Chó Xanh Lông Dài

Lượt đọc: 148 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
GORI QUẬY PHÁ

❊ ❊ ❊

“Giời ạ, bố Chan Woo! Ông nhốt con Gori lại giùm tôi đi. Ông xem lông nó dính đầy vào đống đậu nành rồi đây này.”

Bà lão vung vẩy cái muôi múc cơm đuổi theo Gori. Thế nhưng Gori nghịch ngợm chạy hết bên này đến bên kia, thoắt cái đã xuất hiện cạnh bà lão ăn vụng đậu luộc rồi.

“Con này, chõ mõm vào đâu thế hả!”

Bà lão đánh mạnh vào thân Gori. Nhưng Gori lanh lẹ né được, nên bà lão chỉ đánh hụt.

Lông Dài cưng Gori lắm nhưng nó cũng ganh tị với Gori nữa. Dù rất muốn ăn món đậu nành luộc thơm ngon nhưng nó lại không thể làm như Gori được. Không phải vì sợ bà lão đánh. Mà là vì lão To Giọng. Lông Dài cũng chẳng còn ở tuổi nhõng nhẽo nữa, nhưng không hiểu sao nó cứ thấy ngượng nghịu với lão To Giọng nên việc gì cũng phải thận trọng. Lông Dài hiểu rất rõ rằng, lỡ như lại bị ăn đòn thì nó tuyệt đối không thể tha thứ cho lão To Giọng nữa. Nên nếu muốn trải qua mỗi ngày như bây giờ, tốt nhất đừng phạm phải bất kỳ lỗi nhỏ nhặt nào.

“Ông nhốt hay xích nó lại đi chứ.”

“Nhốt nó lại hử? Nó tru tréo đau cả tai thì bà tính chịu thế nào? Bà lo làm bánh đậu nhanh cho xong có phải hơn không!”

Lão To Giọng vừa cột cải thảo ngoài vườn vừa cười khà khà. Lão nói hoàn toàn đúng. Vì Gori lớn nhanh như thổi là tên nhóc quạy phá không ai cản nổi. Háu ăn, tài chạy, và giỏi gây chuyện khỏi nói chính là Gori. Dĩ nhiên Gori cũng rất đẹp trai nữa. Đến mức cả lão To Giọng cũng cực kỳ cưng chiều nó. Lông Dài nghĩ Gori đã kế thừa những điểm tốt đó từ dòng máu chó săn của cha.

Lão To Giọng đã bán hết bảy đứa con của Lông Dài chỉ giữ lại một mình Gori. Lão không biết việc đó làm Lông Dài vui biết bao nhiêu. Niềm vui to lớn nhất trong tất cả các niềm vui chính là được nhìn thấy đứa con khỏe mạnh và đáng yêu hơn hết thảy lớn lên bên cạnh mình.

Image

“Gori à, nghịch vừa thôi con.”

Lông Dài nằm cạnh chuồng chó nhẹ nhàng nói. Nhưng Gori làm gì, Lông Dài cũng dõi theo với tâm trạng hân hoan cả.

“Gấu gấu gấu!”

Đột nhiên Gori chạy vụt vào vườn. Mọi người đều giật mình nhìn theo vì không hiểu có chuyện gì mà ầm ĩ đến vậy. Ngay khi Gori vừa đến dưới giàn bí, con mèo già thình lình nhảy vọt lên bờ tường. Trông bộ dạng trèo cuống trèo cuồng của nó đến là nguy hiểm. Chắc chắn nó đã ngủ gật trên bờ tường rồi bị rơi xuống.

“Meo méo. Dạy lại nó cách cư xử giùm tao đi!”

Con mèo già càu nhàu than phiền. Lông Dài ngoác miệng cười. Lão To Giọng và bà lão cũng được một trận cười giòn giã.

“Nuôi nó thành như thế để làm quái gì. Ê, Lông Dài. Ít ra cũng phải dạy cho nó biết tao là ai chứ!”

“Gâu! Mụ không làm gì được thì cố chịu thôi.”

Lông Dài cười trừ trước cơn gắt gỏng của con mèo già.

“Méo méo. Vì đồ lêu lổng đó mà ngủ trưa cũng không yên nữa...”

Con mèo già rên rỉ rồi biến mất tăm.

“Năm nay chắc phải hái kha khá hồng đây. Chưa gì cây hồng này đã được bảy năm rồi. Cái cây đã trụ vững như vậy thì mình phải chăm sóc nó lâu thật lâu mới được.”

“Năm nay mình cho Yeong Seon nhiều một chút. Năm ngoái nó cũng cằn nhằn đó. Con bé nói cây hồng là do nó trồng mà năm nào người khác cũng ham hố lấy nhiều hơn nó...”

Bà lão vừa đập miếng bánh đậu bôm bốp vừa nói. Lão To Giọng im lặng chăm chút mấy cây cải thảo đã tỉa tót. Gori hiếu kỳ đến cạnh lão hỉnh mũi lên khịt khịt đánh hơi luống cải thảo, rồi giật mình sợ hãi nhảy lùi ra sau khi thấy một con giun ngọ nguậy trên bẹ cải.

“Chủ cây buồn thì không hay đâu. Yeong Seon trồn để kỷ niệm nó sinh đứa con đầu lòng mà, chủ cây vui thì cái cây mới xanh tốt được.”

“Cây mà cũng có chủ này chủ kia nữa hử. Cứ chia ra ăn là được thôi. Còn nữa, tôi đã lựa mấy trái ngon lành cho nó còn gì? Nó là con gái nên tôi dành riêng những trái chín đỏ, không trầy trụa chỗ nào đấy thôi.”

