Chó Xanh Lông Dài

Lượt đọc: 148 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẢN BỘI

❊ ❊ ❊

Lông Dài thử dùng lưỡi liếm Đen con.

“Thôi đừng liếm nữa, Lông Dài. Nó chết rồi.”

Lão To Giọng đẩy cơ thể nhỏ xíu đang lạnh dần của Đen con ra ngoài. Lông Dài ngồi phịch xuống khi nghe giọng lão chùng xuống. Trong bốn đứa nó sinh ra, Đen con là đứa nhỏ xíu, yếu ớt hơn mấy con còn lại, cuối cùng cũng chẳng sống qua nổi hai ngày.

“Nó giống mày lắm, nhưng số chỉ tới đây thôi.”

Lông Dài cúi thấp đầu chớp chớp mắt. Nó thử nghĩ xem liệu mình có làm sai gì không nhưng rõ ràng là không có. Lông Dài đã liếm sạch sẽ và hết sức cẩn thận để con không bị thương. Vì Đen con hay run lẩy bẩy nên ngay cả những lúc đám con nằm chồng chất lên nhau, Lông Dài cũng trông nom để mấy anh em khác không đè lên Đen con. Ấy vậy mà Đen con vẫn chẳng khá lên chút nào. Tiếng thở của con rất yếu, động tác di chuyển cũng rất chậm chạp. Hơn nữa mùi của Đen con không thơm tho chút nào. Mấy con chó con khác đều tỏa ra mùi ngọt ngào mềm mại, nhưng ngay từ đầu Lông Dài đã ngửi được mùi chua từ Đen con và cảm thấy bất an.

Lão To Giọng đặt canh rong biển xuống trước mặt Lông Dài.

“Ăn nhiều vào. Mẹ ăn nhiều thì mới nuôi con được chứ.”

“Sống được có một chút, sao lại sinh ra làm gì cho khổ thân không biết.”

Lông Dài nhìn lão To Giọng bằng đôi mắt thẫn thờ. Lão To Giọng lắc đầu như không vừa ý vì Lông Dài vẫn ủ rũ mãi không thôi.

“Đứa nhỏ còn bước đi không nổi nữa mà...”

“Lần đầu sinh con nên có vẻ vất vả nhỉ. Thỉnh thoảng cũng có chuyện con đầu đàn chết yểu mà. So với dặt dẹo lớn lên rồi chẳng làm được gì thì chết sớm có phải đỡ hơn không.”

Đột nhiên Lông Dài nhớ đến Đốm út đã chết trong vườn, và bắt đầu rên rỉ. Nó nghĩ hay cứ liếm cho Đen con thêm chút nữa, biết đâu cơ thể con sẽ lại ấm dần lên không chừng. Ngay lúc đó lão To Giọng chỉ vào nồi canh rong biển và ra lệnh.

“Lông Dài, còn rên rỉ nữa là ăn mắng đấy biết chưa?”

Lông Dài liếm tay lão To Giọng. Đôi tay thô ráp của lão cũng nhẹ nhàng vuốt ve cổ Lông Dài. Rồi chính bàn tay gãi ót cho Lông Dài ấy đã đem Đen con đi mất, như một lời nhắc nhở rằng Lông Dài vẫn còn ba đứa con nữa.

Lông Dài lặng lẽ đứng dậy. Mấy con chó con đang ngậm vú kêu ré lên rơi khỏi mẹ. Một con lông trắng và hai con lông xám tro.

Lão To Giọng đóng cánh cửa phủ chăn vào trong lúc cằn nhằn.

“Là tao lo cho mày thôi. Khà khà! Lâu rồi mới có giống tốt thế này.”

Lông Dài vừa ăn canh rong biển vừa nghĩ đến con chó trắng. Chuyện đã qua từ lâu lắm. Hết mua xuân rồi cả những lúc mất hết tinh thần vào mùa hè nóng nực. Tự nhiên Lông Dài muốn gặp cho trắng. Nhưng đây là chuyện không tưởng. Vì từ sau lần gặp đầu tiên, Lông Dài chưa từng gặp lại chó trắng thêm lần nào nữa.

Image

Nếu giống cha thì lớn lên mấy con chó con sẽ oai phong lắm. Dù bị mất Đen con nhưng thật may vì nó vẫn còn ba đứa con sẽ khôn lớn hoàn hảo hệt như chó trắng. Đặc biệt là Trắng con, dù chưa mở mắt nhưng đã giống cha y đúc từ đôi tai vểnh, làm Lông Dài vui sướng khôn xiết.

