Ngọn Lửa Enna

Lượt đọc: 39 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN 1 - CHƯƠNG 1

❊ ❊ ❊

Enna để cho ngọn lửa lụi đi. Cô không quen với việc này. Trong ba năm cô sống và làm việc ở thành phố, nhóm lò sưởi là trách nhiệm của bà chủ nhà. Khi Enna quay trở về Forest một năm trước khi mẹ cô phát bệnh, mẹ là người nhóm lửa. Sau khi mẹ cô qua đời vào mùa xuân, Enna trở thành người quán xuyến ngôi nhà nhỏ, nhưng với một khu vườn phải chăm sóc, củi phải bổ, một ông anh trai, một con dê và những con gà cần cho ăn, cô thường quên mất việc nhóm lửa.

Không khó để làm việc đó. Ngọn lửa trong lò sưởi nhà bếp là một con quái vật khá yên tĩnh.

Dĩ nhiên, Enna nghĩ, cô sẽ trông coi đống than trong một đêm khi anh trai cô (và thứ quan trọng hơn - là viên đá lửa trong cái hộp đánh lửa) đang lang thang trong rừng sâu trở về. Cô đi đến nhà Doda, hàng xóm gần nhất, xin một xẻng than hồng cho vào trong cái xô đựng sữa của mình. Cô vất vả đi về nhà, nắm lấy cái tay cầm nóng rẫy bằng một miếng giẻ và phần chân váy. Những viên than hồng hút lấy ánh mắt cô. Màu đỏ tuyệt đẹp, lập lòe dưới đáy xô tối giống như trái tim của một vật sống nào đó. Cô ngoảnh đi, những viên than màu cam vẫn hiện ra trước mắt cô, đốt cháy chính nó trong đêm tối. Cô vấp phải một cái rễ cây.

“A, a,” cô cố gắng lấy lại thăng bằng và giữ cái xô nóng không chạm vào người hay rớt xuống đất. Cô nguyền rủa bản thân mình lần thứ một trăm trong đêm vì đã không cẩn thận, loay hoay tìm kiếm bóng dáng căn nhà và tiến về phía đó.

“Lạ thật,” Enna nháy mắt liên tục để nhìn cho rõ hơn. Một tia sáng xuất hiện ở cửa sổ nhà cô, và nó đang ngày càng sáng hơn. Enna chạy qua sân nhìn vào cánh cửa sổ mở. Điều đầu tiên cô nhận thấy là lửa ở lò sưởi đang bùng lên. Cô định kêu lên thì thấy anh trai mình, Leifer, đang ngồi cạnh lò sưởi, cái túi để trong lòng, anh đang tập trung vào thứ gì đó trong lòng bàn tay. Enna nghĩ anh thật đẹp trai trong tư thế này, mặt anh bất động, trầm tư. Anh chia sẻ với Enna mái tóc đen và đôi mắt đen của mẹ. Ở tuổi mười tám, anh lớn hơn Enna hai tuổi, mặc dù vậy không giống cô, anh chưa từng rời khỏi Forest, thậm chí chưa từng ghé thăm thủ đô của Bayern, nơi chỉ mất hai ngày đi đường từ nhà của họ.

Leifer trải thứ gì đó trong bàn tay, và ngọn lửa chiếu sáng từ phía sau làm nó sáng rực lên như một ngọn đèn. Enna có thể nhìn thấy đó là một mảnh da với chữ viết ở một mặt. Leifer biết đọc chút ít, cô cũng vậy - không giống như những người sinh ra ở Forest, mẹ cô đến từ thành phố và bà đã dạy họ. Bản viết trên da rất hiếm ở Forest, và Enna không hình dung được anh tìm thấy một thứ như vậy ở đâu.

Cơn đau rát từ từ thiêu đốt bàn tay nhắc Enna nhớ tới xô than đang cầm, cô đi qua hiên, bước vào nhà, bắt gặp Leifer vội vàng cuộn mảnh da lại và nhét nó vào trong túi.

“Nóng quá,” Enna chạy lại gần. Cô đặt cái xô bên lò sưởi và xoa tay. “Ôi, miếng giẻ đó trở nên mỏng hơn cùng quãng đường xa mà em đã đi. Tuyệt thật, Leifer, em đã nghĩ căn nhà rực cháy lên từ đằng xa.”

