Enna nằm thao thức cả đêm, nhìn chằm chằm lên xà ngang căn nhà của ủy viên hội đồng và nghĩ về Leifer. Nếu muốn thành công, cô phải tránh đi vào vết xe đổ của anh trai. Cô xem xét kĩ lưỡng những sai lầm mà anh mắc phải - kể với những người khác, sử dụng ngọn lửa chống lại em gái trong một lúc giận dữ mất lý trí, sau đó sử dụng quá nhiều cùng một lúc trên chiến trường.
“Được rồi,” cô thì thầm nhỏ đến nỗi chính cô cũng khó nghe tiếng mình. “Em sẽ không bao giờ kể chuyện này với ai, em sẽ không bao giờ đốt một người đang sống, và em sẽ giữ ngọn lửa thật nhỏ, một ít mỗi lần. Em hứa đấy, Leifer, em hứa”.
Enna hi vọng với sự thận trọng như vậy cô sẽ không có kết cục cháy thành than trong một trận chiến, nhưng nó cũng đồng nghĩa cô không thể chiến đấu như Leifer đã làm. Nhớ đến cái lều của quân Tira trong cơn bão tuyết, Enna quyết định rằng những cuộc tấn công lén lút cũng hữu ích như thực hiện các đám cháy lớn. Cô sẽ là một con chuột có thể phá đổ một cây sồi, nhai từng cái rễ cây một.
Người phụ nữ bên cạnh cô khịt mũi chọc tức. Enna mỉm cười, tưởng tượng đó là Hesel.
Cô trải qua cả ngày bất an, chờ đợi trời tối. Isi bận rộn với Geric, Razo và Finn bận rộn với đội quân trăm người của họ, và công việc vặt làm cô chán ngán, trong khi có việc rất quan trọng đang chờ đợi. Để thời gian qua mau, cô đấu tranh với chính bản thân mình về việc phải làm gì với miếng da. Thật không an toàn khi giấu nó dưới giường. Cô không thể chôn nó - vì mặt đất bị đóng băng, ngoài ra, Leifer đã tìm thấy nó dưới một cây thông. Cách đây rất lâu, người nào đó giống như Enna đã chôn nó đi để giấu nó, cũng đồng nghĩa ai đó như Leifer có thể tìm thấy nó lần nữa. Enna không muốn mắc cùng một sai lầm đó.
Vì thế, Enna ẩn mình ở một góc trong nhà thợ thuộc da, tháo đường viền, và may tấm da dê vào bên trong cái váy của cô. Cô đã đọc nó nhiều lần đến nỗi toàn bộ nội dung in vào đầu cô, nhưng cô không biết mình có cần đến nó nữa không. Cô không dám phá hủy hay làm mất nó, không, cho đến khi cuộc chiến tranh kết thúc và phần việc của cô trong tiên đoán hoàn tất.
Mặt trời lặn, cô cưỡi ngựa đến thị trấn bị chiếm gần nhất - Eylbold.
Bầu trời xám xịt bao trùm lên khung cảnh đêm. Một cơn mưa tuyết vào sáng hôm đó đã phủ một lớp băng lên không khí. Mùa đông trở nên nhẹ nhàng, yên tĩnh đến lạ kì.
“Tao sẽ không đi lâu đâu,” Enna nói, cột Merry vào một gốc cây. Cô ước gì mình có sự liên kết với con ngựa cái giống như Isi có với con ngựa của cô ấy. Nếu cô có thể yêu cầu Merry giữ im lặng, có lẽ cô có thể tiến đến gần hơn. Đó sẽ là một lợi thế thực sự khi có một con vật bên cạnh mình và rút được toàn bộ nhiệt cho nhiệm vụ của cô. Enna luyến tiếc cọ tay vào cái mũi mềm mại của con ngựa và để nó lại trong đêm tối.
Trinh sát cuối cùng báo cáo rằng lều trại của quân Tira rải ra từ rìa rừng phía đông bắc đến thị trấn chiếm được của Bayern, Eylbold. Khu rừng mang lại vỏ bọc tốt, một khoảng đệm thích hợp giữa đường chạy trốn của cô và thị trấn, vì thế cô nương theo bóng trăng, luồn từ cây này sang cây kia. Thỉnh thoảng những mảng tuyết kêu loạt xoạt mềm mại dưới chân cô. Cô biết ơn đêm không quá lạnh để đóng băng nó, nghe được tiếng kêu lạo xạo của tuyết giống như tiếng cắn nuốt của những con thú nhỏ, tiếng ồn của những con vật vụng về.
