Enna bảo Finn về nhà vào buổi sáng hôm sau, mặc dù cậu quả quyết phản đối.
“Mình sẽ ổn thôi, Finn,” cô nói. “Leifer sẽ không thò mặt ở đây trong một thời gian. Mình sẽ đánh xe ra ngoài với Doda ngày mai cho ngày họp chợ và bọn mình sẽ đón cậu trên đường đi.”
Cô đã trữ một lượng trứng trong hầm lạnh làm từ gốc cây và chúng sẽ bán được giá tốt ở thành phố hơn là ở phiên chợ Forest. Mặc dù sau vài tháng vắng mặt ở thủ đô, cô có nhiều lý do quan trọng để quay trở lại hơn là kiếm thêm vài đồng tiền từ những khách hàng tiềm năng. Nếu ai đó có thể tư vấn cho cô về tình huống của Leifer, đó chính là Isi. Ngày hôm sau, Enna đến nhà Doda. Cô kiểm tra túi để chắc chắn mình đã mang theo đá lửa và củi mồi, khi cô ngẩng lên, Leifer đã đứng trước mặt cô. Cô cố gắng không lộ vẻ ngần ngại. Quần áo của anh mang vết tích của thảm thực vật Forest, vết cứa rỉ máu của cây thông kim vẫn hằn trên má anh.
“Anh ở trong đó một mình hai ngày qua sao?” Enna hỏi.
“Đúng vậy.” Mắt anh ám ảnh, mở to, giống như người nào đó đã ngủ quá nhiều và tỉnh dậy dường như vẫn còn mơ màng.
“Cha thường nói: Trí thông minh ở trong đầu Leifer giống như có lửa trong viên đá lửa,” Enna nói, “nhưng anh phải đánh viên đá lửa để có được ngọn lửa.”
Leifer cúi đầu. Cô nghĩ kỉ niệm có thể làm anh cười, nhưng anh không hào hứng lắm. Anh vẫn chưa được phép cười.
“Em hi vọng anh sẽ để mắt tới mọi thứ trong khi em đi vắng,” cô nói, “và tốt hơn là em không muốn nhìn thấy bất cứ con gà quay nào đang chờ đợi em.”
Anh gật đầu trịnh trọng.
Cô cảm thấy có chút khó chịu vì sự hợp tác của anh, giọng cô đanh lại. “Và anh có thể đưa cho em bất cứ đồng xu nào mà anh tiết kiệm được để em có thể mua cho mình một cái váy mới.” Leifer che mặt bằng một tay và bắt đầu khóc. Enna đứng bên cạnh anh, đặt tay lên hông, cảm thấy có chút hài lòng. “Anh xin lỗi, Enna. Anh thề anh sẽ không bao giờ đốt em nữa,” anh nói.
Enna huýt sáo nho nhỏ một lúc lâu. “Một người anh trai sẽ không bao giờ làm điều gì khiến anh ta phải đưa ra lời hứa kiểu đó. ‘Anh sẽ không bao giờ đốt em nữa'. Điều đó thật buồn, Leifer!”
Leifer cười buồn bã.
“Và anh đã ở đâu?” Cô hỏi. “Anh đã làm gì với ngọn lửa - anh có thể thoát khỏi nó không?”
“Anh không thể.” Giọng anh cáu kỉnh do đang khóc hoặc do khát. “Em không hiểu gì nếu em hỏi anh câu hỏi đó. Anh phải sử dụng nó.”
“Tại sao?”
“Anh không thể...”
“Hãy nói cho em biết tại sao, Leifer.”
“Nhìn này,” anh nói dịu dàng, “nó hoàn toàn khác xa so với em tưởng tượng. Nó... đó là một nhu cầu, và... Nó không phải là một thứ xấu xa, Enna. Anh không biết chuyện gì đã xảy ra đêm đó. Anh mất kiểm soát. Em đang cố để ngăn anh lại, giống như em là kẻ thù của anh và anh phải... Anh xin lỗi. Nhưng anh tin rằng anh đang học được cách để kiểm soát nó.”