Leifer đóng túi lại và nhét nó vào góc tối dưới gầm gường.

“Chà, em đã giữ lửa ở nhà vậy đó...”

“Đúng vậy, đúng vậy,” Enna nói, xua đi sự “càm ràm” của anh bằng một cái vẫy tay. “Không cần nhắc em nhớ em giỏi như một con cá khi nằm trên bếp lửa đâu. Thực sự là anh rất giỏi khi nhóm được ngọn lửa sáng rực trong cái lò sưởi đã lụi chỉ bằng thời gian em đi lấy một xô than từ nhà Doda. Mặc dù vậy, anh làm em sợ chết khiếp khi thình lình xuất hiện như vậy. Sao anh lại về sớm hơn một ngày?”

Leifer nhún vai. “Bọn anh đã xong việc”. Anh nhìn ra cửa sổ, trời quá tối nên chỉ thấy một màu đen. Dường như anh đang trầm tư, nhưng Enna sẽ không im lặng. Anh đã đi sáu ngày trời, và bằng ấy quãng thời gian, có lúc cô đã làm cho bầy gà kêu quang quác không ngớt chỉ để tìm kiếm một cuộc chuyện trò.

“Vậy,” Enna lên tiếng, giọng cô lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, “Anh tìm thấy cái gì?”

“Ồ, em biết đó. Gebi tìm thấy một nơi trú chân với suối nước ngọt cách đây một giờ đi bộ. Bọn anh tìm thấy nơi chăn thả gia súc khác, mang về ít bụi cây quả mọng và hành để trồng, và...” Anh ngừng lại, sau đó đứng lên để đóng cửa chớp. Anh đứng đó một lúc, bàn tay trượt lên mặt gỗ. “Và anh tìm thấy một cây thông bị sét đánh chết ở sâu trong Forest. Bọn anh, bọn anh lôi cả rễ nó lên, kéo nó vào con suối cho người định cư ở đó sử dụng.”

Giọng anh như muốn ám chỉ điều gì đó.

Cô đằng hắng giọng. “Và?”

“Thứ gì đó kỳ lạ...”. Anh quay lại nhìn cô, giọng anh hơn cả sự phấn khích. “Có một số mảnh gốm bọc ngay trên rễ của nó, thứ gì đó, có thể là một cái chén hoặc một cái bình, đã bị chôn ở đó trước khi cây thông mọc rễ sâu xuống đất. Anh đã đếm số vòng, và anh nghĩ cái cây đó gần một trăm tuổi rồi.”

“Ừm. Anh có tìm thấy thứ gì khác không?” Tấm da, cô nghĩ. Cô biết nếu Leifer không tự nói ra, tất cả các cách dỗ dành trên thế giới cũng không thể moi được bí mật từ anh. Anh không nói gì nên cô cầm lấy một chiếc giày và ném vào lưng anh.

“Ối,” anh cười lớn, phủi người.

“Tại sao anh lại trầm ngâm như vậy?” Enna hỏi.

Leifer khịt mũi. “Em biết đó, Enna, em giống như một em bé cần được ôm ấp và thủ thỉ liên tục vậy.”

Vừa quắc mắt, cô vừa xúc phần còn lại của món thịt hầm táo yến mạch vào trong chén rồi đẩy vào tay anh. “Một em bé sẽ phục vụ anh bữa tối sao?”

Leifer mỉm cười nhìn cái chén. “Cảm ơn,” anh nói.

Ánh mắt anh liếc sang xem liệu cô em gái có thực sự tức giận không, vì thế cô lườm anh một lần nữa và tảng lờ anh, chăm chú đan len.

“Ý anh là,” Leifer đáp. “Cảm ơn em vì...”

“Nuốt đi rồi hãy nói.”

Leifer nuốt một cách vội vã. “Cảm ơn vì em đã quanh quẩn ở đây suốt cả năm, sau khi mẹ qua đời... và tất cả mọi việc. Ý anh là thế. Em biết đó... Anh có thể nói rằng... Anh biết em trông như thế nào. Không phải lúc nào em cũng hạnh phúc khi ở đây.”

Enna nhún vai.

