Cách đây không lâu có độc giả đã hỏi thăm tôi về ngôi nhà lão To Giọng từng sống. Rằng liệu ngôi nhà có còn ở nguyên đó hay không, rằng liệu chiếc cầu thang ốc sên có còn đứng bên cạnh cây hồng hay không.
Tuy trả lời qua quýt ngắn gọn rằng ngôi nhà đó hiện nay đã có người khác sống nhưng trong lòng tôi mọi thứ lại chẳng hề đơn giản như thế. Vì đừng nói thử tìm về ngôi nhà đó mà ngay cả suy nghĩ về chuyện ấy tôi cũng đều dẹp bỏ cả rồi. Có những người đọc sách của tôi và tò mò về ngôi nhà của lão To Giọng, nhưng thật sự không hiểu sao ngôi nhà đó lại trở nên xa vời với tôi đến vậy. Như thể nó chẳng là gì cả.
Tôi không thuộc típ người hay quay đầu nhìn lại phía sau đến thế. Tôi là người tập trung mối quan tâm của mình vào hiện tại và tương lai, giống như lúc có suy nghĩ rời bỏ con đường đó ra đi. Có lẽ là do trong quá khứ tôi đã chịu nhiều đau buồn, cực khổ và cô đơn. Vì thế tôi không muốn phải sống như vậy một lần nữa. Nhưng vẫn có nhiều câu chuyện bắt nguồn từ thời thơ ấu của tôi và mỗi khi viết về chúng, tôi lại chỉ nhìn về quá khứ chứ không phải con đường trước mặt, nên dù có bước xa đến đâu chăng nữa, dường như tôi vẫn không thể cắt đứt với con đường mình đã đi qua.
Ngôi nhà có chiếc cầu thang ốc sên của tôi. Ngôi nhà mà cha tôi đã mua bằng tiền ông kiếm được nhờ vật vờ làm công theo ngày ở Ả Rập Saudi. Ngôi nhà nơi mẹ có thể tạm nghỉ ngơi giữa nhưng lúc nhọc nhằn bán cá. Ngôi nhà mỗi sáng người anh đại diện cho học sinh toàn trường ngẩng cao đầu bước ra khỏi cổng. Ngôi nhà nơi tấm bằng tốt nghiệp đã bay đến với tôi như lời động viên tôi đừng buồn khổ hay giận dữ thêm nữa. Ngôi nhà nơi chứng kiến đôi chân cẳng tay gầy còm yếu ớt của em trai tôi trở nên cứng cáp. Chúng tôi đã trải qua thời kỳ hoàng kim của mình trong thế giới nhỏ bé được bờ tường bao bọc ấy. Quãng thời gian duy nhất chúng tôi có cảm giác an toàn và giống như một gia đình.
Đó đã là nơi để mỗi thành viên trong gia đình chúng tôi đoàn tụ sau khi rẽ theo nhiều ngả đường khác nhau và là nơi chăm sóc rau cỏ tỉa tót cây hoa, là nơi có thể nuôi được cả chó, gà và thỏ. Thế giới hoàn hảo đó bắt đầu biến mất dần khi chúng tôi trở thành người lớn và ngôi nhà trở thành không gian chứa đựng đầy kỷ niệm buồn, từ căn bệnh cho đến việc cha tôi qua đời. Nó đã trở thành nơi tôi không hề muốn ở lại. Trở thành một trong những con đường tôi đã đi rồi bỏ mặc sau lưng. Thật lâu sau đó, tôi không hề có một sân vườn nào, không hề nuôi bất cứ con thú nào, không gieo lấy một hạt mầm và cũng không một lần nhận được hoa trái gì nữa, hơn tất cả sự thiếu thốn của tôi chẳng hề được xoa dịu và tôi đã tin nếu muốn có hạnh phúc tôi phải đi trên con đường xa hơn. Dù tôi vẫn biết khi còn là một đứa bé, đôi lúc mình cũng có thể sảng khoái cười lớn.
Tôi phải tìm về xem ngôi nhà đó có còn nguyên vẹn hay không. Tôi muốn biết cây mơ đã lớn đến đâu, tôi muốn thấy trái hồng ương lủng lẳng trên cây hồng. Nếu chiếc cầu thang ốc sên chưa đổ và vẫn còn đứng đó... Nếu mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như ngày trước, dù chỉ đứng ngoài cổng thôi có lẽ tôi vẫn sẽ hạnh phúc.
Xin cảm ơn, những độc giả đã hỏi thăm về chiếc cầu thang ốc sên và ngôi nhà của lão To Giọng.
Hwang Sun-mi, cuối mùa nóng năm 2012.
