Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Làm sao có thể bỏ nhau được?

❊ ❊ ❊

Đ

êm biết ba mình đã mất, tôi không tài nào tin được vào điều đó. Bấm nút tắt điện thoại, tôi nằm một mình trên sàn nhà, co hai chân lên ngực như tư thế của một thai nhi. Tôi nghĩ nếu có điều gì đáng sợ nhất trên thế giới này, đó không phải là cái chết, mà là sự hối hận. Một sự hối hận đã hình thành trong lòng, nó sẽ gặm nhấm từ từ tâm hồn tôi. Dù không ai trách tôi, nhưng tự trong chính lương tâm của mình, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân được. Nỗi đau sẽ chẳng bao giờ được chữa lành dù bao nhiêu thời gian đã qua đi, có chăng nó chỉ sẽ thu lại tại một góc trong trái tim, như một con quái vật gác cửa lầm lì, nhạy cảm và dữ tợn.

Tôi vẫn không thể tin được ba mình đã mãi mãi là một phần của quá khứ.

Tiếng khóc sụt sùi, thút thít của tôi vang vọng cả căn phòng. Tôi không dám khóc lớn vì sợ không thể kiểm soát được cảm xúc của mình. Lúc đó, tôi vô thức nhắn cho Trâm Anh và Hà một tin nhắn: “Ba Na vừa mất, Na phải làm gì đây?” rồi ngất đi giữa những ảo ảnh nhòe lệ. Đồng hồ trên tường điểm đúng 3 giờ sáng.

Khi tỉnh dậy, đầu tôi nặng nề như mình cũng vừa chết theo ba tôi một lần. Lần mò đến máy tính, tôi thấy cuộc gọi đến từ hai cô bạn của mình. Ấn nút nhận cuộc gọi, tôi thấy hai màn hình hiện ra, một bên là Trâm Anh ở Bristol và một bên là Hà ở London.

Không cần vòng vo với những lời chia buồn sáo rỗng, Trâm Anh hỏi tôi: “Na mua vé về Việt Nam chưa?”.

“Rồi, Na mua rồi.” – Tôi nói, nhận ra miệng mình khô khốc.

“Khi nào bay?” – Hà hỏi tôi, sốt sắng.

“12 giờ trưa nay, từ Birmingham bay thẳng.” – Tôi trả lời vô hồn.

“Na đã xếp va-li chưa?” – Một trong hai người hỏi. “Chưa. Na không biết phải làm gì cả.” – Tôi bắt đầu ôm mặt, lại khóc thút thít.

Tôi nghe thấy tiếng Trâm Anh hít một hơi, rồi bạn nói: “Không còn nhiều thời gian nữa, Na nghe lời Trâm Anh, ra tủ lạnh lấy một ít sữa, bỏ vào chén với ngũ cốc, ăn cho tỉnh người…”

Không nói thêm lời nào, tôi quẹt nước mắt, đứng dậy, làm theo lời bạn như một cái máy. Thấy tôi ăn xong, Hà nói: “Na ráng thêm chút nữa. Đem cái va-li nhỏ ra, xếp vài bộ đồ mỏng mỏng…”. Tôi làm theo.

“Nhớ bỏ vào giỏ xách tay passport, vé máy bay, ví tiền, sạc điện thoại…” – Trâm Anh nhắc. Tôi lại tiếp tục im lặng làm theo, nước mắt chỉ chực trào.

“Xong hết chưa?” – Hà hỏi tôi. Thấy tôi gật đầu, bạn vỗ vỗ bàn tay lên trán, ý như xem coi còn nhớ giùm tôi cái gì nữa không, rồi nói: “Bây giờ Na gởi email cho văn phòng của trường đi, thông báo Na sẽ nghỉ vài tuần vì trường hợp khẩn cấp…”

Tôi lật đật làm theo lời bạn nói.

“Nhớ CC cho các giáo sư nữa nha.” – Trâm Anh thêm vào.

9 giờ sáng. Tôi thấy Trâm Anh bấm số điện thoại cho ai đó. Rồi tôi nghe văng vẳng: “Hello, can I have a cab to 10 Bishopgate, Birmingham in 5 minutes please?” (Xin chào, vui lòng cho tôi một chiếc taxi đến số 10 đường Bishopgate, thành phố Birmingham trong vòng 5 phút nữa). Ngưng một lúc bạn nói tiếp: “Yes, to pick up a person. Her name is Nina, she is with a small suitcase to go to the airport. Thank you.”

(Vâng, đến để đón một người. Tên cô ấy là Nina, và cô ấy có một cái va-li nhỏ để đi sân bay. Cám ơn.)