“Forest không hề thú vị với em, sau khi đã sống ở thành phố, anh đoán thế.” Khóe miệng Leifer co rúm lại. “Hãy ở lại lâu hơn chút nữa. Anh nghĩ nó sẽ sớm trở nên sống động thôi.”

“Vào mùa hạt thông sao?” Enna nhếch miệng. “Bọn con trai Forest các anh trong đầu lúc nào cũng chỉ có cây thông. Còn có nhiều thứ khác trên thế giới này bên cạnh những cái cây.”

“Anh biết.” Leifer ăn hết thức ăn trong chén, sau đó nhìn chằm chằm vào đáy. Nhíu mày.

“Ánh mắt như vậy là sao?” Enna hỏi.

“Anh chỉ đang nhớ đến điều gì đó mà Gebi đã bảo anh. Khi cậu ta đến thành phố vào phiên chợ, một người bán thịt ở thành phố gọi cậu ta là một thằng chiếm đất. Càng nghĩ về nó, anh càng điên tiết.”

“Ừm,” Enna đáp, càng đan một cách dứt khoát, “Anh chưa bao giờ bước ra khỏi bóng râm của tán cây, anh quan tâm làm gì đến những điều vài người bán thịt ở thành phố nghĩ?”

“Anh không biết.” Anh chà chà nếp nhăn trên trán. “Anh không biết, nhưng giờ nó làm phiền anh. Người dân chúng ta đã sống hơn một trăm năm trên mảnh đất mà dân thành thị nghĩ là quá khó khăn để sống. Vậy mà họ còn gọi chúng ta là lũ chiếm đất.”

“Có một số kẻ dốt nát trong thành phố, em không tranh cãi về điều đó, nhưng anh biết mọi thứ đang thay đổi đối với chúng ta mà.”

“Đúng thế, anh đã nghe em nói trước đó, giờ anh không muốn nghe về nó nữa.”

“Ừm, anh sẽ phải chấp nhận thôi,” Enna đáp, trái tim cô đập nặng nhọc hơn trước viễn cảnh về một cuộc tranh luận tốt đẹp. “Trong thành phố, lúc em trông nom đàn gà cho đức vua, tất cả những người chăm sóc gia súc đến từ Forest như em sống ở đó bởi vì bố mẹ họ không đủ khả năng nuôi họ ở đây. Hàng chục người dồn lại trong khu nhà ở dành cho người chăn nuôi, không được phép trộn lẫn với dân thành thị.”

“Anh biết, Enna, nhưng...”

“Không, anh nghe này. Anh không ở đó. Rất khó khăn. Bọn con trai không thể mua đồ uống ở quán rượu hoặc tán tỉnh một cô gái thành phố hoặc kiếm một đồng xu nào khác ngoài việc chăm gia súc. Giờ chúng ta đã có quyền. Chính mắt em nhìn thấy đức vua ban cho những chàng trai ở Forest những ngọn lao và tấm khiên, giống như những chàng trai thành phố và những chàng trai trong các ngôi làng nhận được khi họ đủ tuổi. Chúng ta là những công dân. Hãy nhìn cách chúng ta dọn dẹp trung tâm mua bán của chính mình và hành động giống như những người dân mẫu mực.”

“Nhưng em không quan tâm sao? Họ gọi chúng ta là lũ chiếm đất và anh không định chấp nhận điều đó.”

“Dĩ nhiên là anh sẽ chấp nhận, bởi vì...”

“Anh sẽ không.” Leifer lao ra khỏi ghế và ném cái chén bằng đất sét vào tường, khiến nó vỡ thành từng mảnh. Enna đứng lên, đánh rơi cuộn len. Nó lăn tròn cho đến khi chạm vào đôi bốt của anh trai.

“Leifer, sao thế...?”

Leifer đá cuộn len, quắc mắt, và lúc Enna nghĩ anh có thể phá hỏng thứ gì đó khác thì anh thở hổn hển, nét mặt dịu lại.

“Anh xin lỗi, anh...” anh lắc đầu, túm lấy cái túi từ dưới gầm giường, lao ra ngoài.

Enna đuổi theo anh ra ngoài sân và nhìn anh biến mất vào bóng tối khu rừng. “Có chuyện gì vậy?” Cô hét lên phía sau anh. “Anh ốm hay bị làm sao vậy?”