“Ô hô, ông đã làm thế à?”

“Bà làm cho xong rồi đi muối kim chi đi. Tôi đã nói không sao mà bà cứ ép đặt hẹn cho bằng được thì ít nhất cũng phải tự biết canh giờ chứ...”

“Ông định ghé qua cửa hàng Chan Woo trước à?”

“Tất nhiên rồi. Ra tới phố chẳng lẽ không ghé? Chắc chắn bên nó hết sạch kim chi rồi! Lần trước Dong Yi cũng để quên ở đây con rô bốt đồ chơi còn gì. Không có cái đó sao thằng bé chịu nổi.”

“Cái đó thì quan trọng gì...”

Mặt bà lão tối sầm, giọng bà nhỏ dần rồi im bặt. Lão To Giọng và bà lão lặng thinh làm việc một hồi lâu. Lão To Giọng vừa hút thuốc vừa tỉa tót mấy cây hành lá, bà lão thì tất bật hết muối cải thảo lại cho đậu luộc vào cối giã rồi nặn thành hình vuông vức. Sau đó bà trải đều rơm rạ lên cái phản cao có bóng râm và phơi mấy miếng bánh đậu đã nặn tươm tất lên đó để Gori không ăn vụng được.

Đến chiều thì bà lão xong việc. Lão To Giọng đã mặc xong xuôi bộ đồ vía từ sớm, đi ra giục giã nhiều đến nỗi bà lão chẳng duỗi được lưng lấy một lần mà cứ vội vội vàng vàng suốt.

“Làm gì mà lề mề mãi thế. Là tôi đòi đặt hẹn khám bệnh à. Tôi đã nói là không muốn đi rồi, bà cứ nhất định hẹn lịnh khám, giờ lại lề mề thế thì phải làm sao hả!”

“A, xong cả rồi đây. Ông ngưng cằn nhằn giùm tôi cái đi.”

“Cằn nhằn? Bà có mắt thì nhìn đi. Mặt trời lặn luôn rồi kìa!”

Dù bận chất mấy thùng kim chi lên xe đạp, lão To Giọng vẫn cộc cằn gắt gỏng. Đến tận lúc ra khỏi cổng lão cũng không thôi. Nhưng bộ dạng lão với vạt áo vest bay phất phơ khi chạy trông hệt như một đứa trẻ con.

Xong xuôi bà lão mới lo lắng ngồi xuống ghế. Cái ghế mềm có lưng dựa cao đến tận cổ của lão To Giọng đặt bên dưới sân nhà ngồi thư giãn phơi nắng là tuyệt nhất.

“Cầu trời ông lão không việc gì...”

Bà lão lẩm bẩm. Gori đặt hai chân trước lên đầu gối bà lão. Nó đang nhõng nhẽo đòi ôm. Nhưng Gori đã quá lớn để ôm mất rồi.

Lông Dài chăm chú nhìn gương mặt sa sầm của bà lão. Không hiểu sao nó lại có cảm giác chẳng lành khi thấy lá cây hồng đung đưa theo gió, thỉnh thoảng bóng râm phủ lên gương mặt bà lão. Hệt như nỗi buồn cứ thế chồng chất thêm.

“Gấu gấu! Bà ơi, con đói bụng.”

Lông Dài cố ý sủa to. Bà lão đang thẫn thờ giật mình nhìn Lông Dài. Rồi bà nhìn một vòng đống bát đĩa bẩn bày la liệt đầy sân.

“Ôi, cái số của tôi. Vẫn chưa xong việc nhà. Lại còn phải cho chó ăn. Thật là, giờ còn cả điện thoại nữa. Bọn mày chờ đó đi.”

Bà lão đấm đấm lưng rồi bước vào trong nhà. Như chỉ đợi có thế, Gori mau mắn ngồi xuống ngoạm lấy chiếc dép của bà lão nhá lấy nahs để. Thể nào khi quay ra, bà lão cũng sẽ đánh vào mông Gori.

Lông Dài đủng đỉnh đến gần nhắc nhở Gori.

“Đừng có làm nó hỏng nặng quá.”

Gori lắc đầu với bộ mặt nhăn nhó.

“Không ngon bằng đậu. Con muốn ăn đậu nữa cơ.”

“Bà sẽ cho ăn cơm tối ngay thôi.”

Lông Dài nằm dưới ghế, Gori cũng đi tới, tựa đầu và nằm xuống theo Lông Dài. Bà lão vẫn đang nghe điện thoại trong nhà.

“Vì ông ấy cứ bị tiêu chảy mãi nên tôi lo thôi, chứ không có chỗ nào khó chịu trong người cả...

Hình như ông ấy ăn cũng không ngon miệng nữa. Ừ, em chồng đến thì tốt quá rồi.

Đã lâu chúng ta không gặp mà. Ừ...”

Gori nhấp nháy mắt nhìn Lông Dài.

“Mẹ ơi, em chồng là gì vậy mẹ?”

“Em chồng? Cái đó là gì thì, ừm...”

Lông Dài nghiêng đầu, chớp chớp mắt bối rối. Đây là lần đầu tiên trong đời Lông Dài nghe thấy từ đó nên nó không biết giải thích cho Gori thế nào.

“À, là vậy đó. Là thứ hay lắm. Đúng rồi, là thứ hay lắm đó.”

Nhưng rồi nó nghe tiếng con mèo già cười rúc rích trên bờ tường. Không biết mụ leo lên đấy từ lúc nào mà giờ đã nằm gối đầu lên chân trước.

