“Mày không buông nó xuống được hử!”
Lão To Giọng vung vẩy cây chổi quét sân. Vì Vàng mẹ đang ngoạm lấy gáy một con lông đốm. Vàng mẹ giật mình, thả Đốm con xuống ngay. Đốm con liền gia vờ như nó sắp chết đến nơi.
Vàng mẹ vừa sủa ầm ĩ vừa chạy biến vào vườn. Thấy vậy lão To Giọng càng nổi đóa. Vì lão lo đám cải thảo sắp phải nhổ để làm kim chi mà bị Vàng mẹ giẫm lên thì hỏng hết.
“Cái con này, còn không mau ra đây?”
Lão To Giọng lại vung chổi lên quát oang oang.
Lão To Giọng không phải ai khác mà chính là ông lão thợ hàn. Vì lão lúc nào cũng lớn giọng quát đàn chó nên chúng mới gọi lão như vậy. Đám chó con cũng không vừa, chúng cực kỳ hiếu động, bày hết trò này đến trò khác. Cả đám gây rắc rối quá sức nên lão To Giọng không thể nào không to giọng cho được.
Đàn chó con đi đâu cũng thành một băng rồi gây đủ thứ chuyện. Cắn đứt giày dép là thường, cả đám còn không tha cho cái mẹt bà lão đặt tuốt trên vại đựng tương. Bọn nó chén sạch món cá khô trong mẹt, và nhai nát mấy xiên bí ngòi khô. Chán chê rồi còn ị lên đó nữa. Quần áo phơi trên sào bị gió thổi rơi xuống, cũng trở thành đồ chơi cho bọn nó, có lần một đứa còn vào nhà kho lôi mấy sợi dây trong đó ra nghịch, đến nỗi bị quấn cổ suýt chết.phơi trên sào bị gió thổi rơi xuống, cũng trở thành đồ chơi cho bọn nó, có lần một đứa còn vào nhà kho lôi mấy sợi dây trong đó ra nghịch, đến nỗi bị quấn cổ suýt chết.
“Sao không thấy đứa lớn đâu! Không thấy Vàng con của mẹ đâu cả!”
Vàng mẹ đứng giữa vườn sủa ăng ẳng. Thế nhưng lão To Giọng làm sao mà hiểu được tiếng chó.
“Mày cứ nhất quyết làm tao điên lên chứ gì!”
Lão To Giọng cầm cây chổi lên hầm hầm đi vào vườn. Vàng mẹ nhanh chóng chạy ra sau vại đựng tương rồi chuồn qua sân, ra vườn, tót về phía nhà kho để trốn. Cứ thế ầm ĩ mãi một hồi.
“Tôi đã nói là không thấy đứa Vàng lớn đâu mà! Sao lão cứ giả vờ không biết thế hả!”
Con chó con lông đen dài nép mình dưới cửa sổ, nhìn không chớp mắt từ đầu đến cuối cảnh Vàng mẹ và lão To Giọng rượt đuổi qua lại.
Mẹ nổi giận rồi. Phải cản thận để không bị mẹ cắn như Đốm mới được.
Mấy ngày trước cũng vậy. Có một người lạ vào tận trong nhà, giẫm lên thảm làm bốc mùi rồi còn đem cả một con Đốm đi mất. Lúc đó Vàng mẹ cũng rất giận dữ.
Lần này Lông Dài cũng thấy rồi. Sáng nay nó đã thấy một người đàn ông đến tìm lão To Giọng rồi đem Vàng đầu đàn đi mất. Trong lúc Vàng mẹ đi theo bà lão đến trại nuôi gà.
Lông Dài rất ghét mùi tỏa ra từ người đàn ông lạ mặt. Người đàn ông lạ mặt mang đôi giày lốm đốm vết cháy, mùi bốc ra từ đôi giày cũ mòn vẹt của ông ta làm đầu óc Lông Dài choáng váng. Lúc ông ta khẽ cười và bước đến gần, Lông Dài cảm thấy lồng ngực bức bối khó chịu vô cùng. Thế nên nó rùn thân mình xuống thật thấp đầy cảnh giác. Chỉ cần ông ta đưa tay lại gần, nó sẽ cắn phập một cái cho biết mặt. Nhưng may thay người đàn ông đó không hề để ý đến Lông Dài.
“Khịch khịch khịch. Nhiều cảnh hay ho chưa kìa!”