Cô nhận thức được tất cả sự sống xung quanh mình. Cô có thể cảm thấy nhiệt của những cái cây, những con vật ngái ngủ trên những cành cây hoặc ở trong những cái hố dưới mặt đất. Thậm chí cả những cây cỏ đã đông cứng cũng có sự sống, những cái rễ nhỏ của chúng vẫn tỏa ra nhiệt. Cảm giác của Enna về nhiệt mạnh mẽ hơn lần đầu rất nhiều, và cô biết cô có thể lôi kéo chúng bất cứ lúc nào. Lúc đầu, những ý nghĩ kiềm chế không làm bùng lên ngọn lửa rất thú vị.
Enna có thể cảm thấy nhiệt tăng dần lên trước khi cô nhìn thấy lều trại. Những cái cây và thực vật tỏa nhiệt quá ít để so sánh, chúng có cuộc đời đều đặn, tĩnh lặng, một sự phát triển chậm chạp. Nhưng động vật, đặc biệt là con người, tỏa nhiệt từ các bộ phận, xoáy và cuộn đi khắp cơ thể như thể chúng có cuộc đời để đốt cháy. Và nhiệt sống là một nguồn năng lượng mạnh mẽ, ổn định.
Cô tựa vào một thân cây thông và tập trung hút hết nhiệt đang trôi nổi xung quanh, chuẩn bị sẵn sàng để đẩy nó vào bên trong cơ thể mình. Và cô do dự. Cô nhắm mắt lại, tập trung, và thử lại lần nữa. Nhưng hơi thở dồn dập của cô dường như quá lớn, cô không thể tập trung đẩy nhiệt lên da mình. Enna cúi thấp đầu, nhận ra sự thích thú đã biến mất, dạ dày cô rên rỉ và vặn xoắn một cách không thoải mái. Cô đã kiềm chế nó quá lâu. Đêm trước trong cơn bão tuyết và tại trận đấu tiên tri, cô đã hành động theo bản năng để cứu lấy tính mạng của chính mình hoặc của Finn. Bây giờ thực sự lựa chọn kéo nhiệt vào bên trong, cô cảm thấy không thể làm được, giống như nhìn qua một vách đá và nghiêng người về phía trước.
Sau đó có một tiếng ồn giống như tiếng cành cây gãy.
Enna bám chặt cái cây để giữ yên lặng. Có thể những tên lính đang di chuyển đến chỗ cô, hay có thể là một nhánh cây gãy trong gió lạnh. Cô lắng nghe, vẫn bám chặt, thở vào cổ của chiếc áo choàng để che giấu hơi thở lạnh giá của mình. Không có tiếng động nào khác.
Tim Enna nhảy trong lồng ngực nhắc cô tại sao lại cưỡi ngựa đi quá xa như vậy và những việc cô vẫn phải làm. Từ gần đó cô có thể nghe thấy âm thanh rùng mình, thông thốc của gió đập lên một căn lều. Cô quan sát nó trong một lúc để xem có thể phát hiện bất cứ người dân nào không - không có ai đi vào hoặc rời đi, không có đèn lồng nào thắp sắng từ bên trong. Đó dường như là một mục tiêu an toàn. Lần này cô nín thở và nhắm mắt lại. Nhiệt quá gần, quá sẵn sàng. Cô xua tan đi nỗi sợ hãi của mình.
Enna hít vào và trò chuyện với nhiệt đang chạm vào da cô với một suy nghĩ, một cảm giác, một lời mời gọi bước vào. Mắt cô mở to, giọng cô gần như bật ra trong một tiếng thét câm nín do cơn bỏng rát không thể chịu đựng nổi. Tập trung vào khoảng không trước mặt nơi có cái lều, cô cảm thấy một sự giải thoát và nghe thấy một ngọn lửa bùng lên trên vải vóc. Đàn ông bắt đầu la hét.
Sau đó, một tiếng vun vút lướt qua mà cô nghĩ có thể là một mũi tên. Enna nhào xuống đất, bò nhanh, sau đó đứng lên trong đau đớn để chạy tiếp.
“Không sao, ổn cả rồi,” cô thì thầm như hát với con ngựa cái khi leo lên lưng ngựa và giục nó phi nước đại. Lúc cô rời khỏi rừng Eylbold, không có ai đuổi theo cô.
