Đây là địa bàn của bọn tao.”
Thoắt cái con chó vàng đã nhe nanh gầm gừ. Con đầu phình cũng bước lên trước một bước với bản mặt nhăn nhó.
“Thứ đồ con cái mà dám tự tiện đánh dấu lãnh thổ à. Mày muốn nếm mùi đau khổ chứ gì?”
“Dạy cho nó một bài học đi. Cho nó biết ở đây có ai!”
Con chó vàng vừa dứt lời, Đầu Phình lập tức phồng mũi lên vòng ra sau Lông Dài thám thính. Lông Dài lách mình tránh nó rồi di chuyển một cách chậm rãi. Con chó vàng cũng dồn sức đến căng cả hai vai, lừ lừ thu hẹp khoảng cách với Lông Dài. Thế rồi cả con Đốm cũng nhập cuộc. So với hai con chó kia, con Đốm chẳng tốt lành hơn là bao. Đi qua đi lại đằng sau đồng bọn bằng đôi cẳng chân nhẹ bẫng, nhưng mắt nó vẫn không rời Lông Dài lấy một giây.
Lông Dài cảm thấy sức lực tự động truyền vào từng cơ bắp. Nó cũng biết rằng mình sẽ phải choảng nhau một trận nếu bọn chó kia cùng lúc xông vào. Lông Dài nhận ra sự thật rằng nó bị xem là kẻ nhát gan và sẽ không thể được yên thân về nhà.
“Tôi sẽ không gây hại gì đâu.”
Lông Dài nhẹ nhàng nói. Tuy nhiên nó cố nói thật ngắn gọn để không tỏ ra hèn nhát. Nếu bọn chó này không đụng đến Lông Dài, nó thật sự có ý định lặng lẽ chuồn khỏi đây.
“Ha ha! Thì ra là thứ chẳng biết cái quái gì. Từ lúc mày tùy tiện bước vào khu vực này là đã gây chuyện rồi.”
Con Đốm bước lên trước nói như thể đây là việc rất nực cười.
“Gừ rừ rừ. Nếu muốn ở lại khu này thì phải chịu lễ bắt nạt đi. Làm gì có chuyện cứ thế mà vào.”
Đầu Phình hơi rùn người xuống dọa dẫm. Lông Dài nhìn thấy rõ cơ chân và cơ ngực nở nang đang căng lên rắn chắc của Đầu Phình. Con chó vàng cũng hệt như vậy.
Lông Dài cảm thấy sợ. Nó nhớ đến mẹ. Lông Dài thử nghĩ nếu là Vàng con, đứa lớn nhất trong đám anh em, liệu sẽ làm gì trong lúc này. Nếu phải đánh nhau thì nó sẽ đánh nhưng thật lòng nó không muốn làm vậy và chỉ mong rời khỏi đây. Tuy thế, hơi thở nó đang dần gấp gáp cũng đang cứng lại.
“Gừ gấu gấu!”
Con chó vàng xông vào đầu tiên. Lông Dài nhắm chặt mắt lại. Vai nó đau nhói. Rồi đột nhiên Lông Dài sực tỉnh, cả cơ thể nó căng lên như dây cung.
“Gấu gấu! Đừng có mà đụng vào tao.”
Lông Dài gồng mình lên, căng thẳng đến cứng người. Nó mở to mắt và định sẽ nhắm vào bất cứ con chó nào sấn tới. Khi người đàn ông lạ mặt đến bắt cả gia đình đi, Lông Dài đã bị quay cho như đứa ngốc, nó không thể để điều này xảy ra lần nữa.
“Giờ tao không phải là con nít nữa đâu!”
Lông Dài theo sát từng cử động của ba con chó đang bao vây nó. Con nào cũng được nhưng ít nhất nó phải tấn công một con. Và chắc chắn phải là con khỏe nhất.
Lông Dài hạ thấp người và nhắm vào Đầu Phình. Vì nó là con cường tráng nhất và tự kiêu nhất. Lông Dài giả vờ lùi về sau rồi nhanh như chớp nhảy vọt lên. Nó đớp chính xác ngay gáy con Đầu Phình. Mấy con còn lại cũng đồng loạt xông vào Lông Dài.
“Mấy con chó đang đánh nhau kìa! Chảy máu rồi!”
Từ khắp nơi, bọn trẻ ocn ùa tới xem trận ẩu đả.
“Cắn đi! Cắn đi!”
“Hèn quá! Con chó lông xù chỉ có một mình mà!”
“Là con chó của nhà đồng nát đấy! Phải báo cho chú ấy mới được!”