Tiếng cười rợn tóc gáy vang lên từ trên bờ tường. Một giọng khàn khàn làm người khác khó chịu. Lông Dài ngẩng cổ gườm gườm nhìn lên. Phía trên bờ tường nhà hàng xóm, một con mèo già đang nhìn xuống sân bên này, hệt như xem trò vui.
Đồ xấu xa. Đi qua đi lại mà chẳng có tiếng động gì, còn liếc ngang liếc dọc nữa chứ. Đúng là một con mèo xấu tính.
Lông Dài hướng về phía con mèo già sủa ăng ẳng. Ngay tức khắc, nó thấy con mèo già nhếch miệng cười khẩy như thể có gì đó nực cười. Mắt con mèo nheo lại ti hí còn răng nanh thì hơi nhe ra. Lông Dài cảm thấy lông mình dựng ngược cả lên. Lông Dài ghét những khi con mèo già cười như vậy, nó còn thậm ghét mỗi lần con mèo di chuyển chầm chậm trên bờ tường, bộ lông sọc vằn lập lòe làm nó hoa cả mắt.
Người đàn ông đã đưa Vàng anh đi cũng có giọng nói giống hệt như vậy.
Thấy Lông Dài sủa dữ dội, con mèo già khua khua chân trước như cào cấu rồi phóng qua bờ tường biến mất.
“Giời ạ, ngừng giùm tôi cái đi! Người với chó sao mà giống hệt nhau!”
Bà lão vừa ra khỏi bếp vừa cằn nhằn.
“Cái gì? Gì mà người với chó hử?”
Lão To Giọng nổi giận quát. Bà lão vờ như không nghe thấy, chỉ lo sắp xếp lại cái tạp dề và miếng lót đội đầu trong chiếc thau gỗ. Bà đang chuẩn bị ra chợ bán hàng. Bà lúc nào cũng ra chợ từ sáng sớm đến tận tối mịt mới về, mỗi lần về bà đều để dành mấy mẩu cá vụn luộc, rồi trộn vào cơm cho đàn chó ăn. Thế nên mỗi lần nghe thấy tiếng bước chân bà lão, đàn chó con vẫy muốn rụng cả đuôi mừng bà về.
“Tiền bán cho con ông nhất định phải tiết kiệm đấy. Không lâu nữa là Dong Yi vào mẫu giáo rồi, lúc đó dù không có bao nhiêu cũng phải cho cháu nó một ít. Thân là ông bà nội cơ mà.”
Nói đoạn bà lão đội thau gõ lên đầu và đi ra khỏi nhà. Tuy nhiên ông lão lại khịt mũi cười.
“Hừ, thằng cháu đi mẫu giáo thôi mà sao lại đụng đến tiền hử? Chúng ta có được cái gì không? Tiền thuê cửa hàng đang dồn lại đó, giờ còn phải trả tiền đặt mua đống phụ tùng xe đạp nữa chứ...”

Lão To Giọng ra dựa người vào gốc cây hồng ngoài sân rồi đi đến chỗ vòi nước. Lão hứng đầy nước vào bát gỗ, sau đó để vào trong lưới sắt chỗ chuồng chó. Đám chó con nhốn nháo thi nhau chạy đến nhúng mõm vào bát nước. Vàng mẹ cũng chen vào giữa đàn con hỗn loạn. Vậy mà Lông Dài chỉ đứng dậy nửa chừng ròi nhìn cả đàn uống nước. Vì Lông Dài biết nếu cứ theo đuôi chen vào rồi cũng bị mẹ đẩy ra ngay. Những lúc thế này, tuy anh em Lông Dài thể nào cũng sẽ va phải nhau rồi cự cãi, nhưng nếu Vàng mẹ có thể lùi lại sau một tí thì tốt biết mấy.
Lông Dài buồn vì hình như mẹ chẳng thích mình.
“Chẳng gọn gàng chút nào cả. Ngoại hình là một phần của loài chó mà...” Mẹ vừa nói vừa tặc lưỡi làm Lông Dài tự động gục cổ xuống lúc nào không hay. Tất cả là tại lông của nó. Đen thui từ đầu đến chân, khác hẳn với các anh em còn lại. Đã vậy còn cứ mọc hoài mọc mãi, đến giờ đã che hết cả mắt Lông Dài rồi.
Bởi vậy cả mẹ lẫn các anh em đều liên tục bắt nạt Lông Dài. Đàn chó không cho Lông Dài đến gần, cả lúc ăn cơm chung cũng chẳng vui vẻ gì với nó. Vì vậy Lông Dài lúc nào cũng ăn nhanh hơn các anh em, rốt cuộc nó lại sinh ra cái tật đớp lấy đớp để.