“Vậy hãy dạy cho cả em cách kiểm soát nó, để em có thể giúp anh,” cô nói, cảm thấy táo bạo một cách bất ngờ và có chút e ngại, giống như đang giữ thăng bằng trên rìa của một vách núi chỉ để cảm thấy hào hứng. Nhưng cô cũng cảm thấy tự tin, rằng cô có thể kiểm soát nó tốt hơn Leifer. Mặc dù anh lớn hơn, nhưng Enna đã phải hướng dẫn cho một Leifer trẻ con cách sử dụng cái súng cao su, và Enna là người đầu tiên leo lên một cái cây cao. Enna đã hướng dẫn anh sắp xếp củi mồi và đưa tia lửa vào lớp vỏ thông bào.
“Hãy dạy cho em, và cùng nhau chúng ta có thể giải quyết được việc này,” cô nói.
Môi anh co giật, nhếch lên thành một nụ cười. “Anh nghĩ, điều đó rất tuyệt... Nhưng anh không thể. Anh không nghĩ anh sẽ làm thế.” Anh quay đi. “Anh muốn tự mình giải quyết. Đây là cơ hội của anh để làm mọi thứ trở nên tốt hơn.”
“Mọi thứ là những gì? Từ khi nào anh quan tâm tới những thứ ngoài bốn mùa và muối trong cháo của anh vậy?”
“Từ khi anh... Từ khi anh biết về ngọn lửa.”
Enna nhấc túi lên vai. “Vậy thì tốt hơn là em nên đi. Trong khi em đi vắng, đừng làm điều gì thiếu suy nghĩ nhé, được không?”
Cô lắc đầu bước đi. Đúng là hài hước, bảo một anh chàng đã đốt em mình bằng lửa không được hành động thiếu suy nghĩ.
Thật nhẹ nhõm khi ổn định ở đằng sau cỗ xe nhỏ của Doda, cảm thấy chuyển động do con lừa và con đường mấp mô tạo ra. Những cái cây rung rinh, và cô hình dung chúng, chứ không phải cỗ xe, đang nảy lên và nghiêng ngả giống như những đứa trẻ chóng mặt.
Cỗ xe chật ních những chiếc bát gỗ được chạm khắc của Doda và hai cô gái Forest mà Enna quen biết một cách tình cờ. Enna cố giữ cho chân mình tránh ở một chỗ, nhưng thỉnh thoảng những cú xóc nảy làm những cái sọt va vào mắt cá chân và cô co rúm lại.
“Chân cô bị làm sao vậy?” Một trong những người trên xe hỏi.
“Không có gì,” Enna đáp. Cô từ chối để Leifer trở thành một đề tài để buôn chuyện ở Forest.
Doda đón Finn và cái túi đầy áo len chui đầu tự đan sau khi họ đi được một giờ. Cậu trầm lặng, thỉnh thoảng đưa ánh mắt lo lắng lên chân hoặc mặt của Enna. Cô muốn nói với cậu về Leifer, nhưng không phải là trước mặt những người khác. Cậu dường như hiểu được, vì thế họ đi trong im lặng.
Họ cắm trại đêm đó, và vào buổi trưa của ngày hôm sau, chiếc xe ngựa của Doda là một trong hàng trăm chiếc xe đang tiến về con đường chính dẫn đến thành phố. Đất đai trải dài ở đó, những cái cây trơ trụi và những nông trại ngang dọc xoay quanh các mô đất nhô lên, lõm xuống. Thành phố được xây dựng trên ngọn đồi cao nhất, hoàn toàn nép mình trong một bức tường cao bằng đá cổ xưa. Những con đường của thành phố dẫn đến những tòa nhà ba hoặc bốn tầng, hàng chục tòa tháp và tháp pháo, những mái ngói đỏ bên trên với mũi giáo bằng sắt. Phía trên những con đường dốc, nơi cao nhất trong thành phố là cung điện rực rỡ, một tòa nhà đá nhạt pha lẫn màu cam sáng chói trong ánh nắng mặt trời.
Lính canh gác ở cổng đã tăng gấp ba lần kể từ lúc Enna đi qua chỗ bọn họ, dòng xe ngựa di chuyển một cách chậm chạp. Khi xe ngựa của Doda cuối cùng cũng qua được cánh cổng, trời đã tối sụp. Họ dựng trại trên những tảng đá ở trung tâm chợ, chung lưng với nhiều cư dân Forest và thương nhân từ các thị trấn khác đến đây để kiếm lấy lợi nhuận hàng tháng. Enna thở dài khi cuối cùng cô cũng được ngồi xuống trong khi Finn chuẩn bị một bữa ăn nhanh. Sidi, một trong những cô gái trên xe ngựa của họ, đang kể với những người khác về đám cưới sắp tới của mình.
