Chó Xanh Lông Dài

Lượt đọc: 148 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MÙI CỦA LÃO THỢ HÀN

❊ ❊ ❊

“Gừ rừ rừ rừ.”

Vàng khẽ ngẩng đầu lên và gừ gừ trong miệng. Nhưng tất cả cũng chỉ có vậy.

Vàng vẫn nằm dài ra cho đàn con mới sinh bú, chúng ngậm ti chặt đến nỗi chẳng đứa nào trong đám chó con để lộ ra dù chỉ là một tí răng. Không nhịn được Vàng xổ toẹt một câu.

“Nhìn cứ tưởng cả lũ chết đói đến nơi rồi mới được bú không bằng!”

Lạch cạch.

Cánh cổng bằng lưới sắt cùng chiếc chăn vắt cẩu thả bên trên mở ra, chừa chỗ cho những cơn gió lạnh lùa vào trước tiên. Vàng rùng mình run lẩy bẩy, đưa mắt về phía cổng. Nó vừa nhìn lướt qua cây hồng phủ đầy lá đỏ thì ông lão bước vào. Chỉ cần nghe tiếng bước chân, Vàng cũng đủ biết là ai đang đến rồi. Nếu là người khác, thì đừng có mơ lại gần nó. Vì Vàng chỉ mới sinh con được đúng mười ngày.

Ông lão đóng cổng lại và đặt một cái nồi nghi ngút khói xuống đất, đoạn lão rít điếu thuốc rồi phả ra cả đám khói làm cho toàn bộ khuôn mặt lão trông mờ mờ ảo ảo.

“Lông cả đám khô hết rồi này.”

Ông lão chẳng cần mở to mắt cũng rứt được đám chó con đang bám chặt lấy vú mẹ.

“Đám nhóc này thật là! Định hút khô mẹ chúng mày luôn hử.”

“Thế mới nói. Lứa này thật háu ăn kinh khủng.”

Vàng rên rỉ đáp lại rồi nhấc thân mình bù xù lông đứng dậy. Nhìn Vàng cực kỳ tơi tả vì bộ lông rối bời cùng những bầu vú dài thõng thượt, bị đàn con ngậm đến tấy đỏ cả lên.

Vàng vội vội vàng vàng lao đến, bắt đầu ngấu nghiến bữa sáng ông lão đem tới. Ông lão ngồi thu mình lại hút nốt điếu thuốc. Cứ thế lão chăm chú nhìn Vàng gầy giơ xương vai, vừa run bần bật vừa vục mõm vào bữa sáng.

Đám chó con bị rứt khỏi vú đang đánh hơi tìm mẹ bằng những chiếc mũi bé tí tẹo. Thế nhưng Vàng chẳng mảy may để ý. Đám con có rên rỉ, càu nhàu rồi bày trò nũng nịu thì cũng vậy. Vàng vẫn chỉ dồn hết sự tập trung vào bữa sáng. Còn ông lão thì đi dập cái lò sưởi dầu đã cháy thâu đêm ở góc chuồng chó.

“Hô hô hô. Đủ màu đủ sắc cả đây này.”

Lão đưa mắt đếm đám chó con rồi nói. Đúng như lời lão, màu lông của đám chó con đầy đủ các kiểu. Hai con màu vàng, hai con màu nâu đốm trắng, ba con màu nâu đốm đen, và một con đen thui từ đầu đến chân.

“Mày cố chịu khổ vài ngày nữa đi. Mấy người nhận nuôi sẽ đến sớm thôi.”

Ông lão đưa bàn tay xù xì thô kệch vuốt ve tấm lưng Vàng. Vàng vẫn vục mõm vào cái nồi nên chẳng buồn cự cãi. Chén sạch sành sanh cả một nồi cơm như vậy mà bụng Vàng vẫn lép xẹp. Nó liếm hết cả những miếng rơi vãi ra ngoài trong lúc đang ăn, rồi tiếc nuối nhìn ông lão với mắt thòm thèm.