Chuyến cưỡi ngựa trở lại Ostekin kéo dài cho đến tận bình minh. Đó là một chuyến đi dài và kỳ lạ, không có gì để lo sợ hoặc mong muốn, nhiệt đã ở lại sau lưng. Mọi thứ dường như đóng băng. Móng của con ngựa cái nện lên mặt băng, hơi thở của nó tạo ra một màn sương bạc, không khí xung quanh Enna dường như đông cứng trong màn đêm như thể cô chỉ có thể làm vỡ nó với một cái nêm gỗ. Cô cũng cảm thấy đóng băng. Ngọn lửa mà cô đã tập hợp còn sót lại xua đi cảm giác tê cứng trong giây lát, nhắc cô nhớ đến nhiệt cô đã từng cảm nhận. Mặc dù vậy, kỳ lạ nhất là cảm giác trống rỗng bên trong ngực cô, và thỉnh thoảng cô cảm thấy không có gì mạnh hơn ngoài một cơn đau nhức trống rỗng, sâu hơn mà cô có thể chạm vào. Nhưng vẫn còn đeo bám cô là kí ức thu hết nhiệt vào người và giải phóng nó thành ngọn lửa. Thật đáng kinh ngạc. Không thể chịu nổi. Thích thú.
Cô tới gần bức tường của thị trấn Ostekin trong bình minh đầy mây xám xịt. Một trong những lính gác đang trông coi cửa phía đông là Razo.
“Enna - cô gái, cô cưỡi ngựa đi đâu vậy?”
“Do thám,” cô đáp.
Hai lính gác nheo mắt nhìn nhau. Razo ngẩng lên, mặt giãn ra và hỏi.
“Talone giao cho cô trách nhiệm do thám?”
“Có thể nói là vậy.” Cô vẫn cảm thấy sự rung động của mũi tên giống như một vết lạnh lẽo trên cổ. Chuyến trở về dài, lạnh cóng làm cô cảm thấy mình đã mất một phần của chính mình ở đâu đó trong các khu rừng, đâu đó trên những cánh đồng tối đen. Cô cúi xuống để vuốt ve cổ con ngựa và cảm thấy như thể chỉ có nó là thật trong cái thế giới lạnh giá, mờ mịt này.
“Thôi nào, quý cô chăn gà, cô biết mình phải trả lời câu hỏi của một lính gác khi bước vào trại chứ?”
“Talone nói rằng...” Enna giả vờ trông có vẻ bối rối, như thể cô tiết lộ quá nhiều. “Ồ, tôi không được nói ra.”
Một quản ngựa dẫn Merry đến chuồng ngựa. Enna vòng tay ôm lấy người và đi bộ vào thị trấn, tránh nhìn trở lại Razo. Nói dối vẫn tốt hơn là phá vỡ lời hứa giữ bí mật của cô. Nhưng chỉ ngay sau đó, cô cảm thấy tê liệt, choáng váng và cô đơn, sự khôn ngoan giống như sự an ủi lạnh lẽo vậy.
Enna ngủ cả ngày, lăn qua lăn lại, mơ thấy mình bị kiệt sức nhưng không thể nào ngủ được. Cô thức dậy khi ánh mặt trời buổi sáng đã phủ một lớp ánh vàng lấp lánh lên mùa đông, như thể hứa hẹn những gì xảy ra ngày tiếp theo thậm chí còn tốt đẹp hơn hôm nay. Isi đang ngồi bên cái giường nhỏ của cô, tay cầm một cái cốc. Nhìn thấy Isi, Enna cảm thấy giống như được cứu vớt vậy, cô cảm thấy cổ họng nghẹn lại như thể đang cố ngăn những giọt nước mắt rơi xuống.
“Chào buổi sáng,” Isi nói với một nụ cười. Cô giơ cái cốc ra. “Trà bạc hà. Nó còn ấm một giờ trước, nhưng có lẽ bây giờ cậu vẫn sẽ thích nó.”
Enna uống một hơi, nhìn vào mắt Isi, tự khỏi Isi có nghi ngờ điều gì và nếu cô ấy hỏi, Enna có thể kể những gì. Cô sẽ phải nói dối? Cô có thể kể với Isi và làm cho cô ấy hiểu được không? Đống tro tàn của cái lều nhỏ dường như rất mờ mạt đối với Enna lúc này, trong khi đó sức nặng của trận đấu tiên đoán đè lên ngực cô giống như một hòn đá.
“Cảm ơn.” Enna đáp.
“Cậu ốm à?”
Enna gật đầu. Cô cảm thấy ốm yếu và mệt mỏi, lạnh từ trong ra ngoài. Một dòng thác kí ức quét xuyên qua ngực cô - thu nhiệt, giải phóng ra ngọn lửa. Cô rùng mình.