Mấy con chó thi nhau sủa ăng ẳng còn mấy đứa trẻ thì hò hét ầm ĩ. Cũng có đứa cầm gậy can lũ chó đánh nhau nhưng hầu hết đám trẻ đều khiếp vía chỉ dám đứng từ xa theo dõi vụ quần thảo. Bốn con chó lăn lộn hết bên này đến bên kia thành một đám hỗn loạn. Lông Dài biết bản thân cũng bị cắn. Xương cốt như nát vụn nhưng nó liên tục di chuyển và cuối cùng cũng thoát khỏi hàm răng của đám chó kia. Dù vậy trong suốt cả quá trình, Lông Dài vẫn không nhả gáy Đầu Phình ra. Đầu Phình quằn quại đến nỗi không kêu la được tiếng nào.
Nhưng rồi có chuyện gì đó xảy ra. Đám chó chuồn đi trước, rồi cuối cùng Lông Dài cũng buông tha cho Đầu Phình sau một hồi lì lợm cắn chặt gáy nó. Đương nhiên cũng vì có mấy người cởi áo khoác ngoài vung vẩy để ngăn vụ ẩu đả. Song Lông Dài dường như còn nghe thấy tiếng ra lệnh “Gừ gấu! Ngừng ngay!” vang lên đâu đó.
Lông Dài thở hồng hộc, nhìn mấy người tò mò bu xung quanh.
“Gừ rừ rừ! Ta đã nói là đừng tùy tiện gây rắc rối rồi mà.”
Nó lại nghe thấy một giọng trầm mượt âm vang. Tuy đang thở hổn hển nhưng Lông Dài vẫn để ý kỹ xung quanh. Hai con Vàng và Đốm cụp đuôi chạy biến vào đám đông hóng chuyện, bộ dạng chết khiếp trông đến nực cười, còn Đầu Phình thì gần như bò lết trên bốn chân giật lùi về sau.
Lông Dài nhìn thấy một con chó qua đám lông xộc xệch che phủ trước mắt. Một con chó trắng đứng hiên ngang giữa đám đông, có bộ lông cổ dựng đứng như chỉ chực chồm tới ngay tức khắc. Lông Dài thoạt nhìn cũng đủ biết con chó trắng đang nhìn xoáy vào nó là đại ca của khu quanh đây.
“Con chó lông xù kia, không biết là chó nhà ai mà ghê quá nhỉ!”
“Con pug tạp chủng chắc khiếp vía rồi.”
Đám đông thi nhau mỗi người một câu.
Lông Dài chậm chạp di chuyển cơ thể đau đớn và rời khỏi đó. Không một chỗ nào trên thân thể nó không nhức nhối nhưng Lông Dài không loạng choạng, cũng không quay đầu nhìn lại đằng sau. Vừa thấy nhà ở phía xa xa, nước mắt Lông Dài đã lăn dài trên má.
“Không sao chứ?”
Lông Dài giật mình quay lại nhìn.
Con chó trắng ở ngay sau lưng Lông Dài, có lẽ nó đã đi theo Lông Dài nãy giờ. Đầu mới thoáng nghĩ không lẽ lại phải đánh nhau lần nữa, cơ thể Lông Dài đã tự động vào thế tấn công. Nhưng rồi nó lại thở phào ngay. Con chó trắng đang nhìn Lông Dài với ánh mắt đầy lo lắng, chỗ lô cổ vừa nãy dựng đứng lên giờ đã rũ xuống mềm mại.
“Nguy hiểm quá. Tốt hơn là không nên gặp lại bọn đó làm gì.”
Lông Dài nhún vai như muốn nói không cần lo lắng rồi quay đi. Nó chỉ muốn về nhà thật nhanh vì mấy vết thương đang đau nhói. Ý nghĩ nếu có mẹ ở đây, nếu có anh em nó ở đây, chưa biết chừng cả nhà sẽ vuốt ve liếm láp mấy chỗ bị thương cho nó làm Lông Dài cảm thấy đơn côi vô cùng. Có lão To Giọng nữa thì càng tốt, nhưng đợi nó chỉ có thể là ngôi nhà trống vắng.
“Lần đầu tiên tôi gặp một con chó như cô đấy. Tôi chưa từng thấy con cái nào đánh nhau như thế bao giờ.”
Con chó trắng đến sát phía sau Lông Dài và nói.
Lông Dài bất giác khựng lại. Một cảm giác kỳ lạ khó tả. Xấu hổ xen lẫn cả tức giận nữa. Chỉ cần con chó trắng nói mấy lời như vậy một lần nữa thôi, nó sẽ nhào vào cắn đối phương ngay lập tức. Lông Dài không thể chết một cách ngu ngốc chỉ vì là con cái được.
Con chó trắng đến bên cạnh Lông Dài. Chẳng nói lời nào, chỉ liếm lên những vết thương.