Lông Dài bị xích cả ngày. Đã thế nó còn bị nhốt trong lồng sắt. Đồ ăn bữa giờ nó không thèm đụng tới chất đống trong tô cơm vẫn còn nguyên xi. Lông Dài hết ngọ nguậy rồi cựa quậy làm dây sắt xích cổ kêu lanh canh không ngừng. Trong lúc đó nó vẫn không hề rời mắt khỏi lão To Giọng.
Tạch tạch tạch.
Từ sáng sớm lão To Giọng đã bận bịu với việc sửa lại mái nhà. Nhà hàng xóm thuê người về sửa, còn lão To Giọng thì tự tay sửa lấy.
“Gừ rừ rừ rừ. Không thể tha cho lão được. Đưa các con tôi về đây!”
Lông Dài đe dọa một lần nữa. Vì nó cứ hết sủa lại tru, đến giờ cổ họng đã khàn đặc. Dù vậy Lông Dài vẫn không thể ngừng lại được.
“Chậc chậc. Giờ mà còn cố kêu mấy tiếng thấy gớm này nữa à.”
Con mèo già đi qua đi lại trên bờ tường gắt gỏng. Chỗ nào cũng ầm ĩ cả lên làm nó chẳng ngủ nghê được gì.
“Sống trên đời vốn là vậy đấy. Chia tay này, rồi chết nữa này. Tao là tao hơi bị hiểu đời đấy. Tao chưa thấy con chó con nào bị bán đi mà còn sống cả.”
“Gừ! Ồn ào!”
“Được thôi, cứ để xem! Lão già đó là ai chứ! Lão chỉ nghĩ bọn chó chúng mày là túi tiền của lão thôi! Đám chó con của mày đi rồi. Không về đâu. Tuyệt đối luôn.”
“Gâu gấu! Đã bảo im miệng đi cơ mà!”
“Giời ạ, cái màng nhĩ của tôi. Biết rồi. Cứ làm theo ý mày đi. Dù vậy là hàng xóm láng giềng, tao cũng đã an ủi rồi nhá, chậc chậc. Mày đúng là đồ đần thối đần nát!”
Con mèo già hung dữ đáp trả rồi nhảy xuống khỏi bờ tường.
Chuyện này cũng do mùa đông gây ra sao? Mình không muốn tin vào lời của đồ mèo đó chút nào. Rốt cuộc tại sao mùa đông chỉ làm mỗi mình sống không nổi thế này.
Lông Dài nặng nề thở hắt ra một hơi rồi lại đi qua đi lại. Nếu không bị xích cổ thì nó đã chạy ngay tới cắn phập vào mông lão To Giọng rồi. Lông Dài vô cùng căm giận khi thấy lão To Giọng chỉ lo ngồi con mông làm việc, lòi hết cả áo lót ra ngoài.
Lão To Giọng đã bận bịu hàn xì từ sáng. Lão định hàn cố định mái nhà thật chắc chắn để nó không bị bay đi lần nữa. Mùi hăng hăng bốc lên từ người lão To Giọng nồng nặc hơn bao giờ hết. Mỗi lần tia lửa bắn tanh tách là khói xanh lại tỏa ra.
Tiếng nhạc từ nhà thờ vọng tới. Lông Dài cảm thấy tiếng nhạc rất mơ hồ. Ngực nó nhức nhối, trào lên một nỗi buồn không sao chịu thấu. Chuyện nó đã từng đi theo tiếng nhạc và cả cảm giác lần đầu gặp con chó trắng như sống lại. Hình ảnh Vàng mẹ ngửa cổ lên trời gào khóc vào ngày Đốm út chết cũng hiện lên. Có lẽ bây giờ Lông Dài đã hiểu, lòng mẹ lúc đó thế nào.
“À ú ú ú! Thả tôi ra...”
Lông Dài ngẩng đầu tru lên một tiếng sâu thẳm.
“Lông Dài! Im ngay!”
Lão To Giọng thình lình quát lớn. Nhưng Lông Dài không nghe. Ngược lại nó còn tru dài hơn với giọng lớn hơn.
“Đã bảo câm đi mà lại! Chó mà tru tréo như vậy xúi quẩy lắm biết chưa!”
“À ú ú ú! Con của tôi...”
“Cái con này...”
Lão To Giọng bỏ đám dụng cụ hàn xuống và đứng bật dậy. Lông Dài nghếch cằm oán trách. Vì nó cũng chẳng còn cách nào khác để trả đũa lão.
“À ú ú ú! Lão già ngu ngốc. Sao lão lại bán hết con tôi cho thằng trộm cắp. Sao lão có thể làm chuyện đần độn thế chứ?”
“Đồ hư đốn! Cả đêm mày đã làm tao ngủ không yên rồi, giờ lại nhất định muốn tao lộn ruột đấy phỏng!”
Lão To Giọng đẩy cái mặt nạ hàn đen thui đang đeo trên mặt lên đầu, rồi trừng mắt nhìn nó. Lông Dài không hề nao núng. Nó cũng trợn mắt nhìn lại lão. Vừa trợn mắt nhìn lão nó vừa dài giọng tru hệt như lúc nãy. Phải làm thế lão To Giọng mới biết nó đang nhìn chằm chằm vào lão.
“Cái con trời đánh thánh vật! Đã bảo mày câm ngay kia mà! Mày không thế thì đã đủ loạn xì ngậu lên rồi...”
Lão To Giọng nổi giận. Nhưng Lông Dài vẫn nghểnh cổ thở phì phò như bảo lão hãy nhìn nó đây. Nó phải cho lão biết nó còn giận dữ và ấm ức hơn lão nhiều. Có lẽ cho rằng Lông Dài đang tính chọc giận mình nên lão To Giọng sải bước tiến lại phía nó với bộ mặt tím rịm. Lão nhặt lấy cây chổi đang để dựa vào gốc cây hồng.
