Gene Atlantis

Lượt đọc: 932 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 118

❊ ❊ ❊

Căn cứ nghiên cứu Lăng Kính của Immari

Đông Nam Cực

Dorian nhìn Kate ngã xuống, rồi cô lại đứng dậy và đi qua ô cửa khổng lồ. Quả Chuông treo trên trần im lìm. Hắn liếc nhìn đồng hồ đếm ngược: 00:01:32.

Còn chưa đầy hai phút nữa. Hắn đã chắc rằng cú rơi sẽ giết chết Kate, nhưng một vụ nổ hạt nhân trong hầm mộ ư? Cũng được. Kết quả cũng thế cả thôi.

“Thả tôi ra, Dorian.”

Dorian quay lại liếc nhìn Martin Grey. Ông già tóc bạc đang vùng vẫy giữa hai nhân viên An ninh Immari đang túm chặt hai tay ông. Dorian đã quá mải mê với việc theo dõi cái chết của Kate, hay ít ra là hắn cũng mong như vậy, đến nỗi hắn quên bẵng con diều hâu già ấy vẫn còn trong phòng điều khiển.

Hắn nhìn Martin và mỉm cười. “Chính là ông. Toàn bộ tấn kịch với Tháp Đồng Hồ, rồi dẫn chúng đến cơ sở ở Trung Quốc, hy vọng chúng có thể cứu được hai đứa trẻ và ngăn tôi thực hiện Giao thức Toba.” Hắn ngẫm nghĩ hồi lâu. “Rồi ông giúp chúng trốn thoát. Chính là ông, phải không? Ông đã liên lạc với bọn Immaru để cứu chúng sau khi Quả Chuông phát nổ. Sao ông biết? Ông tìm được chúng bằng cách nào?”

“Anh hoang tưởng rồi, Dorian. Thả tôi ra và đừng tự làm bẽ mặt mình nữa.”

“Ông thông minh lắm, Martin ạ, nhưng ông không thể dùng lời lẽ để thoát khỏi vụ này được đâu. Ông vừa giúp Kate chạy trốn.”

“Tôi không chối việc đó. Tôi chưa bao giờ che giấu tình thương yêu của tôi dành cho con bé. Ưu tiên số một của tôi là bảo vệ con bé. Nếu cần, tôi sẽ sẵn sàng đốt trụi cả nơi này.”

Dorian mỉm cười. “Vậy là ông thừa nhận rồi nhé: đội khoan dò vừa tấn công chúng ta đã hành động theo lệnh của ông.”

Martin lắc đầu quầy quậy. “Không hề. Thử nghĩ mà xem, Dorian. Tôi còn không có cách để liên lạc với họ. Tôi chưa bao giờ gặp họ kia mà.”

“Thôi, không quan trọng nữa. Tôi đã hiểu ra rồi, Martin ạ.” Dorian quan sát ông già, chờ đợi phản ứng của ông. “Ông đã hiểu chưa? Tôi cá là rồi. Hai đứa trẻ sống sót qua Quả Chuông vì chúng được điều trị bằng tế bào gốc lấy từ đứa con của tôi với Kate. Cả hai chúng tôi đều được cứu bởi những cái ống: Kate khi còn là bào thai trong bụng mẹ, còn tôi thì là một đứa trẻ mắc Dịch bệnh Atlantis, hay gọi là bệnh cúm Tây Ban Nha cũng được. Có nghĩa là tôi cũng có thể đi qua ô cửa đó. Nhưng tôi sẽ đợi vài phút đã.” Hắn chỉ vào màn hình khổng lồ có hiển thị đồng hồ đếm ngược. Những giây cuối cùng trôi qua cho tới khi màn hình hiện lên dòng chữ số: 00:00:00. Chúng nhấp nháy đỏ chói.

Dorian đã nghĩ trên mặt đất sẽ có chút rung chuyển vì vụ nổ, nhưng không thấy gì. Công trình đó hẳn có lớp tường dày đến không tưởng, và lớp băng dày hơn ba cây số cũng giúp giảm bớt độ rung nữa.

