Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Người quản lý ký túc xá

❊ ❊ ❊

Cambridge, cuối con đường nhỏ tên Montague có một ngôi nhà lớn số 75. Nhà đó, thực chất là một ký túc xá của trường tôi gồm 20 phòng cho 20 học sinh từ 15 đến 16 tuổi. Ngày đầu tiên được xe trường chở tới, tôi làm quen với ông Simon, người chịu trách nhiệm quản lý bọn trẻ trong nhà Montague.

Ông Simon tuổi trung niên, dáng người to lớn, mỗi bước chân ông đi nghe vừa nặng vừa chắc. Ông có bộ ngực rộng, cổ và cằm gần như không phân biệt vì ông nuôi một bộ râu quai nón lấm chấm vài cọng bạc đã được cắt tỉa gọn gàng. Dù ông cười cười nói nói rất vui vẻ khi đón đám trẻ mới nhập học vào nhà, nhưng tôi luôn cảm thấy ở ông vẻ kỹ càng, khó tính.

Thật vậy, ông dõng dạc giới thiệu với cả thảy: “Ta là Simon, và từ bây giờ, các con sẽ ở trong nhà này của ta, sống theo luật trong ngôi nhà này. Các ngày trong tuần, vào 7 giờ sáng ta sẽ đánh thức tất cả dậy. Đúng 8 giờ các con phải ra khỏi nhà để đến trường. Trước 5 giờ chiều, ta sẽ không mở cửa cho bất cứ ai vào, nhưng không đứa nào được về trễ hơn 10 giờ tối. Đúng 11 giờ, ta sẽ đi kiểm tra từng phòng đấy!”.

img273

Nhà số 75 cuối đường Montague.

Tất nhiên những gì Simon nói đều là thật, và ông rất quả quyết với nhiệm vụ của mình. Mỗi sáng, ông đi báo thức từng phòng với câu nói “Chào buổi sáng!” và chỉ khi nào ông nghe bên trong đáp lại: “Chào buổi sáng, ông Simon!” thì ông mới đi gõ tiếp phòng kế bên. Tương tự như thế, mỗi tối khoảng 11 giờ, tôi lại nghe tiếng bước chân chắc nịch của ông đi đến gõ cửa: “Chúc ngủ ngon, Nina!”, và chỉ khi nào tôi đáp lại: “Chúc ngủ ngon, ông Simon!” thì ông mới rời khỏi cửa phòng tôi.

Dù biết đó chỉ là một cách để ông chắc rằng chúng tôi không ngủ nướng và không trốn ra ngoài chơi ban đêm, nhưng hành động lặp đi lặp lại ấy đã tạo cho tôi một thói quen, một phép lịch sự về việc phải chào buổi sáng mọi người và tất nhiên trước khi đi ngủ, phải biết nói chúc ngủ ngon. Thói quen ấy, tôi vẫn giữ đến bây giờ, kể cả là với bà tiếp tân ở sở làm mỗi sáng, hay với bác tài lái chuyến xe buýt đêm.

Tôi nhớ ngày đầu tiên mở cửa cho chúng tôi đến trường, ông Simon nhìn từng đứa đi ra ngoài rồi nói: “Yêu con, tạm biệt.” (Nguyên văn: Love you, bye!). Điều này làm tôi lấy làm lạ và buồn cười, vì thế đến lượt mình đi học, tôi chỉ đáp lại với ông là: “Bye ông Simon!” rồi tất tả chạy theo chúng bạn.

Trước giờ tôi vẫn là một đứa trẻ hiền lành, nhưng trong một năm sống ở nhà Montague, tôi nhớ có một lần mình đã cãi nhau với ông. Thời gian đó, tôi chơi thân với cô bạn Jess học chung lớp Văn học Anh. Cô bạn ở ký túc xá Varsity chỉ cách nhà Montague một con phố, nhưng chúng tôi phải đi dưới đường hầm. Tôi nhớ mình vẫn hay qua chỗ Jess học bài chung. Tối nọ, sau khi học bài xong, thay vì về nhà, tôi lại ngồi tám chuyện cùng Jess mà quên đi giờ giấc, mãi cho đến khi ông quản lý nhà Varsity gõ cửa nói: “Nina, ta biết con đang ở trong đó, ông Simon đã gọi cho ta bảo con phải về ngay”.

Tôi giật mình nhìn đồng hồ thấy đã gần 10 giờ, nên vội vàng chạy về. Đến nhà, đã 10 giờ 15, tôi nhón gót đi vào, mong Simon ở trên lầu, nhưng không, ông đang ngồi rất nghiêm nghị chờ tôi ngay phòng khách.

“Con có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” – Giọng nói của ông rất dữ, không giống như thường ngày nữa.

img276

Tôi và cô bạn Jess bên ký túc xá của bạn ấy.

“Con xin lỗi.” – Tôi lắp bắp – “Con chỉ ở ngay Varsity thôi mà. Vả lại con chỉ về trễ có 15 phút…”

“15 phút cũng không được!” – Ông Simon gắt – “Từ đầu ta đã nói 10 giờ là phải có mặt tại nhà. Từ nay cho đến một tháng sau, con không được phép đi chơi nữa. 6 giờ chiều ăn tối tại trường xong, con phải có mặt ở nhà. À thêm nữa, ta cũng đã hủy bỏ giấy phép cho con đi London vào cuối tuần sau rồi.”