“Mày nói em chồng hay ấy à? Khừ khừ khừ. Ja Ang, thà mày cứ nói là không biết cho xong. Là thứ rất hay cơ đấy? Khịch khịch khịch.”

“Gâu gâu. Nghe lén là xấu lắm!”

Gori nhanh chóng đáp lại lời mỉa mai của con mèo già. Lông Dài hài lòng khi thấy Gori rất giống nó. Tuy thật sự Gori tuyệt hơn nó rất nhiều nhờ bộ lông ngắn mượt mà trơn tru, nhưng Lông Dài tin rằng ít nhất sự tinh tươm và tính hiếu kỳ của Gori cũng từ nó mà ra.

“Xí! Coi kiểu cách nói chuyện lịch sự chưa kìa. Tai thính cũng là cái tội hả? Mấy đứa thời nay thật ấu trĩ. Này cái đồ hư đốn kia, coi chừng khi nào bị tao đét vào mông đấy nhá.”

“Gâu gâu! Cứ thử đến đây xem. Tôi sẽ cắn bà trước cho biết mặt đấy!”

“Chậc chậc. Bó tay với mấy đứa chỉ biết nhìn mặt đất mà sống luôn.”

Có lẽ cơn buồn ngủ quay lại nên con mèo già ngoác miệng ngáp một cái rõ to. Lông Dài không thể tin dù đã già khú đế nhưng răng của mụ vẫn còn sắc nhọn đến vậy. Tuy đôi khi mụ ngủ gật rồi rơi xuống từ bờ tường, để Gori trông thấy phấn khích xông đến, nhưng chưa biết chừng mụ sẽ lợi dụng sơ hở nào đó để dùng hàm răng sắc nhọn ấy cũng nên. Đây chính là phong cách của con mèo già.

“Đứa nào đi tới trại gà cùng bà nào?”

Bà lão hỏi sau khi rửa bát xong. Gori không thèm đáp, mà vẫy tít đuôi như gật đầu và chạy thẳng một mạch tới chỗ bà lão. Lông Dài đi theo tiễn bà lão và Gori đến tận cổng. Cả hai bước đi sầm sập men theo bờ ruộng. Tự dưng Lông Dài cảm thấy hoa mày chóng mặt, đầu như bị quay mòng mòng. Hay là tại ánh mặt trời nhỉ. Nhìn Gori nghếch mặt lên trời lúc giành đi trước, lúc tụt lại sau, Lông Dài có cảm giác Gori tỏa sáng lấp lánh hệ như đang rảo bước trên không.

EM CHỒNG KỲ QUẶC

“Ôi trời, anh ạ. Anh có khỏe không?”

“Còn phải hỏi. Khỏe như vâm. Cô không bị say xe lửa chứ?”

“Dạo này xe lửa chạy tốt lắm nên em tới nơi khỏe re à.”

Lão To Giọng cùng người khách tay bắt mặt mừng hệt con nít. Lần đầu tiên Lông Dài thấy lão To Giọng cười toe toét và hào hứng nói chuyện đến vậy.

Lông Dài và Gori nhìn chằm chằm cái hộp to đùng mà người khách vừa đặt xuống. Cái hộp được quấn chặt bằng một sợi dây và ở góc nắp hộp có một lỗ thủng. Từ lỗ thủng đó, một cái đầu gà thò ra. Một con gà mái có cái mào nổi bật giữa bộ lông nâu đỏ. Nhưng hai đồng tử của nó lại lờ đờ còn cổ thì rũ xuống như sắp chết đến nơi. Gori len lén đến gần đập bốp bốp, nó cũng chẳng có phản ứng gì.

“A, thì ra đây là em chồng!”

Gori lẩm bẩm.

“Anh bỏ nếp cùng với gà và thuốc bắc vào hầm chín là thành đồ bổ ngay. Nếu không nặng quá thì em đã đội thêm lên cho anh rồi. Tại cổ em như muốn gãy làm đôi nên đành bỏ lại.”

Người khách tháo dây rồi mở hộp. Đoạn lôi con gà ra. Con gà không có tí sức lực đổ gục xuống run lên bần bật, ngón chân co quắp.

“Ôi trời, cô cực khổ nuôi trồng sao lại đem hết lên thế này. Chỗ này đến phải bao rưỡi gạo ấy chứ! Mà đây không phải là gà mái giống sao?”

“Gà mái giống thì sao chứ? Chỉ cần anh khỏe hơn là được...”

“Sao lại quặt quẹo thế này, nó sắp chết rồi hử?”

Lão To Giọng vừa đụng vào, con gà liền chớp mắt yếu ớt rồi lại mơ màng nhắm lại. Tựa hồ để lão biết rằng nó chưa chết.

“Gà ở nông thôn mới lần đầu đi xe lửa nên say xe ấy mà.”

Người khách trả lời qua quýt, lão To Giọng cũng không để ý thêm. Chỉ có Lông Dài và Gori cứ loi choi xung quanh con gà. Lông Dài hết hứng thú ngay sau đó nhưng Gori vẫn lì lợm chọc chỉa làm phiền kẻ mới đến. Tuy nhiên con gà chỉ chớp chớp mắt mà thôi.

Sẩm tối, Gori hét lên.

“Em Chồng sống lại rồi.”

Đúng vậy thật. Con gà tưởng chết đến nơi giờ đang dáo dác nhìn ngó hết trong ngoài nhà, còn đi qua đi lại được nữa. Người khách chỉ ở lại một lát rồi về nhưng con gà chẳng thèm nhìn người đó hay tỏ ra lạ lẫm với chỗ này.

“Tôi không bắt được đâu, ông tự lo liệu lấy đi.”

