Gene Atlantis

Lượt đọc: 932 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 101

❊ ❊ ❊

“Tôi xin anh, đừng làm thế, Dorian.” Martin bước ra trước cửa và dang hai tay ra.

“Biết điều đi, Martin. Ông biết đã đến lúc rồi mà.”

“Chúng ta không biết chắc...”

“Chúng ta biết rằng một phần lớn từ thành phố của họ đã bị gãy rời ra. Và rằng một Quả Chuông của họ đã được kích hoạt gần bảy mươi lăm năm trước - những thi thể trên tàu ngầm chính là bằng chứng. Ông muốn liều ư? Chúng ta đều biết họ sắp tỉnh dậy, thậm chí đã tỉnh dậy rồi cũng nên. Chúng ta không còn thời gian để nghiên cứu và tranh luận nữa. Nếu họ ra khỏi đó thì nhân loại sẽ tận diệt.”

“Anh cứ cho rằng...”

“Tôi biết là vậy. Ông biết là vậy. Chúng ta đều đã thấy Quả Chuông có thể làm gì- Và đó chỉ là một ngọn đèn nhỏ trên mái hiên thôi - ngưỡng cửa dẫn đến một thành phố mà hàng ngàn năm nữa chúng ta cũng chưa đủ sức xây dựng, đó là nếu chúng ta có thể phát minh ra những công nghệ tương xứng với họ. Hãy thử tưởng tượng xem họ có những thứ vũ khí gì trong đó. Quả Chuông chỉ như một cái đèn bắt muỗi để ngăn lũ thú hoang xáo trộn giấc ngủ của họ mà thôi. Họ không muốn ai đặt chân vào đó là có lý do. Tôi đang đảm bảo cho sự tồn tại của chúng ta. Đây là cách duy nhất.”

“Một hành động với tầm quan trọng như thế này lại được dựa vào quá nhiều điều võ đoán...”

“Nhiều lãnh tụ vĩ đại đã được tôi luyện bằng ngọn lửa của những quyết định khó khăn,” Dorian nói. “Giờ ông hãy tránh ra.”

Bên trong xà lim, Dorian quỳ xuống để nhìn thẳng vào hai đứa trẻ người Indonesia. Chúng ngồi trên cái ghế băng trắng ngay ngoài phòng linh trưởng. Chân chúng lơ lửng vài phân trên mặt đất.

“Ta dám cá hai cháu rất mừng vì đã thoát khỏi mấy bộ đồ đó, phải không?”

Hai thằng bé chỉ trố mắt nhìn hắn.

“Tên ta là Dorian Sloane. Tên các cháu là gì?”

Cặp mắt đờ đẫn của hai thằng bé vẫn nhìn trân trối, rồi chậm rãi chuyển từ Dorian xuống sàn.

“Không sao, không cần tên chúng ta vẫn chơi được trò này. Mà trò hỏi tên cũng chán chết đi được. Chúng ta sẽ chơi một trò khác thú vị hơn, một trò rất hay. Các cháu đã chơi trốn tìm bao giờ chưa? Đó là trò ta thích nhất hồi còn bé. Ta rất giỏi trốn tìm.” Hắn quay sang viên trợ lý. “Đi lấy hai cái ba lô từ chỗ tiến sĩ Chase lại đây.”

Dorian chăm chú nhìn hai thằng bé. “Chúng ta sẽ đưa các cháu vào một cái mê cung, một mê cung khổng lồ. Nhiệm vụ của các cháu là tìm ra một căn phòng đặc biệt.” Hắn chìa ra một bức ảnh. “Các cháu thấy không? Đây là một căn phòng có rất nhiều ống thủy tinh trong đó. Những cái ống đủ to để người chui lọt! Các cháu tin được không? Nếu các cháu tìm thấy căn phòng này và trốn vào đó, các cháu sẽ nhận được giải thưởng.” Dorian đặt tấm ảnh bóng láng lên lòng chúng. Đó là một bức tranh phục dựng bằng máy tính - dự đoán của hội Immari về căn phòng chứa ống thủy tinh.

Hai thằng bé ngắm bức ảnh. “Giải thưởng gì?” một đứa hỏi.

Dorian xòe tay ra. “Ta cũng đang định hỏi thế đấy. Chà, các cháu thật là thông minh, rất thông minh.” Hắn nhìn quanh. Giải thưởng gì bây giờ. Hắn không nghĩ đến chuyện chúng sẽ hỏi. Hắn ghét trẻ con. Ghét gần bằng những câu hỏi của chúng. “Chúng ta có vài giải thưởng cơ. Các... các cháu thích giải thưởng gì?”