Isi cau mày. “Cơn gió - nó thấy cậu có chút khác thường. Mình nghĩ có lẽ cậu bị ốm rồi. Cậu phải nghỉ ngơi. Bọn mình sẽ cưỡi ngựa trở về thủ đô trong ba ngày nữa”.
“Mình không thể đi,” Enna đáp với sự chắc chắn, trước khi cô kịp nghĩ về nó.
Isi áp một tay lên trán của Enna. “Cậu ốm rất nặng phải không?”
“Không”, Enna quay đầu để nhìn ra cửa sổ. Cô không thể rời khỏi Ostekin và cuộc chiến phía trước, không cho đến khi cô làm xong phần việc của mình. Đêm qua chưa đủ để giành chiến thắng trong một cuộc chiến. “Mình không thể rời khỏi nơi này quá sớm - quá sớm sau cái chết của Leifer.”
“Cậu cần phải ở lại bởi vì cậu vẫn còn đau buồn?”
Enna chớp mắt chỉ một lần duy nhất trước khi cô đáp “Đúng vậy.”
Nói dối Isi cảm giác giống như bắt đầu điều gì đó không thể đảo ngược, cũng quan trọng như đọc tấm da hoặc đốt lên ngọn lửa đầu tiên. Để làm dịu bớt cảm giác tội lỗi của mình, Enna gần như không rời khỏi Isi trong ba ngày, tích cực bảo vệ cô khỏi những bộ trưởng hoặc tên lính huênh hoang, ngay cả khi cô biết là không cần thiết.
Cảm giác thật lạ lùng khi không kể cho Isi mọi chuyện. Dường như đối với Enna, bí mật treo lơ lửng giữa họ, luôn đẩy họ ra xa nhau thêm một chút. Thỉnh thoảng Enna quá tỉnh táo không nói ra, cô không tin Isi không biết. Cô cảm thấy điều đó một cách rõ rệt vào buổi sáng cô đứng bên cạnh Alvado và giúp Isi lên ngựa, chào tạm biệt, rồi nhìn Isi và Geric cưỡi ngựa về phía bắc. Sau đó cô quay lại, ngược về phía nam. Đêm đó cô cưỡi ngựa tới Eybold lần nữa, đốt cháy một căn lều khác, và chạy trốn vào buổi sáng.
Một buổi chiều của tuần sau đó, Enna kiếm cớ để được ở trong căn phòng chính nhà ủy viên hội đồng khi Talone tập hợp những lính trinh sát của mình lại để báo cáo. Cô quét sàn nhà, tra dầu cho những cánh cửa chớp, vá áo chẽn. Cuộc họp chỉ cách vài ngày sau lần tấn công thứ hai của cô. Cô khom người trên lò sưởi một lúc, bỏ thêm than, mắt nhìn vào ngọn lửa, mất kiên nhẫn vì không có lời nào bán tán về chiến công của cô. Không có gì thay đổi cả. Đội quân Tira vẫn đóng quân trên đất Bayern, chờ đợi qua mùa đông.
Talone giải tán đám đàn ông và Enna quay ngoắt lại.
“Có gì ở Eylbold không ạ?” Cô hỏi.
Talone dường như ngạc nhiên trước câu hỏi của cô, mặc dù mặt ông hiếm khi thể hiện cảm xúc. Một vài lính trinh sát đang chuẩn bị rời đi đã dừng lại để nhìn Enna. Razo là một trong số họ.
“Tại sao cô lại hỏi thế, cô hầu gái?” Talone hỏi.
Enna nhún vai. “Bọn họ ở quá gần. Tôi chỉ không nghe thấy ông đề cập đến họ, và dường như phải có thông tin gì đó.”
“Không có gì từ Eylbold,” Talone đáp. “Cảm ơn sự quan tâm của cô.”
Enna rời khỏi tòa nhà với hai má đỏ bừng. Không có tin tức gì. Có phải cô chẳng đốt cháy được bất cứ thứ gì? Đêm nay cô sẽ phải quay trở lại, và cô phải tìm ra một cách để vào bên trong.
Lần này cô đến Eylbold từ phía đông và những vùng đất thoáng, vì nghĩ rằng những cánh rừng bây giờ có thể đã được bảo vệ cẩn mật hơn. Cô để con ngựa cái lại trong một bụi rậm gai và băng qua mặt đất đóng băng. Mặt trăng bị bao phủ trong những đám mây, và ánh sáng duy nhất trên thế giới đến từ những đốm lửa trại trên cánh đồng bằng phẳng phía trước. Cô nhận ra mình đang khao khát được thổi bùng lên một ngọn lửa trong đêm tối. Sự mong đợi gần như cuốn trôi nỗi sợ hãi.
