Không Lạc Lối Ở Birmingham

Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Menu dài những mấy trang, nhưng chẳng chọn được món nào

❊ ❊ ❊

N

gôi trường tôi theo học là một trường nội trú, nơi các học sinh được chu cấp một ngày ba bữa ăn đầy đủ, và có ký túc xá khang trang. Thế nhưng, chỉ sau hai tháng thì cứ cuối tuần tôi lại đi ra các siêu thị châu Á để mua mì gói vì các món ăn như smoked bacon (thịt heo ba chỉ xông khói), mì Ý đút lò phô mai hay fish n’ chips (món ăn truyền thống của Anh quốc bao gồm cá tẩm bột và khoai tây chiên),... tôi đều chỉ có thể nuốt xuống chứ không biết ngon dở gì cả.

Tôi nhớ khi phát hiện ra ở Cambridge, một thành phố nhỏ, cổ kính ở Anh quốc, có tới bốn cửa hàng bán đồ châu Á, tôi mừng chảy cả nước mắt. Nhưng ký túc xá trường tôi có nội quy là học sinh dưới 18 tuổi không được sử dụng bếp lò, chỉ được dùng ấm đun nước tự động và microwave. Vì vậy tôi đành tay xách nách mang, đi bộ gần hai cây số chỉ để đem về gần mười gói mì Omachi và miến Phú Hương dự trữ trong tủ quần áo. Ấy thế, nhưng trong lòng hạnh phúc không gì bằng. Khi lấy tô miến vị “Thịt heo nấu măng” từ microwave ra, tôi hít lấy hít để hương vị quen thuộc Á châu, một tay cầm muỗng húp xì xụp, một tay cầm nĩa cuốn từng lọn miến trong suốt ngấu nghiến.

“Bếp mình có mùi lạ quá!”

Tôi ngước mặt lên và thấy hai cô bạn chung tầng đang đứng nhìn tôi thắc mắc.

“Ahh” – Tôi chùi miệng với tờ khăn giấy gấp đôi – “Đây là mùi instant noodle (mì ăn liền) của Việt Nam đó.”

Hai cô gái cười tươi như hoa. Một cô bạn nói: “Mình tên Mila”. Và cô thứ hai cũng nhanh nhảu nói: “Mình tên Sophia”.

“Mình là Thảo Nguyên. Nhưng mà các bạn có thể gọi mình là Nina. Nó dễ gọi hơn” – Tôi cũng giới thiệu.

“Tuần sau tụi mình tính đi ăn nhà hàng. Bạn có muốn đi cùng không?” – Mila rủ.

Tôi tròn xoe hai mắt nhìn, rồi gật đầu cái rụp: “Okie! Cám ơn vì đã mời mình nhé”.

“Ồ! Không có gì đâu.”

Kể ra, lúc đó tôi rất vui, vì cuối cùng cũng có bạn mới. Hai cô bạn vừa đi ra khỏi gian bếp, tôi khấp khởi rút điện thoại ra khỏi túi quần để nhá máy cho mẹ. Thời đó, tôi chưa có tiền riêng nên đăng ký gói cước rẻ nhất. Bởi vậy, tôi chỉ dám nhá máy cho mẹ rồi đợi mẹ gọi lại. Và chỉ khoảng một tẹo sau, điện thoại tôi sáng lên với cái tên “Mẹ Yêu Dấu” trên màn hình.

“A lô! Con có khỏe không con? Trường mới sao? Con quen giờ giấc chưa? Ăn ngủ được không con?” – Mẹ tôi vừa nghe tiếng đã hỏi một tràng.

“Con khỏe mẹ. À, con gọi để kể với mẹ là con có bạn mới rồi ấy. Hai bạn cùng tầng ký túc xá với con rủ con tuần sau đi ăn.” – Tôi mau mắn kể với mẹ, dợm bước ra vườn để nói chuyện. Tôi nghe tiếng mẹ nói vọng đầu dây bên kia: “Anh ơi, con nó kể nó có bạn rồi nè”.

Tôi nghe giọng ngái ngủ của ba: “Kêu nó chụp hình gởi về cho mình coi”.

“Ở Việt Nam mấy giờ rồi mẹ?”

“1 giờ sáng rồi con” – Mẹ tôi vừa nói vừa ngáp dài ngáp ngắn.

“Thôi ba mẹ ngủ đi nghen. Xin lỗi mẹ con đánh thức ba mẹ giữa đêm.”

“Không có sao hết. Ba mẹ vui lắm. Có gì cứ kể với ba mẹ nha. Vậy thôi hen, mẹ cúp máy đây.”

Và rồi mẹ tôi cúp máy. Tôi vẫn nhớ như in cảm giác hụt hẫng ngay tức khắc khi tiếng tút dài bên kia đầu dây vọng lại. Lúc đó, chiếc điện thoại như cánh cổng duy nhất kết nối tôi và ba mẹ, và mỗi lần cánh cổng ấy đóng lại, tim tôi lại chùng xuống như ai đó vừa mắc một cái mỏ neo kéo trì trệ từng nhịp đập. Tôi nhét điện thoại vô túi quần, trở lại phòng bếp. Tô miến Phú Hương giờ này đã nguội, từng sợi miến mềm èo, phình to ra vì hút nước. Vậy mà nghĩ đến công mình xách hì hục gần cả tiếng đồng hồ về tới nhà, tôi lại ngồi xuống ăn tiếp một cách ngon lành. Của một đồng mà công đến một lượng!

img215

Nina và những người bạn mới.

Cuối thứ 6 tuần sau đó, tôi hồi hộp đi ăn với hai người bạn mới. Chúng tôi đến một nhà hàng Pháp nhỏ gần trường tên Côte Brasseri. Khi còn ở Việt Nam, mỗi lần đi ăn đồ Tây, tôi rất thích. Thế nhưng tôi nhớ bữa ăn hôm ấy, khi cầm tờ menu dài những mấy trang, tôi cứ lật đi lật lại vì chẳng chọn được món nào. Lúc ấy, chỉ nhớ mỗi khoanh cá thu chiên sốt cà thơm phức và rau muống xào tỏi mà thôi…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.