Chó Xanh Lông Dài

Lượt đọc: 148 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NGƯỜI BẠN NGỌT NGÀO

❊ ❊ ❊

Cả đêm tuyết rơi dày trắng xóa.

Lông Dài dậy thật sớm đi lang thang chỗ này chỗ kia và để lại đầy dấu chân trên tuyết. Chắc hẳn do lòng bàn chân nhột quá nên nó không thể bước đi một cách nhẹ nhàng được. Thế là Lông Dài vào vườn và ra sức đào bới cào cấu mặt đất phủ đầy tuyết.

Chim ác là kêu vang trên cây hồng trơ trụi. Hình như vì trời trở lạnh mà giọng chim ác là vừa trong vừa cao và vang xa lanh lảnh.

Con chim ác là bay vù xuống trước chuồng chó, thử mổ vào tô cơm chó bị vét sạch sành sanh. Nhưng nó mau chóng nhận ra trong tô chẳng còn lấy một hột cơm, đành tiếc nuối dáo dác nhìn quanh rồi lại bay lên cây hồng. Dạo gần đây kiếm miếng ăn chẳng dễ dàng chút nào nên chim ác là thường dòm ngó và lấp đầy bụng bằng cơm của đàn chó.

Cửa sổ cọt kẹt mở ra. Gương mặt nhăn nheo của lão To Giọng cùng một đứa trẻ xuất hiện. Đứa trẻ đó chính là Dong Yi, cháu trai của lão To Giọng vừa đến nhà lão vào tối muộn hôm qua.

“Oa! Tuyết kìa!”

“Đúng rồi! Rơi quá trời luôn!”

Dong Yi vỗ tay bốp bốp, lão To Giọng cũng vỗ theo. Dong Yi mở cửa chạy ngay ra ngoài. Thấy vậy Vàng con đang ngồi co ro vì lạnh giật mình đứng bật dậy lùi lại phía sau. Trước đó, Vàng con đã ngoạm lấy một chiếc giày dễ thương rồi lôi qua khe cửa làm đồ chơi.

“Ơ? Giày của mình...”

Mặt Dong Yi nhăn nhó. Chiếc giày nhỏ vẫn đang bị Vàng con gặm lấy gặm để. Vì muốn cắn nốt chiếc giày đã tơi tả cả phần mu bàn chân nên Vàng con dù lùi lại cũng không chịu nhả chiếc giày khỏi miệng.

“Giày của con...”

Dong Yi chỉ vào Vàng con mếu máo chực khóc. Lập tức, Vàng con tới gần Dong Yi với cái đuôi ngoe nguẩy, định liếm lên bàn tay cậu bé. Nhưng Dong Yi đã đỏ bừng mặt, ngồi thụp xuống bật khóc oa oa. Thấy vậy Vàng con liền nhảy cẫng lên, đặt hai chân lên ngực Dong Yi rồi bắt đầu đùa giỡn.

“Sao mày lại làm thế hả!”

Dong Yi nổi giận nắm chặt tay. Cậu bé đánh tới tấp vào má Vàng con. Ăng ẳng! Vàng con rú lên rồi nằm bẹp xuống. Thấy vậy Lông Dài và Đốm đều khựng ngay lại.

“Biết ngay mày sẽ bị vậy mà! Cho đáng đời!”

Đốm vừa cào cào chân vừa gào toáng lên chỉ trích. Đây là lần đầu tiên chúng thấy Vàng con bị đánh. Tuy nhiên khi bắt gặp cái liếc mắt sắc lẻm của Vàng con, Đốm liền quay lại ngay với trò gặm lưới sắt đang bỏ dở.

Lông Dài thấy lo cho Vàng con nên lẳng lặng tới gần, định liếm cho Vàng con nếu nó bị thương. Lông Dài thường nhớ đến em út. Mỗi lần nhớ Đốm út, Lông Dài luôn nghĩ biết đâu em sẽ không chết nếu nó liếm cho em nhiều hơn, chăm sóc em nhiều hơn.

“Bắt đền đi! Bắt đền đi!”

Dong Yi vừa giậm thình thịch đôi chân nhỏ vừa khóc toáng lên.