Cô đến gần rìa trại và nhìn thấy bóng của những tên lính canh đang cầm giáo trên tay. Ở sau lưng chúng, những căn lều màu trắng dường như bừng sáng giống như những cánh cửa sổ trong ánh lửa. Cô dừng lại, nằm sát trên mặt đất, và bò đến gần hơn. Hơi thở thoát ra khỏi cổ họng trong những quãng ngắn và hổn hển. Hai bàn tay ngứa ran vì lạnh và sau đó trở nên tê cóng chống lên mặt đất băng giá.
Khá dễ dàng để kéo nhiệt đang trôi dạt từ lều trại ra khỏi không khí trong mùa đông lạnh giá, giống như tước sợi từ cây lanh đã bị đập dập. Cô cũng kéo nhiệt từ rễ cây của những sinh vật đang sống, ngủ say trong mùa đông, và cảm thấy cơ thể cuộn tròn của một vài động vật ngủ đông dưới mặt đất. Cô sẽ không kéo nhiệt trực tiếp từ bất cứ sinh vật nào, chỉ tập hợp nhiệt tỏa ra một cách tự nhiên và thoảng qua trong không khí.
Sau đó, cách tên lính gác gần nhất khoảng một trăm bước, Enna dừng lại. Cô quan sát cẩn thận dọc theo chu vi của những căn lều. Lính gác ở cách nhau hai mươi bước chân. Không có cách nào để đột nhập vào trại mà không bị phát hiện. Cô cảm thấy thật ngu ngốc vì không có một kế hoạch thay thế, nản lòng, cô định trườn đi. Tay chân Enna bắt đầu run rẩy và cô ngã quỵ xuống, mặt cô cạ trên mặt đất. Cô cố gắng đẩy người lên lần nữa và lại gục ngã yếu ớt. Hơi thở ấm áp của chính cô phả lên mặt, cô cảm thấy vô vọng, cảm giác cố gắng chạy trốn trong một giấc mơ không muốn diễn ra chút nào.
Có chuyện gì với mày vậy? Cô giận dữ nghĩ. Chỉ cần đi khỏi đây, đi thôi.
Nhưng cô ngừng lại và nhìn trở lại chỗ lều trại. Quân Tira, ấm áp trong căn lều của chúng, thoải mái ở trên đất Bayern, an toàn khỏi cuộc tấn công suốt mùa đông dài. Sức mạnh của cô, trận đấu tiên tri, tất cả đều sẽ vô dụng nếu cô không hành động. Đến đây theo cách này và không phóng hỏa. Ý nghĩ này tấn công cô, rõ rệt như bị tấn công bằng rìu, làm cô co rúm người lại. Cô lảng tránh những suy nghĩ dường như không thể. Càng núp, càng do dự ở đó lâu bao nhiêu, các cơn đau càng kéo tới và sục sôi bấy nhiêu, choán hết cả cơ thể cô.
“Được rồi,” cô thì thầm.
Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy bên trong mình cong lại như thể ngả người vào thứ gì đó, và cô cẩn thận nắm lấy khao khát phóng lửa đang vặn vẹo giống như một con rắn trên tay.
Mắt Enna hướng về một chồng những cái thùng. Cô kéo nhiệt vào, mịn màng và trơn láng giống như bơ, cảm nhận nó thay đổi bên trong cô, và phóng nó bay vào mục tiêu của cô. Đó là một vụ nổ thành công khi mục tiêu bị thổi bay trong không khí. Một cơn ớn lạnh làm cô run rẩy khi nhiệt thoát đi và những tiếng la hét lan trong bóng đêm. Cô trườn người đi, tiếp tục nằm sát mặt đất. Ngay khi cô xuống được con dốc đầu tiên, cô đứng dậy và bỏ chạy. Ngay lập tức cô nghe thấy tiếng bước chân đằng sau rồi một giọng nói, rõ ràng và ra lệnh.
“Dừng lại hoặc là tôi sẽ phóng cây giáo này vào người cô.”
Enna dừng lại, da cô co rúm lại trước viễn cảnh ngọn giáo đâm vào người. Cô đã trục xuất tất cả nhiệt vào những cái thùng. Cô không có vũ khí. Hắn ta tiến đến gần hơn.
“Cô sẽ phải tự mình đầu hàng,” hắn nói.
Cô không quá tê liệt, nhưng cô cũng không tập hợp đủ nhiệt để tấn công. Nếu hắn ta đến gần hơn... không , không, cô tranh cãi với chính mình, mày không thể đốt một con người.