Mõm Lông Dài dính chặt vào nồi và liếm sạch cho đến khi thấy cả đáy. Rồi nó nằm nghiêng qua một bên. Đám chó con lại mò mẫm rúc vào bầu vú mẹ.

Lông Dài vừa chăm chú dõi theo đám con đang chậm chạp cử động vừa nghĩ có ba đứa thì ít quá. Nếu còn cả Đen con thì đã chẳng trống hoác một phía như thế này. Tuy vậy, lạ lùng thay, mỗi khi mấy đứa con ngọ nguậy chạm vào ngực vào bụng Lông Dài, nó lại thấy yên lòng hơn. Lông Dài thấy việc mấy đứa con nhỏ xíu và mềm mại của nó tự hít thở bằng mũi và đạt ngay mức nhiệt độ cơ thể như thế thật kỳ diệu và đáng khâm phục. Đợi hoài đợi mãi mà cuối cùng mẹ và anh em nó vẫn không quay về. Nhưng bây giờ có lẽ Lông Dài không cần mong nhớ mẹ và anh em nữa rồi.

“Lão To Giọng sẽ tự biết chôn Đen con cho mình. Ở dưới gốc cây hồng. Nếu không thể trở thành con mình thì Đen con cũng sẽ trở thành thứ gì khác thôi. Chắc chắn là như vậy.”

Lông Dài hít vào một hơi thật sâu. Dù cái chăn đang chắn hết tầm nhìn nhưng Lông Dài vẫn có thể ngửi được đầy đủ các mùi bên ngoài.

“Con mèo già lại chường mặt ra rồi. Thế nào mụ cũng lùng sục soi mói vì tò mò cho xem.”

Lông Dài nhếch mũi. Nó mỉm cười, lòng ngập tràn niềm vui. Con mèo già lúc nào cũng giả vờ thông minh và huênh hoang như thể biết hết mọi chuyện đầu làng cuối xóm, lại chẳng thể sinh con được.

“Vì không có được trải nghiệm tuyệt vời này nên con mèo già mới trở nên lắm lời đến thế.”

Lông Dài nhìn đàn con bằng ánh mắt trìu mến đầy yêu thương và nghĩ. Nó phải bảo vệ đàn con thật tốt để con mèo già không thể coi thường nó. Chuyện Đốm út bị hại vẫn còn làm Lông Dài dựng đứng cả lông.

Ở trong lồng sắt thì không có gì phải lo. Lão To Giọng đã giữ cả đám kỹ hết sức để Lông Dài không thấy căng thẳng. Lão dùng chăn che lồng sắt lại để người lạ không thể liếc vào chỗ Lông Dài, và tất nhiên lúc nào cũng là lão đích thân đem cơm đến cho nó. Lão để đèn sáng cả đêm để Lông Dài có thể chăm đàn con vào lúc trời tối. Lão cũng gắn quạt máy cho nó để xua bọn muỗi và cái nóng. Nhờ vậy mà đàn con của Lông Dài đã mở mắt bình an vô sự và có tí da thịt, rồi còn có thể ra ngoài dạo mát nữa.

“Không được đến gần bờ tường nhé, mấy đứa. Lúc nào cũng phải cẩn thận với con mèo già nhà hàng xóm đấy. Tuy nhìn mụ ta có vẻ già nua không làm được gì, nhưng thật ra mụ là con mèo có thể làm bất cứ chuyện gì đấy.”

Lông Dài đã sớm dặn đi dặn lại đàn con. Mỗi lần như vậy con mèo già lại bĩu môi như thể việc đó làm mụ cay cú lắm. “Mấy đứa nít ranh thì biết cái gì...” Con mèo lầm bầm.

Vì thời tiết xấu mà xảy ra chuyện.

Cơn gió đột ngột ào tới như báo hiệu một ngày chẳng lành. Dù đang ở trong lồng sắt an toàn nhưng đàn chó con vẫn phát khiếp vì sợ cây mơ to đùng cạnh chuồng chó đổ ập xuống. Cơn gió mạnh làm những cành cây rung lên dữ dội còn lá cây thì bay tan tác. Luống hoa mộc liên và cây hồng cũng không ngoại lệ. Tất cả các cây có lá đều khổ sở không đứng thẳng nổi trước những cơn gió cả to lẫn nhỏ, nghiêng ngả lắc lư như sắp gãy đến nơi. Mây đen giăng kín trời làm bốn bề tối mịt. Cửa sổ đập ầm ầm trong khi mái ngói ác đoa lợp chồng lên nhau cứ rung bần bật như sắp bị gió thổi bay.