Mọi người trong nhà giật mình chạy ra ngoài. Lão To Giọng đi đầu, mẹ Dong Yi theo sau. Bà lão cũng từ nhà bếp chạy ra, trên tay còn cầm muôi múc canh, bố Dong Yi thì xuất hiện với khuôn mặt ngái ngủ vì vừa tỉnh giấc.

Lão To Giọng phát hiện ra đôi giày tả tơi của Dong Yi.

“Cái lũ này...”

Lão To Giọng trợn trừng mắt bước ngay xuống sân. Rồi lão nhặt cây chổi lên. Vàng con cụp chặt đuôi, giật lùi tức thì.

“Gấu gấu! Chạy thôi!”

Lông Dài giậm chân trước sủa váng. Vàng con với thân hình to lớn nhảy bật lên rồi nhanh chóng chạy mất. Lão To Giọng theo sau vung vẩy cây chổi trên tay nhưng Vàng con đã lách qua vại đựng tương rồi phóng ra vườn, luồn xuống dưới cổng chính và chuồn ra ngoài biệt tăm.

Lão To Giọng quay lại, thở phì phò vì tức giận, hơi thở trắng xóa phun ra từ miệng lão. Thình lình cây chổi lao vút xuống Lông Dài.

“Bọn mày cắn nát cả đôi giày mới, giờ nói tao phải làm sau đây hử, hử!”

Cây chổi đập xuống lưng Lông Dài không chút thương xót.

“Ẳng ẳng! Không phải con mà!”

Lông Dài giật mình bỏ chạy, nó sững sờ và oan uổng không nói nên lời. Tuy bỏ chạy vì không muốn bị ăn đòn nhưng Lông Dài vẫn rất tủi thân nên cứ quay đầu nhìn lại phía sau suốt. Lão To Giọng vẫn cầm cây chổi trên tay hầm hè hăm dọa.

“Ông ơi, là Vàng con đã làm đấy...”

Dong Yi sụt sịt nói. Nghe cháu mình nói vậy, lão To Giọng cũng chẳng thấy có lỗi. Lão bắt đầu chuyển sang dùng cây chổi quét tuyết trên sân và cằn nhằn “Cái lũ phá của này... Sao lại đi học ba cái tật xấu cắn giày cắn dép cơ chứ.”

Lông Dài buồn rười rượi, gục đầu đi thẳng về chuồng chó với cái lưng bỏng rát. Vừa đi nó vừa nghĩ, chẳng thể hiểu nổi lão To Giọng nữa. Có lúc dường như lão rất thương yêu nó, có lúc lão lại như mẹ và các anh em, đối xử với nó chẳng khác nào kẻ lạc loài.

Lão già thất thường. Đáng lẽ lúc lão lớn giọng quát mắng thì mình đừng nên đến gần mới phải...

Lão To Giọng ra ngoài sau khi ăn xong bữa sáng. Lão định đi mua giày mới cho Dong Yi. Nhưng vào ngày mùng một Tết chẳng có tiệm giày nào mở cửa nên lão đành quay về tay không.

“Cắn nát đôi giày mới rồi mà đến cơm cũng không bỏ thừa nữa?”

Lão To Giọng buông một câu khi thấy Vàng con chén sạch sành sanh bát canh bánh gạo. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, Vàng con cũng không rời mõm khỏi tô cơm. Nó chính là con chó tuyệt đối không để ai cướp mất miếng ăn cho đến khi có người lôi cổ nó đi.

“Mấy đứa con nít đều thế chứ gì. Thể nào chẳng phải phạm lỗi trước khi học được gì đó. Đặc biệt là lũ chó con, răng bọn nó cần được mài giũa mà. Đều là kế thừa từ tổ tiên cả thôi.”

Vàng mẹ lẩm bẩm trong khi gặm khúc xương lâu ngày mới có.

Lông Dài ăn uống tương đối no nê rồi ra nằm phơi nắng. Cả khi Đốm rủ đi chơi và bắt đầu đùa giỡn với nó, Lông Dài vẫn vờ không nghe thấy gì. Dong Yi xỏ đôi giày lông to đùng của lão To Giọng và đến gần Lông Dài. Lông Dài hơi hồi hộp nhưng cũng không tránh né cậu bé.