Bà lão đưa con dao cho lão To Giọng. Lông Dài và Gori giật mình run sợ lùi cả lại. Lão To Giọng nhăn nhó nhận lấy con dao rồi cứ đứng ngây ra nhìn con gà.

“Hôm nay phải bắt nó hầm để mai còn ăn sáng chứ.”

Trước sự thúc giục của bà lão, lão To Giọng chỉ gật đầu. Nhưng tất cả những gì lão làm là lên phản ngồi nhìn con gà, chẳng biết bắt đầu thế nào. Đến tận tối mịt lão vẫn ngồi nguyên xi như vậy.

Trời tối như hũ nút, lão To Giọng mới đuổi theo định bắt con gà. Con gà quá nhanh so với lão nên nó dễ dàng thoát thân, chạy hết chỗ này đến chỗ kia. Nó nhảy vọt lên cái vại đựng tương, đập cánh phành phạch và còn bay lên nữa.

“Gâu gâu! Em Chồng tuyệt quá!”

Gori phấn khích chạy theo sau. Lông Dài thì chả hứng thú gì nên chui tọt vào chuồng chó nằm đưa mắt quan sát. Trên bờ tường, con mèo già nhìn xuống cười khà khà. Phải mất một hồi lâu, lão To Giọng mới nắm chặt được khớp cánh con gà.

“Giời ạ, hết cả hơi. Con này, để tao cho mày biết mùi.”

Lão To Giọng úp cái thau gỗ xuống nhốt con gà lại. Rồi lão vừa thở phì phò vừa đi vào kho lấy dây thừng ra. Không biết con gà vỗ cánh mạnh đến mức nào mà làm cả cái thau rung bần bật. Lão To Giọng cột dây thừng thành thòng lọng và tròng qua cổ con gà.

“Giờ dùng dao sao đây. Ầy, tôi không làm vụ này được đâu.”

Lão To Giọng lầm bầm rồi kéo sợi thừng tới móc lên cành cây hồng. Con gà vùng vẫy vật lộn trong khi bị trói. Nó đập đập cánh và quơ quào móng chân một cách dữ dằn như cấu xé khoảng không trước mặt. thấy bộ dạng nó tội nghiệp, Gori đi đến dưới gốc cây hồng sủa gâu gâu. Lông Dài cũng nhăn mặt bước lại và ngước lên nhìn.

“Để sáng mai làm là xong chứ gì.”

Lão To Giọng phủi tay đi vào nhà.

“Mẹ ơi, sao ông lại làm thế với Em Chồng?”

“Khịch khịch. Liệu sáng mai thứ ấy còn ở đó không?”

Trước khi Lông Dài kịp trả lời, con mèo già đã chen miệng vào. Mụ vừa vuốt râu vừa lè lưỡi liếm móng chân. Giọng mụ xảo quyệt hơn bao giờ hết và mùi rờn rợn tỏa ra từ mụ cũng nồng nặc hơn.

“Gâu! Mụ đang âm mưu gì phải không?”

“Tao làm gì nào? Muốn âm mưu gì thì cũng phải đợi trời tối đã chứ.”

“Gâu gâu! Lại nói nhảm! Tôi thấy mụ rõ mồn một đấy. Đừng có hòng giở trò.”

“Méo meo. Sợ quá à. Sao mà tao dám làm gì chứ? Chỉ cần trăng lên là cả người mày sáng trưng, giờ còn đòi trợn trừng mắt lên nữa hả? Nhìn sợ chết khiếp. Khịch khịch.”

“Người tôi sáng trưng là sao? Chỉ cần trăng lên?”

Lông Dài nghiêng đầu. Không thể biết được con mèo già đang nói nhảm hay nói thật. Nhưng Lông Dài cho rằng mấy lời mỉa mai chọc tức của con mèo giả chẳng đáng tin chút nào.

“Thế nên tao mới thích mày. Tại mày khác những con chó khác.”

“Mụ bảo thích tôi á?”

“Ờ thì, mày là đứa đáng để tao cho qua trong đám chó.”

“Mụ vừa nói tôi sáng trưng mà?”

“Thế mới nói. Hay tại mắt tao sáng quá, cứ tối đến là tao thấy cả người mày xanh lờn lợt. Chắc là vì mắt tao vẫn còn tinh anh. Dù gì trong gia tộc họ mèo, tao cũng thuộc dòng dõi xuất chúng...”

“Mụ nói màu xanh lờn lợt ấy hả? Giờ tôi phát ngấy với mấy lời đùa giỡn kiểu đó rồi.”

“Tin hay không thì tùy. Vốn dĩ kẻ không hiểu mình nhất chính là bản thân mình mà.”

“Mụ chẳng biết quái gì mà cứ ra vẻ thông minh! Dòng dõi xuất chúng mà lại nhìn trộm vào nhà người ta như thế rồi còn khệnh khạng đi qua đi lại nữa hả?”

Lông Dài đáp trả dữ dội.

“Chậc. Tao chỉ đi dạo thôi mà!”

Con mèo già sưng sỉa mặt mày không chịu rời khỏi bờ tường.

“Giọng mèo vốn có cái kiểu dụ dỗ ghê lắm. Để bị dụ theo thì không biết còn những móng vuốt răng nanh gì ẩn nấp nữa đâu. Nhưng với ta thì vô ích thôi...”

Lông Dài vừa nói một mình vừa tập trung quan sát bờ tường. Nó không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ nên cứ chập chờn nửa tỉnh nửa mê, dù vậy nó vẫn mở mắt thao láo gần như cả đêm. Trong suốt thời gian Lông Dài đảo qua đảo lại bai con mắt sáng quắc canh chừng trên bờ tường thì chẳng có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng chỉ thoáng cái đã xảy ra chuyện. Trong bóng tối.

