Kate đứng ngó vào trong phòng.
Trong đó có hàng chục cái ống thủy tinh khổng lồ dựng đứng, giống như những cái ống mà Patrick Pierce - cha cô - đã miêu tả trong cuốn nhật ký. Và cũng như những cái ống ấy, mỗi cái ống này đều có chứa một con vượn, hoặc một con người, hoặc một sinh vật lai giữa hai giống đó. Kate đi sâu hơn vào căn phòng, ngây người ngắm những cái ống. Thật không thể tin được: một căn phòng đầy những vị tổ tiên đã bị quên lãng. Mọi mắt xích còn thiếu trong quá trình tiến hóa của loài người, tất cả đều được thu thập và lên danh sách gọn gàng trong căn phòng hình ôvan này, nằm sâu hơn ba cây số bên dưới lớp băng Nam Cực, như một đứa trẻ sưu tập bướm trong lọ thủy tinh. Một vài sinh vật trong ống thấp hơn Kate, cao không hơn một mét hai; phần lớn cao bằng cô, và một số cao hơn khá nhiều. Da họ đủ màu: một số đen bóng, một số nâu, số khác trắng nhợt. Các nhà khoa học có thể dành cả đời trong căn phòng này. Nhiều người đã dành cả đời đào xương trong nỗ lực tuyệt vọng để tìm kiếm các mảnh mẫu vật nhỏ nhoi của những con người còn nguyên vẹn đang trôi nổi ở kia, lơ lửng trong hơn chục cái ống thủy tinh.
Hai thằng bé theo cô vào phòng, và cánh cửa đôi đóng lại sau lưng chúng.
Kate nhìn quanh phòng. Ngoài mấy cái ống, ở đây không còn gì mấy, chỉ có một cái quầy cao ngang ngực với mặt kính. Kate bước về phía đó, nhưng cô dừng phắt lại khi cửa vào phòng lại mở ra.