“Làm sao có thể khiến một con vật đang sống khỏe mạnh thành thế này được cơ chứ.”
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lông Dài mở mắt ra ngay. Gương mặt đầy nếp nhăn của lão To Giọng đang kề sát rạt nó. Lông Dài lè lưỡi ra toan liếm mặt lão To Giọng. Nhưng vì thức ăn đang đổ vào miệng nên nó không thể làm vậy. Lão To Giọng đang dốc từng thìa cháo vào miệng nó.
“Chuyện này thật...”
Gương mặt lão To Giọng méo mó vì những nếp nhăn chằng chịt. Bởi Lông Dài đã nôn ra hết những thứ vừa được cho ăn. Bàn tay gầy gò của lão To Giọng vuốt ve cổ Lông Dài. Lão vuốt bụng và cả chân nó nữa. Nhưng Lông Dài không cảm nhận được sự ấm áp hay dịu dàng từ bàn tay lão. Kỳ lạ thay, nó không còn cảm thấy gì nữa.
“Để đó tôi làm cho, ông vào nghỉ đi.”
Bà lão đón lấy cái thìa và nói. Lão To Giọng bám vào tường, khó nhọc đứng lên và nhìn chăm chăm xuống Lông Dài. Lông Dài cũng ngước lên nhìn lão To Giọng. Trong khoảnh khắc đó, lão To Giọng trông già nua và gầy rộc đến độ xương má lão nhô cả ra ngoài.
“Ăn đi con. Thế mới sống được chứ. Ít ra mày cũng phải ở lại với tao chứ.”
Lão To Giọng vừa nhìn Lông Dài vừa làu bàu nghe hệt tiếng rên rỉ. Ánh mắt lão trũng sâu. Vì ánh mắt lão quá sâu và trong suốt nên có cảm giác chẳng biết lão đang nhìn vào đâu cả.
Lão To Giọng đi rồi Lông Dài mới ngó nghiêng xung quanh. Không hiểu sao lại ấm áp quá, hóa ra là bà lão đã đem Lông Dài vào nhà bếp để cho nó ăn.
“Ăn nhanh đi con. Mày có sống thì chủ mày mới khỏe lên được chứ.”
Bà lão lại đổ một thìa cháo vào miệng Lông Dài. Lông Dài đã định sẽ nuốt thìa cháo đó. Nhưng hình như có thứ gì cưng cứng chặn ngang ngực làm nó không nuốt nổi miếng nào. Lông Dài lại nôn thốc ra lần nữa. Thấy cảnh đó bà lão thở dài và dừng lại.
Lông Dài xây xẩm cả mặt mày. Nó nhắm mắt lại. Lông Dài vui vì lão To Giọng đã về với nó, vui vì nó không thấy lạnh nữa. Lông Dài nghĩ giá cứ như thế này, không có chuyện gì xảy ra thì tốt biết mấy.
Lông Dài vẫn không ăn được chút nào, cứ thế mà ngủ luôn. Nó chóng mặt suốt nên cũng chẳng mở mắt nổi. Dù nhắm mắt nhưng thỉnh thoảng Lông Dài vẫn nghe thấy tiếng động. Nó cũng cảm nhận được tiếng bước chân đi qua đi lại của bà lão lẫn tiếng rên của lão To Giọng ở trong nhà. Nhưng nó chỉ nghe lờ mờ như thể những âm thanh ấy phát ra từ một nơi nào xa xăm lắm.
“Xin lỗi mày nhé. Bà không thể để lão thấy mày như thế này được.
Bà lão dồn sức nâng Lông Dài lên. Tuy nhắm mắt nhưng Lông Dài vẫn nghe và cảm nhận được hết. Nó biết việc nó bị nhấc lên đem ra ngoài rồi bị bỏ lại một mình ngoài cổng chính đầy gió lạnh thổi. Nhưng nó không thấy buồn hay thấy lạnh chút nào. Ngược lại những cơn gió thấm vào tận lồng ngực lại làm nó sảng khoái.