Cô đứng một lúc trong sân, hi vọng anh buồn bã quay lại và xin lỗi, nhưng anh không trở lại.

“Leifer?” Cô gọi lần nữa. Anh đã đi. Enna lắc đầu. “Thật kỳ lạ.”

Đó là cuối mùa hè. Cảm giác như không khí dày hơn vào ban đêm, bóng tối phủ lên cả mọi cử động chưa diễn ra. Căn nhà nằm trong một khoảng rừng thưa chỉ đủ lớn để có chỗ cho khu nuôi động vật và vườn nhà bếp, cái sân bị ngăn bởi những cây thường xanh cao chót vót - thân to, nhánh đầy gai, ngọn của chúng che mất tầm nhìn tới những ngôi sao. Thỉnh thoảng, đặc biệt vào ban đêm, có cảm giác những cái cây này giống như một bức tường.

Cô bước đến cạnh sân, dựa người vào một cây thông tối đen như mực, cảm thấy lồng ngực dội lên cảm giác thân quen, có chút đau đớn. Có cảm giác như thể thứ gì đó đang mất đi, nhưng cô không biết cô đang đau buồn vì điều gì. Có lẽ Leifer cũng cảm thấy như vậy, Forest không còn đủ nữa, anh phải tìm thứ gì đó lớn hơn để lấp đầy cuộc đời mình. Nhưng đến thành phố để trông nom đàn gia súc cho đức vua giờ không phải là câu trả lời, không phải đối với cả hai người bọn họ.

Em luôn không hạnh phúc ở đây, anh đã nói thế. Anh có thể nhìn thấy điều đó. Enna tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với cô gái chỉ cần đi trên những con đường, lần theo dấu chân của những con hươu với những cây thông bên cạnh, bàn chân dính đầy nhựa và túi đầy những hạt thông là đã cảm thấy hài lòng. Cô ép mình lên thân cây thô ráp, một lần nữa cảm thấy cô yêu Forest nhiều dường nào và nhớ đến khoảng thời gian cô không bao giờ muốn rời khỏi đây.

Sau đó cô nhớ đến thành phố, nhớ người bạn thân nhất của cô, Isi, một người chăn gia súc giống như cô. Enna thở dài trước nỗi nhớ nhà, nhớ người bạn mà cô không thể ghé thăm kể từ lúc mẹ cô ốm. Isi thật tuyệt vời. Cô ấy đã ngăn chặn một cuộc chiến tranh, tôn vinh những người bạn của mình, cưới người cô ấy yêu, phát hiện ra một sức mạnh to lớn. Lúc này, Enna không hài lòng có lẽ vì cô đã nhìn thấy tất cả những gì Isi đã làm. Phải có điều gì đó giống như thế dành cho mình, Enna nghĩ tới điều đó lần nữa, nếu mình biết phải tìm nó ở đâu.

Một con cú đang săn mồi bay qua gần đến nỗi cô cảm thấy không khí từ đôi cánh của nó phả lên mặt mình. Sau đó nó bay mất, như lúc nó đến trong im lặng.

Leifer quay trở lại vào buổi sáng hôm sau, mặc dù không đủ vẻ ăn năn để làm hài lòng Enna. Cô phát hiện mình nhìn trừng trừng vào anh thường xuyên. Ánh mắt trừng trừng đã không có tác dụng. Nụ cười vốn rất dễ nở trên môi của Leifer dường như khó trở về. Anh hét lên với cô vì muội tro chưa quét.

“Có chuyện gì với anh vậy?” Cô hét trả lại. “Tại sao anh hành động giống như con lợn lòi bị thương vậy? Có liên quan đến tấm da đó phải không?”

Leifer ném cho cô ánh mắt thù hận. Sau đó cô cầm lấy một cái chổi và quét anh ra khỏi nhà.

“Anh có thể trở về khi anh cư xử tử tế hơn,” cô hét lên sau lưng anh.

