Gene Atlantis

Lượt đọc: 932 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 119

❊ ❊ ❊

David mở mắt ra và nhìn quanh. Anh đang nằm trên một chiếc giường xếp hẹp với một tấm đệm như bằng gel uốn lượn theo đúng cơ thể anh. Anh gập người về phía trước và lớp gel phản ứng lại để đỡ anh lên. Anh ngửi thấy mùi gì đó, như mùi tỏi trộn với cam thảo. Thực ra là còn tệ hơn thế. David đưa tay lên bịt mũi, nhưng mùi đó chỉ càng nồng nặc hơn. Anh nhận ra mùi hôi đang bốc lên từ chính mình - từ một thứ hồ đen sền sệt phủ trên vai và chân anh. Trời ạ, hôi thật, nhưng... vết thương của anh có cảm giác dễ chịu hơn. Thứ hồ đó đã ngấm qua áo anh, nhưng dường như nó đã chữa lành hai vết thương của anh. Anh đứng lên, nhưng lập tức khuỵu xuống cái giường gel. Anh vẫn chưa khỏe hẳn.

“Cứ từ từ thôi.” Đó chính là người đã đánh gục anh.

David nhìn quanh phòng tìm vũ khí. Ngọn giáo đã biến mất.

“Cứ bình tĩnh, tôi sẽ không làm hại anh đâu. Mới đầu tôi tưởng chúng cử anh tới để giết tôi, nhưng khi tôi thấy vết thương của anh... tôi nghĩ nếu muốn giết tôi thì chúng đã cử một kẻ... khỏe mạnh hơn rồi.”

David chăm chú quan sát người đàn ông kia - và đó đúng là một người đàn ông, giờ anh đã thấy rõ là như vậy. Ông cỡ ngoài bốn mươi lăm, hoặc hơn năm mươi tuổi một chút. Mặt ông hốc hác, như thể đã lâu rồi ông không được ăn uống hay nghỉ ngơi đầy đủ. Nhưng còn hơn thế nữa... Mặt ông có vẻ khắc khổ. Một người lính, hoặc một tên lính đánh thuê.

“Ông là ai?” David lại ngửi thấy mùi thứ hồ đen trên vai mình và quay đầu đi, cố thoát khỏi nó mà không được. “Và ông đã làm gì tôi thế này?”

“Nói thật là tôi cũng không chắc nữa. Đó là một thứ thuốc mỡ gì đó. Hình như nó có khả năng chữa lành mọi vết thương. Tôi không biết nó hoạt động như thế nào, nhưng nó rất có tác dụng. Tôi đã bị thương, phải nằm liệt giường, tưởng chết đến nơi rồi. Thế rồi máy tính mở ra một cái ngăn với một đĩa đầy thứ thuốc hôi rình đó và chiếu một đoạn phim quay cảnh tôi bôi nó lên - nhìn thật lắm. Vậy là tôi làm theo, và tôi đã khỏe lại - rất nhanh. Chẳng mấy chốc anh cũng sẽ lành lặn trở lại thôi. Chắc khoảng vài giờ nữa.”

“Thật à?” David nhìn hai vết thương của mình.

“Có thể là sớm hơn. Anh cũng có đi đâu được đâu. Giờ hãy cho tôi biết anh là ai.”

“David Vale.”

“Thuộc tổ chức nào?”

“Tháp Đồng Hồ, đơn vị Jakarta,” David tự động nói.

Người đàn ông tiến lại gần anh và rút ra một khẩu súng lục.

David chợt nhận ra điều mình vừa nói. “Không, tôi chống lại bọn Immari, tôi mới phát hiện ra Tháp Đồng Hồ cũng là tổ chức của chúng.”

“Đừng nói dối tôi. Làm cách nào anh tìm được tôi?”

“Đâu có. Tôi không chủ ý đi tìm ông. Nghe này, tôi thậm chí còn không biết ông là ai nữa kia.”

“Anh làm gì ở đây? Anh đến đây bằng cách nào?”

“Đường hầm bên dưới Gibraltar. Tôi tìm thấy một căn phòng, với ngọn giáo...”

“Bằng cách nào?”

“Một cuốn nhật ký.” David lắc đầu, cố suy nghĩ cho tỉnh táo. Thứ thuốc này khiến anh giống như bị cảm cúm vậy, anh không sao nghĩ cho thấu đáo được. “Tôi được một vị sư ở Tây Tạng cho. Ông có biết về nó không?”

“Tất nhiên là có chứ. Chính tôi viết mà.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.