“Gấu gấu! Mày còn không mau biến ra chỗ khác ngay!”
Lông Dài đứng ở luống hoa quát ầm lên. Nhưng Em Chồng vẫn chẳng thèm để ý. Em Chồng ranh mãnh né hết bên này bên kia rồi làm đủ trò nó muốn. Nào là mổ ăn mấy gốc cải thảo đã được cột lại trong vườn, rỉa mấy con cá phơi trên chum nhỏ để ở chỗ mấy cái vại, theo lời con mèo già thì Em Chồng còn qua cả sân nhà hàng xóm cướp đồ ăn của mèo nhỏ mới đến nữa.
“Chưa thấy đứa nào phiền như mày đâu đấy.”
“Cục tác tác, mày mới chính là đứa phiền nhiễu thì có! Không bắt nạt được tao nên mày thấp thỏm chứ gì. Không yên lòng cũng chẳng nghỉ ngơi gì được thây!”
Em Chồng la bai bải rồi bay lên cây hồng. Do được ăn uống đầy đủ nên Em Chồng ngày càng mập mạp, vậy mà nó vẫn bay lên một cách đầy khí thế, làm con mèo già đang ở trên bờ tường phải nhảy phóc lùi về phía mái nhà.
“Mày cứ đợi đấy. Bất cứ lúc nào tao thấy mày sơ hở...”
“Hứ, coi lời con mụ đó kìa! Nói cho mà biết, tao còn không thèm chớp mắt một cái nữa là. Để tao xem mày có phải đứa hèn nhát không nào. Đừng có đánh bài chuồn như vậy, tới đây thử một trận với tao đi chứ!”
Em Chồng ưỡn ngực đi về phía bờ tường. Con mèo già lùi ra xa hơn rồi không thấy bóng dáng đâu nữa. Lông Dài thở hắt một hơi và đi về phía chuồng chó.
“Hôm nay lão To Giọng cũng không về ư...”
Dù không muốn ăn nhưng Lông Dài vẫn cố lùa đống cơm lạnh tanh, cứng ngắc vào miệng. Sáng sớm nay bà lão mới đổ cơm vào tô cho nó, nếu không ăn thì chỉ béo Em Chồng thôi, mà đồ ăn cả ngày hôm nay có thể chỉ có chừng này. Đã mấy ngày liền chẳng thấy bóng dáng lão To Giọng đâu. Còn bà lão thì cứ ra khỏi nhà từ sáng tinh mơ đến tối mịt mới quay về.
“Ở nhà yên ắng quá đi mất. Mình thật sự ghét thế này lắm.”
Lông Dài duỗi dài thân hình rồi giũ lông. Đoạn nó bước ra ngoài. Không rõ con mèo già làm sao biết được mà trượt máng nước xuống theo đuôi nó.
“Lại ra bến xe buýt à? Chẳng ích gì đâu.”
Lông Dài chẳng thèm cự cãi mà cứ thế đi thẳng khiến con mèo già tặc lưỡi một cái rõ to. Rồi mụ khệnh khạng cất bước dọc theo bờ ruộng. Từ sau khi con mèo nhỏ đến, mèo già gầy đi trông thấy và cứ lang thang ở ngoài suốt.
Lông Dài đứng ở trạm xe buýt nhìn chằm chằm mấy chiếc xe hơi chạy ngang qua. Có xe chạy qua luôn, cũng có xe dừng lại nhưng không có người nào quen đi về phía Lông Dài. Hôm qua cũng vậy, hôm trước cũng vậy. Đến lúc nó bỏ cuộc quay về nhà thì bà lão đã về tới, bật đèn sáng trưng và đang chuẩn bị cơm cho Lông Dài.
Đèn đường rọi tới. Đã đến lúc về nhà rồi. Xem ra cả hôm nay cũng chẳng có ai đến trong suốt thời gian Lông Dài đứng đợi. Có lúc Lông Dài nhầm lẫn việc chờ lão To Giọng với việc chờ mẹ và anh em bị thất lạc. Chờ hoài chờ mãi mà chẳng thấy ai nên có lẽ tình trạng này sẽ còn nghiêm trọng hơn chưa biết chừng.
Đúng lúc Lông Dài nặng nhọc lê bước men theo bờ tường thì con mèo già phì phò tiến tới gần. Lông Dài khựng lại vì mùi rờn rợn của mụ.