“Tôi nói, đầu hàng,” hắn nói.
Nhưng nếu tôi không phản kháng, tôi sẽ chết. Trong khoảnh khắc đó mong muốn điên rồ được sống sót lấp đầy tâm trí Enna, và cô nhận thấy mong muốn đó có cùng cảm giác với nhiệt được tạo ra khi nó được đẩy khỏi người cô để tạo thành ngọn lửa. Chỉ cần phóng lửa. Chỉ cần gây ra tiếng động nhỏ thôi. Dường như không có lựa chọn nào khác. Nếu chỉ một mình cô không đơn độc.
Gần hơn. Lúc này cô có thể cảm thấy hắn ta. Trong hơi thở hổn hển, Enna giật lấy nhiệt trên người tên lính, những gì thoát ra từ da và xoay tròn quanh đầu hắn ta. Đột nhiên cô biết mình có thể có thêm được nhiều nhiệt hơn nữa, nếu cô mong muốn. Cô tiếp tục kéo và cảm thấy như thể cô giật mạnh một đầu dây thừng và ai đó ở cuối đầu dây bên kia cũng đang giật ngược trở lại, nhưng cô kéo mạnh hơn và cảm thấy thứ đang tới, không phải là nhiệt tự do, trôi nổi trong không khí mà là những gì đã từng sống trên da và bên trong cơ thể hắn ta. Cô thấy hắn ta thở khò khè. Cô kéo nhiệt vào trong người mình và phóng nó trở lại người hắn ta trong một hình thức mới và hoàn hảo hơn.
Hắn thét lên. Khói tràn vào cổ họng cô. Ho khan, Enna quay người lại và bỏ chạy. Cô không nhìn lại, lo sợ nếu nhìn thấy hắn ta, hình ảnh đó sẽ đập vào mắt và cô sẽ không bao giờ quên được. Thay vào đó, những gì cô không nhìn thấy sẽ ở lại với cô, ngọn lửa màu cam dày đặc trên áo choàng, liếm lên mặt hắn ta, bùng lên trong mắt hắn. Enna lắc đầu và cố gắng tập trung vào hiện tại - bóng tối phía trước cô, lớp cỏ đông cứng bị nghiền nát dưới đôi bốt của cô, cảm giác rằng chỉ ngay đằng sau cô có thứ gì đó rất khủng khiếp và nếu quay lại một chút, cô sẽ nhìn thấy.
Cuối cùng Enna cũng tới được chỗ Merry và cưỡi nó phóng về phía tây bắc, ghì sát cái cổ ấm áp của con ngựa cái. Cô bị tê cóng bởi vụ phóng hỏa, bởi việc bò trên đất lạnh và từ nỗi sợ hãi, cô muốn từng hơi ấm thực sự mà cô có thể cảm nhận được khi ấn những ngón tay vào lông của con ngựa.
Khi con ngựa cái phi nước đại, Enna cảm thấy bên trong người cô run rẩy. Cô hít vào và thở ra thật nhanh, cố gắng để thông phổi, nhưng mùi khói vẫn bám giống như dầu mỡ lên da cô. Cô nheo mắt trong gió lạnh và càng bám chặt vào con ngựa cái. Enna đã thề không bao giờ đốt một con người, nhưng cô đã thất bại. Tâm trí cô hướng về Leifer và cố gắng tránh suy nghĩ về những việc cô vừa làm. Cảm giác về điều gì đó khủng khiếp chỉ ngay sau lưng bám chặt lấy cô trong suốt chuyến đi dài quay trở lại.
Cô về đến Ostekin sau bình minh, xuống ngựa ở phía tây của thị trấn, và đi bộ chậm chạp với con ngựa cái để lấy lại sự ổn định.
“Đi cùng tao nào, cái bánh nhỏ,” cô nói, vuốt ve bờm con ngựa. “Đi cùng tao nào.”
Con ngựa ngái ngủ hí lên, Enna dừng lại để giữ cổ nó và thở vào trong bờm của nó. Thật tốt biết bao khi có một người đồng hành. Và con ngựa quả là một sinh vật dũng cảm, kiên nhẫn để đi ra ngoài trong thế giới đêm tối lạnh giá, mạo hiểm trước tiếng vun vút vô hình của những mũi tên và ngọn giáo.
Mình cũng rất dũng cảm, Enna nghĩ, cảm giác giống như một cô gái nhỏ cần sự an ủi.