Huýt.
Là tiếng huýt sáo của lão To Giọng. Lông Dài cảm thấy toàn thân căng lên.
“Ja Ang! Đừng có lười ăn lười uống nữa.”
Lông Dài đi sầm sầm tới gần bát nước rồi chúi mõm vào. Đoạn nó liếm lấy liếm để nước trong bát. Có mặt lão To Giọng ở đó thì cả Vàng mẹ cũng không dám đụng đến Lông Dài.
Nếu đám chó con đùa giỡn rồi làm lật úp bát nước, thì đây sẽ là toàn bộ số nước thấm họng nó cả ngày hôm nay. Vì cả bà lão lẫn lão To Giọng đều ra ngoài đến tối mịt mới về.
“Mày cứ khác thường đi. Xem ai muốn đem mày đi đây...”
Lão To Giọng vuốt ve lưng Lông Dài, miệng làu bàu. Lông Dài rụt mình lại nhưng nó không tránh ông lão. Vì tay lão tuy xù xì thô ráp nhưng lại cực kỳ ấm áp.
Lão To Giọng luôn lớn tiếng gọi Lông Dài bằng cái tên “Ja Ang”. Dù vậy Lông Dài vẫn hiểu rằng lão đang gọi nó. Lão To Giọng gọi như vậy vì bộ lông dài thườn thượt của nó. Bộ lông đen dài trơn mướt. Thêm vào đó, Lông Dài càng lớn lông lại càng xoăn, thoạt nhìn đã thấy khác hẳn với đám anh em còn lại. Vậy nên giữa đám chó con được đặc biệt danh theo màu lông, chỉ mỗi Lông Dài là có một cái tên riêng.
TÊN TRỘM TRÊN BỜ TƯỜNG
Đêm hôm qua, trời trở lạnh nên sương xuống trắng xóa. Sương phủ trắng trên bờ tường, cành cây, trên mấy cây cải thảo được buộc gốc trong vườn, trên cả đống rạ chất ngoài thửa ruộng trước nhà. Ánh nắng ban mai chiếu xuống làm tan chảy những hạt sương xếp hàng thẳng tắp, lấp lánh lóa mắt.
Con chim ác là bay đến định mổ trái hồng ở tuốt trên ngọn cây. Nhưng thay vì cú ý đến trái hồng, chim ác là lại quay qua quang quác với bờ tường. Vì con mèo già hôm nay bò lên bờ tường sớm hơn mọi ngày và đang chậm rãi đi loanh quanh trên đó.
“Bố Chan Woo này, ông bán chiếc xe đạp đã lắp chưa?”
Bà lão đội cái thau gỗ lên đầu và hỏi. Dù bà có dùng khăn che miệng thì tiếng khụt khịt sịt mũi vẫn lọt ra ngoài. Lão To Giọng cộc cằn trả lời trong lúc dùng khăn tay phủi hết sương bam trên yên xe đạp.
“Tôi đã vá mấy cái lốp xe hỏng rồi còn gì. Nếu cái xe nào lắp xong cũng bán được tuốt thì giờ tôi đã trở thành tỷ phú rồi. Tôi còn đang nghĩ sẽ giảm giá cho ai muốn mua xe đạp nữa kìa...”
“Ông đừng có bán tống bán tháo với giá bèo đấy. Ông đã lắp nó muốn rơi con mắt cả mấy ngày trời mà. Tôi chỉ lo ông sẽ bán đại cho cái bọn dẻo miệng năn nỉ thôi. Ông dễ bị dụ lắm.”
“Bà nói dễ dụ hử? Tôi hử?”
Giọng của lão To Giọng cao dần. Bà lão vội vàng ngậm miệng lại, đội thau gỗ trên đầu đi sầm sầm ra cổng.
“Tới vụ lúa rồi, nghe nói trong xóm rải thuốc chuột nhiều lắm. Ông lo mà giữ mấy con chó đi!”
“Tôi là cha mấy con chó hử? Mắc mớ gì phải lo giữ bọn nó?”
Lão To Giọng còn cố càu nhàu vài câu, vung vẩy cái khăn lau về phía cổng. Nhưng bà lão đã ra khỏi cổng đi mất rồi còn đâu. Lão To Giọng nhìn sang chuồng chó. Đàn chó con đang thò đầu ra ngoài thám thính tình hình, đụng phải ánh mắt lão bèn sợ sệt thụt lùi lại hết.