“Đoán xem tao biết gì nên tới đây?”
Lông Dài nheo nheo mắt. Con mèo già thi thoảng có cái tật cứ lôi chuyện ra nói chẳng đầu chẳng đuôi. Cuối cùng cũng phải giải thích hết ra, thì sao từ đầu không nói cho dễ hiểu đi cho rồi.
“Mày có thể làm gì cho tao nào?”
Con mèo già lại nói mấy lời không tài nào hiểu nổi và nhếch mép cười. Dù Lông Dài cau mày nhìn trừng trừng mụ cũng không bận tâm.
“Ja Ang, nếu tao cho mày biết một chuyện quan trọng thì mày sẽ làm gì cho tao?”
“Mụ muốn gì?”
“Ừm, mày thì, cũng chả có cái gì thần thông nên...”
“Nếu mụ cứ khoác lác vậy thì thôi đi.”
“A, đúng rồi. Vậy trở thành bạn đi. Người bạn dù trong hoàn cảnh nào cũng không phản bội tao. Người bạn thật sự ấy.”
“Mụ thích đánh bạn quá nhỉ. Tôi là chó, mụ là mèo đấy.”
“Vậy thì càng độc hơn chứ sao.”
“Tôi phải đi đây. Cứ thấy lo lo nên không thể bỏ nhà trống không được.”
“Còn có con gà mái nhiều chuyện ở nhà, mày việc gì phải thế. Tao là tao nhất định sẽ dạy cho con gà mái đáng ghét đó một bài học. Nếu cục cưng nhỏ bé của bà bị mổ thì bà sẽ đau lòng biết chừng nào.”
Lông Dài khịt mũi cười thay cho lời đáp và bước đi trước. Nó nghĩ thật bó tay với con mèo già. Dù đã bị con mèo nhỏ cướp mất vị trí cục cưng, mụ vẫn còn lo cho bà chủ và con mèo nhỏ.
“Sao mày cứ thế bỏ đi vậy? Mày chưa trả lời xem có trở thành người bạn không phản bội tao trong bất cứ hoàn cảnh nào không mà?”
“Nhưng sao cứ phải thế?”
“Sao à? Để coi. Sao phải vậy ta?”
“Đồ ngốc.”
Lông Dài lắc đầu và bước vào cổng chính, ngay lập tức con mèo già cười toe toét nhảy lên trước chặn đầu nó.
“Tao nghĩ ra rồi! Trắng con!”
“Trắng con?”
“Con của mày, Trắng con ấy. Tao biết chỗ nó đang sống đó. Mày tò mò muốn biết nó lớn lên thế nào lắm đúng không?”
Lông Dài nhìn xoáy vào con mèo già. Nó chưa từng tin con mèo già một lần nào nhưng lần này nó muốn tin lắm. Tin cũng tốt mà. Cặp mắt to và nhấp nháy của con mèo già như đang nói Lông Dài cứ tin đi.
“Trắng con. Là một trong những đứa con đầu tiên tôi đẻ ra...”
“Tao nói là tao biết chỗ nó ở!”
Lông Dài sải bước tới gần, làm con mèo già giật mình lùi lại. Cho dù từ trước đến giờ cả hai có nói chuyện ngang hàng với nhau như bạn bè thì cũng chịu thôi, quan hệ giữa chó với mèo vẫn luôn là như vậy.
“Chắc chắn là nó đã được giáo dục rồi, không sai vào đâu được. Chuyện đó quan trọng lắm. Có lẽ nó đã trở thành con chó nổi tiếng đến mức ai cũng có thể nhận ra luôn.”
“Mà nó sống ở đâu?”
“Cũng không xa lắm. Đi ra sau nhà thờ là thấy cái nhà trẻ đúng không? Đi tiếp ra sau nữa có nhà máy đậu phụ, rồi đi về phía bên trái có nhà máy xay. Đi qua nhà máy xay thì tới trường học. Chỗ mấy đứa trẻ con hay tới lui đó. Rồi đi ra phía sau...”
“Ôi trời ạ, vậy rồi sao? Rốt cuộc là ở đâu hả?”
“Thế mới nói. Thật ra tao cũng không rõ nữa.”
“Cái gì? Cuối cùng là mụ nói nhảm à?”