“Sợ quá...”

Mấy con chó con run cầm cập rúc vào nhau. Lông Dài đi ra đi vào ở chuồng chó riêng phía ngoài, lòng nôn nao đợi lão To Giọng.

Lạch cạch lạch cạch cạch.

Mỗi lần gió quét qua là mái ngói lại đập lên đập xuống rất nguy hiểm. Có lúc một phía mái còn bị tốc ngược lên, chật vật hứng chịu từng đợt gió. Giàn rau bí leo đầy trên bờ tường rùng mình phát ra những tiếng lào xào lào xào. Trái bí to treo lủng lẳng trên giàn rốt cuộc cũng rơi bịch xuống.

“Ẳng ẳng. Dù gì thì cũng có chuyện rồi...”

Lông Dài không thể ở yên được nữa, mắt nó đảo quanh nhìn khắp nơi. Chính vào lúc đó. Một cơn cuồng phong thốc tới lật tung cả lớp mái ngói. Phần đuôi mái nhà bị tốc ngược lên như một con rắn giận dữ ngóc cao đầu, rồi đứt phựt và bay vút đi cùng với chuỗi âm thanh sởn gai ốc. Phần mái ngói ấy rơi xuống đập vào mái nhà hàng xóm vỡ thành từng mảnh.

“Ôi trời!”

Lông Dài chui vào chuồng nằm thụp xuống. Lần đầu tiên gặp phải chuyện thế này nên nó rất bất an. Mưa bắt đầu tuôn như thác đổ. Mưa to chưa từng thấy. Mới đó đã tạo thành một dòng nước bên cạnh luống hoa, đống lá cây còn tươi bị gió bứt xé cuốn theo dòng nước trôi xuống phía vườn. Những hạt mưa nặng trĩu đập vào như muốn chọc thủng mái chuồng chó làm Lông Dài sợ đến nỗi phải dùng hai chân trước ôm cứng đầu.

Tiếng mưa lấp đầy chuồng chó tù mù, rồi gió dần dịu bớt và lão To Giọng cũng quay trở về. Lông Dài hết sức mừng rỡ nhưng lão To Giọng cũng chẳng thể khiến mọi chuyện khá hơn. Lão vừa đội mưa ướp nhẹp vừa gắng sức cột chặt phần mái ngói còn sót lại vẫn đang đập phần phật.

Qua một đêm, mưa gió mới ngừng. Đồ đạc trong nhà trở thành một đống ngổn ngang lộn xộn. Lão To Giọng nhăn nhó nhìn từ trong ra ngoài. Bà lão hàng xóm vừa vào nhà.

“Chỉ cần lợp vài tấm ngói vào là ổn thôi đúng không? Nhân tiện lúc sửa mái nhà bố Chan Woo giúp cả nhà tôi với nhé.”

Lời của bà lão hàng xóm làm lão To Giọng thở hắt ra một hơi. Dù vậy lão vẫn vui vẻ trả lời.

“Tất nhiên rồi. Phải vậy chứ.”

“Thế nhé. Tôi nhờ cả vào bố Chan Woo đấy.”

Bà lão hàng xóm nói rồi te tái bỏ đi. Lông Dài thấy cách nói chuyện của bà lão này hệt như con mèo già.

“Giời ạ! Lại tốn cả đống tiền nữa rồi. Vật giá thì đã đắt đỏ không chi trả nổi. Bảng hiệu của cửa hàng Chan Woo cũng bị gió làm tan tành mà mình có nói được gì đâu...”

Điếu thuốc lão To Giọng đang hút phát ra những tiếng nổ lép bép. Hôm nay nhìn mặt lão kín cả nếp nhăn. Lão To Giọng vừa nhả ra làn khói thuốc mờ mờ ảo ảo, vừa quan sát đàn chó con đang chạy chơi trên mảnh vườn tan hoang. Ngay cả Lông Dài cũng chẳng hiểu tại sao lão To Giọng lại im lặng chẳng nói lời nào và chỉ nhìn bọn chó con lâu đến thế.

Ngày hôm sau Lông Dài bị xích lại.

“Gâu gâu! Lão đừng làm vậy mà. Con hứa sẽ không cãi lời lão mà.”

Lông Dài né ra sau từ chối vụ xích cổ. Thế nhưng lão To Giọng vẫn mạnh tay kéo nó lại, Lông Dài không còn lựa chọn nào khác ngoài đeo xích cổ và bị cột vào cột nhà. Lông Dài cứ tưởng lão To Giọng định dọn dẹp nhà cửa, lo sẽ làm mấy con chó náo loạn nên mới xích nó lại, thành ra dù có khó chịu nhưng nó định sẽ cố nhẫn nhịn. Nhưng rồi một lúc sau, hình như có người đàn ông lạ mặt từ cổng bước vào nhà.