Tôi há hốc nhìn ông. Sao ông nỡ làm như thế, tôi có thể không đi chơi nữa nhưng chuyến đi London đó tôi đã mua vé đi cùng Mila, Sophia và Jennifer. Nghĩ tới không đi được vì bị phạt, sợ quê với các bạn, tôi giãy nãy: “Ông không được làm như vậy!”.

“Mọi thứ đã quyết rồi!” – Ông nói điềm tĩnh – “Chúng ta kết thúc chuyện này tại đây nhé.”

Tối đó, tôi vừa buồn vừa tức. Chẳng hiểu sao tôi không cảm thấy mình có lỗi, mà chỉ cảm thấy ông Simon thật quá đáng, quá khắt khe. Ngay cả ba mẹ tôi ở Việt Nam cũng không bao giờ bắt phạt tôi đến một tháng trời như vậy. Đến khi ông Simon gõ cửa phòng tôi và nói: “Chúc ngủ ngon, Nina!” tôi cũng không thèm đáp, nhưng khi ông lặp lại lần hai với giọng đanh thép dữ dằn, tôi mới miễn cưỡng trả lời: “Chúc ngủ ngon, ông Simon!”.

Thế nhưng, sáng hôm sau đến trường, tôi cảm thấy hối hận. Vừa đến trường, tôi đã nghe cả căng-tin xôn xao về tin tức mới cập nhật. Gặp lại Jess, cô bạn ôm chầm lấy tôi và nói: “Nhờ ơn Chúa! May mà bạn không sao!”.

Tôi thắc mắc hỏi: “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Bạn chưa đọc báo sao?” – Jess nói – “Tối hôm qua lúc 11 giờ, ở ngay đường hầm từ Varsity đến Montague, xảy ra một vụ hiếp dâm nhưng nạn nhân tháo chạy được, cảnh sát đang truy lùng tên tội phạm đó.”

Ngay lập tức, mặt tôi tái đi, tim tôi như muốn ngừng đập. Tối hôm qua, chỉ cần trễ thêm một chút nữa, có khi tôi đã trở thành nạn nhân mà sáng nay mọi người đang bàn tán rồi. Cả người tôi nổi da gà, cảm giác như có luồng điện chạy dọc sống lưng. Lúc đó, tôi mới biết sợ… và cảm kích ông Simon khó tính.

Chiều đó về nhà, tôi thấy ông để sẵn tờ nhật báo trên bàn khách, với vụ án đêm qua được đăng trên trang nhất. Có một sự xấu hổ dâng lên trong lòng khi tôi thấy ông Simon bước vào. Vừa thấy tôi, chưa kịp để tôi nói gì ông đã lên tiếng: “Ta xin lỗi vì tối qua đã nghiêm khắc với con, nhưng con thấy đấy…”

img279

Một góc phố vắng người ở Cambridge.

“Không! Con xin lỗi!” – Tôi thốt lên – “Con đã sai, xin lỗi vì con đã không biết tôn trọng giờ giới nghiêm ở nhà, đã thế lại còn giãy nãy…”

“Thôi con không sao là tốt rồi.” – Ông nói với cặp mắt nhìn xa xăm, rồi nhanh chóng quay lại vẻ nghiêm nghị – “Nhưng nhớ nhé, con vẫn đang trong thời hạn bị phạt, không được đi chơi đâu quá 6 giờ tối đâu đấy.”

Tôi gật đầu, trong tôi đã thay đổi cái nhìn về ông. Tôi cảm thấy may mắn và thầm cảm ơn Trời Phật đã cho tôi sống trong căn nhà này khi ra khỏi vòng tay ba mẹ.

Ông Simon chắc đã xấp xỉ 60 tuổi. Ở tuổi của ông, người ta đã tính đến chuyện nghỉ hưu, nhưng ông thì không như vậy. Có lần tôi thắc mắc hỏi, thì ông trả lời: “Ta đã nghỉ hưu rồi đấy chứ”.

Thấy tôi ngạc nhiên, không hiểu, ông cười lớn rồi cho tôi xem vài hình xăm đã phai màu trên cánh tay to khỏe: “Con có biết nhà tù Littlehey ở phía Tây Cambridge không? Ta đã từng làm cai ngục ở đó suốt 20 năm trời. Bây giờ cai quản lũ nhóc tì học sinh này chính là niềm vui nghỉ hưu của ta đấy!”

Từ lúc đó, tôi đã hiểu ra vì sao ông Simon luôn nghiêm khắc với chúng tôi như vậy. Ông đã sống qua những ngày tháng cùng những tên tội đồ trong nhà tù Littlehey, vì thế, ông biết trong 15 phút về trễ đó, bao nhiêu chuyện xấu rình rập có thể xảy đến với một cô học sinh nhỏ chưa rành đường đi nước bước ở xứ sở này.

Và tôi nhớ sau sự cố ấy, mỗi sáng đi học, khi ông vẫy chào tạm biệt với câu: “Love you, bye!” tôi cũng đáp lại như một thói quen: “Love you, bye!” và cảm thấy an toàn, hạnh phúc hệt như ở nhà.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.