“Không, tao nghe từ một con mèo quen biết mà, con mèo tao quen sống ở nhà ông nhạc sĩ nằm đâu đó phía sau trường học ấy. Chắc là chỗ biểu diễn nhạc cụ.”
“Trời, chuyện đó thì có liên quan gì đến Trắng con chứ. Cứ nghe mấy chuyện nhảm nhí kiểu này tôi cũng nản lắm rồi!”
Lông Dài đẩy mạnh con mèo già để bước vào nhà. Con mèo già thở phì phò phản bác lại tức khắc.
“Nó sống ở nhà con mèo đó! Trắng con đó!”
“Trắng con...”
“Con mèo đó nói, Trắng con hay đến chỗ này lắm.”
“Vậy, vậy sao!”
Lông Dài tươi cười quay phắt lại. Con mèo già cũng toét cái miệng vừa mới trề xuống bí xị. Lông Dài lao vọt đi. Không biết sức lực từ đâu ra mà cơ thể nó như đang bay lâng lâng. Dù trời mỗi lúc một tối dần nhưng Lông Dài không mảy may lo lắng, nó cũng chẳng cảm thấy việc phải giữ nhà quan trọng nữa.
“Trắng con sẽ nhận ra mình chứ? Chắc con đã lớn khôn lắm rồi!”
Vừa chạy Lông Dài vừa tưởng tượng ra đủ viễn cảnh vui vẻ. Lông Dài định đi theo lời chỉ dẫn của con mèo già nhưng thật ra nó cũng không biết chính xác chỗ con mèo nói là ở đâu. Nó cứ chạy miết về nơi được áng chừng đại khái.
Hồi trước Lông Dài đã từng thử ra sau trường tiểu học. Vậy nên nó chạy đến tận chỗ đó. Nhưng bắt đầu từ đó mới là vấn đề. Lông Dài không thể đoán nổi đâu là nhà nhạc sĩ giữa vô vàn các căn nhà. Thêm nữa xung quanh lại đang nhá nhem mờ mịt nên muốn nhận ra cái gì cũng khó. Chưa kể Lông Dài cũng lo lắng về ngôi nhà bỏ không.
“Trắng con à, ngày mai mẹ lại tới nhé.”
Lông Dài khó nhọc quay bước đi. Dù cứ ngoái lại đằng sau nhưng Lông Dài đã có thể nhẹ lòng quay về. Lông Dài thề ngày mai nếu gặp con mèo già, nó sẽ nghe theo bất cứ điều gì con mèo muốn. Chó và mèo mà trở thành bạn bè không phản bội nhau trong mọi hoàn cảnh thì có hơi buồn cười, nhưng Lông Dài nghĩ cả hai có thể cùng thử dạy cho Em Chồng một bài học.
“Sao chưa ai về nhà vậy nhỉ?”
Vừa bước vào cổng, Lông Dài đã thấy căng thẳng. Nó cứ tưởng muộn thế này bà lão đã phải về nhà rồi, vậy mà cửa sổ vẫn tối om còn trong nhà thì hết sức tĩnh lặng. Lông trên mình Lông Dài dựng đứng. Tâm trạng nó không tốt chút nào. Không hiểu sao dường như còn có mùi buồn nôn tỏa ra đâu đó.
“Gấu gấu! Sao yên lặng vậy? Này, Em Chồng.”
Vẫn hoàn im lìm.
“Gấu! Đừng có đùa nữa ra đây đi.”
Lông Dài đứng ở sân nhìn khắp xung quanh. Nó mở to mắt, dựng đứng tai lên chú ý quan sát thật kỹ mọi thứ. Thế rồi Lông Dài loáng thoáng nghe thấy tiếng gì đó. Ở chỗ giàn bí um tùm dưới bờ tường.
Lông Dài lao đến thật nhanh. Càng đến gần thì mùi xui xẻo lại càng rõ rệt hơn.
“Ja Ang...”
Lông Dài kinh ngạc hết sức. Con mèo già đang trong tình trạng nguy kịch đến mức gần như tắt thở. Bên cạnh mụ là Em Chồng nằm gục, cơ thể đã bắt đầu cứng đờ. Tình cảnh trước mắt đủ để Lông Dài đoán được chuyện gì đã xảy ra.
“Trời đất quỷ thần ơi! Sao mụ lại thế này...”
“Này! Tỉnh lại đi.”
