Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bộ ba Na - Hà - Trâm Anh

❊ ❊ ❊

T

ừ trước đến giờ, dù có chuyện gì xảy ra trong cuộc đời của tôi đi chăng nữa, tôi cũng luôn tự nhủ mình là một đứa trẻ rất may mắn. Vì không phải ai cũng có được cơ hội lớn lên ở Anh quốc, và không phải ai đi du học cũng đi cùng hai cô bạn thân chí cốt.

Tôi chơi thân với Hà và Trâm Anh trong trường Quốc tế Úc Sài Gòn (AIS). Chúng tôi bắt đầu trở nên thân thiết khi đứa nào cũng nuôi mộng đi du học Anh. Đúng là ý tưởng lớn gặp nhau, chúng tôi đã nghĩ như thế đó.

Bắt đầu từ những ngày sau giờ học, ba đứa cuốc bộ từ trường, băng qua Hồ Con Rùa mua bánh tráng trộn, vừa đi vừa ăn đến Hội đồng Anh để tìm hiểu thông tin du học. Qua đó, chúng tôi biết được những agency tư vấn du học, và những buổi thuyết trình bởi các đại diện đến từ các trường trung học nước ngoài.

img287

Hình lúc nhỏ tôi vẽ Trâm Anh – Tôi – Hà khi còn học ở AIS.

Những tháng ngày ấy, bộ ba Na – Hà – Trâm Anh luôn luôn xuất hiện cùng nhau ở mọi hội thảo du học châu Âu. Đối với chúng tôi, đó là một dự án bí mật, và tuyệt đối không để cho ai biết. Cả ba đã tất bật như những chú ong thợ, mỗi giờ giải lao trong trường, chúng tôi đều tụm lại để khoanh vòng những thành phố trong tầm ngắm, và những ngôi trường có khả năng cho học bổng. Sau đó, là những cú điện thoại đến các trung tâm tư vấn du học để kết nối với ngôi trường trong mơ ấy.

Tôi vẫn còn nhớ, rất ít nhân viên tư vấn để ý đến ba chúng tôi vì nghĩ rằng mấy đứa nhỏ 13, 14 tuổi thì biết cái gì. Bởi lẽ chúng tôi không dám nói với ba mẹ. Và cả ba đứa hứa với nhau rằng chỉ khi nào dành được học bổng mới thông báo cho sáu vị phụ huynh hay biết. Có những cuối tuần, Hà và Trâm Anh đều qua nhà tôi, ba đứa lập kế hoạch tài chính trong phòng, và nghĩ làm cách nào để thuyết phục ba mẹ cho mình đi du học nếu có học bổng. Thời gian đó, ba tôi, ba Trâm Anh và ba của Hà vẫn thường nói với nhau rằng: “Sao mà tụi nó có nhiều chuyện để nói thế không biết? Gặp nhau một tuần năm ngày từ sáng đến chiều ở trường, vậy mà thứ bảy, chủ nhật vẫn chạy qua nhà nhau nói tiếp. Đúng là con gái!”.

Thế nhưng, không có gì là không thể xảy ra. Ông trời đã không phụ lòng ba đứa nhỏ ngày ấy. Năm chúng tôi học lớp 9, sau những kỳ thi cam go và những vòng phỏng vấn dài lê thê, cả ba đều nhận được học bổng vào ngôi trường sixth-form CATS tại Anh. Ngày ấy, nhận được email xác nhận số tiền học bổng và thư mời nhận học, cả ba chúng tôi đã ôm nhau cười ra nước mắt tại thư viện trường. Đến cả ba mẹ chúng tôi, khi nghe thấy điều ấy cũng đã ngạc nhiên tột độ, họ không tin vào đôi mắt mình đang nhìn thấy ba đứa con gái bé nhỏ quả quyết rằng chúng sẽ đi Anh du học vào năm sau.

Những tưởng sẽ không có gì chia cắt được ba đứa trẻ chúng tôi. Chưa kịp ăn mừng, chúng tôi nhận được tin rằng, cả ba đứa sẽ được đưa vào ba cơ sở dạy học khác nhau của trường CATS. Trong hệ thống giáo dục quốc tế, hai năm cuối cấp ba, tương đương với lớp 11 và 12 ở Việt Nam, các học sinh có rất nhiều lựa chọn chương trình học để phù hợp với bản thân. Dù thế, những chương trình này đều có giá trị tương đương để giúp các em vào đại học. Tại Anh, có ba chương trình tiêu biểu; A-level là chương trình dự bị đại học truyền thống tại Anh, Foundation dành cho những bạn thật sự muốn theo một ngành nghề nào đó nhất định và International Baccalaureate hay còn gọi tắt là IB dành cho những học sinh muốn thử sức mình với các môn đại cương mở rộng. Và vì thế, dù chơi thân với nhau, nhưng ba chúng tôi lại có ba cá tính khác nhau hoàn toàn, dẫn đến việc đăng ký cùng một trường nhưng hoàn toàn khác chương trình học.