“Mày định ăn thua đủ với chủ hử!”
Vừa mở tung cánh cửa lồng sắt, lão To Giọng đã quật Lông Dài túi bụi. Gương mặt lão To Giọng trong lúc nắm chặt cây chổi vụt liên hồi mang một vẻ độc ác mà đến tận giờ Lông Dài mới thấy lần đầu. Lông Dài cũng chẳng đứng yên chịu đòn. Nó vừa tránh hết bên này đến bên kia vừa sủa ầm ĩ, nhe nanh ra trừng trừng nhìn lại lão. Mỗi lần cây chổi đập xuống lưng, xuống mông, xuống bắp chân thì cả ngực Lông Dài cũng bỏng rát. Nó nghĩ thà rằng lúc đó nó bất tỉnh như mẹ và anh em rồi bị tên trộm bắt đi, có khi giờ đã không lâm vào cảnh này.
“Mày tru như thế làm trong nhà tao cứ nóng ruột không yên biết không hả.”
“Gừ gấu gấu! Không thể tha cho lão được!”
“Mày còn tru là tao thịt luôn đấy. Cho rồi đời mày luôn!”
“Thà như vậy còn hơn!”
Lông Dài hung dữ cãi lại. Vừa chịu đòn nó vừa nhảy chồm lên bất ngờ ngoạm vào bắp tay lão To Giọng.

“A á!”
Lão To Giọng la lên, rồi khụy gối ngồi phịch xuống. Cùng lúc đó, lão vòng tay giữ chặt cổ Lông Dài. Dù nghe rõ tiếng rên rỉ của lão To Giọng, nhưng Lông Dài nhất quyết không nhả bắp tay lão ra. Nếu lúc đó Dong Yi không bước vào thì Lông Dài đã cắn nát bắp tay lão To Giọng rồi.
“Cha!”
Bố Dong Yi cầm cây gậy chạy tới nhét vào chặn mõm Lông Dài, ép nó banh miệng ra. Dù đao như thể cằm bị vỡ làm trăm mảnh, Lông Dài vẫn chỉ nhìn Dong Yi. Dong Yi đứng sững người và trợn tròn mắt nhìn. Vừa trông thấy đôi mắt to tròn đen láy của Dong Yi, nước mắt Lông Dài liền lăn dài.
“Quân ác ôn! Dám cắn chủ à.”
Bố Dong Yi hung tợn vung tay đập mạnh một phát vào đầu Lông Dài.
“Cắt lông nó ra đây.”
Lão To Giọng chỉ vào Lông Dài làu bàu như rên rỉ.
“Cắt lông làm gì ạ?”
“Bảo gì thì làm nấy đi.”
“Cha. Làm vậy không được đâu. Phải đi bệnh viện chứ ạ.”
“Lúc cần kíp thì thế cũng được. Nhanh lên.”
“Cha cũng thật là... Nếu vết thương nặng hơn thì biết làm sao.”
“Ta chích thuốc phòng ngừa hết rồi. Chẳng lo bệnh tật gì đâu.”
“Dong Yi à, đến chỗ hộp dụng cụ đem cái kéo hay con dao lại đây.”
Bố Dong Yi la to trong khi giữ chặt mõm Lông Dài. Dong Yi vẫn đứng ngây ra nhìn chằm chằm Lông Dài như thể không hiểu bố mình nói gì. Lão To Giọng cũng dựa vào tường lồng sắt ôm lấy bắp tay, vừa vật vã đau đớn vừa nhìn chòng chọc vào Lông Dài với gương mặt mướt mồ hôi.
“Đi tìm kéo lại đây nhanh!”
Dong Yi giật mình chạy đi khi nghe bố hét to. Nhưng cậu bé vẫn trở lại với hai bàn tay không sau khi lục lọi hộp dụng cụ.
“Ở đó có kéo đấy. Tìm thử đi.”
Bố Dong Yi từ tốn nói rành mạch một lần nữa, Dong Yi mếu máo chực khóc và lại chạy đi. Lần này cậu bé trở lại với cái kéo trên tay.
Bố Dong Yi cắt lấy một túm lông ở gáy Lông Dài. Tuy không đau chút nào nhưng Lông Dài hoang mang vì chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả. Lão To Giọng đưa tay nhận lấy túm lông, đoạn trở ra ngoài. Rõ ràng bố Dong Yi nghĩ Lông Dài vẫn còn trong trạng thái nguy hiểm, nên hết sức cảnh giác đi giật lùi khỏi lồng sắt và khóa chặt cửa lại.
“Vết thương nặng đó. Cha phải đi bệnh viên ngay thôi.”
“Làm cái này trước đã.”
Lông Dài thất thần đứng nhìn lão To Giọng.
Lão To Giọng đốt lông của Lông Dài. Rồi đặt túm lông cháy đen lên trên vết thương bị cắn, lấy miếng vải cột lại. Một mùi ngai ngái khó chịu theo cơn gió vờn qua mũi nó. Lần đầu tiên Lông Dài nhận ra rằng lông nó cũng ẩn giấy một mùi hôi thối như vậy.
“Mày xấu lắm! Sao lại cắn ông tao?”
Dong Yi đứng ngay trước lồng sắt, hét lên. Lông Dài thấy trống rỗng như thể mọi thứ bên trong nó bị rút sạch, toàn thân đờ đẫn không nghĩ được gì. Nó cứ mơ mơ màng màng kéo dây xích cổ đi qua đi lại. Giờ chỉ còn nghe mỗi tiếng dây xích sắt bị kéo lê trên nền xi măng. Lanh canh lanh canh. Lanh canh lanh canh.