Lông Dài giậm chân, cảm thấy tội nghiệp con mèo già. Nếu giúp được thì con mèo già muốn gì nó cũng sẵn lòng. Nhưng chỉ cần ngửi mùi thôi, Lông Dài cũng hiểu mọi chuyện đã muộn rồi.
“Tao không muốn nghe câu chỉ vì con gà mái mà thành ra thế này đâu. Cẩn thận cái miệng mày đấy...”
Con mèo già hổn hển thở dốc. Lông Dài chỉ gật đầu. Nó nhớ lại nguyện vọng của con mèo già, muốn nó trở thành người bạn không phản bội mụ trong bất cứ hoàn cảnh nào. Trước khi nó kịp làm điều ấy cho mụ, thì thời khắc con mèo già trút hơi thở cuối cùng đã đến mất rồi.
“Cố lên.”
Lông Dài liếm vết thương cho con mèo già bằng chiếc lưỡi ấm áp. Con mèo già cố hấp háy đôi mắt chỉ chực nhắm lại và nhìn Lông Dài đến giây phút cuối cùng.
“Ê mày, trông kìa... Mày lại phát sáng kìa. Tao đã nói là mày khác thường rồi mà.”
“Tôi khác trong mắt mụ thôi chứ gì.”
“Không phải. Càng tối thì... càng thấy mày rõ hơn.”
Lông Dài bất giác nhìn xuống chân trước của mình. Không hiểu do lời con mèo già hay do ánh trăng mà lông nó nhìn khác hẳn. Đây là sự thật trước nay Lông Dài không hề hay biết, phải nhờ con mèo già nó mới nhận ra. Cơ thể run rẩy yếu ớt của con mèo già không cử động nữa.

Lông Dài bất giác nhìn lên bờ tường. Bờ tường lấp lánh những sương. Việc đêm qua không phải là mơ. Lông Dài đi ra vườn với tâm trạng buồn rười rượi.
“Cải thảo bị đóng băng hết rồi.”
Nếu lão To Giọng vẫn khỏe thì cải thảo đã không nằm ngoài đây đến tận bây giờ. Mà đâu chỉ mỗi vậy. Nếu lão To Giọng không sao thì đã chẳng có chuyện lá khô chất thành đống trong sân, cửa nhà kho mở toang kêu cọt kẹt suốt, vòi nước không khóa chặt để nước rỉ cả ngày, và cũng sẽ không có chuyện Lông Dài phải ôm bụng rỗng thế này.
Dù trời lạnh, Lông Dài vẫn vươn vai duỗi dài người. Hơi thở từ mõm nó tỏa ra trắng xóa. Bụng có đói, trời có lạnh thì hôm nay Lông Dài vẫn có việc nhất định phải làm.
“Không biết con có nhận ra mình không nhỉ?”
Lông Dài hăng hái bước ra đường. Nó không thèm nhìn sang hai bên hay đằng sau mà chỉ chăm chăm nhìn trước mặt lo tìm con đường đã đi hôm qua. Nhưng cũng như hôm qua, bắt đầu từ sau trường học, Lông Dài chỉ có thể loanh quanh luẩn quẩn mà thôi. Nhà của nhạc sĩ ở đâu, nhạc sĩ rốt cuộc là cái gì, đối với Lông Dài là những câu hỏi không lời giải đáp.
“Mình sẽ đợi. Dù có phải đợi cả ngày. Con đã trở thành con chó mà ai cũng nhận ra cơ mà. Mình cũng sẽ nhận ra con thôi. Chắc chắn là như vậy, đó là con của mình mà.”
Lông Dài tích cực sục sạo các con hẻm để chống lại cái lạnh. Nó thử đi hết tất cả các con đường túa ra quanh trường học. Lông Dài vừa đi vừa quan sát kỹ xung quanh vì sợ lúc nó đang ở đường này mà Trắng con lại đi bên đường khác thì hỏng bét, nhờ vậy mà Lông Dài chẳng rảnh rỗi để ý đến trời lạnh hay cái bụng đói nữa. Nó cứ đi qua đi lại trước cửa hàng hoa cho đến khi đạt được điều nó muốn.
“A!”
Lông Dài bất giác khựng lại và kêu lên một tiếng.
