Đường hầm Immari
Gibraltar
David nhìn theo người đàn ông đang đi ngang qua phòng, người mà anh đã biết đến với cái tên là Howard Keegan, giám đốc Tháp Đồng Hồ, người vừa tự nhận là Mallory Craig.
“Ông nói dối. Craig thuê Pierce từ gần một trăm năm trước rồi kia mà.”
“Đúng thế. Và chúng tôi đã tìm cuốn nhật ký của anh ta cũng gần như dường ấy thời gian. Pierce rất khôn ngoan. Chúng tôi biết anh ta gửi cuốn nhật ký cho hội Immaru từ năm 1938, nhưng chúng tôi không dám chắc nó có đến nơi không. Tôi tò mò muốn biết anh ta sẽ viết những gì, sẽ tiết lộ bao nhiêu bí mật. Khi đọc nó, cậu không tò mò về thỏa thuận của anh ta với chúng tôi sao? Vì sao anh ta lại ở lại và làm việc cho hội Immari gần hai mươi năm sau khi bệnh cúm Tây Ban Nha giết vợ và đứa con chưa ra đời của anh ta? Anh ta gọi nó là gì nhỉ? ‘Giao kèo với quỷ’.” Ông ta cất tiếng cười.
David rút súng ra khỏi thắt lưng. Anh phải khiến cho ông ta tiếp tục nói, ít ra là thêm một chút nữa. “Tôi không hiểu chuyện đó thì có liên quan gì đến ông.”
“Không à? Cậu nghĩ tại sao Pierce lại làm việc với chúng tôi?”
“Vì các ông sẽ giết ông ta.”
“Ừ, nhưng anh ta đâu có sợ chết. Cậu đã đọc đoạn cuối cuốn nhật ký rồi đấy. Anh ta sẽ chào đón cái chết và sẵn sàng quyết tử để tiêu diệt tất cả chúng tôi. Chúng tôi đã cướp đi của anh ta tất cả, tất cả những gì anh ta yêu quý. Nhưng tình yêu của anh ta dành cho đứa con còn mạnh hơn cả lòng hận thù. Như tôi đã nói đấy, Patrick Pierce rất thông minh. Ngay khi anh ta ra khỏi cái ống, anh ta đã biết đó là cái gì. Chúng là những ống ngủ đông, hay là buồng đông lạnh. Trong bệnh viện dã chiến ở nhà kho trên đầu chúng ta đây, anh ta đã thỏa thuận với chúng tôi. Anh ta sẽ đặt thi thể của Helena vào một ống, còn Kane sẽ đặt Dieter, đứa con trai đang hấp hối của ông ta, vào một cái ống khác. Sau đó cả hai người đều bị ám ảnh bởi các nghiên cứu y khoa. Họ mơ đến ngày họ có thể mở những cái ống và cứu người thân của mình. Tất nhiên, các ý tưởng của Kane cực đoan hơn, có xu hướng phân biệt chủng tộc hơn. Ông ta dành cả đời mình để tìm cách sống sót qua Quả Chuông. Ông ta đã đem nó về Đức và... cậu đã biết về những vụ thí nghiệm rồi đấy. Chúng tôi biết Pierce đang chống lại chúng tôi, đang âm mưu gì đó. Vào năm 1938, trước đêm Kane lên đường thám hiểm, ông ta đã cho lính của mình bắt Pierce và nhốt anh ta vào một cái ống.”
“Tại sao không giết luôn ông ta đi?”
“Chúng tôi cũng muốn thế, nhưng như tôi đã nói đấy, chúng tôi biết anh ta đã viết một cuốn nhật ký và còn lên nhiều kế hoạch khác chống lại chúng tôi. Chúng tôi đoán khi anh ta chết thì những kế hoạch đó sẽ được thực thi, vì vậy chúng tôi rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Giết anh ta sẽ là quá mạo hiểm. Nhưng tôi vẫn được cười thỏa thích khi Pierce chống cự đến cùng cho tới lúc đám lính hạ gục anh ta và ném anh ta vào cái ống. Rồi, tôi kinh ngạc và hoảng hốt khi Kane ra lệnh cho đám lính ném tôi vào một cái ống khác. Ông ta không tin tưởng tôi, mặc dù tôi đã trung thành suốt bao nhiêu năm. Kane hứa ông ta sẽ đánh thức tôi khi ông ta trở lại. Ông ta không bao giờ nghĩ đến chuyện mình sẽ không trở lại, nhưng tất nhiên là chuyện đó đã xảy ra. Chúng tôi mới tìm thấy tàu ngầm của ông ta ở Nam Cực mấy tuần trước.