Cả Lông Dài cũng không hiểu đó là chuyện gì. Thế nên nó chỉ biết đi tới dưới gốc cây hồng và sủa nhặng lên. Tuy trăng sáng, và nhờ vậy biết được con mèo già và con gà đang vật lộn hết bên này đến bên kia, nhưng tất cả nhưng gì Lông Dài có thể thấy chỉ là mấy cái bóng mà thôi.

Tiếng vỗ cánh trộn lẫn trong tiếng thở rợn người như muốn xé tai. Lông Dài chỉ đánh hơi được mùi máu sởn gai ốc mà không thể xen vào chuyện đang xảy ra trên không trung. Vả lại chuyện đó cũng kết thúc khá chóng vánh. Nó chỉ biết chính xác ai là kẻ bị thương.

Sáng hôm sau.

“Cục cục tác tác tác!”

Lông Dài giật mình đứng phắt dậy. Rồi nó đi ngay về phía phát ra tiếng kêu. Là chỗ cây hồng. Con gà đậu trên cành cây hồng vỗ cánh phành phạch.

“Cục cục tác tác tác! Sáng rồi.”

Lông Dài tròn mắt nhìn con gà mái đang gáy hệt như gà trống. Sợi dây thừng lão To Giọng cột vẫn còn nguyên nên nhìn con gà giống đang đeo dây chuyền vậy. À không, phải nói là nó đang ưỡn ngực khoe ra sợi dây thừng như một món trang sức đáng tự hào mới đúng.

“Mặt bà bị sao thế?”

Mắt Lông Dài càng mở to hơn khi nghe Gori hỏi. Con mèo già vừa xuất hiện trên bờ tường với gương mặt đầy bất mãn vì những vệt máu và vết thương kéo dài. Má mụ sưng húp lên và mụ chẳng thể làm gì ngoài liếc xéo con gà đang đập cánh bay xuống đầy tự hào.

“Ê nhóc, mày gọi tao là Em Chồng đúng không? Được lắm, cứ vậy đi.”

Con gà gật đầu và ưỡn bộ ngực đang lủng lẳng sợi dây thừng lên. À không, là Em Chồng chứ.

CẢ THỨ CÒN LẠI LẪN THỨ RỜI XA

Lông Dài lại trở thành kẻ bị xích lần nữa. Nó đã ra sức chống cự nhưng vẫn bị xích. Tất cả là tại Em Chồng. Vì Lông Dài đã cắn Em Chồng suýt chết.

Lông Dài bị xích, chỉ có mỗi Em Chồng là sướng rơn. Nó còn dám tung tin lão To Giọng sẽ đem cả gà trống từ đâu về nữa. Vì lão kết luận rằng thay vì bắt Em Chồng làm thịt thì mỗi ngày để nó đẻ trứng ăn vẫn tốt hơn.

“Gấu gấu! Em Chồng xấu xa! Đó là cơm của tôi mà!”

Gori giãy nẩy lên nhưng Em Chồng chẳng thèm để ý. Nó chiếm tô cơm của Gori, khiến Gori không dám bén mảng tới gần và một mình chén sạch đồ ăn. Từ sau khi Em Chồng tới, Gori lúc nào cũng đói meo và bị biến thành đứa nhát cáy.

Gori lấm lét tiến lại gần tô cơm. Em Chồng ngẩng phắt đầu lên trừng mắt với nó ngay tức khắc. Lông Dài lo lắng không yên vì Em Chồng không những ăn nhiều mà còn hung dữ nữa.

Gori lén lút thò mõm vào tô cơm.

“Ở đâu ra thế hả?!”

Trong chớp mắt. em Chồng đã dữ dằn mổ lên sống mũi Gori. Gori ré lên thảm thiết rồi ngã dập mông. Máu chảy ra từ vết toác trên sống mũi. Vậy nên lần đó Lông Dài mới rượt theo và suýt nữa đã đớp được vào cánh Em Chồng.

Gori vừa mếu máo khóc vừa chạy đến trốn biệt sau lưng Lông Dài.

“Gâu gâu! Trả tô cơm đây, đồ đanh đá mất nết!”

“Đồ đanh đá mất nết ấy à?”

“Đúng vậy. Tại mày đấy, thử nhìn xem bộ dạng thằng bé thành ra thế nào!”

“Tao làm sao mà mày phải ầm ĩ lên thế hả? Tao cũng chỉ muốn ăn cơm trong tô thôi mà. Tao là khách mà. Để khách ăn đồ rơi vãi trên đất mày coi được à?”

“Khách á? Cái thứ xém chầu trời, vật vã mãi mới sống lại được kia!”

“Giờ tao cũng không còn là khách đâu. Vì đẻ ra trứng nên tao là con gà quý báu đó biết chưa! Thế nên đứa nào cũng phải thết đãi tao đàng hoàng.”

“Gấu! Con gà mái xấc láo! Mày phải sớm trở thành đồ bổ mới đúng.”

“Cho xin! Mày tưởng tao tầm thường đến thế à?”

Em Chồng tuyệt nhiên không nao núng sợ sệt. Hình như càng ở lâu nó càng tự cao tự đại. Lông Dài nổi nóng chồm lên trước. Tuy nhiên, Em Chồng chẳng thèm động đậy con mắt, cứ tiếp tục mổ tô cơm. Nó cẩu thả mổ lấy mổ để làm hạt cơm văng tung tóe khắp nơi.

“Trời đất! Chỉ cần không bị xích thì...”