Con chó trắng. Quả là kỳ diệu khi Lông Dài vẫn có thể nhớ y nguyên hình ảnh một con chó đã gặp từ rất lâu rồi. Hình ảnh tuấn tú với vóc dáng to lớn, hai tai gọn gàng cùng đôi chân thẳng tắp. Nhưng con chó Lông Dài đang nhìn thấy bây giờ có bộ lông dài hơn con chó trắng và con xen lẫn vài đám lông màu nâu nữa.
Lông Dài nở nụ cười rạng rỡ. Không cần ai bảo Lông Dài cũng nhận ra. Con chó mà nó vừa nhầm với con chó trắng chính là Trắng con. Và cùng với đó, Lông Dài cũng hiểu rằng giờ nó không thể gọi Trắng con là con nữa.
“Thì ra là vậy. Đúng là Trắng con rồi!”
Tim Lông Dài bắt đầu đập thình thịch trong lồng ngực. Lông Dài nhìn Trắng con đang bước đi ở phía đối diện bằng ánh mắt trìu mến. Con mèo già đã nói hình như Trắng con được giáo dục rất đàng hoàng, lúc ấy Lông Dài không hiểu điều đó nghĩa là gì nhưng ngay giây phút nhìn thấy Trắng con, nó lập tức vỡ lẽ. Trắng con đang đi trước dẫn đường cho chủ với vẻ mật rất đáng tin cậy. Lông Dài chưa từng tưởng tượng bộ dạng Trắng con đeo trên mình một cái dây da, dẫn theo người chủ không nhìn thấy đường và bước đều với nhịp bước chân chủ, nhưng như vậy chỉ càng làm Lông Dài thêm kinh ngạc và khâm phục.
“Trắng con à...”
Vì không dám gây cản trở nên Lông Dài chỉ dám gọi thật khẽ, Trắng con không nghe thấy gì và cứ thế đi qua. Như vậy cũng không sao. Chỉ cần nhìn theo bước chân nhẹ nhàng và cái đuôi ngoe nguẩy vui vẻ của Trắng con từ phía sau, Lông Dài đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Lông Dài lẩm bẩm như để kiềm chế niềm hân hoan ngập tràn trong lòng.
“Này, mèo ơi. Tôi đã không nhận ra nhưng mụ đúng là một người bạn đích thực đấy.”
Lông Dài lấy làm biết ơn vì Trắng con không gặp bất hạnh sau khi rời khỏi nhà như nó đã tưởng. Nó cứ lo sợ tất cả các con đều chết hết, nên biết được Trắng con đã lớn khôn tuyệt vời thế này, Lông Dài cảm thấy thật may mắn. Lông Dài chỉ biết cảm ơn trời đất vì suốt buối sáng nó cứ đi vòng vòng qua mấy con đường vậy mà vẫn gặp ngay được Trắng con ở một trong rất nhiều ngã rẽ ấy.
Lông Dài đi theo Trắng con một đoạn dài. Đến tận ngã ba chỗ cửa hàng của lão To Giọng. Từ đây Trắng con rẽ vào một con đường Lông Dài chưa từng đi qua. Lông Dài dừng lại. Cửa hàng xe đạp đóng cửa im lìm. Đột nhiên Lông Dài thấy lo cho căn nhà bỏ trống. Thêm vào đó, nó cũng hiểu rằng giờ đây bản thân chẳng còn trẻ trung gì để đi vào mấy khu xa lạ nữa.
“Đi mạnh giỏi nhé, con của mẹ.”
Lông Dài nhìn theo dáng đi hoạt bát của Trắng con, gật gật đầu. Nó quay về và không ngoái lại thêm lần nào nữa.
Vừa rẽ qua góc đường có nhà kho của hội nông nghiệp, Lông Dài thấy ngay xe hơi của bố Dong Yi đỗ ở đó. Bố Dong Yi đang dỡ hành lý xuống. Hình như lão To Giọng đã vào nhà trước rồi.
Lông Dài nhảy cẫng lên chạy vào con hẻm dẫn về nhà. Nó ngửi thấy mùi của lão To Giọng ngay tức khắc. Nhưng lão To Giọng chẳng hề thấy nó.
Đang chạy ào tới, Lông Dài bỗng giật mình kinh ngạc. Lão To Giọng bị ngã lộn cổ xuống mương và đang nằm rên ri. Rõ ràng lão đã bước hụt rồi bị rơi xuống đó.
“Gâu gâu!”