“Mày giống sư tử quá.”

Dong Yi nhìn Lông Dài chằm chằm và nói. Lông Dài vẫn nằm nguyên đó nhìn lại Dong Yi. Vì đám lông dài phía trước mà nó phải chớp chớp mắt mới nhìn được. Dong Yi là một đứa bé có đôi mắt lấp lánh và bầu má hồng hào.

“Lông mày dài thật đấy. Dài lắm luôn.”

Image

Dong Yi ngồi nép mình vuốt ve Lông Dài. Cậu bé vuốt lưng nó, sờ vào chân nó, cậu rẽ cả bộ lông rậm rạp và nhìn thẳng vào mắt nó nữa. Một mùi ngọt ngào tỏa ra từ Dong Yi. Dong Yi lục lọi trong túi rồi lấy ra một thứ gì đó đưa cho Lông Dài.

“Ăn đi. Sô cô la đấy.”

Lông Dài phồng mũi lên ngửi và nhanh chóng đớp gọn thứ tròn nhỏ trong tay cậu bé. Lần đầu tiên Lông Dài ăn món ngon như vậy. Nhưng lại ít quá. Lông Dài liếm đi liếm lại bàn tay còn vương mùi sô cô la của Dong Yi.

“Á á, nhột quá. Đã nói là nhột quá mà.”

Lông Dài rất thích Dong Yi cười haha. Nó thích cả giọng nói nhẹ nhàng của Dong Yi khác hẳn với lão To Giọng, và cảm thấy bàn tay nhỏ nhắn ngọt ngào của Dong Yi đối xử với nó đầy tình cảm.

Dong Yi thong thả kéo lê đôi giày lông to đùng của lão To Giọng, đi lấy một chiếc lược chải lông cho Lông Dài. Cậu bé còn vuốt đám lông che mắt Lông Dài qua một bên rồi lấy kẹp phơi đồ kẹp gọn lại.

Ha ha. Nhột nhột mà thoải mái quá.

Lông Dài nhắm chặt mắt nằm dài ra sung sướng.

aHHa “Gâu gâu. Làm thế cả cho mình đi.”

“Mình nữa mình nữa. Mình dễ thương hơn nó mà! Nó là đứa bẩn thỉu.”

“Đúng đó, nó là đứa chẳng giống ai cả.”

Đốm và Vàng con ganh tị xúm lại quanh Lông Dài. Cả hai còn lăn lộn vô ích và nhảy cẫng lên chẳng để làm gì. Có lẽ vì Dong Yi rất thích sờ bộ lông dài của Lông Dài nên cậu bé chẳng hề để ý đến mấy con chó con khác.

“Dong Yi à, mình về thôi con.”

Bố Dong Yi bất ngờ nhấc bổng Dong Yi lên và ôm vào lòng. Vì cậu bé không còn giày để đi nữa. Mẹ Dong Yi bước ra với đôi tay đùm đề các bọc gói. Lúc tới họ chỉ mang mỗi một cái túi xách.

Lão To Giọng cũng cằn nhằn với bản mặt sưng sỉa.

“Tự dưng về làm gì để hỏng cả đôi giày mới... Ở đâu ra cái kiểu chưa gì đã đi rồi. Mua cho thằng bé đôi giày hay gì để nó mang rồi đi cũng được mà...”

Mọi người có vẻ không nghe thấy lời lão To Giọng nên chẳng ai hé môi nói câu nào. Cả bố lẫn mẹ Dong Yi chỉ im lặng đi ra cổng chính. Bà lão cầm gói đồ theo sau. Lão To Giọng bất đắc dĩ theo sau cùng. Nhưng tất cả đều dừng lại trước cổng.

“Cha ở lại mạnh khỏe. Chúng con sẽ lại về ạ.”

Mẹ Dong Yi mở lời trước rồi quay đi. Bố Dong Yi thì bước ra khỏi cổng mà chẳng chào hỏi một lời. Dong Yi ở trong vòng tay bố vẫy tay chào.

“Tạm biệt nhé Lông Dài.”

“Gâu gâu! Cậu đừng đi mà. Ở lại chơi với mình nữa đi.”