Hắn mỉm cười. “Hai đầu đạn hạt nhân vừa mới phát nổ dưới đó. Kate đã không kịp tìm ra hai đứa trẻ, tôi đảm bảo với ông như vậy. Cô ta có chưa đầy hai phút để đến chỗ chúng, mà tôi nghĩ cô ta chẳng còn sức để chạy đua nữa. Ông đã thấy rồi đấy. Cô ta đã rất đau đớn, Martin ạ. Có thể cô ta đã chết cóng bên trong bộ đồ. Hoặc ít nhất là mất hết ngón tay ngón chân - ngay trước khi cô ta chết đi.”

Hắn chờ đợi, nhưng Martin không nói gì. Dorian gật đầu với nhân viên an ninh, tay này tiến đến bên tủ đồ và bắt đầu chuẩn bị sẵn một bộ đồ vũ trụ. “Tôi sẽ xuống đó và kiểm tra tình hình cô ta, ngay khi họ lắp xong một giàn treo để hạ tôi xuống. Tôi sẽ báo cho ông nếu tìm thấy gì còn sót lại. Tôi nghĩ là không đâu. Nhưng trước khi tôi đi, tôi muốn chia sẻ với ông điều này nữa. Tôi đã hiểu ra một bí ẩn khác.” Dorian đi đi lại lại trước mặt ông. “Ông có muốn nghe không?”

“Đây là vở diễn quái thai của anh mà, Dorian...”

“Đừng lăng mạ tôi. Tôi nắm giữ tính mạng của ông trong tay đấy.”

“Và tính mạng của chính anh nữa. Các thành viên hội đồng không được phép giết lẫn nhau...”

“Cứ để rồi xem. Cách đây mấy hôm, Mallory Craig đã cấm tôi giết ông, nhưng giờ thì ông ta đã đổi ý rồi - ông ta đã nộp Kate cho tôi. Lần này ông ta sẽ không ngăn cản việc xử tử ông nữa đâu. Nhưng, như tôi đã nói đấy: vụ nổ ở Trung Quốc. Hai đứa trẻ chỉ được chữa trị bằng liệu pháp Gen Atlantis. Phóng xạ của Quả Chuông không làm hại chúng, nhưng nó đã hoạt động khác hẳn khi Kate tiếp xúc với nó - Quả Chuông đã tự tắt đi. Đó chính là điều đã xảy ra ở Trung Quốc. Quả Chuông nghĩ cô ta là người Atlantis - đồng loại của nó - và nó tự tắt đi, khiến một luồng điện cực mạnh xuyên qua dây dẫn của ta, phá hủy lò phản ứng hạt nhân và các rơ le khác ở khắp khu vực đó. Ông có hiểu như thế nghĩa là gì không, Martin?”

Martin nhìn ra đằng xa. “Tôi dám chắc là anh sẽ cho tôi biết.”

“Đừng có xấc láo. Ông sẽ muốn nghe chuyện này đấy. Điều đó có nghĩa con chúng tôi là đứa con đầu tiên của hai người Atlantis - thành viên đầu tiên của một giống người mới, bước tiếp theo trong quá trình tiến hóa của loài người. Hệ gen của nó chứa đựng những manh mối giúp chúng ta hiểu được loài người đã thay đổi như thế nào năm mươi ngàn năm trước, và có thể tiếp tục tiến hóa như thế nào.”

Đã có thể, Dorian ạ. Chính anh...”

“Tôi không thể làm được.” Dorian quay đi khỏi Martin “Mặc dù hết sức căm ghét Kate vì những gì cha cô ta đã gây ra cho gia đình tôi, tôi vẫn không thể tự tay giết chết con mình. Nó đang ở một phòng thí nghiệm, trong một cái ống Atlantis ở San Francisco. Đó là điều tôi muốn cho ông biết, Martin ạ. Tất cả những trò chọc ngoáy của ông chẳng có tác dụng gì sất. Tôi đã thắng. Ngay lúc này đây, một đội ngũ khoa học đang lấy bào thai ra để nghiên cứu. Chúng tôi sẽ chế tạo được một loại vắc xin Atlantis, có lẽ chỉ trong vòng vài tuần hoặc vài tháng nữa thôi. Và chúng tôi sẽ dùng nó một cách chọn lọc...”

Một kỹ thuật viên ngắt lời hắn. “Chúng tôi đã sẵn sàng, thưa ngài.”

“Tôi phải đi đây, Martin.”

“Nếu là anh thì tôi sẽ không đi đâu.” Martin nhìn hắn chằm chằm.