Tôi đăng ký vào khóa học A-level, học tại cơ sở chính của trường tại Cambridge, Hà đăng ký vào khóa học Arts Foundation, học tại một cơ sở khác tên CSVPA (Cambridge School of Visual and Performing Arts) cũng tại Cambridge, nhưng Trâm Anh, người ta đưa bạn về đến Canterbury, một thành phố cổ khác tại xứ Kent, nằm hướng Đông Nam nước Anh, cách Cambridge hai tiếng đi tàu.

Ở xa nhau, thời gian đầu chúng tôi nhớ nhau lắm. Tôi nhớ lần đầu tiên cùng Hà bắt tàu từ Cambridge đi thăm Trâm Anh ở Canterbury, tôi không khỏi lo lắng vì chưa rành đường đi nước bước. Lúc đó, hai đứa tôi chưa biết đến sự tiện dụng của Google Maps, và vẫn còn dùng loại điện thoại nhiều nút bấm của Motorola. Đến sân ga London King’s Cross, tôi và Hà bối rối nhìn dòng người vội vã lướt nhanh như những vệt màu loang trên mặt giấy ướt. Ai nấy đều phăm phăm bước đi giữa thủ đô hoa lệ. Hít một hơi thật sâu, tôi dừng một thanh niên lại và lắp bắp hỏi: “Anh có thể chỉ cho em đường đến ga tàu Saint Pancras được không?”.

Cậu thanh niên gấp gáp trả lời: “Hai em đi ra lối exit bên trái đây, sẽ thấy hiệu Boots, rồi rẽ phải, qua đường. Sân ga Saint Pancras nằm ngay đối diện, rất to nên các em sẽ không lỡ được đâu”. Nói rồi, không để chúng tôi có dịp hỏi thêm, anh chàng kéo va-li băng băng chạy đi đón chuyến tàu của mình trước khi tôi kịp nói với theo lời cám ơn.

Nghe anh chàng nói thì có vẻ đơn giản. Vậy mà mãi chúng tôi mới mò đến được sân ga Saint Pancras. Khi ấy, Hà bỗng thốt lên đầy thất vọng: “Ôi chuyến tàu của chúng ta!”.

Nhìn theo hướng bạn chỉ, tôi thấy chuyến tàu đi Canterbury mà lẽ ra chúng tôi phải bắt, đã khép cửa lại. Chạy thật nhanh đến nhìn qua tấm kiếng cửa sổ thấy người soát vé, chúng tôi cố gắng gõ cốc cốc với hy vọng rằng ông ấy có quyền mở cửa cho hai hành khách trễ tàu. Thế nhưng người đàn ông bên trong nhún vai một cách bình lặng. Rồi chuyến tàu cứ thế lăn bánh, gương mặt người soát vé và những hành khách khác lướt nhanh qua mắt chúng tôi, xa dần, xa dần trên đường ray xe lửa.

Tôi và Hà bị bỏ lại trên platform (khoảng sân nhỏ hẹp để hành khách chờ lên xe lửa), lo lắng nhìn nhau rồi lại nhìn cái vé của mình, tự hỏi không biết phải làm gì với nó. Lúc đó, tôi chẳng sợ phải chạy đi mua lại vé, mà chỉ sợ khi Trâm Anh đến đón chúng tôi ở sân ga Canterbury thì lại không thấy hai cô bạn của mình đâu cả. Hai đứa chúng tôi nhanh chóng chạy đi tìm nhân viên đường sắt tại sân ga để hỏi, và nhận được câu trả lời là chúng tôi chỉ cần chờ một tiếng nữa sẽ có tàu.

img291

Sân ga Saint Pancras chụp vào đúng ngày đi thăm Trâm Anh.

img293

Hai đứa tôi đã lỡ chuyến tàu đi Canterbury.