Nếu thế thì Lông Dài đã đớp gọn hết tô cơm rồi. Nhưng nó cũng chỉ có thể làm thế những lúc Em Chồng không để ý vì lo ăn đồ cướp được của Gori, hay mải mơ màng phơi nắng trên sân. Sự thật là chẳng có cách nào bắt được Em Chồng cả. Không những chạy nhanh với sải chân dài, mà khi cần thiết Em Chồng còn bay lên được nữa. Nó bay lên tận bờ tường là chuyện bình thường. Vì vậy mà ngay cả con mèo già cũng phải rút lui khỏi bờ tường và chuyển sao dạo mát trên mái nhà.

“Chóng mặt quá. Nhưng tao làm gì cũng đều hết sảy.”

Em Chồng nói trong lúc nhảy từ cây hồng qua bờ tường. Từ bờ tường nó lại nhảy phóc lên mái nhà. Sở thích của Em Chồng là đứng trên đó nhìn ngắm xóm làng, rồi nhảy thẳng xuống sân. Lúc đói thì nó xới tung đất lên tìm mồi, lúc chán thì nó mổ và trêu ngươi Gori. Còn Gori lúc nào cũng bận bịu lo chạy trốn Em Chồng.

“Chỉ cần mày lộ ra sơ hở, bất kỳ lúc nào để tao thấy mày sơ hở...”

Con mèo già lầm bầm trên mái nhà. Tuy nhiên mụ không dám bén mảng lại gần phía này, lúc nào cũng căng thẳng nơm nớp lo Em Chồng sẽ xông vào mụ.

Reng reng reng reng reng reng.

Tiếng chuông điện thoại đã vang lên trong nhà nãy giờ. Cứ vậy suốt từ sáng. Tiếng chuông ngừng rồi lại kêu, im lặng rồi lại inh ỏi. Nhưng lão To Giọng đã ra ngoài cửa hàng, còn bà lão đi bán cá. Chuông điện thoại kêu reng reng một hồi lâu rồi thôi.

“Ông lão sẽ đem gà trống về. Ông lão, gà trống...”

Em Chồng nhảy xuống từ mái nhà, cố ý dang rộng cánh như bay và la lối “Gà trống mà đến, thì mày cũng lo sợ đi là vừa!” để chọc tức Lông Dài khiến tâm trạng nó khó chịu tức thì. Nếu Em Chồng bén mảng lại gần chuồng chó thì Lông Dài đã tính cách nào đó trả đũa rồi, nhưng Em Chồng láu cá chỉ vòng vòng trốn tránh ở những chỗ Lông Dài không đụng đến được.

“Ông lão về rồi!”

Em Chồng ở trên cây hồng nhìn ra bên ngoài bỗng hét lên.

Thật vậy. Trời còn sáng trưng mà lão To Giọng đã về. Vì mải dồn hết chú ý vào Em Chồng nên Lông Dài không ngửi thấy mùi hăng hăng của lão To Giọng.

Lão To Giọng chậm rãi đi về mà không đem theo chiếc xe đạp. Gương mặt xanh xao và dáng đi lảo đảo của lão trông rất đáng lo.

“Gà trống thì sao? Gà trống đâu?”

Em Chồng cục ta cục tác ngó nghiêng xung quanh lão To Giọng.

“Gâu gâu. Lão bị sao thế? Nhìn lão như sắp ngất xỉu ấy.”

Lông Dài nhìn theo lão To Giọng và lo lắng hỏi. Lão To Giọng từ từ đi đến bên ghế, lẳng lặng ngồi xuống. Rồi lão nhắm mắt lại trong khi ngả người ra sau. Lão ngồi như vậy một hồi lâu.

“Sao có thể. Ông lão về một mình. Một mình...”

Em Chồng đi vòng vòng trước mặt lão To Giọng, vừa sục sạo vừa kêu ca than vãn. Thấy lão To Giọng chẳng thèm ngó ngàng tới, nó bèn chạy ra luống hoa bới tung đất lên làm bụi bay mù mịt. Trong nhà, tiếng chuông điện thoại lại bắt đầu reo. Nhưng lão To Giọng vẫn ngồi nguyên tại chỗ.

Lông Dài không đoán được lão đang nghỉ hay đang ngủ nữa. cổ lão To Giọng lệch qua một bên, tay lão buông thõng dưới ghế. Tán cây hồng đổ bóng sầu thảm xuống gương mặt lão To Giọng.

Bố Dong Yi bước vào. Lông Dài hơi buồn vì không thấy ông đưa Dong Yi về. Bố Dong Yi liếc nhìn lão To Giọng rồi nhanh chóng vào nhà nghe điện thoại. Sau một hồi, ông trở ra với gương mặt tối sầm.

“Đã nói phải đi bệnh việc lớn khám rồi mà. Nếu biết chuyện này không biết cha còn bàng hoàng đến mức nào nữa...”

Thấy bố Dong Yi ngước mặt lên trời lầm bầm, Lông Dài ve vẩy vểnh tai lên hóng hớt. Vậy mà lão To Giọng vẫn cứ im như tượng.

Bố Dong Yi cúi người xuống yên lặng nhìn lão To Giọng đang say ngủ. Ông khẽ khàng giọng đánh thức lão To Giọng, rồi dìu lão vào nhà.

Sáng hôm sau, bố Dong Yi và lão To Giọng từ trong nhà bước ra. Mắt lão To Giọng trũng xuống thâm đen, gương mặt dường như càng thêm phần xanh xao.

“Nuôi mấy con này vừa tốn tiền thức ăn, vừa không thể lo xuể. Thà cha bán quách cả hai cho rồi?”