“Trong xóm rải thuốc chuột ư? Vậy thì nguy hiểm thật.”
Lão To Giọng lôi hai tấm ván dựng cạnh lưới sắt chuồng chó ra.
“Ai dà! Phải lo canh giữ chứ. Thương bọn bay còn không hết nữa là. Cả đám quý giá như túi tiền của lão vậy đó.”
Chẳng rõ có phải vẫn bận tâm về việc mình to tiếng với bà lão không mà lão To Giọng không ngừng liếc mắt về phía cổng.
“Ôi trời, cả đêm rên rẩm than đau nhức khắp người vậy mà ban ngày vẫn phải đi bán cá. Con trai con gái chẳng thấy mặt mũi đứa nào, cái số bà lão khổ quá đi mất.”
Lão To Giọng đặt tấm ván lên yên sau xe đạp. Đàn chó con lại thò đầu ngó nghiêng bên ngoài. Vàng mẹ thì đang gật gù nằm thò nửa thân trên ra ngoài lưới sắt chuồng riêng của mình.
“Vàng à! Tỉnh dậy trông nhà trông cửa đi.”
Lão To Giọng đập tay vào lưới sắt căn dặn. Vàng mẹ giật mình đứng bật dậy, còn đám chó con thì cụp đuôi lùi hết vào trốn trong góc chuồng. Lão To Giọng tròng dây xích vào cổ Vàng mẹ. Mỗi lần đi ra ngoài lão đều làm vậy. Do lão đã làm nhiều lần rồi nên Vàng mẹ cũng ngoan ngoãn nghe theo.
“Bà chủ mày mệt rã rời còn ra ngoài buôn bán được. Thế nên, ít ra bọn mày cũng phải giữ nhà cho đang hoàng chứ. Biết chưa hử?”
Lão To Giọng đột nhiên hét lên như người bị quặn bụng. Làm như chuyện bà lão đau bệnh mà không thể nghỉ ngơi là lỗi của bọn chó không bằng. Tuy nhiên Vàng mẹ chỉ lãnh đạm lảng tránh.
“Thủng hết cả màng nhĩ.”
Đám Vàng con liền nhanh nhảu bắt chước.
“Thủng hết cả màng nhĩ.”
“Gấu gấu! Hư quá đi mất, bỏ ngay cái cách cư xử ấy đi nhé!”
Vàng mẹ quát đám con. Bọn Vàng con giật mình ré lên mấy tiếng rồi im miệng lại, cụp đuôi dò xét vẻ mặt của mẹ. Lão To Giọng thấy cảnh đó liền cười hô hô rồi tự nói một mình.
“Không được to tiếng với bọn nhỏ nghe chưa. Chẳng ích gì đâu. Tao cũng từng làm thế nhưng không phải giờ vẫn thành thế này sao. Nói tới mấy đứa con, chúng nó cứ tưởng tự chúng nó lớn lên không bằng. Đã không định sống cùng ông bà già này thì chớ, thậm chí mẹ nó đau bệnh mà cũng chẳng có lấy một cú điện thoại hỏi thăm...”
Vàng mẹ vẫy nhẹ đuôi nhìn lão To Giọng dắt chiếc xe đạp về phía cổng chính, như lời chào lão đi rồi về nhé. Cả đám chó con cũng bắt chước vẫy đuôi chào lão theo mẹ.
Lão To Giọng dã dựng tấm ván lên bịt kín mít mấy kẽ hở phía dưới cánh cổng. Vì cổng có hai phía nên một phía lão dựng cục đá chặn từ trong, sau khi bước ra ngoài lão lại lèn tay bịt tiếp phía bên kia.
Trong lúc lão To Giọng cẩn thận dựng tấm ván thứ hai lên, Lông Dài ở ngay phía trong cánh cổng. Nó ngồi dỏng tai nghe tiếng bánh xe đạp của lão lạc cạch quay tròn, cho đến khi âm thanh đo xa dần. Vừa nghe ngóng Lông Dài vừa tò mò không biết lão To Giọng đi đâu và rất muốn theo thử xem sao.
Lông Dài đi tới dưới gốc cây hồng. Rồi nó lè lưỡi liếm thử trái hồng vừa nãy con chim ác là đang ăn thì làm rơi vỡ. Trái hồng hơi đóng đá nên liếm rất sảng khoái.
“Mèo tao cũng đang đói đây.”