Một tiếng đồng hồ nữa ư? Lúc đó đã 12 giờ trưa. Xung quanh sân ga Saint Pancras, lúc ấy vừa được sửa xong, nên chẳng có hàng quán gì cả. Tôi và Hà thật sự rất đói bụng vì giờ ăn trưa đã đến. Thế nhưng hai đứa không dám chạy đi mua đồ ăn, vì sợ lại trễ tàu thêm một lần nữa. Chứng kiến chỉ trễ có một giây mà chuyến tàu trước đã đành đoạn bỏ lại hai hành khách nhí chúng tôi, nên Hà và tôi đành ngồi chờ với hai cái bụng đói meo, lâu lâu lại kêu lên ột ột.

Tôi loay hoay bật điện thoại, muốn gọi để báo tin cho cô bạn mình. Tiếng chuông tít vài hồi thì giọng tổng đài vang lên: “Sorry, you don’t have enough credit to make this call”. (Xin lỗi, bạn không đủ tiền để thực hiện cuộc gọi)

Tôi tẽn tò nhìn bạn mình: “Hà gọi cho Trâm Anh báo tin cho nó biết với. Điện thoại Na vừa hết tiền mất rồi”.

Mặt Hà mếu xệch đi, nó gãi đầu thú nhận: “Điện thoại Hà đêm qua quên sạc, nên giờ nó tắt ngúm rồi”.

Hai đứa tôi nhìn nhau, vừa buồn cười lại vừa hồi hộp nghĩ về Trâm Anh. Chắc nó đến nơi không thấy chúng tôi, sẽ lo lắng lắm đây. Trên chuyến tàu đi Canterbury, tôi và Hà ngồi im phăng phắc, chỉ mong đến nơi càng sớm càng tốt.

Chúng tôi nhón gót tìm Trâm Anh, mà chẳng thấy nó đâu. Hai đứa lạ nước lạ cái vừa đến một thành phố mới thật sự rất lo lắng. Rồi qua từng lớp người nườm nượp rời khỏi sân ga, tôi thấy bóng hình Trâm Anh nhỏ thó đang đứng trước quầy Information (Quầy thông tin trợ giúp các hành khách). Nó mặc một chiếc áo khoác màu xanh, tóc cắt kiểu bum-bê y như tôi và Hà. Gương mặt nó lộ rõ vẻ căng thẳng, cặp mắt nó chớp chớp, vẫn còn hoe hoe đỏ. Tôi đoán chắc nó đã rất lo lắng khi vừa chẳng gọi được, lại chẳng hiểu vì sao không tìm được chúng tôi ở chuyến tàu trước.

“Trâm Anh!” – Tôi lên tiếng gọi. Nó giật mình quay đầu lại, thấy chúng tôi lơ ngơ giữa sảnh sân ga, nó quên mất mình đã lo lắng như thế nào. Tôi và Hà thả hai cái ba lô của mình trên sàn nhà, ba đứa chạy lại ôm chầm lấy nhau mừng mừng tủi tủi rồi tíu tít không ngừng trước quầy Information. Ông nhân viên ngồi trực với bộ râu quai nón và cái bụng tròn vo thấy ba đứa trẻ con chúng tôi vui vẻ như thế, liền nhoẻn miệng cười rồi nói: “Well, I guess you have found your friends then!”. (Ta đoán cháu đã tìm được bạn của cháu rồi đấy!)

img297

Ba chúng tôi lúc 15 – 16 tuổi.

Đến những tháng năm sau này, khi vào đại học, mỗi đứa một thành phố, Trâm Anh học ở Bristol, Hà học ở London còn tôi học Birmingham, mỗi khi đi thăm nhau, chúng tôi đều đi đủ cả ba đứa hệt như ngày đó. Khoảnh khắc gặp lại nhau ở sân xe khách Bristol, sân ga London Euston hay trạm megabus Birmingham, chúng tôi vẫn ôm chầm lấy nhau đầy cảm xúc như vậy. Dù đã trở thành ba thiếu nữ tuổi mười chín, đôi mươi, cảm giác mừng mừng tủi tủi khi gặp lại nhau cũng chẳng khác gì lúc chúng tôi chỉ mới là ba cô nhóc cắt tóc bum-bê ngày nào, khi vừa rời khỏi Việt Nam đến Anh quốc du học.

Và vì thế đối với tôi, Hà và Trâm Anh mãi mãi là một góc ký ức tuổi thơ êm đềm, giúp nhau trấn an những nỗi sợ, những chênh vênh và lau khô những giọt nước mắt cô đơn nơi xứ người.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.