Enna trải qua buổi sáng vui vẻ khi đã đuổi được anh đi, sau đó buồn chán, cô đơn đến nỗi cô ước gì anh quay trở lại và nhìn trừng trừng vào cô để cô có thể có một cuộc tranh cãi thú vị, hoặc ít nhất là một cố gắng khác để moi được thông tin nào đó từ anh. Cô đang nghĩ về Leifer và nhào bột bánh mì quá tập trung nên không biết ai đó đã đến gần cho đến khi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ai đó đang nhìn cô từ trong sân - một anh chàng mười sáu tuổi với mái tóc đen hơi dài, mắt to, và miệng lúc nào cũng cười hài lòng.

“Xuất hiện hay lắm, Finn, cậu đã đứng đó bao lâu rồi?”

Cậu nhún vai.

“Nào, mời vào. Đừng đứng ngoài đó giống như một người lạ thế.” Enna nói. “Tại sao cậu không lên tiếng?”

“Mình chỉ đang nhìn cậu.” Finn đặt túi lên sàn, rửa tay trong chậu nước và nắm lấy một cục bột. “Mình không muốn làm gián đoạn.”

“Đừng cố giúp mình, Finn. Ngồi xuống đi nào. Cậu chắc hẳn đã đi bộ từ lúc bình minh.”

Cô cố chộp lấy cục bột khỏi tay cậu, và cậu tránh cô.

“Cậu đang làm gì vậy, giật nó khỏi mình à?”

Enna cười. “Ừm, cảm ơn và rất vui được gặp cậu, Finn. Mẹ cậu thế nào rồi?”

Finn gật đầu. “Khỏe. Mình - mẹ con mình đã sớm sẵn sàng cho phiên chợ, và bà nói mình có thể dành một vài ngày để đến gặp cậu.”

Bà nói mình có thể. Enna thỉnh thoảng nghĩ sẽ tốt cho Finn nếu cậu ta tránh xa khỏi mẹ một thời gian. Nếu không vì cô, không nghi ngờ gì cậu sẽ đến sống ở thành phố với những người dân Forest khác cũng giống như cô. Thông qua bạn của họ, Isi, cậu đã kết bạn với rất nhiều người chăn gia súc ở đó và thường đến thăm họ lúc ở trong thị trấn ngày họp chợ. Kể từ khi Enna quay về Forest, cậu trở thành một vị khách thường xuyên ở nhà cô.

“Chà, Finn, cậu đến rất đúng lúc để cứu mình khỏi cơn la hét điên cuồng. Leifer trở nên điên loạn, đó là tất cả những gì mình biết.”

Finn có vẻ quan tâm. “Gì cơ, anh ấy không làm cậu bị thương chứ?”

“Ồ, không, anh ấy chỉ thức dậy với vẻ nhăn nhó sẽ xua đuổi bất cứ con dê cái nào. Và mình thề là anh ấy đang giấu một bí mật, thứ gì đó anh ấy tìm thấy trong rừng.”

Enna nhấc cục bột ra khỏi bàn và dồi nó xuống lần nữa. “Nhìn mình này, Finn. Lúc chúng ta gặp nhau ở thành phố hai năm trước, cậu có nhìn thấy mình trong kiểu sống như thế này không? Nhào cục bột này, sống ở đây như mẹ của mình, chăm sóc ngôi nhà và lũ gia súc, và nói chuyện với chính bản thân mình để bầu bạn? Mẹ mình đã kết hôn ở tuổi mình, nhưng điều đó không phù hợp với mình, đúng không Finn?”

“Không biết tại sao, mình không thể nghĩ ra bất cứ điều gì cậu làm lại khiến cho mình ngạc nhiên,” Finn đáp. Enna dùng vai đẩy cậu một cách tinh nghịch. Cậu mất thăng bằng một vài bước, nhưng cô nghi ngờ cậu cố tình làm thế để làm cô cảm thấy cứng cỏi. “Cậu dự định sẽ làm gì?” Finn hỏi.

“Về chuyện Leifer à? Cứ gõ vào đầu anh ấy và lắng nghe âm thanh trống rỗng.”

“Không phải, về chuyện của cậu cơ.”