“Embo có một miếng đất nhỏ từ bố của anh ấy, bọn tôi đã tiết kiệm đủ tiền để mua một con dê vào mùa xuân tới. Và Embo đang chặt, tích trữ gỗ cho ngôi nhà của chúng tôi cả năm...”
Finn liếc nhìn Enna, cô trợn mắt với cậu và mỉm cười. Embo đang tích trữ gỗ, cô nghĩ một cách giễu cợt. Anh ta có vẻ còn tẻ nhạt hơn cả mùa đông.
Sidi vẫn tiếp tục khen ngợi Embo cho tới lúc Doda trở lại sau khi cho con lừa ăn, cô ngồi bên cạnh Enna, lắc vai cô trêu chọc.
“Thôi nào, Enna,” Doda nói, “Cậu không nên để lộ khuôn mặt cho thấy cậu ghen tị với Sidi như thế nào.”
Enna cười.
“Vậy chuyện đó là thế nào, cô bạn? Khi nào thì chúng tôi được nhìn thấy cậu buộc chặt Embo của mình?”
“Cô sẽ không bao giờ nhìn thấy tôi cùng với một Embo,” Enna đáp. “Vì một điều, tên chúng tôi nghe có vẻ kinh khủng khi kết hợp với nhau.”
“Xin lỗi,” Finn bước vòng qua Doda để rời khỏi trại của họ và đi đến khu chợ. Enna tự hỏi cậu đi tìm gặp bạn bè nào vào lúc muộn như thế này.
Doda chỉ về phía Finn vừa đi. “Còn về...?”
“Finn?” Enna mỉm cười và cúi xuống. “Khi chúng tôi còn nhỏ, bạn bè thường đùa rằng chúng tôi sẽ kết hôn với nhau, nhưng nó chẳng có nghĩa lý gì cả.”
“Có phải thế không?” Doda nhướng mày. “Tôi thắc mắc đấy. Có vẻ như anh chàng thích cậu.”
Enna lắc đầu. “Chúng tôi là bạn trong nhiều năm và cậu ấy không bao giờ nói một điều gì. Cậu ấy là một anh chàng tốt bụng. Một chàng trai thực sự dễ thương nhất mà tôi từng biết. Làm thế nào một người có thể tốt bụng như vậy hả, Doda? Có phải mẹ cậu ấy đã nuôi cậu ấy bằng sữa mật ong không?”
Doda thúc Enna với đôi bốt của cô và phá lên cười. “Dễ thương á? Dường như đối với Finn cậu mới dễ thương.”
Enna duỗi thẳng người và thở dài. “Cậu ấy chỉ là Finn. Chúng tôi là bạn quá lâu và tôi biết rất rõ cậu ấy, cô biết đó! Và cậu ấy vẫn là một cậu bé, Doda. Nếu tôi muốn tìm một người, anh ta phải là một người đàn ông, một người đàn ông thực sự có thể kiểm soát được tôi.”
Doda nhún vai, bò vào trong giường xếp của mình. Enna cẩn thận nằm xuống, sắp xếp những cái chăn quanh mắt cá chân và quay qua một bên. Ở đó, đang đứng tựa vào tường, là Finn.
“Ồ,” cô nói. “Mình không biết cậu đã quay lại.”
Cậu không trả lời. Trong ánh sáng của mặt trăng lưỡi liềm, cô không thể nhìn thấy nơi cậu đang nhìn vào.
“Finn, cậu...”. Cô định hỏi cậu có nghe được những gì cô nói với Doda không, sau đó cô quyết định rằng cô không muốn biết. Dù sao đi nữa, cô đã nói gì nào? Cô không thể nhớ chính xác, chỉ là cô và Finn không phải là một cặp, chắc chắn đó là điều mà cậu đã biết. Mình không làm gì tổn hại, cô nghĩ - cô hi vọng thế. Cô chúc cậu ngủ ngon và vất vả cố dỗ giấc ngủ của mình.