Enna vẫy người quản ngựa đi và tự mình dắt con ngựa, tháo bỏ yên, treo lên đinh móc rồi chải lông cho nó một cách cẩn thận. Cảm thấy như đây là công việc duy nhất làm cô cảm thấy thoải mái. Đốt cháy những căn lều trong phạm vi Eylbold không thể đuổi quân Tira ra khỏi đất Bayern được, và cô đã phá vỡ lời hứa, thực sự đốt cháy một người. Nhiệm vụ của cô đã thất bại.
Khi dẫn con ngựa cái trở lại chuồng của mình, cô nhìn thấy Razo cuộn người một góc trên đống rơm sạch.
“Razo,” cô xoa mặt mình trong sự kiệt sức.
Cậu đằng hắng trong ngái ngủ, sau đó bật dậy và nhìn thấy cô. “Enna”
“Razo, con ngựa cái này đã ngủ thiếp đi khi tôi đứng đây. Nó có thể lấy lại chuồng ngựa của mình không?”
Razo vội vã đứng dậy và ra khỏi chuồng ngựa. Mái tóc thẳng đứng làm cho cậu cao hơn với một vài cọng rơm, và chúng nghiêng ngả một cách nguy hiểm khi cậu di chuyển.
“Enna, cô không phải là một trinh sát.”
“Đúng vậy, không chính thức.” Cô đưa con ngựa vào chuồng và vuốt lông con ngựa lần nữa, để không chạm ánh mắt của Razo.
“Tôi biết điều đó. Ý tôi là, tôi nghĩ cô có thể, nhưng Talone đã phân công cho tôi là một trinh sát, tôi đã hỏi ông ấy và ông ấy đáp, không, dĩ nhiên là không phải.”
“Đúng vậy, tất nhiên là không thể rồi, đồ nhà quê Forest ạ. Họ chưa bao giờ để cho một phụ nữ Forest làm do thám trong suốt cuộc chiến tranh của Bayern.”
“Ông ấy đã biến Isi thành người đầu tiên. Ông ấy đã yêu cầu cô ấy.”
“Chà, đúng vậy, dĩ nhiên rồi,” Enna muốn Isi ở bên phía của mình. Họ sẽ tạo ra một cặp đồng hành, gió và lửa. Nhưng sự kết nối của cô với người bạn thân nhất đang bị mai một đi từng ít một, gánh nặng của cuộc chiến tiên tri không thể xóa bỏ được, và sau đêm qua, nhiệm vụ của cô càng trở nên tàn bạo và vô nghĩa. Cô nặng nề ngồi xuống đống cỏ khô. “Tôi không phải là một người bạn tốt, Razo.”
“Enna”. Giọng cậu lo lắng và hi vọng, làm cô ngẩng lên. “Có một báo cáo do thám từ Eylbold. Tôi đã nghe thấy tối qua. Một trong số những dân làng kể với người của ta rằng lại có đám cháy xảy ra. Nó mang đến cho chúng một nỗi sợ thực sự.”
“Giờ chúng phải như thế.”
Razo nhìn cô đầy ẩn ý. “Talone nghĩ đó chỉ là tin đồn, hoặc có thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng nếu ông ấy biết có ai đó dưới quyền của ông gây ra, gương mặt sắt đá của ông ấy thực sự có thể nổi lên cả tĩnh mạch. Ông ấy rất kích động với việc phá hoại ngầm trong thời gian thỏa thuận hòa bình, cô biết là ông ấy sẽ như thế mà. Nhưng tôi nghĩ ai đó từ trại của chúng ta đã lén ra ngoài với một con ngựa và cưỡi nó đi đốt cháy lều trại của quân Tira.”
Còn hơn cả những căn lều. Dạ dày của Enna thắt lại khi cô nghĩ đến tên lính canh. “Đúng vậy, tôi biết.” Cô mím môi lại với nhau, cân nhắc hai lựa chọn: phá vỡ lời hứa và kể cho Razo, hoặc tự mình tiếp tục để rồi lại có nguy cơ xảy ra những cuộc chạm trán khác giống như tối qua. Nếu Razo có thể giúp cô tránh được việc đốt cháy người khác, điều đó có đáng để phá vỡ lời hứa?
“Cậu thực sự không phải đang hỏi tôi, đúng không? Cậu chỉ đoán mò mà thôi.”
“Không.” Razo đáp, giả vờ chân thành. “Tôi đã chờ đợi trong mọi chuồng ngựa để hỏi họ nếu họ ra ngoài đốt cháy lều trại của quân Tira.”
“Được rồi, được rồi,” cô gom rơm sạch phủ lên đùi giống như một cái chăn và kể cho cậu câu chuyện của cô, về việc đọc được tấm da, về việc thề sẽ không bao giờ đốt cháy người, và sau đó là cuộc chiến tiên tri.