Bỗng từ phía bờ tường vang lên một giọng nói làm Lông Dài khó chịu. Nó ngóc đầu lên ngay lập tức. Một mùi rờn rợn tỏa ra cùng lúc con mèo già chậm rãi đi qua đi lại trên bờ tường.
Vàng mẹ đang nằm nhoài nửa người ra khỏi chuồng chó, say sưa ngủ. Không biết có phải vì mẹ đã già hay không mà chỉ cần ăn cơm xong là mẹ buồn ngủ ngay. Đám chó con thì chạy nhảy hết chỗ này đế chỗ kia trong vườn chơi ú tim với nhau.
“Ruộng nào họ cũng phun thuốc hết rồi. Cứ mỗi lần đến mùa thu hoạch lúa là lại thế này. Đúng là trò của mấy thằng đần! Chẹp, làm suốt mấy ngày nay tao đây chẳng bỏ được con chuột con nào vào bụng. Mấy đứa ơi, có thấy mèo già tao tội nghiệp không nào?”
Con mèo già cười khùng khục rồi nằm bẹp xuống bờ tường. Lông Dài rùng mình chột dạ. Vì nó có cảm giác con mèo già sắp sửa nhảy thẳng xuống sân không chút chần chừ.
“Vợ chồng ông bà lão cũng ra khỏi nhà hết rồi, chắc mấy đứa thấy chán lắm phải không. Tao xuống chơi với mấy đứa nhé?”
“Gâu gâu gâu!”
Lông Dài cố sức sủa cho mẹ nghe thấy. Mẹ gừ rừ rừ trong miệng dọa nạt. Cả đám chó con trong vườn cũng sủa ầm ĩ theo.
“Gì chứ, không thích thì thôi...”
Con mèo già nhẹ nhàng lảng mất sau bức tường. Lông Dài vẫn tiếp tục nhìn về phía bờ tường còn vương mùi con mèo già và sủa không thôi.
“Ồn quá đi! Cứ nhất định muốn phá giấc ngủ ngon của người khác à.”
Vàng mẹ nạt một tiếng. Lông Dài im ngay tức khắc. dù vậy thứu mùi trên bờ tường vẫn làm nó khó chịu mãi.
Lông Dài lững thững quay lại dưới gốc cây hồng thì nghe có tiếng cãi nhau vang lên trong vườn. Không hiểu vì lý do gì mà cả đàn chó con đang hè nhau hiếp đáp một con đốm đen. Đốm đen bị bắt nạt là em út vừa nhỏ con, lại chẳng háu ăn nên yếu hơn hẳn so với anh em trong đàn.
Lông Dài chạy về phía vại đựng tương và sủa gâu gâu.
“Mọi người ơi, đừng làm vậy mà.”
“Đừng có xía vào. Cái đồ chẳng giống ai.”
Con Vàng lớn nhất trong bọn lao đến tấn công. Chẳng hiểu đám anh em làm thế nào mà Đốm út ngã xuống rồi nằm nguyên đó, vừa liếm chân vừa kêu ăng ẳng. Hình như chân em bị chảy máu.
“Cứ thử cãi lại nữa xem. Tao sẽ cắn toạc cả mấy chỗ khác luôn đấy.”
Con Vàng lớn nhất đe dọa rồi bỏ ra khỏi vườn. Mấy anh em còn lại cũng đi theo nó, trong vườn chỉ còn mỗi em út thút thít nằm liếm chân. Chuyện Vàng con ỷ lớn hiếp đáp anh em không phải mới lần đầu. Thế nên Lông Dài cũng mặc bọn nó, tự mình đi tìm thú vui khác.
Lông Dài bắt đầu gặm cái thùng đặt dưới gốc cây hồng. Vì răng nó lúc nào cũng ngứa ngáy. Mấy anh em khác cũng vì ngứa răng quá mà thường muốn cắn xé hoặc gặm cái gì đó. Lũ Đốm con cắn xé cái lưới sắt để giết thời gian là chuyện thường tình. Nhưng Vàng con lại thích cắn mấy con chó con khác hoặc mấy đôi giày nên bị ông lão mắng suốt.
Lông Dài nằm gặm cái thùng một hồi thì có tiếng nhạc ở đâu đó vẳng lại. Âm thanh phát ra từ nhà thờ, đã có lần mẹ nói cho Lông Dài biết. Mẹ nói nếu cứ đi theo tiếng nhạc đó sẽ gặp được cha.
“Mình cũng muốn đi theo tiếng nhạc đó quá.”