Lời của bố Dong Yi làm Lông Dài vểnh tai lên ngay. Không hay rồi.

“Giờ cha phải nghĩ cho sức khỏe của mình thôi.”

Lão To Giọng chỉ ngồi xuống ghế và châm lửa vào điếu thuốc.

“Cha à, bác sĩ đã dặn không được hút thuốc rồi mà.”

“Thói quen cả đời biết làm sao đây. Uống thuốc xong trong người cũng thoải mái rồi. Cứ đem vụ tiêu chảy ra làm to chuyện mãi..”

Lão To Giọng nhất định hút thuốc cho bằng được. Nhưng lão phải dập ngay điếu thuốc vì cơn ho sặc sụa ập tới tức thì. Lão To Giọng thở dài thườn thượt rồi nói bằng giọng thấp trầm khô khốc.

“Không bán cả hai con được. Thế thì nhà cửa trống hoác ra mất. Nhà người ở thì phải có tiếng trẻ con khóc, có mùi đồ ăn, vậy mà ở đây ngoài mấy người già ra có cái gì nữa hử.”

“Cha cũng thật là...”

“Đến cả chó cũng không có thì nhà cửa lạnh tanh còn gì.”

Lão To Giọng nhìn Lông Dài chằm chằm.

Lông Dài cũng thẫn thờ nhìn lão To Giọng. Theo như lão nói, thì lão nói, thì lão sẽ bán một trong hai, hoặc nó hoặc Gori. Bị bán đi nghĩa là không thể quay trở lại nơi này nữa. Lông Dài không sao hiểu nổi, cho đến tận bây giờ lão đã bán sạch lũ chó con, khó khăn lắm mới để lại mỗi mình Gori vậy mà còn nói ra những lời này.

“Con mẹ, hay con con ạ?”

Câu hỏi của bố Dong Yi làm Lông Dài như ngừng thở mất một lúc. Lão To Giọng không nói gì. Bố Dong Yi cũng chẳng hỏi thêm. Thế nhưng Lông Dài vẫn quan sát lão To Giọng, cổ họng khô khốc thấp thỏm không yên vì không biết câu trả lời của lão thế nào.

Dù mặt mày xanh lét, lão To Giọng vẫn lần lượt làm từng công việc của buổi sáng. Lão quét sân, nhổ cỏ chỗ luống hoa, tưới nước cho vườn rau. Lão còn chuẩn bị cơm cho Lông Dài và Gori nữa.

“Ja Ang, ăn nhiều vào.”

Lão To Giọng vừa đổ canh thịt vào tô cơm của Lông Dài vừa vuốt đầu nó. Lông Dài cảm thấy cổ họng thắt lại trong giây lát. Nó nhận ra việc lão cho Gori thức ăn vật nuôi còn cho nó canh thịt chính là câu trả lời.

Thì ra lão định bán mình...

Nỗi buồn trong lòng trào lên nghẹn cứng đến tận cổ. Nước mắt Lông Dài lăn tròn khi nó lặng lẽ nhìn lão To Giọng nhưng lão lại quay mặt đi mất. Cả chuyện đó cũng làm Lông Dài tủi thân. Nghĩ lại mới thấy nó với lão To Giọng chưa từng đến gần và nhìn vào mắt nhau lần nào. Lông Dài cảm thấy nhức nhối đau đớn nhiều hơn là phẫn nộ. Rời khỏi đây rồi sẽ đi đâu, sẽ trở thành thế nào, không tài nào tưởng tượng nổi. Nhưng nếu phải chọn kẻ ra đi thì Lông Dài nghĩ để Gori còn trẻ dại ở lại vẫn hơn.

Có lẽ vì không giành đồ ăn vật nuôi với Gori được nên Em Chồng mon men lại gần Lông Dài. Cơm với canh thịt ngon đến chảy nước miếng. Thêm nữa, Lông Dài không buồn đụng mõm vào thì đời nào Em Chồng chịu để nước miếng chảy suông và bỏ qua dễ dàng như vậy.

“Không biến đi chỗ khác được hử!”

Lão To Giọng thẳng tay đẩy Em Chồng bay qua một bên. Em Chồng ngã chổng kềnh và cục ta cục tác rằng nó chết mất thôi. Trên bờ tường còn mèo già hả lòng hả dạ cười rúc rích. Tuy nhiên Lông Dài chỉ cúi gằm mặt, đi thẳng vào chuồng chó và nằm thụp xuống. Gori cũng vào theo, nằm dựa vào Lông Dài. Vì không đủ chỗ dành cho cả hai nên có hơi chật chội nhưng Lông Dài thấy hạnh phúc vì hơi ấm truyền sang từ Gori, cơn đau trong lồng ngực nó như được xoa dịu và bằng cách nào đó, Lông Dài nghĩ nó có thể chịu đựng được chuyện này.

“Mẹ ơi, hình như sắp có chuyện không hay rồi.”

Gori thì thào nói như thể cảm nhận được nỗi lo. Lông Dài dùng lưỡi liếm láp mặt Gori. Nhưng chiếc lưỡi khô rang của nó chỉ đem lại cảm giác thô ráp sần sùi.

“Đúng vậy, chắc là...”

“Là chuyện gì vậy mẹ?”

“...”

Lông Dài thở dài. Nó những tưởng rằng mình đã nếm trải đủ việc tồi tệ rồi, rằng về sau sẽ không còn chuyện gì có thể buồn hơn nữa.

Hình như mùa đông vẫn còn nhiều điều giấu giếm lắm. Không biết mùa đông định gây ra chuyện gì nữa đây...