Thằng bé kia đặt bức ảnh xuống ghế. “Cô Kate.”

“Các cháu muốn gặp cô Kate hả?” Dorian hỏi.

Cả hai thằng bé gật đầu theo nhịp đung đưa của chân chúng.

“Thế này nhé. Nếu các cháu tìm thấy căn phòng đó, và trốn ở đó, rồi đợi, cô Kate sẽ đến tìm các cháu.” Dorian gật đầu khi mắt chúng mở to hơn. “Đúng thế. Ta biết Kate. Thật ra bọn ta là bạn cũ cơ đấy.” Hắn mỉm cười một mình vì câu đùa chỉ hắn mới hiểu, nhưng nụ cười của hắn đã có tác dụng như mong muốn. Hai thằng bé khẽ nhún nhảy trên ghế, vẻ phấn khích.

Một trợ lý phòng thí nghiệm bước vào với hai cái ba lô. “Đây thưa ngài.” Anh ta giúp Dorian đeo ba lô cho hai thằng bé. “Cái khóa sẽ kích hoạt đầu đạn. Chúng tôi đã cố hết sức để chúng không thể bị phá hoại. Khi các khóa mở ra, đầu đạn sẽ nổ. Như ngài đã yêu cầu, một khi được kích hoạt thì chúng sẽ không thể bị vô hiệu hóa dù bằng tay hay từ xa. Chúng tôi cho đồng hồ đếm ngược trong vòng bốn tiếng.”

“Tốt lắm.” Dorian cài chặt dây đai trước ngực. Hắn ôm vai hai thằng bé. “Đây là một phần rất quan trọng của trò chơi này. Các cháu không được bỏ ba lô ra. Nếu các cháu bỏ ra thì trò chơi sẽ kết thúc. Không phần thưởng. Không được gặp cô Kate nữa. Ta biết là chúng hơi nặng. Nếu cần thì các cháu có thể ngồi nghỉ, nhưng nhớ này, nếu tháo ra: sẽ không được gặp cô Kate nữa. Và còn một điều này nữa.” Hắn lấy ra một cái phong bì và cài nó lên ngực thằng bé cao hơn. Trên đó có đề chữ “Gửi ba” bằng chữ viết tay to.

Dorian cài thêm vài cái ghim vào phong bì cho chắc. “Nếu các cháu gặp một người đàn ông trong đó, một ông già mặc quân phục, các cháu sẽ thắng - nếu các cháu đưa cho ông ấy cái phong bì này. Nếu thấy ông ấy, hãy chạy đến chỗ ông ấy và bảo ông ấy là Dieter cử các cháu đến. Nhớ chưa?”

Hai thằng bé gật đầu.

Mười lăm phút sau, Dorian theo dõi từ phòng điều khiển trong khi hai thằng bé khó nhọc bước về phía Quả Chuông nằm dưới phòng thí nghiệm hơn ba cây số.

Thiết bị chết người ấy còn không thèm nhấp nháy. Trước mặt hai thằng bé, một ô cửa khổng lồ mở ra theo từng lớp. Như mi mắt một con bò sát, Dorian thầm nghĩ.

Hắn theo dõi các màn hình hiển thị video từ máy quay gắn trên bộ đồ của hai thằng bé. Hai video hướng lên trên khi hai thằng bé ngước lên nhìn Quả Chuông nằm mấy trăm mét trên đầu chúng, lơ lửng trên mái vòm băng khổng lồ.

Dorian bấm một cái nút. “Nó sẽ không làm gì các cháu đâu. Cứ vào đi. Nhớ tìm căn phòng có ống thủy tinh đấy.” Hắn buông cái nút ra rồi quay sang kỹ thuật viên trong phòng điều khiển. “Có thể chiếu ảnh những cái ống lên màn hình trên bộ đồ của chúng được không? Tốt.” Hắn lại kích hoạt kết nối với bộ đồ của hai thằng bé. “Nó đấy. Đi vào và tìm những cái ống đi.”

Dorian ngồi ngả ra trên ghế và theo dõi hai thằng bé bước qua từng lớp cửa. Video trên bộ đồ của chúng bị nhiễu sóng khi các ô cửa đóng lại. Trên những màn hình khác trong phòng điều khiển, Dorian có thể thấy buồng ngoài và Quả Chuông. Lối vào mái vòm hoàn toàn im lìm. Và lặng lẽ đến rợn người.

Trên dãy màn hình, một đồng hồ điện tử đếm ngược từng giây: 03:23:57, 03:23:56, 03:23:55.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.