Kate gần như không tin nổi mắt mình nữa. Adi và Surya lao qua góc tường, và khi nhìn thấy Kate, chúng lao nhanh hơn về phía cô. Kate cúi xuống định ôm lấy chúng, nhưng hai thằng bé hầu như không dừng lại.
Chúng kéo tay cô, giục cô chạy theo chúng. “Đi thôi, cô Kate, mình phải đi nhanh lên. Họ đang đến đấy.”

Dorian tháo sợi đai màu da cam và rơi nốt một mét cuối cùng xuống lớp băng bên dưới. Đèn trên mũ bảo hộ của hắn cho thấy cái giỏ méo mó nhô một nửa ra khỏi đống băng như một cái bẫy cua dưới đáy biển. Bên cạnh nó, một cuộn dây cáp bằng thép khổng lồ nằm hỗn độn. Nó đã rơi lên bên trên và bên cạnh Kate, nhưng cái giỏ đã che chắn cho cô. Tiếc thật.
Dorian vươn thẳng người lên và tiến về phía ô cửa. Hắn dừng lại ngay bên dưới Quả Chuông treo cao tít bên trên, trên đỉnh mái vòm. Ánh đèn trên mũ của hắn quét qua nó vài lượt, và hắn mỉm cười. Nó vẫn nằm đó, im lìm, lặng lẽ. Cỗ máy xấu xa đã hạ gục anh trai hắn ngay tức thì và giết chết mẹ hắn bằng thứ dịch bệnh nó phát tán trên những người sống sót... giờ đã phải im hơi lặng tiếng.
Ô cửa hé mở, như thể nhận ra giây phút định mệnh của hắn đã điểm. Hắn bước qua đó.