Enna ngừng lại. “Mình không biết, Finn. Mình cần làm điều gì đó.” Cô gập tay lại và xem những thớ gân căng ra. “Mình cảm thấy mình buồn rầu vì điều gì đó, có lẽ vì Isi và những ngày trước ở thành phố. Khi mình là một người chăn gia súc, đó là công việc nặng nhọc, nhưng mình yêu những tối mùa đông hoặc những ngày mưa khi tất cả chúng ta, những người sinh ra ở Forest tụ tập trong hội trường dành cho người làm công. Isi, Razo và những người còn lại, chơi những trò chơi, nghe những câu chuyện và ngắm ngọn lửa.” Cô mỉm cười. “Và sau đó, khi mọi chuyện xảy ra, chúng ta đã giúp Isi thoát khỏi những kẻ thô lỗ cố gắng giết cô ấy, sau đó cô ấy đã cưới hoàng tử. Một đám cưới tuyệt diệu, đúng không? Cậu mặc quần áo đẹp và cầm một cái lao. Đèn sáng lên trong cung điện khi cậu đến thăm, Isi tổ chức một bữa ăn trong phòng đức vua và mời tất cả những người làm công chăn gia súc.”

Finn gật đầu. “Nhiều lần mình nghĩ mình có thể ở đó mãi mãi, và cậu sẽ không bao giờ rời đi.”

“Mình cũng thế, một lần.” Enna ngừng nhào bột và xem nó nở to ra. “Nhưng sau đó, mình không biết, mình cảm thấy lạc lõng, giống như mình chỉ là một vị khách, cậu biết cảm giác đó đúng không? Với tất cả triều thần và quý bà đang chờ đợi, những vệ sĩ và mọi thứ, sau một thời gian, có vẻ như Isi không cần mình nữa.”

“Nhưng cậu phải rời đi, vì mẹ cậu,” Finn nói.

Enna gật đầu. “Mình biết, mình ở đây bởi vì mình nghĩ Leifer cần mình. Nhưng gần đây... dường như tất cả những gì anh ấy thực sự cần là một cú gõ vào đầu.”

“Mình sẽ nhớ cậu, Enna, nếu cậu rời khỏi Forest... nếu mình không thể nhìn thấy cậu thường xuyên.”

“Ừm, cảm ơn cậu vì điều đó.”

Khoảnh khắc dễ chịu này làm Enna nhận ra đã bao nhiêu lần họ đứng cùng nhau trao đổi như vậy, Enna nói về bất cứ điều gì xuất hiện trong tâm trí cô, Finn lắng nghe. Cô đã nghĩ rằng có lẽ cậu lắng nghe những suy nghĩ của cô nhiều hơn bất cứ người nào khác. Cô quay ra nhìn cậu. Cậu nhận ra và quay đi.

“Ôi chao, cậu thật là một người kiên nhẫn, Finn,” cô nói. “Mình phải trở nên giống cậu.”

Finn lắc đầu. “Đừng. Nếu mình đã kiên nhẫn thì cậu không cần phải thế nữa, bởi vì chỉ cần một trong hai chúng ta là đủ rồi.”

Enna không tranh cãi. Với Finn, mọi thời điểm dường như đều tạo nên cảm giác hoàn hảo.

Họ làm việc cùng với nhau cho đến khi căn nhà sạch bóng và bánh mì đủ nóng để ăn được, sau đó cả hai ngồi bên ngoài ngắm đêm xuống. Những bóng cây nhập thành một bóng tối chung, chỉ thấy loáng thoáng bởi ánh trăng. Tiếng lắc rắc của một quả thông bị giẫm dưới chân làm Enna giật mình đứng bật dậy khỏi ghế. Leifer xuất hiện từ bóng tối của Forest.

“Ồ,” cô nói, hơi ngả người ra sau. “Là anh.”

Anh đến đằng sau Enna và áp trán lên đỉnh đầu cô.

“Anh xin lỗi,” anh nói.

“Đó là một chút lương tri đầu tiên em nghe được từ anh trong mấy ngày nay.” Cô hi vọng Leifer có thể ổn sau tất cả mọi chuyện và giật nhẹ đằng sau tóc anh. “Chào Finn đi.”

“Chào Finn. Tôi khó mà nhìn thấy mặt cậu. Tối quá, đúng không?”

Leifer đi ngang qua hố đốt lửa trong sân, lưng quay về phía họ. Enna nhìn thấy một ngọn lửa màu cam, sau đó cái hố rực sáng. Anh quay qua cô, nụ cười được thắp sáng bởi ánh sáng màu da cam.