Lông Dài phóng thật nhanh xuống mương đỡ lấy lão To Giọng. Người lão To Giọng run bần bật trong khi máu chảy ra lênh láng từ vết rách trên trán và da gà nổi kín trên cổ lẫn gương mặt sần sùi của lão. Lông Dài sủa muốn rách cổ họng để bố Dong Yi nghe thấy mà chạy đến giúp.
“Gâu gâu gâu! Đừng có lề mề nữa mau tới đây đi!”
“Ja Ang...”
Lão To Giọng vịn lấy cổ Lông Dài bằng bàn tay trắng bệch. Ngay khi cảm thấy mấy ngón tay lạnh ngắt của lão chạm vào, Lông Dài bất giác càng thêm sợ hãi. Cơn run lẩy bẩy của lão To Giọng cũng truyền cả sang Lông Dài.
“Ôi trời đất quỷ thần ơi!”
Bà lão từ trong nhà bước ra giật mình la lên và lao ngay về phía mương. May là trong mương không có nước và không ai bị ướt, nhưng giờ đối với lão To Giọng, ngay cả một cái mương nông như vậy cũng trở thành mối nguy hiểm.
“Trời ơi, ông lão. Là lỗi của tôi.”
“A a...”
“Tôi định mau vào nhà để bật cái sưởi phòng lên vậy mà. Tại tôi cứ tưởng Chan Woo nó theo sau chứ.”
Lão To Giọng rên rỉ có vẻ đau đớn lắm. Cuối cùng bố Dong Yi cũng chạy đến nhấc lão lên lưng và cõng vào nhà. Lông Dài đi theo nhìn bàn tay lão To Giọng buông thõng bên sườn bằng ánh mắt tội nghiệp. Mọi người vào nhà còn Lông Dài ở lại bên ngoài. Những cơn gió khô khốc và lạnh ngắt luồn vào phá phách từng góc trong mảnh sân rồi còn ghé qua ngoạm lấy đống lá khô.
Chưa được mấy ngày căn nhà lại trống huơ trống hoác. Lão To Giọng đã được đưa đến bệnh viện từ sáng tinh mơ. Tối hôm đó, sau khi con gái lão về nhà lấy đồ đạc đem đi thì cả bóng người lảng vảng trong nhà cũng không có. Lông Dài chỉ ăn được mỗi cục cơm cứng ngắc lạnh ngắt, đến một miếng nước cũng không có để nhìn, nó vừa đói vừa sợ.
Quác quác quác.
Con chim ác là kêu lên trong khi rỉa nốt trái hồng cuối cùng còn lại trên ngọn cây. Giờ nếu cả chim ác là cũng không đến nữa thì Lông Dài thật sự chỉ còn lại một mình. Những lúc con mèo già tới lui dạo mát trên bờ tường, dù có bị xỉa xói mỉa mai nhưng Lông Dài vẫn thích hơn. Cả những lúc Em Chồng điêu ngoa có ở dây cũng còn đỡ hơn thế này.
“Giá ngủ được thì tốt biết mấy.”
Lông Dài cuộn tròn người lại. Do bụng trống rỗng nên nó thấy lạnh kinh khủng. Nếu cửa lồng sắt chuồng chó để mở thì Lông Dài đã chui tọt vào chỗ có cái chăn rồi, nhưng cửa lồng lại đóng chặt làm Lông Dài chỉ có thể loanh quanh chỗ chuồng ngoài lạnh lẽo. Chuồng chó lạnh kinh khủng. Sàn chuồng được làm từ những thanh sắt tròn dài nên dù có lót cái chăn cũ rồi nằm lên thì vẫn lạnh buốt đến tận xương.
“Trong nhà có ai không vậy?”
Bà thím ở viện châm cứu bước vào cùng tiếng lê dép loẹt quẹt. Lông Dài liếm mõm thèm thuồng đi tới. Nó ngửi thấy mùi đồ ăn từ người bà ta. Bà thím ở viện châm cứu ngó nghiêng cửa ra vào rồi cứ thế bước hẳn vào sân.
“Chậc chậc. Mày cũng phải chịu khổ theo chủ nhỉ.”
Bà thím ở viện châm cứu nhăn mặt nhìn Lông Dài. Rồi bà ta đổ đồ ăn trên cái đĩa cầm theo xuống cho nó. Nếu là món nào có nước canh thì tốt hơn nhưng đáng tiếc đó lại là bán rán kim chi. Chỉ cần có thế, Lông Dài vội vàng đớp lấy đớp để.