Lông Dài theo sát gót bố Dong Yi vì tiếc nuối. Từ sau khi họ ra khỏi cổng, Lông Dài cứ cuống lên chạy qua chạy lại giữa gót chân bố Dong Yi và chỗ lão To Giọng đang đúng. Rồi một tiếng hức vang lên, Lông Dài dừng lại. Bước chân của bố Dong Yi quá nhanh so với nó và đã xa dần.

“Người già có nhiều chuyện buồn thật. cũng đành chịu thôi. Thằng Chan Woo mà thành tài, thì chẳng có lý gì nó lại vờ không nhận cha mẹ được. Một lúc nào đó nó sẽ nói rằng, cả nhà ta hãy sống cùng nhau thôi. Giời ạ, lại suy nghĩ vớ vẩn rồi. Chẳng làm gì được cho nó, chỉ mong chờ thì đúng là tham làm mà...”

Lông Dài thấy lão To Giọng thờ dài thườn thượt. Nhìn như thể, vai lão đang chùng xuống và lưng thì còng đi vậy.

“Thế là nhà lại vắng vẻ một thời gian rồi. Chúng nó cũng có hay về đâu. Hễ nhớ đến thằng cháu nhỏ thì lão già này phải làm sao đây...”

Lão To Giọng lại cầm cây chổi lên. Và bắt đầu quét sân. Vừa nãy lão đã dọn sạch tuyết rồi vậy mà giờ cứ quét đi quét lại mãi.

“Gấu gấu gấu.”

Đột nhiên Vàng mẹ trở nên căng thẳng. Lát sau, bà thím nhà bên bước vào. Đó là bà hàng xóm hay sang chơi mỗi khi bà lão ở nhà.

“Bố Chan Woo, sân sạch rồi mà ông vẫn quét nhỉ. Sân vườn sáng loáng cả rồi đây này.”

Bà thím cười cười mở lời. Có lẽ vì ngượng nên lão To Giọng nhanh chóng dựng cây chổi vào gốc hồng.

Lông Dài đến gần, đưa mũi về phía bà ta khịt khịt ngửi. Mùi thuốc bắc thơm thơm tỏa ra. Vì bà ta làm ở viện châm cứu nên trên người có mùi này.

“Ông bán Vàng con cho tôi nhé. Tôi sẽ trả giá tốt cho ông.”

Bà thím nhìn chằm chằm vào Vàng con và nói. Nghe thấy vậy, Vàng con vểnh tai lên thám thính rồi sủa. Đốm cũng sủa theo. Vàng mẹ thì càng lúc càng sủa to hơn. Xem ra cuối cùng đến cả Vàng con cũng bị bán đi mất thôi. Bị bán đi có nghĩa là rời ngôi nhà này mãi mãi, không bao giờ trở lại.

“Ở đâu có chuyện đó. Vàng con thì không được rồi.”

Lão To Giọng lắc đầu.

Lông Dài cũng vô thức ngóc đầu lên nhìn lão To Giọng. Thấy ngày ngày lão la mắng Vàng con, nó cứ tưởng lão ghét Vàng con nhưng hình như không phải thế. Vậy thì ai sẽ bị bán đây. Lông Dài đột nhiên cảm thấy lông mình dựng đứng cả lên.

“Ông định nuôi nó như con mẹ à?”

“Phải vậy chứ. Nó khỏe nhất trong đàn mà.”

“Tôi cũng thích Vàng con vì vậy đấy.”

“Vậy cũng không được đâu. Giờ mẹ nó cũng già rồi.”

Lão To Giọng lần lượt nhìn Lông Dài và Đốm rồi nói. Lông Dài bất giác rùng mình. Tâm trạng ủ rũ, buồn rười rượi ập đến. Vai Lông Dài thõng xuống, nó chậm chạp bước vào trong lồng sắt.

MIẾNG MỒI KHẢ NGHI

“Bọn nhãi ranh hãy mau ngủ đi, những kẻ già nua đã kiệt sức rồi. Mùa đông giấu giếm điều chi thì bọn bay cứ thử trải qua một lần khắc biết. Mùa đông đầy rẫy những bí mật.”