Lông Dài nhìn theo hướng phát ra tiếng nhạc, lẩm bẩm trong miệng.
Vàng con bắt đầu cắn xé những món đồ bị gió thổi rơi xuống từ sào phơi, còn mấy con Đốm thì liếm mặt cho nhau. Vàng mẹ vẫn mệt mỏi nằm ngủ gần đó. Một buổi trưa yên ắng với ánh nắng ấm áp ngập tràn trong sân.
“Ẳng ẳng!”
Bỗng nhiên có tiếng thét thảm thiết vang lên. Tất cả đều giật mình nhìn ra phía vườn. Ngay lúc đó, con mèo già mau lẹ len lỏi giữa những cây cải thảo rồi nhảy vọt lên bờ tường chuồn mất.
“Gấu gấu gấu! Có chuyện gì vậy!”
Vàng mẹ thức giấc sủa loạn lên. Nó lồng lên kéo sợi dây buộc cổ căng hết cỡ. Nhưng vì bị xích lại nên Vàng mẹ không thể chạy đi đâu được.
Lông Dài phóng ra vườn đầu tiên. Đó là tiếng thét của em út. Ngay sau đó, các anh em trong đàn cũng chạy tới. Em út đang nằm gục trên luống đất.
“Em cố đứng dậy đi.”
Lông Dài đến gần liếm mặt Đốm út. Nhưng Đốm út chẳng còn tí sức lực nào, chỉ mở mắt ra nhìn Lông Dài đúng một lần. Lông Dài nhăn mặt vì mùi rờn rợn của con mèo già.
Máu trên mình em út chảy ròng ròng, bị thương rất nặng.
“Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
“Em út bị thương rồi!”
“Là con mèo làm đó!”
Không biết phải làm sao nên cả đám đều bật khóc. Vàng mẹ vùng vẫy giật dây xích và sủa vang. Nhưng vì bị xích nên nó chỉ có thể chồm chồm chạy vòng quanh chuồng chó.
“Liếm cho em đi! Đưa em tới chỗ mẹ mau!”
Vàng mẹ hét to, giằng cổ kéo muốn đứt sợi dây xích. Nhưng đám chó con không đứa nào làm được như mẹ. Chúng chỉ biết đứng giậm chân thình thịch đầy sốt ruột mà thôi.
“Hú hú! Em út không đứng dậy được.”
“Âu âu! Mẹ phải tới mới được!”
“Mấy đứa ơi! Tới chỗ mẹ đi…”
Có lẽ do cố sức giằng khỏi dây xích mà cổ Vàng mẹ như sắp đứt đến nơi. Vàng mẹ thở hổn hển, thè cả lưỡi ra ngoài. Mỗi lần Vàng mẹ nhảy chồm lên, dây sắt lại kêu ầm ĩ, chuồng chó cũng bị giật lắc theo. Thế nhưng chuồng chó đã được cố định bằng sắt chắc chắn nên khó lòng xê dịch nổi.
Đốm út toàn thân đau đớn, nặng nề thở dốc. Nước mắt em chảy ra cùng với tiếng rên ư ử. Đốm út nằm rên rỉ một mình, mệt mỏi khép mắt lại, cuối cùng em không nhúc nhích chút nào nữa.
“Hú ú ú ú ú!”
Vàng mẹ mếu máo khóc, ngẩn cái cổ bị xích chặt lên trời.
Lông Dài nhìn lên bờ tường với cặp mắt rưng rưng. Con mèo già vờ như không biết gì nằm bẹp xuống bờ tường, lè cái lưỡi dài ngoằng ra liếm nhẹ vành miệng.
“Gấu gấu! Thật xấu xa!”
Lông Dài vừa khóc vừa sủa to.
“Meooo. Sao lại là lỗi của tao? Tao chỉ đánh hơi thấy nó bị thương thôi mà.”
Con mèo già từ từ đứng dậy đi loanh quanh trên bờ tường. Vì muốn làm gì đó cho Đốm út nên Lông Dài không bỏ đi đâu được. Sọc vằn trên mình con mèo già làm đầu óc Lông Dài quay mòng mòng.
“Hú ú ú ú ú!”
Vàng mẹ lại ngẩng lên trời khóc. Tiếng nhạc từ nhà thờ lặng lẽ vang lên như muốn an ủi.
Một buổi tối buồn bã trùm xuống cả ngôi nhà. Sau khi Đốm út được chôn dưới gốc cây hồng không bao lâu thì có bà hàng xóm qua chơi. Và lại đem một con Đốm đi mất.