“Gấu! Kẻ đó...”

Lông Dài trợn tròn mắt. Ánh mắt nó tự động chuyển đến chiếc giày cũ mèm treo trên lưới sắt.

“Gấu gấu! Chính là kẻ đó! Kẻ đó đã làm vậy đấy!”

Lông Dài nhảy chồm lên sủa ầm ĩ. Gã đàn ông lạ mặt chột dạ giật bắn cả mình. Nhưng hắn nhanh chóng nở nụ cười xảo quyệt và nói tía lia.

“Giống tốt quá lão nhỉ. Nhìn qua là biết ngay.”

“Bán hết ba con thì chú đưa tôi bao nhiêu?”

Lão To Giọng cau có hỏi. Lông Dài sững sờ nhìn lão. Gã đàn ông lạ mặt nhìn Lông Dài, nhếch miệng cười đểu cáng.

“Lão không bán con lớn à?”

“Bán gì mà bán. Phải để con giống mẹ lại chứ.”

“Tùy lão thôi, còn mấy con chó con mới sinh này thì...”

Cả cõi lòng Lông Dài như sụp đỏ. Không thể tin được. Bây giờ lão To Giọng đang định bán cả đàn con của nó cho tên buôn chó này. Gã đàn ông lạ mặt chính là kẻ mua đi bán lại những con chó.

“Xem này, anh Kim. Tôi cũng biết nhìn chó đấy. Lũ chó con thế này không phải dễ mà mua được đâu. Nếu cái mái nhà không thành ra thế kia...”

Lão To Giọng lại nhăn nhó.

“Gừ rừ rừ! Không được! Chúng là con tôi!”

Lông Dài trợn trừng mắt sủa. Nó kéo căng dây xích hết cỡ, định nhào tới cắn tên buôn chó. Nhưng cuối cùng nó chỉ để lại mỗi dấu chân trên mặt đất, không đụng đến được vạt áo của hắn.

“Thả tôi ra đi! Lão phải biết đó chính là tên trộm chó chứ!”

Nó có sủa đến sùi bọt mép thì tên buôn chó cũng chẳng buồn chớp mắt lấy một lần và lão To Giọng cũng chẳng thèm nghe. Lông Dài tưởng chừng như phát điên. Nó định sẽ cắn nát bất cứ ai dám đụng đến đàn con của nó. Ngay lúc đó, tên buôn chó liếc xéo Lông Dài với bản mặt nham hiểm.

“Cứ thứ tạp chủng kia thật là bẳn tính.”

“Gừ gấu gấu! Sao ngươi dám nói mấy lời đó...”

Lông Dài gần như không còn tỉnh táo. Mắt nó nóng rực lên như thể sắp rơi ra ngoài, còn lồng ngực thì bừng bừng chỉ chực chờ nổ tung. Đến nằm mơ Lông Dài cũng không thể ngờ lão To Giọng sẽ phản bộ nó như thế này.

“Anh ăn nói cho cẩn thận. Bọn chó nó nghe hiểu hết đấy.”

“Ha ha. Thế cơ à?”

“Không lẽ chỉ vì là thú vật mà không biết người ta đến bắt con mình đi sao. Nếu anh không để giá bèo thì tôi sẽ bán, nên chúng ta nói chuyện nhanh nhanh cho xong đi. Tôi cũng xót ruột lắm.”

Lão To Giọng đến chỗ mấy con chó con trong lồng sắt. Đàn chó con như hiểu chuyện gì sắp xảy ra nên cùng òa lên khóc một lượt. Lông Dài tức giận nhảy chồm chồm. Nó hối hận biết bao khi xưa không thể xé xác tên buôn chó. Đáng ra phải ngoạm chặt lấy không cho hắn ta thoát.

“Lão cứ thử mua mấy con gầy gò bé tẹo về xem.” Tên buôn chó xấc láo làu bàu rồi đi theo lão To Giọng. Rồi hắn nhìn thấy chiếc giày cũ treo trên lưới sắt và đứng khựng tại chỗ. Tên buôn chó trợn mắt nhìn Lông Dài.

“À vâng. Thì thế. Nhưng, tại là giống tốt mà...”

Dịch từ nguyên bản tiếng Hàn: 푸른개 장발 Blue Dog, Jangbal by Hwang, Sun-mi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hwang Sun-mi

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.