Con mèo già làu bàu phía trên bờ tường. Cơ thể mụ càng lúc càng chậm chạp, giọng nói cũng chẳng có nổi chút sức lực. Phải chăng vì mùa đông đến nên con mèo già bỗng gầy sọp đi.

“Gấu gấu! Đừng có lảng vảng lại phía này.”

Lông Dài đáp trả một cách dữ dội. Dù ở tuốt trên bờ tường nhưng con mèo già vẫn giật mình. Mùa đông vừa đến lũ chó con đã lớn nhanh như thôi.

“Mùa đông cũng gây ra chuyện gì với mày ấy nhỉ.”

Con mèo già nhướng đôi mắt hình trái xoan lên và nói.

“Gây ra chuyện gì cơ? Với tôi ấy à?”

“Đúng vậy, với mày đấy. Nhìn đi. Trông mày chẳng khác đi rồi thôi? Rõ là chuyện quái dị. Ý tao là cả đời tao mới thấy con chó như mày đấy.”

Lông Dài lo lắng khi thấy con mèo già nghiêng đầu qua một bên. Mụ nói mùa đông gây ra chuyện gì cơ chứ. Mẹ cũng có nói tiếng nào đâu. Lông Dài chỉ đến gần thì mẹ đã không thích rồi.

“Xem này, Vàng. Rốt cuộc cha nó là ai thế?”

Con mèo già thò cổ ra hỏi Vàng mẹ.

“Gừ... gấu! Đồ xảo quyệt! Mày ở đó bốc phét định bày trò vớ vẩn gì nữa thế hả?”

Vàng mẹ trợn trừng mắt cảnh cáo.

“Khì khì khì. Khắp mình nó đen ngòm, lông cũng rậm rạp rõ lố lăng, vậy mà giờ còn mọc thêm cả lông trắng nữa. Thế coi như chưa lớn được tí nào đã già khú đế rồi còn gì? Rốt cuộc là mùa đông đã làm trò gì với mày thế hả?”

“Lông trắng ư?”

Lông Dài nhìn xuống săm soi cơ thể mình. Đám lông dài ngoằng loăn xoăn của nó bị phủ bụi, nhìn không rõ. Lông Dài cứ nghĩ là do nó suốt ngày sục sạo hết chỗ này chỗ kia nên bị dính thứ gì nhưng hình như không phải vậy.

“Không sai tí nào. Đúng là mùa đông đã làm gì với mày rồi.”

“Làm gì là làm gì cơ?”

“Chậc chậc, sao mày đần thế! Chuyện đó cứ phải nhất định từ chính miệng tao nói ra à?”

“Nếu không phải mấy lời vớ vẩn thì nói cho tôi biết đi?”

“Mấy lời vớ vẩn ư? Đối đáp cũng bảnh tỏn ra phết! Cũng phải thôi, với mấy đứa nhãi chỉ biết nhìn mặt đất mà sống thì hết cách rồi.”

“Gừ rừ rừ rừ! Ngậm miệng lại rồi biến đi ngay!”

Vàng mẹ dữ tợn quát. Có lẽ con mèo già biết rõ Vàng mẹ có hung hăng dọa nạt cách mấy cũng không đụng được đến chỗ mụ, nên vẫn đủng đỉnh cất bước đi đến cuối bờ tường. Sau đó mụ ngoác miệng ngáp một cái rõ to, duỗi dài thân hình từng cuộn tròn vo. Dù đã già nhưng răng mụ vẫn nhọn hoắt, còn thân thể thì rất dẻo dai mềm mại.

“Có gì đâu mà nổi cáu. Chuyện mùa đông gây ra có sai chút nào đâu. Cả ông cụ nhà chúng bay cũng đau ốm liên miên rồi sớm tinh mơ nay đã vào bệnh viện rồi còn gì. Chỉ cần đi dạo trên bờ tường này là đủ biết hết tình hình xóm làng rồi!”

“Cái đồ hay chõ mũi vào chuyện người khác! Phải làm sao với cái mỏ của mày đây hả!”