Enna thức dậy trong màu xanh thẳm của rạng đông, tiếng cọt kẹt của những cỗ xe và tiếng sột soạt do kéo những chiếc thùng. Finn đeo bao hàng len của mình lên vai và lang thang ra ngoài để bán hàng, một nụ cười miễn cưỡng nở ra trên môi khi cậu gật đầu tạm biệt Enna. Cô không biết mình có làm tổn thương tình cảm của cậu tối hôm qua không, và cô nhận ra nếu có, Finn cũng sẽ không bao giờ nói một lời.
Enna đặt thùng trứng của mình cạnh những cái bát gỗ của Doda, và ngay sau khi chợ đông dần lên, cô bắt đầu bày bán với giá thấp hơn bình thường. Đó là một cách hay để có được vài đồng lợi nhuận, nhưng ánh mắt cô tiếp tục lang thang trên những con đường, đến những lá cờ màu cam bị gió thổi trên tháp cung điện.
Lướt qua trung tâm chợ, mắt cô dán chặt vào một nhóm nhỏ những người lính canh cung điện, và cô căng thẳng kiễng chân để tìm kiếm bất kì gương mặt quen thuộc nào. Họ biến mất trong đám đông. Một phụ nữ mua một tá trứng, khi Enna bỏ vào trong giỏ của bà, cô chớp mắt trước những thứ còn lại trong thùng trứng của mình. Giữa mớ kem và đồ dự trữ vàng nhạt, một quả trứng gà màu cam lộ ra, màu sắc tươi sáng như một trái mọng có độc. Enna lén nhìn kĩ đám đông. Ở đó, lẫn trong dòng người bước đi đều đặn nhưng nhanh chóng biến mất, cô chắc chắn phát hiện một bóng hình rất quen thuộc. Một cậu bé mười lăm tuổi, gầy gò, không nổi bật ngoài cái đầu với mái tóc bờm xờm gần như dựng đứng lên. Đó là Razo, cậu ta cũng là một người chăn gia súc trong thành phố. Enna nhớ mình thường thắc mắc với Isi và các cô gái khác là mái tóc của cậu ta dựng đứng tự nhiên hay cậu ta buộc nó dựng dứng lên để bù đắp cho tầm vóc lùn tịt của mình.
Enna đưa một tay lên miệng để giấu nụ cười khi ý nghĩ của cô chuyển sang tinh nghịch. Khi cô trông nom đàn gà của đức vua, Razo đã bị lừa bịp suốt một tuần liền với những quả trứng được sơn màu sáng đặt bên dưới một trong những con gà mái của cô và Enna đã thuyết phục rằng con vật đang mắc phải một số căn bệnh khủng khiếp. Có nhiều trò đùa để liên tưởng tới cậu ta trong quá khứ, và dường như trò đùa lại tái diễn. Enna nhặt quả trứng kỳ lạ lên, đưa qua vai, và hét lớn.
“Trứng màu cam! Tôi có nó, quả trứng màu cam mang điềm báo.”
Một phụ nữ cúi xuống nhìn cô nghi ngờ. “Cô đang khua môi múa mép về cái gì vậy, cô gái?”
“Bà chưa bao giờ nghe về quả trứng màu cam mang lại phú quý và trường thọ cho người tìm thấy nó ư?” Enna quay qua một chút để nhìn Doda và nháy mắt. “Nó là một kho báu. Và để ăn mừng sự may mắn đến với mình, tôi sẽ bán tất cả số trứng của mình với nửa giá.”
Dường như không có ai từng nghe thấy điều gì về một quả trứng màu cam mang đến điềm báo, nhưng sự ầm ĩ và giá cả của Enna thu hút một đám đông nhỏ. Enna kín đáo liếc nhìn nơi Razo vừa rời đi. Có thể nhìn thấy cậu ta đang đứng giữa những người anh em của mình và đống hàng hóa bằng gỗ để bán. Ánh mắt của cậu ta hướng thẳng về phía cô, cậu ta dường như hoàn toàn choáng váng.
Enna không mất nhiều thời gian để bán hết thùng trứng của mình cũng như thu hút sự tò mò của những người xung quanh. Người ta quay đi, lẩm bẩm về quả trứng đặc biệt với những người đi cùng. Razo đã đứng cách đó vài bước chân, nhìn chằm chằm Enna và trông có vẻ cáu kỉnh.