Ông lão nhấc lấy một con chó con đốm trắng lúc nãy bị đẩy ra ngoài miếng thảm.

“Chậc chậc. Rốt cuộc con đầu đàn lại...”

Lão nhìn con chó con bằng ánh mắt tội nghiệp. Chưa gì con đốm trắng đã cứng đơ ra rồi.

“Hừm, từ đầu đâu có gì kỳ lạ vậy mà...”

“Lúc sinh ra nó đã yếu rồi. Cũng chẳng được bú đàng hoàng nữa. Sao mà đứa đầu cứ làm tôi xót cả ruột hết lần này đến lần khác thế không biết.”

Vàng ư ử trong cổ rồi lại nằm dài ra. Đám chó con ngay tức khắc mò mẫm chui vào lòng mẹ. Mỗi lần có đứa húc đầu hay đạp đạp chân trước là bụng Vàng lại lúc lắc nhẹ. Đám chó con đứa nào đứa nấy đều cố giành nhau để chiếm cho được một bầu vú của mẹ. Hai anh em lông vàng nhìn khỏe nhất bọn đẩy lũ chó con còn lại sang bên và chiếm lấy hai núm vú ngay chính giữa. Con lông đen bị hất ngã bật ngửa ra sau. Nó cố chen mõm đến gần lần nữa nhưng lại bị chân sau của đám anh em đá văng ra ngoài.

“É é...”

Con lông đen lại đứng dậy. Tiếp tục nhào vào bụng mẹ. Nhưng đám anh em háu ăn không chừa một kẽ hở nào để nó chen vào. Ông lão chăm chú nhìn con chó con lông đen cố hết sức chui đầu vào giữa đám anh em cho bằng được.

“Không phải con đầu đàn sao mày lại bị đẩy ra thế hử?”

Đoạn lão đặt con chó con lông đen lên lòng bàn tay. Nó bé tí tẹo và mềm mại, ngồi yên trong lòng bàn tay đang nhẹ nhàng nâng lên của lão.

Image

“Sao Vàng lại đẻ ra được một con đặc biệt thế này hử. Chưa gì đã mọc hết lông rồi đây này. Cứ đen tuyền cả ra.”

“Tôi cũng mới sinh ra đứa như vậy lần đầu đấy chứ. Cha của bọn nó nhìn cũng có vậy đâu...”

Vàng hững hờ đáp lời lão. Như thể nó cũng chẳng ưng ý chút nào với đứa con kỳ lạ do chính mình sinh ra.

Con chó con lông đen kỳ lạ vừa khịt khịt mũi đánh hơi vừa mò mẫm trong lòng bàn tay ông lão. Có mùi hăng hăng. Lúc bị đám anh em đẩy bật ngửa ra ngoài thảm, nó va vào lưới sắt và ngửi thấy một mùi y hệt. Trên tay ông lão cũng có mùi hăng hăng mà nó đã ngửi thấy ở chỗ lưới sắt. Mắt con chó con lông đen giật giật. Mùi hăng hăng hệt như lúc bị va vào tấm lưới làm nó nhức cả đầu.

Con chó con lông đen từ từ mở mắt. Gương mặt đầy nếp nhăn của ông lão đập vào mắt nó. Trên mặt lão chi chít các vết bỏng đã đóng vảy khô do những đốm lửa li ti bắn ra vì lão thường xuyên làm công việc hàn xì.

“Ô hô? Giỏi chưa này! Mày là đứa đầu tiên mở mắt đấy!”

Lão nhẹ nhàng lôi mấy con chó con đang chiếm chỗ giữa bụng Vàng ra. Và đặt con chó con lông đen vào đó.

Dịch từ nguyên bản tiếng Hàn: 푸른개 장발 Blue Dog, Jangbal by Hwang, Sun-mi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hwang Sun-mi

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.