Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Email của ba

❊ ❊ ❊

N

hững năm học A-level, tôi nói chuyện điện thoại với mẹ thì nhiều, nhưng lại chẳng bao giờ gọi cho ba. Tôi và ba có cách để liên lạc riêng với nhau, đó chính là email. Mỗi lần gởi email cho ba, tôi viết rất dài, kể nhiều thứ, không quên đính kèm vài ba tấm hình. Đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in sự háo hức khi nhận được hồi âm của ông với lời mở đầu thư: “Chó con yêu của ba”.

Dạo ba nghe tôi chọn Nghiên cứu Kinh doanh, ông lấy làm thích thú lắm. Lẽ dĩ nhiên, vì ông là một doanh nhân, và khi biết con gái duy nhất của mình cũng tập tành học hỏi thương buôn, ông không khỏi hãnh diện.

“Nó qua đó học Business Studies!” – Ông vẫn hay nói với các bạn làm ăn của ông như thế, và sau đó cười đắc chí khi người ta nhận xét “Thì đúng thôi, con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh”.

img313

Ngày đầu tiên trong lớp Kinh doanh, cô giáo nói thẳng thừng: “Kinh doanh học là môn các em sẽ phải phân tích rất nhiều. Đây là một môn học khó và trong lịch sử trường, chưa có một ai được A* cả. Vì thế, đừng thất vọng nếu các em chỉ được B. Đó đã là giỏi lắm rồi.” Thế nhưng, tôi không hề nhụt chí. Vì tối hôm đó, khi tôi viết email kể cho ba nghe, ông đã bảo ban tôi rằng: “Đừng quan trọng điểm số thế nào, cứ phải dũng cảm lên, đó mới chính là chiến sĩ của ba. Nếu có gì không hiểu thì ba sẽ giải thích cho.”

Lời động viên của ông làm tôi thật sự hứng thú với môn Kinh doanh. Nếu có môn học tôi tự hào nhất thời A-level của mình, thì chắc chắn chính là môn học này. Nhiều người xem đó chỉ là một môn học phân tích thương mại, nhưng đối với tôi, nó đã kéo tôi và ba xích lại gần nhau hơn, giúp tình cảm cha con tôi thêm gắn bó qua những email trao đổi hết khái niệm này đến lý thuyết nọ.

Thời gian ấy là lúc tôi gần gũi với ba tôi nhất trong khoảng đời của ông, và trong cả cuộc đời của tôi. Ba tôi là một người đàn ông bận rộn, ông ngủ ít và thức đêm nhiều. Đôi khi có những cuộc họp ông rít đến cả gói thuốc lá, và qua khung cửa kiếng văn phòng, tôi nhìn không biết tóc ông sợi nào còn đen, sợi nào đã bạc trắng như làn khói lờ mờ. Thế nhưng, ông chưa bao giờ quên gởi email cho tôi. Và vì thế, tôi rất quý từng dòng chữ ông viết cho tôi.

Điểm Kinh doanh học của tôi thời AS (tương đương lớp 11), chưa bao giờ vượt quá ngưỡng B+. Ấy thế, ba tôi chưa bao giờ thất vọng, ông vẫn động viên tôi học môn học này bằng cả trí não và trái tim của mình. Ba tôi có rất nhiều thương vụ làm ăn, và thành lập nhiều công ty lớn nhỏ khác nhau, nhưng chung quy đều làm về thực phẩm. Trong đó, ông tự hào nhất là nhà máy sữa bột và bánh kẹo HF. Thuở ấy, xưởng của ông toàn những dây chuyền sản xuất khổng lồ cùng bao nhiêu công nhân ra vào. Tôi có đi cả ngày trời cũng chưa hết… Và vì thế, tôi đoán, ông muốn trao truyền kinh nghiệm cho tôi, để ngày nào đó, tôi có thể cùng ông mang từng lon sữa mà ông nâng niu ra thị trường quốc tế. Một ước mơ, hoài bão tuyệt đẹp của hai cha con tôi trong những tháng ngày khi tôi chỉ mới vỏn vẹn 16 tuổi, và khi sức khỏe của ông vẫn còn cường tráng.