Sau đó bạn cúp máy rồi nói với tôi: “Trâm Anh đặt taxi cho Na rồi đó. Bây giờ Na thay đồ đi rồi ra ngoài là vừa”.

Trước khi tôi đóng máy tính để đi, Hà còn nhắc: “Nhớ tắt hết đèn điện trong nhà. Ra tới sân bay nhớ nhắn cho Hà với Trâm Anh nha”.

Đúng như hai bạn nói, khi tôi vừa khóa cửa thì đã thấy một chiếc taxi trờ tới. Cửa kính từ từ hạ xuống, bác tài ngồi bên trong ló đầu ra hỏi: “Excuse me, this cab is for a person named Nina. Are you Nina?” (Xin lỗi, chiếc xe này được đặt cho Nina, cô có phải Nina không?) Lật đật gật đầu, tôi chui vào xe ngồi trước. Bác tài xuống xe chất hành lý lên cho tôi rồi sau đó chở tôi thẳng đến sân bay. Ông còn cẩn thận hỏi giờ bay của tôi để canh giờ đi cho kịp.

Sân bay quốc tế Birmingham nhỏ hơn nhiều so với sân bay Heathrow ở London, thế nhưng độ tất bật thì cũng ngang ngửa. Bước xuống taxi, tôi liền hòa mình vào dòng người xếp hàng check-in. Lúc đó tôi chỉ biết hành động theo bản năng của mình chứ không suy nghĩ gì được nữa. Vì thế đến tận khi đã yên vị trên máy bay rồi, tôi mới sực nhớ đến việc nhắn tin cho hai cô bạn của mình trước khi tắt máy điện thoại. Lúc đó, tôi mới nhận ra mình đã may mắn như thế nào khi có Trâm Anh và Hà trong cuộc đời của mình. Tôi nhanh chóng bật điện thoại ra lại, nhắn thêm một tin nhắn cám ơn cho hai cô bạn. Sau đó tôi mới tắt máy và cảm thấy an lòng hơn. Tôi đã học được rằng, hãy biết thể hiện những suy nghĩ và tình cảm yêu thương của mình đối với người khác khi chúng ta vẫn còn cơ hội để làm điều đó.

img435

Tôi chỉ kịp nhìn mặt ba lần cuối trước khi đóng nắp linh cữu.

Ngày đám tang ba của tôi, ba mẹ của Trâm Anh và ba mẹ của Hà đều đến chia buồn cùng gia đình tôi. Họ ôm tôi vào lòng như thể tôi là con gái của họ. Sau khi thắp cho ba tôi nén hương, họ hỏi tôi có biết Trâm Anh và Hà đều đã mua vé về Việt Nam hay không. Tuần sau hai bạn sẽ về đến Sài Gòn. Tôi ngạc nhiên khôn tả, lắc đầu, vì hai bạn chẳng nói gì với tôi cả. Hôm ấy, tôi nhớ mình đã cảm động chảy nước mắt liên hồi, thấy con tim thật ấm áp bởi tình cảm của những người bạn mà mình đã bỏ quên bấy lâu nay. Kỳ thi cuối năm thứ nhất đại học đang đến gần, và sinh viên nào cũng đang căng thẳng học thi. Nhưng hai bạn đã chọn ở gần bên tôi, an ủi tôi trong khoảng thời gian đau buồn này. Tôi thật sự trân trọng những tình cảm quý giá ấy.

img438

Hà và Trâm Anh về Việt Nam trong khoảng thời gian khó khăn của tôi.

Hình chụp vào đúng thời điểm đó.

Lần ấy về Sài Gòn, hai bạn đã qua nhà tôi ngủ lại một đêm. Tôi đã hỏi vì sao hai bạn lại quyết định về Việt Nam. Cả hai trả lời vì tụi nó biết rằng nếu chuyện này xảy ra với Hà hay Trâm Anh thì chắc chắn tôi cũng sẽ làm như vậy. Khi đó, Hà cũng nói với chúng tôi bạn đã suy nghĩ thấu đáo và không chuyển đại học qua New York nữa, vì dù có ít nói chuyện với nhau đichăng nữa, nhưng ở Anh quốc, bạn sẽ có tôi và Trâm Anh làm điểm tựa về tinh thần mãi mãi. Không có gì có thể thay đổi được điều đó. Nằm trên giường của tôi, cả ba chúng tôi nhớ lại khi còn nhỏ cũng đã nằm ở đây, mơ nghĩ về giấc mộng du học, và hứa rằng sẽ không bao giờ bỏ rơi nhau. Đêm đó, chúng tôi không ngủ mà ôn lại những kỷ niệm thắm thiết đã trôi qua, rồi lại ôm nhau khóc đến sáng.

img440

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.