Lông Dài lặng lẽ thở hắt ra một hơi. Nó phải hết sức thận trọng để không làm Gori bé bỏng bất an thêm.

“Con lớn ấy à? À, con chó lông xù tạp chủng.”

Lông Dài vểnh tai rồi ngóc hẳn đầu lên. Tất cả dây thần kinh trên người nó căng cứng như dây đàn. Nó nghe thấy tiếng của tên buôn chó. Trước mắt nó quay cuồng, nỗi sợ hãi trỗi dậy tức khắc.

“Gấu! Lão bán tôi cho cái tên đó à?”

Lông Dài nhào ra sủa một tràng như sấm sét. Em Chồng đang ngồi chễm chệ chiếm tô cơm mổ lấy mổ để không để ý xung quanh, giật nẩy mình chạy biến. Tên buôn chó dựng chiếc xe đạp chở theo lồng sắt trên yên sau và liếc xéo Lông Dài.

“Gấu! Đừng có bán tôi cho cái tên đó!”

Lông Dài cảm thấy lồng ngực bị cào xé đau rát. Không biết những cái gai nhọn trốn ở đâu trong cơ thể, mà mỗi lần sủa, lồng ngực và cổ họng nó lại bị châm chích, rồi như có thứ gì đó chực chờ đòi thoát ra ngoài.

“Ầy! Nó cứ chồm chồm lên thế thì bắt sao được. Dù gì cũng chẳng phải loại thường nhể. Nếu là thuần chủng chắc cũng được lắm đấy. Ha ha ha.”

Tên buôn chó nói tía lia nhưng lão To Giọng lẫn bố Dong Yi đều im lặng. Lão To Giọng chỉ nhìn không chớp mắt bộ dạng tức giận nhảy chồm lên của Lông Dài.

“Hừm hừm. Muốn mua con chó của ông lão nữa chắc năm sau tôi mới đến quá. Để con con lớn như con mẹ thì còn phải đợi lâu lắm.”

Tên buôn chó nhún vai chỉ vào Gori. Lông Dài khiếp vía. Vì quá tức giận mà nó quên nghĩ đến Gori. Nếu không là nó thì chính Gori sẽ phải đi theo tên buôn chó, chuyện này càng khiến Lông Dài không sao chịu đựng nổi.

“Ẳng ẳng, sao lão cứ làm những chuyện này với tôi thế hả?”

Lông Dài sủa, sủa mãi. Sủa rồi lại hú.

“Lạ quá nhỉ. Cứ thấy anh Kim là Lông Dài lại không kiểm soát được.”

“Làm, làm gì có chuyện ấy. Mấy con chó vốn dĩ đếu vậy mà.”

“Cũng đúng, anh Kim là thần chết với lũ chó mà.”

“...”

Câu nói của lão To Giọng làm tên buôn chó nín thinh. Không rõ có phải do bực bội quá không mà hai má hắn giật giật. lão To Giọng xoay cái lưng còng đi đến ngồi xuống ghế. Lão ngồi trên ghế nhìn Lông Dài một hồi lâu. Lông Dài tiếp tục sủa còn tên buôn chó nửa ngồi nửa đứng với vẻ mặt không hài lòng và liên tục tặc lưỡi.

Lát sau, tên buôn chó xổ toẹt một câu đầy ngán ngẩm.

“Ông lão này, nếu ông không bán chó thì tôi...”

“Hừm...”

“Tôi còn phải đi chỗ khác nữa.”

“Anh đem con kia đi đi.”

Lão To Giọng hất cằm về phía Gori. Mọi thứ trước mắt Lông Dài tối sầm lại. Nó không hiểu tại sao đột nhiên lão To Giọng thay đổi ý định nhưng chuyện này tuyệt đối không được. Lông Dài thật sự không muốn để Gori bé nhỏ đi theo tên buôn chó.

“Ú ú u u u. Đừng làm vậy...”

Lông Dài nhìn lão To Giọng van nài. Mong lão hiểu cho nỗi buồn nó phải khó nhọc chịu đựng trước những thứ còn lại lẫn đã rời xa. Nhưng lão To Giọng chẳng hề nhìn Lông Dài. Lão chỉ châm lửa vào điếu thuốc rồi ho khan một tràng muốn gãy lưng.

Mặc cho Lông Dài nhảy chồm lên vì phẫn nộ, tựa hồ giật đứt dây xích đến nơi, tên buôn chó vẫn bắt Gori bỏ vào lồng sắt. Gori khiếp đảm gào khóc. Thế rồi cảnh tượng cách đây đã lâu, khi mẹ và anh em bị gom lại rúm ró, lôi xềnh xệch vào lồng lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Lông Dài. Gori ép sát mặt vào lưới sắt nhìn Lông Dài bằng cặp mắt đen nhánh. Nỗi khiếp đảm khiến ánh mắt Gori cũng thẫn thờ theo.

“Tôi sẽ để giá cao. Khách quen mà.”

Tên buôn chó nói cộc lốc và bước ra khỏi cổng. Lông Dài bắt đầu cắn xé sợi dây buộc cổ. Mỗi lần sợi xích sắt đập vào răng răng rắc, đầu Lông Dài lại choáng váng hệt như bị nện vào gáy. Tiếng khóc lóc gào thét của Gori vang vọng qua bờ tường mà Lông Dài chỉ biết vươn cổ tru khóc gọi con.

Không thể tin nổi nhưng thế giới xung quanh nhanh chóng chìm vào tĩnh mịch.

Image

Dịch từ nguyên bản tiếng Hàn: 푸른개 장발 Blue Dog, Jangbal by Hwang, Sun-mi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hwang Sun-mi

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.