“Razo,” cô mỉm cười với cậu. “Tôi đã không gặp cậu kể từ chuyến đi cuối cùng của tôi đến thành phố. Cậu sao rồi?”
Razo gật đầu xác nhận và kéo lê chân đến gần hơn. “Sao... sao cô lại tới đây, Enna - cô gái?”
“Cậu không thấy sao?” Cô đáp với sự nhiệt tình thái quá. “Đó là quả trứng màu cam báo điềm.”
Razo gào lên. “Ôi, Enna, làm gì có quả trứng màu cam...”
“Sao cậu có thể nói thế? Nhìn này.” Cô giơ quả trứng lên gần mặt cậu và cố gắng không cười.
“Enna, chết tiệt!”. Cậu nhìn quanh một cách không thoải mái. “Giờ tôi cảm thấy rất tệ. Tôi chỉ nghĩ nó như một trò đùa, thực đấy, một kiểu chào hỏi, ‘Xin chào, tôi cũng ở đây', cô biết đó? Tôi chắc rằng cô biết đó là tôi. Tôi không nghĩ cô hào hứng như vậy!”
“Cô đây rồi.”
Ba người lính canh cung điện cầm ba ngọn lao bọc sắt ở mũi cắt ngang sự thú nhận của Razo. Enna đứng yên và suýt đánh rơi quả trứng. Cô không nhận ra bất cứ ai trong số họ. Người cao nhất chào cô với ngọn lao của anh ta. “Chúng tôi nghe tin về cô, thưa cô, từ khắp nơi trong trung tâm chợ, người tìm thấy quả trứng màu cam.”
“Ừm...” Enna đáp.
Âm thanh đập cánh nặng nề của những con chim bồ câu đột nhiên vọng vào tai của cô, trong một lúc cô bị bao phủ bởi những con chim, khi chúng đậu lên vai và cánh tay, và một con tự hào đậu trên đầu cô.
“Cô thấy đó, ngay cả những con chim cũng nhận ra quả trứng,” một người lính khác nói.
“Ê...” Enna đáp, nghi ngờ nhìn những con chim nhẹ nhàng bay đi.
“Chúng tôi phải đưa cô đến gặp đức vua. Đây là một ngày tốt lành cho tất cả người dân Bayern.”
Enna liếc nhìn Razo và nghĩ cậu ta thậm chí còn ngạc nhiên hơn cô. “Được thôi, dĩ nhiên, chúng ta đi nào.”
“Cậu có phải là bạn của cô ấy không?” Người lính cao lớn hỏi Razo. “Chàng trai may mắn.” Ông ta đấm vào vai Razo và quay sang hộ tống Enna đi qua đám đông.
Ngay khi họ ra khỏi tầm nhìn của Razo, một phụ nữ trẻ có mái tóc được cuộn lên trong chiếc khăn như người Forest bước đến bên Enna.
“Tôi chỉ muốn chúc mừng cô, thưa cô, về phát hiện đáng chú ý đó.”
Cô quay mặt sang, và Enna ngừng lại giữa chừng để nhoẻn cười, khi hiểu ra Isi đã gửi những người lính đến. Và cả những con bồ câu, cô không ngạc nhiên với món quà của Isi và những con chim, đó là một phần của mưu đồ.
“Ồ, Isi, điều đó thật thông minh!”
“Razo sẽ không bao giờ bình tĩnh lại được, mình nghĩ thế,” Isi nói, cười toét miệng.
“Cả mình cũng vậy, cậu thật ranh mãnh. Cậu phải cảm thấy trái tim mình đang đập thình thịch đây này. Khi những con chim đậu lên người mình, quả thật là hãi hùng. Và rồi mình tưởng tượng chính mình trước mặt đức vua, cố gắng để giải thích... Mình rất mừng đó chính là cậu.”
Họ khoác tay nhau, cười lớn rồi ôm nhau. Enna kéo cánh tay của bạn ra và nhìn cô từ đầu đến chân.
“Nhưng cậu đang làm gì ngoài này, và trong...?”
“Trong bộ dạng một của một cô gái chăn ngỗng già nua? Thỉnh thoảng mình thích ra ngoài mà không cần phô trương, cậu biết đó, chỉ đi vòng quanh và cảm thấy giống như một người bình thường. Nếu mình không giấu đi mái tóc, mình không thể bước hai bước ra khỏi cung điện mà không bị nhận ra là công chúa.”