“Cậu có nhớ những giây phút cuối trong cuộc chiến của Finn không?” Cô hỏi. “Tôi đã can thiệp. Tôi vẫn có thể nhìn thấy thanh kiếm của tên lính Tiran đâm thẳng về phía ngực Finn. Tôi biết kết quả của cuộc chiến tranh này sẽ ra sao nếu tôi không làm phần việc của mình”.
Razo gật đầu. Cậu không nói gì kể từ khi cô bắt đầu, chỉ lắng nghe và tước đi đầu mấu ở thớ gỗ. Nghe xong, cậu điềm tĩnh lên tiếng. “Và cô cần sự giúp đỡ của tôi.”
“Tôi cần một đôi mắt khác,” cô đáp. “Ngọn lửa, nó rất mạnh mẽ, tôi đã nghĩ mình có thể kiểm soát nó, tôi nghĩ mình sẽ làm tốt hơn Leifer, nhưng tối qua tôi đã... Tôi gần như mất kiểm soát, hoặc có thể là tôi đã bị mất kiểm soát, và sau đó có ai đó đuổi theo tôi...”. Cô hít một hơi. “Tôi muốn một người không chỉ trông chừng kẻ thù, mà còn trông chừng tôi, kéo tôi trở lại nếu tôi đi quá xa.”
Razo nhíu mày suy nghĩ.
“Tôi đang yêu cầu cậu bởi vì cậu đủ tọc mạch để tự mình tìm ra có chuyện gì”, Enna nói, “và cậu có đôi mắt sắc bén, lại là một trinh sát, cậu có thể tìm ra cách để dẫn chúng ta vào bên trong một thị trấn bị chiếm đóng, nơi tôi có thể tạo ra những tác động lớn hơn.”
Cô cắn môi và chờ đợi phản ứng của Razo. Cuối cùng cậu cũng nhìn cô.
“Gì cơ?” Razo nói. “Ánh mắt cô là ý gì vậy? Cô không phải đang đùa giỡn với tôi đó chứ?”
“Razo, thôi nào, tôi đang chờ câu trả lời của cậu”.
“Vậy sao? Chà, cô biết rằng tôi sẽ làm mà. Chúng ta sẽ làm, dĩ nhiên rồi. Tôi chỉ đang nghĩ làm cách nào để giải thích cho Talone, nhưng từ lúc cô bảo giữ bí mật tôi đoán tôi sẽ không cần làm thế. Dù sao đi nữa, tôi chắc là ông ấy đồng ý vì điều đó hữu ích hơn nhiều việc chỉ do thám”. Cậu mỉm cười và đặt nắm đấm chéo lên tim. “Chúng ta sẽ làm việc đó, Enna. Vì Forest. Vì Bayern. Mặc dù tôi phải thừa nhận với cô suy nghĩ đầu tiên của tôi về chuyện này là nếu tôi trở thành một anh hùng, Bettin có cảm thấy hối tiếc sau khi đã chọn Offo không?”
“Ha”
Mắt Razo sáng bừng lên trước dòng suy tưởng, và cậu mỉm cười hào hứng. “Và chẳng phải chúng ta sẽ rất tự hào khi những cái lều trắng cuốn xéo trở lại Tira, tất cả người dân Bayern sẽ hô lên tên chúng ta và nói, ‘Hoan hô các cư dân của Forest! Hoan hô Razo!' Và, ừ cả Enna nữa.”
Enna lắc đầu. “Và nếu họ không bao giờ hô vang tên của chúng ta?”
“Không sao cả. Chúng ta vẫn sẽ cảm thấy mình đang sống trong một câu chuyện cổ tích, giống như những câu chuyện mà Isi thường kể cho chúng ta ấy. Nó phải có kết thúc tốt đẹp.”
“Ừm,” cô đáp. “Trong trí nhớ của tôi, không phải tất cả những câu chuyện của cô ấy đều kết thúc tốt đẹp.”
“Chúng ta sẽ như thế,” cậu tự tin nói. “Cô sẽ thấy”.
“Trong trường hợp đó, Razo, nếu cậu trở thành một anh hùng, sẽ có rất nhiều cô gái khác vây quanh cậu, ngoài Bettin. Nếu chúng ta thành công, tôi thậm chí sẵn sàng liếc mắt đưa tình với cậu.”
Razo làm khuôn mặt giả bộ nôn ọe, Enna cười lớn và đánh vào cánh tay cậu. Một tia sáng nhen nhóm trong ngực cô như một hi vọng.