“Không biết ca phẫu thuật có tốt đẹp không nữa...”
Bà thím ở viện châm cứu tặc lưỡi rồi ra khỏi cổng. Cổ Lông Dài như nghẹn cứng. Có vẻ như lão To Giọng bị đau nhiều lắm. Toàn thân Lông Dài run lên tựa hồ có một cơn rùng mình quét qua. Chắc chưa lấp đầy cái bụng rỗng nên mới vậy. Phải ăn thêm cái gì đó mới được.
“Bụng mình cứ như bị xoắn lại vậy.”
Lông Dài chậm chạp bước ra khỏi nhà. Không rõ có phải do cơ thể liên tục bị đông cứng hay không mà mỗi lần bước đi đầu gối nó lại nhức nhối. Lông Dài dồn sức vào đôi chân run rẩy và nhìn quanh cánh đồng. Tuyết đã rơi nhè nhẹ từ sớm tinh mơ nên có cảm giác ruộng đồng càng thêm lạnh lẽo. Nhìn đâu cũng chẳng thấy miếng mồi nào có thể nhặt lên ăn. Mà dù có đi nữa cũng không được nhặt ăn tùy tiện.
Lông Dài đi về phía viện châm cứu. Lòng tha thiết muốn ăn no nê cho dù là món bánh rán kim chi.
“Gừ rừ rừ.”
Lông Bông đứng trước cửa nhe răng cảnh giác. Bao lâu không gặp, dáng dấp Lông Bông đã phong độ hẳn lên còn gương mặt thì đầy vẻ ngang ngược. Đó không còn là Lông Bông ngày xưa đến trước cổng nhà giả đò làm thân với Lông Dài nữa.

“Gừ rừ rừ. Mày cũng hết thời rồi nhỉ.”
Lông Bông khịt mũi cười mỉa làm hơi thở trắng toát phụt ra khỏi lỗ mũi. Mặt Lông Dài như nóng bừng lên. Đáng ra Lông Dài phải quay đầu bỏ đi vì tức giận nhưng cơ thể nó không chịu nghe lời. Tô cơm đặt trước mặt Lông Bông nhìn quá sức ngon lành đầy đủ. Tô cơm nghi ngút khói. Ham muốn được ăn của Lông Dài trỗi dậy mạnh mẽ trong khi nước mắt nó lăn tròn. Lông Dài chẳng thèm nghĩ trước nghĩ sau mà lao thẳng vào. Đớp ngay lấy một miếng.
“Gừ gấu gấu! Ở đâu ra cái kiểu này hả!”
Lông Bông ngoạm chặt khớp vai của nó. Lông Dài cảm nhận rõ hàm răng sắc bén của Lông Bông xuyên qua da. Dù vậy nó vẫn nuốt miếng mồi vừa đớp được. Lông Dài định cố ăn thêm một miếng nữa nhưng nó đã khuỵu xuống vì vai bị Lông Bông nhay cắn. Nước mắt nó rơi lã chã.
“Số chó là phải theo chủ. Ông lão mới đi có một hai ngày mà mày đã không biết xấu hổ là gì rồi.”
Lông Dài không còn cách nào khác ngoài rụt cổ lủi thủi bỏ đi. Miếng mồi vừa nuốt hình như mắc nghẹn ngay giữa ngực nó. Từng cơn gió lạnh táp vào vết thương của Lông Dài. Vết thương ở vai như bị banh ra và cứa sâu vào tận trong cơ thể khiến Lông Dài rùng mình.
Lông Dài chần chừ đứng trước chuồng chó giây lát. Tuy có lót chăn nhưng Lông Dài thật sự ghét phải bước vào sàn chuồng chó bằng sắt. Có điều, để tránh những cơn gió cắt da cắt thịt thì chẳng còn cách nào khác.
“Mọi người trong nhà nhất định sẽ về. Chỉ cần ngủ một giấc thì...”
Lông Dài bước vào chuồng chó, nằm xuống cuộn tròn mình lại. Cảm giác lạnh lẽo từ mặt sàn sắt thấm vào tận xương tủy nó. Càng như vậy Lông Dài càng cuộn mình chặt hơn.