Tôi vẫn còn nhớ như in có đợt nghỉ tôi về thăm ba mẹ. Tháng đó, ba tôi bận cực kỳ. Ông thậm chí còn không có thời gian ngồi giảng bài môn Kinh doanh cho tôi như đã hứa trước khi tôi về. Tôi không dám trách ông, nhưng trong bụng thì buồn lắm. Bây giờ nghĩ lại, tôi ước gì mình đã có thể hiểu những thử thách mà ông đang trải qua lúc ấy… nhưng vào lúc đó, chỉ khi có người gọi điện từ nhà hàng của ba tôi về nhà báo tin rằng ông ngã bất tỉnh trên bàn làm việc, lúc đó tôi mới biết ông đã lao động cật lực thế nào.

img320

Ba tôi trong ngày khai trương nhà máy bánh kẹo.

Đứng nép sau cửa phòng bệnh viện, tôi thấy ba tôi đang được chuyền nước biển. Ông vừa tỉnh lại được một chút, nhìn mẹ tôi rồi nói trong hơi thở mệt nhọc: “Anh sang được nhà hàng rồi, từ nay, mỗi tháng mình sẽ dư ra được khoản tiền kha khá. Em để dành đó cho nó đi học đại học.”

img323

Ba tôi mệt nhọc nhắn nhủ mẹ tôi.

Tôi nghe loáng thoáng ngày đó đã có rất nhiều doanh nghiệp, ngân hàng đến muốn thuê lại nhà hàng. Và cả ngày ba tôi đã phải đấu trí để thương lượng được mức giá tốt nhất. Rồi sau khi đâu vào đó, hợp đồng đã chốt, người ta đã về thì cũng là lúc ba tôi ngã quỵ trên bàn. Nghe những lời nói của ba với mẹ, có điều gì đó vỡ vụn trong tim tôi, nước mắt giọt ngắn giọt dài ôm lấy gương mặt. Đó là lần đầu tiên tôi biết sợ cho sức khỏe của ba mẹ. Tôi nhận ra sở dĩ con đường tôi đi thật vững chãi, ấy là nhờ công sức ba mẹ tôi cả. Tôi có đi xa đến đâu, thì cánh tay của họ sẽ vươn dài đến đấy. Nhưng đứng trước cửa phòng bệnh tối hôm ấy, mặt đất dưới chân tôi bỗng nhiên lung lay quá đỗi, các bông hoa hồng dần dần khép lại. Tôi cảm giác như nếu nhìn xuống, sẽ thấy mình đứng trên một bờ vực sâu hun hút, bên dưới là biển cả gào thét với từng cơn sóng giận dữ đập vào ghềnh đá.

“Anh nhà chỉ sống được sáu tháng đến một năm nữa thôi.” – Bác sĩ nói với mẹ tôi – “Anh có khối u trong gan nhưng không được phát hiện sớm, nó đã vỡ chiều nay rồi.”

Và từ ngày đó, ba tôi mất nửa lá gan. Nhưng ông vẫn rất lạc quan, ngày ngày đi làm, đêm về ông bắt đầu tụng kinh niệm Phật và ngồi thiền. Ông cũng không quên viết email động viên tôi học môn Kinh doanh, giống như chưa có chuyện gì từng xảy ra. Thế nhưng cũng từ ngày đó, mỗi khi tôi nhận được email của ba với câu mở thư: “Chó con yêu của ba”, thay vì háo hức như ngày xưa, tôi lại nuốt nỗi đau vào lòng vì biết một ngày nào đó tôi sẽ không còn nhận được bức email nào với lời mở như vậy nữa, mãi mãi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.