Căn cứ nghiên cứu Lăng Kính của Immari
Đông Nam Cực
Dorian phải thừa nhận là Martin Grey rất có khả năng kỹ thuật. Căn cứ nghiên cứu ở Nam Cực quả là phi thường. Suốt ba mươi phút vừa qua, Martin đã dẫn Dorian đi thăm hết từng phần của phòng thí nghiệm di động có hình dáng như một con rết khổng lồ: phòng linh trưởng với hai cái xác khỉ, phòng điều khiển máy khoan, chỗ ở cho nhân viên, các phòng họp, và phòng điều khiển chính, nơi họ đang ngồi.
“Ở đây chúng ta hoàn toàn trống trải, Dorian ạ. Chúng ta cần thận trọng. Ở Nam Cực có một vài cơ sở nghiên cứu đấy. Bất kỳ ai trong số họ cũng có thể tình cờ gặp chúng ta...”
“Và họ sẽ làm gì?” Dorian hỏi. “Họ sẽ gọi ai chứ?”
“Quốc gia cấp kinh phí cho họ là một...”
“Những quốc gia đó sắp bị bệnh dịch nuốt chửng rồi. Họ sẽ chẳng để tâm đến việc nghiên cứu trái phép trên một cục băng ở tận cùng thế giới đâu, tin tôi đi. Đừng phí thời gian nữa, vào việc ngay thôi. Cho tôi biết ông đã tìm thấy gì ở địa điểm của tàu ngầm.”
“Đại loại là như chúng ta đã dự đoán.”
“Ông ấy?”
“Không. Tướng Kane,” Martin như hơi nhăn mặt khi ông thốt ra từ đó, “không có trong số các thi thể chúng tôi nhận dạ...”
“Vậy là ông ấy còn ở trong.” Hy vọng của Dorian vẫn lộ ra bất chấp vẻ ngoài bình thản của hắn.
“Không nhất thiết. Còn nhiều khả năng khác.”
“Khó lắm...”
Martin nói tiếp. “Ông ta có thể đã bỏ mạng trong đợt tấn công ở Tây Tạng. Hoặc trên đường đi. Đó là một hành trình rất dài. Hoặc...”
“Ông ấy còn ở trong. Tôi biết mà.”
“Nếu đúng vậy thì có một vài câu hỏi. Cụ thể là tại sao ông ta không ra ngoài. Và tại sao chúng ta chưa nghe tin tức gì của ông ấy. Và còn thời gian thực tế nữa. Kane lên đường đến Nam Cực năm 1938. Bảy mươi lăm năm trước. Nếu ông ta còn ở trong thật thì ông ta đã hơn một trăm hai mươi tuổi. Ông ta đã mất lâu rồi.”
“Có lẽ ông ấy đã tìm cách liên lạc với chúng ta. Roswell. Một lời cảnh báo.”
Martin ngẫm nghĩ. “Thú vị đấy. Nhưng dù có đúng thế đi chăng nữa thì nỗi ám ảnh của anh với Kane, việc anh điên cuồng tìm kiếm ông ta, cũng khiến tất cả chúng ta gặp nguy hiểm. Anh cần giữ đầu óc tỉnh táo nếu muốn chỉ huy chiến dịch này...”
“Đầu óc tôi hoàn toàn tỉnh táo, Martin ạ.” Dorian đứng dậy. “Tôi thừa nhận là tôi bị ám ảnh bởi việc tìm Konrad Kane, nhưng ông cũng thế thôi nếu cha ông bị mất tích.”

Robert Hunt không tắt động cơ chiếc xe tuyết. Ông xuống xe và đi xuống dưới mỏm đá nhỏ nơi ông đã để hai người kia lại. Họ không có ở đó. Nhưng một chiếc xe tuyết vẫn còn ở lại. Họ đã đến địa điểm tiếp theo rồi ư? Hay đi tố cáo ông? Hay là họ đã bám theo ông về địa điểm cũ? Nếu thế thì cũng chẳng khác gì.
Ông chạy ra ngoài cánh đồng băng trống trải, rút ống nhòm ra và nhìn khắp bốn hướng.
Chẳng thấy gì.
Ông quay về cái hang. Bên trong lạnh cóng. Lạnh đến chết người. Ông cố nổ máy chiếc xe môtô tuyết bị bỏ lại đó nhưng nó đã hết xăng. Sao lại thế được nhỉ? Hay là họ đã đi theo ông rồi không về nổi? Không - dấu vết trên tuyết đã cũ rồi. Họ đã chạy nó vào trong hang này. Tại sao? Cho ấm ư? Ừ, cũng có thể. Họ đã đợi lâu hết mức có thể, cho tới khi động cơ tắt và hơi ấm biến mất. Rồi họ trèo lên chiếc xe còn lại và cùng đi. Nhưng họ đã đi đâu?