Vàng mẹ xồ ra sủa ngay tức thì. Nhưng chỉ có tiếng kim loại va vào nhau và dây xích cổ bị kéo căng ra mà thôi. Lúc này, bên kia tường vang lên tiếng gọi “Bươm bướm đi về ăn cơm.”

“Meoo, phải ăn chứ. Nhai cho kỹ nữa.”

Con mèo già cười khúc khích rồi lẳng lặng chuồn mất.

Lông Dài lại đi đến dưới chiếc xe đạp của lão To Giọng và nằm xuống. Lời của con mèo già thật khó lọt lỗ tai.

Sao mùa đông lại gây chuyện gì đó chứ?

Lông Dài giơ chân trước ra quan sát. Xen lẫn giữa đám lông có sẵn từ đầu là vài túm lông khác màu thưa thớt. Không biết từ khi nào nó lại thành ra thế này. Lông Dài đưa lưỡi liếm đều khắp bộ lông. Mùi vị đâu có khác trước.

Lông Dài tiến lại gần mẹ.

“Mẹ ơi, sao con lại trở thành thế này?”

Vàng mẹ nằm im lìm, đến mắt cũng không buồn động đậy.

“Không có gì phải lo.”

“Chắc chắn là con đã thay đổi rồi mà. Mùa đông đã làm gì với con vậy?”

“Dẹp mấy lời của con mèo gian xảo đó đi. Đã nói là không cần phải lo rồi. Con chỉ là con thôi. Không khác đi chút nào hết.”

“Nhưng màu lông con…”

Vàng mẹ nheo nheo mắt. Lông Dài hơi sợ vì dường như nó đã làm phật ý mẹ nhưng ánh mắt vẫn ngập ngừng nhìn mẹ.

“Chuyện con khác thường, ở ừm…, là vì chúng ta có rất nhiều tổ tiên.”

“Nhiều tổ tiên ạ?”

Lông Dài nghiêng đầu hỏi, Vàng mẹ cũng nghiêng theo, nhưng rồi lại hắng giọng ngay.

“Có nhiều tổ tiên nên con cháu cũng khác nhau. Con còn nhỏ nên không biết đó thôi. Theo mẹ nghĩ, ờ ừm, thế nên chắc là con giống với tổ tiên chó lông xù đấy.”

“Lông của chó lông xù cũng thế này…”

“Đồ ấu trĩ không biết suy nghĩ này. Lão To Giọng đã phải vào bệnh viên rồi thôi. Là người nhà thì nên im lặng chờ lão về mới đúng đạo lý chứ. Như thế cũng là cách đền đáp tiền cơm gạo đấy.”

Lông Dài không thể hỏi thêm gì nữa. Vì mẹ đã nhắm mắt lại. Mẹ trả lời cho chừng này thôi đã là việc trước nay chưa từng có rồi.

Lông Dài ủ rũ quay lại chỗ nằm phía dưới chiếc xe đạp.

Lão To Giọng ốm rất nặng suốt mấy ngày qua. Bà lão bận chăm sóc lão đến nỗi không thể ra chợ bán cá, nên đám chó chỉ được ăn mỗi cơm không, chẳng có chút cá vụn nào. Lão To Giọng không thể quét sân mỗi sáng nữa, chiếc xe đạp lão dùng để đi ra ngoài hằng ngày vẫn dựng nguyên xi chỗ cũ. Lão cũng không tỉa tót được giàn hoa hay cày xới mảnh vườn để trồng rau nữa.

Là chó lông xù sao? Nhưng lông mình đâu giống trước kia nữa. Mà cả lão To Giọng cũng vậy. Đến cả vóc dáng lão cũng đã khác xưa rồi. Vậy nên lão đau ốm suốt...

Lông Dài ngước lên nhìn chiếc quẩn của Dong Yi phơi trên sào. Dong Yi đã đến từ mấy ngày trước. Vì lão To Giọng bệnh nên gia đình con trai và con gái đều về thăm. Ngày hôm đó, Dong Yi cũng chỉ chơi với mỗi Lông Dài. Cả hai đi hết chỗ này đến chỗ kia trong sân, ngoài vườn rồi còn nghịch nước nữa. Nếu mẹ Dong Yi không cằn nhằn vụ quần ướt thì chắc cả hai đã chơi thêm rồi.