“Tôi chắc là ông sẽ...”

“Tôi biết vì sao anh muốn xuống đó.”

“Ông biết...”

“Lá thư,” Martin nói, “mà anh đã ghim lên áo hai đứa trẻ. Tôi biết đó là cái gì. Một lá thư bằng tiếng Đức của một thằng bé đầy hy vọng, báo với ‘Ba’ mình rằng hai đứa trẻ đang đem theo bom và bảo ông ta thoát ra càng nhanh càng tốt. Anh mù quáng rồi, Dorian. Hãy xem xét thực tế đi. Và xem cả xác hai con khỉ trong phòng thí nghiệm số ba nữa. Quả Chuông dưới đó đã hoạt động khi chúng ta đến. Và cả cái ở tảng băng có tàu ngầm vài tuần trước nữa. Nó đã giết hết người trong đội nghiên cứu của ta. Chúng tôi đã tìm thấy xương người dưới đó. Cha anh chưa bao giờ nằm trong một cái ống. Ông ta chỉ là người, một con người rất đỗi tầm thườ...”

“Ông ấy là một vị thần. Và ông ấy còn sống. Tôi không hề trông thấy hài cốt của ông ấy,” Dorian mạnh mồm nói.

“Chưa thôi. Nhưng chúng ta sẽ...”

“Ông ấy đang ở dưới đó!” Dorian khăng khăng.

“Tôi nghi ngờ điều đó đấy, mà dù thế đi chăng nữa thì ông ta cũng đã một trăm hai mươi bảy tuổi rồi.”

“Nếu vậy thì tôi sẽ thấy di hài của ông ấy hoặc bất cứ thứ gì tôi có thể tìm được, nhưng tôi cũng sẽ biết chắc được ông ấy đã mất hay chưa. Và tôi sẽ thấy một bộ xương cốt khác nữa. Nữ, ngoài ba mươi. Khi đó, sứ mệnh của tôi sẽ hoàn thành. Tôi sẽ vĩnh viễn loại bỏ mối đe dọa Atlantis.” Dorian ra hiệu cho hai tên lính gác. “Đảm bảo ông ta không ra khỏi đây được. Canh gác cẩn mật vào. Và nếu họ không cần ông ta để nghiên cứu bào thai thì...” hắn quay lại nhìn thẳng vào mắt Martin. “Thì giết ông ta đi.”

Khuôn mặt khắc khổ của Martin không để lộ một chút cảm xúc nào.

Một kỹ thuật viên bước lại gần và kéo Dorian sang bên. Gã rụt rè lên tiếng. “Thưa ngài, về việc đi xuống dưới đó... chúng tôi nghĩ ngài nên đợi một chút.”

“Vì sao? Bộ đồ sẽ chắn được tia phóng xạ, các anh đã nói thế...”

“Vâng, đúng vậy, nhưng vụ nổ có thể gây ra nhiều hư hại khác. Có thể có lửa cháy. Công trình đó cũng có thể bị hư hại. Thậm chí nó có thể đã đổ sụp là đằng khác. Chúng tôi đang nhận được một số dữ liệu từ công trình ở Gibraltar - giám đốc Craig đã tìm ra một video lưu trữ gì đó. Công trình đó đã bị phá hủy bởi những vụ nổ khí mêtan giống với những quả bom hạt nhân chúng ta đem xuống đó, thật ra là mạnh hơn thế, nhưng giờ thì chúng tôi biết các công trình này không phải là không thể bị phá hủy...”

“Các anh có gợi ý gì?”

“Ngài nên đợi vài ngày...”

“Không đời nào. Tôi sẽ đợi nhiều nhất là vài giờ thôi.”

Kỹ thuật viên gật đầu.

“Còn nữa. Sau khi tôi đi vào hầm mộ, hãy hạ ba đầu đạn xuống đường hầm. Nếu bất kỳ ai khác ngoài tôi hoặc cha tôi thoát ra - dù là người, người Atlantis, hay là gì khác - thì cho nổ các đầu đạn này ngay. Đưa các đầu đạn khác tới các hố khoan kia và sẵn sàng cho chúng phát nổ cùng một lúc.”

“Những vụ nổ đó sẽ làm tan băng...”

“Những vụ nổ đó sẽ cứu cả nhân loại đấy. Làm đi.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.