Cánh cửa đôi dẫn vào phòng mở ra, và Kate cố nén sự kinh ngạc khi cô thấy một người cao lớn, tuổi trung niên, mặc bộ quân phục Đức Quốc xã, tiến vào. Ông ta dừng lại và đứng im như tượng, lưng thẳng đơ. Ông ta từ từ đưa mắt nhìn lướt qua Kate rồi đến hai thằng bé.
Một cách vô thức, Kate tiến tới trước, chắn giữa người đàn ông và hai thằng bé. Môi ông ta hơi cong lên một chút, như thể cử động bột phát của cô đã tiết lộ điều gì đó, cho ông ta biết một bí mật. Có lẽ bước đi đó đã phản lại cô, nhưng nụ cười của ông ta cũng đã giúp cô: cô nhận ra nụ cười lạnh lùng đó. Và cô biết người này là ai.
“Xin chào ngài Kane,” cô nói bằng tiếng Đức. “Chúng tôi tìm ngài đã lâu lắm rồi.”