Lúc Dong Yi đi, cậu bé mang đôi giày thể thao lão To Giọng mua sẵn từ trước. đó là đôi giày thể thao màu đỏ, được đặt thật cao trên kệ giày để tránh bị Vàng con cắn rách. Hôm mua đôi giày thể thao đó về, lão To Giọng mỗi tay xách một chiếc giày vừa đi vừa hát nghêu ngao, nhún nhảy tưng bừng như đang bế nựng Dong Yi. Nhưng bà lão vừa bước vào nhà, lão liền ngừng ngay lại và giả vờ không có chuyện gì.

“Tao đói quá. Sao không ai về vậy?”

“Đói quá. Tao đã nhịn đói cả ngày rồi.”

Đốm và Vàng con vừa liếm tô cơm trống trơn vừa càu nhàu. Chúng cũng không thể lót dạ bằng nước vì cái bát gỗ đựng nước đã khô queo chẳng còn lấy một giọt.

“Mẹ ơi, chừng nào bà mới về?”

Đốm đến bên cạnh mẹ léo nhéo. Nhưng mẹ chẳng thèm mở mắt. gần đây ngoài những lúc ăn cơm, mẹ chỉ làm mỗi việc là nằm dài mà thôi.

Hình như mùa đông cũng làm gì đó với mẹ rồi.

Lông Dài bước khệnh khạng về phía cổng chính. Đột nhiên có một mùi lạ bay đến. Hình như Lông Dài đã từng ngửi thấy mùi này trước đó rồi.

Lông Dài vểnh tai lên và tiến lại gần cánh cổng, thò mõm vào lỗ hổng khịt khịt đánh hơi.

Có mùi rất lạ và tiếng xe đạp lọc cọc. Lông Dài quay lại nhìn chiếc xe đạp của lão To Giọng. Đây không phải là tiếng xe đạp của ông lão. Có vẻ như Vàng con cũng để ý thấy. Ngay sau đó Đốm cũng vểnh tai đi về phía cổng.

“Gâu gâu! Có đồ ăn rồi!”

Vàng con sủa lên đầu tiên. Ngay sau đó Đốm sủa theo. Vàng mẹ cũng mở mắt ra, nhấc thân hình bù xù lông đứng dậy. Lông Dài cảm thấy đầu như vỡ toang, còn lông ngực ngột ngạt vô cùng. Thỉnh thoảng cũng có vài chiếc xe đạp lạ với tiếng động giống như vậy chạy ngang qua cổng. Những khi ấy Lông Dài đều sủa vang nhưng không phải thế này. Lần này rõ ràng có gì đó khác hẳn. Chiếc xe đạp dừng lại và tiếng bước chân vang lên. Tiếng bước chân của người lạ. Mùi lạ hoắc càng đậm đặc, Lông Dài càng không thể đứng yên.

“Gấu gấu! Đáng nghi quá. Cái mùi buồn nôn chết được.”

Lông Dài nghiêng nghiêng đầu, nghĩ mông lung. Đốm và Vàng con cũng lảng vảng xung quanh với đôi cánh mũi phập phồng. Vàng mẹ thì liếm mép thèm thuồng kéo căng dây buộc cổ. Mỗi lần sợi xích sắt đập vào chuồng chó, tiếng loảng xoảng lại vang lên ầm ĩ. Tiếng bước chân và mùi lạ càng lúc càng đến gần, chuyển động của Lông Dài cũng theo đó càng lúc càng gấp gáp hơn. Đốm và Vàng con còn nhảy cẫng cả lên. Vàng mẹ cũng giật sợi dây xích cổ ầm ầm. Chắc chắn trong thứ mùi lạ đó có trộn lẫn cả mùi thơm ngon của đồ ăn.

Image

Bộp!

Thình lình một bọc gì đó rơi xuống từ phía bên kia bờ tường, đáp ngay trước cửa chuồng Vàng mẹ. Đáng ngạc nhiên hơn, đó là một cục thịt.

Dịch từ nguyên bản tiếng Hàn: 푸른개 장발 Blue Dog, Jangbal by Hwang, Sun-mi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hwang Sun-mi

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.