Dù ở ngoài cổng chính Lông Dài vẫn ngủ. Dù đã tỉnh giấc nó vẫn không mở mắt. Thế rồi bỗng dưng Lông Dài tỉnh táo hẳn.
Đến lúc dậy rồi. Mình phải về nhà nữa chứ.
Lông Dài từ từ đứng dậy. Cả người nó cứng đờ như tảng đá. Rõ ràng là vì nó đã không ăn chút gì. Rõ ràng là vì nó đã nằm mãi một tư thế. Dù vậy nhưng như thế này thì nghiêm trọng quá. Chân sau hoàn toàn không chịu nghe theo lời nó. Vì chân sau bị cong vẹo mà Lông Dài không thể bước đi bình thường. Đến tận lúc đó Lông Dài mới biết chân nó đã bị què.
Lông Dài gục xuống đánh rầm. Nó nằm nguyên như vậy một hồi lâu. Rồi nó lại đứng lên và loạng choạng bước đi. Lông Dài ngã thêm hai lần nữa nhưng cuối cùng cũng đến được chuồng chó.
Ngủ dậy sẽ đỡ hơn thôi.
Lông Dài chọn tư thế thoải mái nhất rồi nằm xuống. Và lại nhắm mắt. Nó nghe loáng thoáng tiếng nhạc vẳng đến từ nơi xa xăm. Riêng hôm nay tiếng nhạc làm Lông Dài rất hạnh phúc.
Đột nhiên trong nhà dậy lên tiếng khóc. Cùng lúc đó, Lông Dài nghe thấy tiếng chân người chạy rầm rầm và tiếng khóc ỉ ôi kéo dài mãi.
Lông Dài tò mò định mở mắt xem chuyện gì đang xảy ra. Nhưng mí mắt nó nặng trịch, không nhúc nhích được một li, như thể bị dán cứng lại. Dù giây phút tĩnh lặng tựa hồ mọi thứ đều ngừng lại này thật thanh thản, nhưng Lông Dài nghĩ nó vẫn nên mở mắt ra và đứng dậy.
”Ja Ang?“
Lông Dài nghe tiếng lão To Giọng gọi. Tiếng gọi đầy yêu thương hệt như đang gọi một người bạn khiến Lông Dài ngóc đầu lên. Cơ thể nặng nề của nó bỗng nhẹ bẫng một cách thần kỳ. Hình như chỉ cần đi theo giọng nói nhẹ nhàng tươi vui của lão To Giọng là Lông Dài có thêm sức mạnh. Nhưng ánh mặt trời chói lóa làm nó không mở to mắt được. Đến khi mắt nó bắt đầu quen với ánh sáng thì kỳ diệu thay, trước mặt Lông Dài là cây hồng sum suê lá cùng những luống hoa nở rộ.
”Ja Ang?“
Lão To Giọng lại gọi Lông Dài. Lông Dài chớp chớp mắt nhìn về nơi phát ra tiếng gọi. Là ở phía cây hồng. Chính xác là chỗ chiếc cầu thang ốc sên. Chiếc cầu thang ốc sên uốn lượn vươn cao lên cùng cây hồng. Không biết từ lúc nào cây hồng đã lớn nhanh đến thế, trông như muốn vươn tận tới trời xanh, cành lá xanh mướt che kín cả đỉnh cầu thang.
Lão To Giọng đang leo lên chiếc cầu thang ốc sên xa xa và vẫy tay với nó. Theo sau lão còn có mấy con chó con, là Đốm út bị chết ngoài vườn và Đen con đầu đàn hồi đó. Lông Dài mừng rỡ phóng vọt đến ngay. Thật tốt vì những con chó con sinh ra không sống được bao lâu có thể leo lên chiếc cầu thang ốc sên. Và người bạn thân thiết bấy lâu nay đã gọi thì dù là đi đâu nữa Lông Dài cũng sẽ đi với lão.