Pierce và tôi được đánh thức vào năm 1978, khi thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Tổ chức của chúng tôi, hội Immari, gần như đã biến mất - chỉ còn lại những vỏ bọc và một vài tài sản ở nước ngoài. Chiến tranh thế giới thứ hai đã khiến chúng tôi thiệt hại nặng nề. Đức Quốc xã đã chiếm nhiều tài sản của chúng tôi, bao gồm cả Quả Chuông. Những người đứng đầu Immari, những người ít ỏi còn lại, đều đang tuyệt vọng - tuyệt vọng đến mức họ sẵn sàng đánh thức những người cũ, những người đã đích thân xây dựng nên Immari International. Ít ra họ còn có chút khôn ngoan. Nhưng tất nhiên họ không biết toàn bộ câu chuyện. Patrick Pierce và tôi được đánh thức cùng một lúc, và chúng tôi lại tiếp tục công việc bỏ dở của mình gần như ngay tức thì. Tôi bắt tay vào gây dựng lại Immari, còn Patrick thì tiếp tục tìm cách ngăn chặn tôi. Tôi bắt đầu bằng cách khôi phục tổ chức tôi đã thành lập, đơn vị Immari của riêng tôi, tổ chức tình báo toàn cầu đầu tiên trên thế giới. Cậu cũng biết nó đấy. Tháp Đồng Hồ. Nó chính là chi nhánh tình báo của Immari.”
“Ông nói dối.”
“Không hề. Cậu biết mà. Cậu đã thấy những tin nhắn chúng tôi gửi đi hồi năm 1947, được mã hóa trong các cáo phó của tờ Thời báo New York. Tại sao các tin nhắn của Immari lại được đánh dấu bằng từ ‘tháp’ và ‘đồng hồ’? Chắc hẳn lúc đó cậu đã phải nhận ra rồi, khi cậu thấy các tin nhắn được giải mã - hoặc thậm chí là từ trước đó cũng nên. Đâu đó trong tâm trí, cậu hẳn đã nhận ra chân tướng của Tháp Đồng Hồ ngay khi cậu biết Immari đã kiểm soát nhiều đặc vụ đến mức nào. Cậu đã biết điều đó khi các đơn vị thất thủ quá nhanh chóng. Hãy nghĩ mà xem. Tháp Đồng Hồ không bị Immari phá hoại. Nó chính là một đơn vị của Immari, một đơn vị chuyên nhiệm vụ giành lòng tin của các cơ quan tình báo thế giới, thâm nhập hoàn toàn vào các cơ quan đó và đảm bảo rằng khi chúng tôi phát tán Dịch bệnh Atlantis thì họ sẽ bất lực, mù tịt. Tháp Đồng Hồ cũng còn có một nhiệm vụ khác nữa: thu nạp và ngăn chặn những người đã dò ra được kế hoạch lớn của Immari - những người như cậu. Trong suốt thời gian cậu ở Tháp Đồng Hồ, chúng tôi đã theo dõi cậu, cố tìm hiểu xem cậu biết bao nhiêu và đã nói với những ai. Đó là giải pháp duy nhất. Những người như cậu sẽ không gục ngã khi bị tra hỏi. Và còn một lợi thế khác. Sau một thời gian, chúng tôi đã nhận ra rằng phần lớn các đặc vụ sẽ về phe chúng tôi một khi họ đã hiểu hết sự thật. Cậu cũng vậy. Vì thế cậu mới ở đây.”
“Để nghe thuyết giáo ấy à? Ông nghĩ tôi sẽ về phe ông nếu tôi nghe hết lý lẽ của ông.”
“Mọi chuyện không như vẻ bề ngoài của nó đâu...”
“Tôi nghe thế là đủ rồi.” David giơ súng lên và bóp cò.