Enna gật đầu. Tóc của Isi màu vàng, một sự khác lạ trong vùng đất của tóc đen, nâu, và khi để xõa nó dài tới tận thắt lưng cô.
Mặc dù Isi đến từ một vương quốc khác, giọng của cô thực sự giống người Bayern, từ này nối tiếp từ khác, với nguyên âm ngắn và phụ âm chìm. Enna nhận thấy hôm nay công chúa phát âm giống như một phụ nữ thành phố, mặc dù bình thường cô thường sa vào giọng nói chói tai của một người sống ở Forest. Enna mỉm cười, nhớ ra nếu có một điều mà bạn cô làm rất tốt, đó chính là bắt chước âm thanh.
Nhưng có điều gì đó dường như rất khác ở Isi, ở biểu hiện của cô, như thể cô đang đau đớn và cố gắng để giấu. Enna cố gắng đoán xem điều không ổn đó là gì. “Vậy, có gì mới không? Mình đang hi vọng được nghe thấy cậu đang chờ đợi một..., cậu biết đó...”
Isi thở dài.
“Đúng vậy, cậu và nửa triều đình. Mọi người muốn một người thừa kế ngai vàng. Đã hai năm, một chút tuyệt vọng đã len lỏi vào trong mắt của tể tướng. Nhìn cậu kìa. Bất cứ khi nào gặp lại cậu sau khoảng thời gian xa cách, mình phải nhớ rằng cậu xinh đẹp như thế nào. Còn trông mình thế nào?” Isi quay ngang với một gương mặt trầm trọng, như thể cô chuẩn bị tư thế để vẽ một bức chân dung.
“Đối với mình cậu trông vẫn giống cô gái chăn ngỗng.”
“Tốt.” Isi đáp.
Họ tiếp tục dạo quanh chợ. Enna liếc nhìn những người lính canh để xem họ có bối rối bởi câu chuyện của hai người bọn họ không. Cô không rõ có bao nhiêu người ở cung điện, như cô, Razo và Finn, biết chuyện cô gái ngoại quốc này đến để cưới hoàng tử Geric của họ như thế nào. Cô chắc chắn rằng họ biết một phần của câu chuyện - công chúa của vương quốc láng giềng ở phía đông đính hôn với hoàng tử của họ, nhưng thay vào đó quý cô phản bội đã tiến vào thành phố, giả danh công chúa Anidori - Kiladra Talianna Isilee. Và làm thế nào nàng công chúa thực sự, được trợ giúp bởi một nhóm người chăn gia súc đã đối mặt với cô dâu giả trước mặt đức vua và hoàng tử trước khi đám cưới diễn ra.
Nhưng họ có biết những tháng ngày khi công chúa của họ giấu mái tóc vàng trong khăn trùm đầu của một phụ nữ Forest, nói giọng Forest, tự gọi mình là Isi, và trông nom đàn ngỗng của đức vua? Họ có biết cô chịu trách nhiệm chính cho việc những người dân Forest có được quyền công dân? Và họ có tin vào những lời đồn đại về sức mạnh của cô với cơn gió và những con chim?
“Mình thích nhìn thấy những người bạn ở Forest được tự do mua bán ở phiên chợ, nhưng không quá hi vọng sẽ may mắn gặp cậu.” Isi nói. Cô mua một túi nhỏ hạt rang, đưa chúng cho những người lính và Enna. “Chuyến đi này là lần duy nhất ra khỏi cung điện của mình. Dường như dạo gần đây mình không ra ngoài nhiều.”
“Tại sao vậy?”
Isi nhún vai, và Enna có thể đọc được theo cách của mình là cô ấy sẽ nói về vấn đề đó khi họ ở riêng với nhau.
“Mình rất mừng vì đã đến đây hôm nay,” Enna nói, “Cả khi chỉ là để dành cho Razo một trò lừa bịp nho nhỏ.”
“Bất cứ khi nào cậu trở lại...,”
“Cảm giác giống như là mình chưa bao giờ rời đi,” sau đó Enna nhớ ra. “Leifer,” cô nói nặng nhọc. “Isi, mình cần phải nói chuyện riêng với cậu.”
Isi gật đầu và không hề hỏi lại, ra hiệu cho những người lính đi về phía cung điện.