“Làm thế nào... Một đám cháy thật nhanh chóng.” Enna nói. “Anh đã cho gì vào đó ngoài củi thế?”

Leifer tảng lờ thắc mắc của cô. “Finn, tôi rất mừng cậu ở đây. Tôi chỉ đang nghĩ tôi cần nói chuyện với ai đó giống tôi, người luôn là người Forest từ máu tới tận xương, người chưa bao giờ bỏ chạy để đến sống ở thành phố.”

“Em đã ở thành phố rất nhiều lần,” Finn đáp.

Leifer xua đi lời bình luận của cậu. “Đúng vậy, đến hội chợ, và thăm người bạn cũ công chúa của cậu”. Anh nhấn mạnh từ đó với vẻ nhạo báng, ngay lập tức đặt Enna vào thế phòng thủ. “Nhưng nó cho thấy lòng trung thành của cậu.”

Finn liếc nhìn Enna tìm một gợi ý trả lời như thế nào, nhưng Leifer không cho cậu thời gian.

“Chỉ cần lắng nghe - đừng cắt ngang, Enna - bởi vì anh đang suy nghĩ. Chúng ta đã có tất cả mọi quyền ở Forest chưa? Giờ biên giới của Bayern đã thắt thòng lọng vòng quanh Forest và tuyên bố đó là một ân huệ. Tôi không tin họ, Finn, dò dẫm theo những viên đá lát đường, ngồi yên trên lưng ngựa và hưởng thụ tất cả các việc khác trong khi biến những đứa con trai và con gái của Forest thành nô lệ.”

“Nô lệ?” Finn nói. “Em không nghĩ...”

“Còn có những người khác nhìn nhận như chúng ta, Finn, những người sẽ tham gia vào một cuộc chiến nếu chúng ta quyết định nổi dậy.”

Enna cảm thấy hàm của mình rớt xuống trong sợ hãi, cô chờ đợi Leifer cười lớn và thừa nhận anh đang đùa. Nhưng trong giọng nói của anh có sự chắc chắn mà cô chưa bao giờ để ý trước đó, anh gập tay lại rồi duỗi ra như thể anh muốn hành động.

“Leifer,” Enna bắt đầu.

“Yên lặng, Enna,” anh nói. “Cậu biết đó, Finn, gần đây tôi không thể ngừng suy nghĩ về Bayern, họ nhòm ngó đất đai, cây cối và lợi dụng người của chúng ta - tất cả bắt đầu từ sự can thiệp của cô công chúa người nước ngoài đó.”

Enna bật ra một tiếng cười khô khốc. “Ồ, anh sẽ không dám coi thường Isi khi em đang ngồi ở ngay đây đâu.”

Leifer xoay lại, quay lưng với ngọn lửa, và cô có thể nhìn thấy tia sáng lóe lên trong mắt anh. Giọng anh nhỏ nhẹ. “Anh biết cô ta là bạn em, và anh phải e sợ cô ta vì có rất nhiều tin đồn cô ta có thể triệu tập các loài chim và gió. Anh đã bảo rằng có điều gì đó xấu xa ở cô ta, và khi anh làm cho cuộc chiến nổ ra, cô ta sẽ trở thành người đầu tiên bị thiêu cháy.”

“Leifer,” Enna bật dậy. “Sao anh dám nói như thế?”

“Anh đang nói với Finn, Enna. Anh biết em sẽ không hiểu được.”

“Anh nghĩ em sẽ ngồi yên trong khi anh đe dọa công chúa sao?” Enna nói. “Anh biết em sẽ không ngồi yên mà.”

“Anh đã nói, yên lặng.” Leifer băng qua đống lửa và ném quả thông vào chính giữa. Chúng rít lên nổ lốp bốp.

“Em không thể tin được những gì anh nói ra trong tuần này. Finn tội nghiệp đã ngồi rất kiên nhẫn suốt cuộc nói chuyện điên rồ của anh, nhưng khi anh bắt đầu la hét về Isi, thì, anh đã ngu ngốc không nghĩ đến một trong hai bọn em sẽ quật anh xuống sàn trước khi bọn em cho phép anh nói ra lời nào khác.”

“Anh đã bảo im đi.” Leifer quay ra. Enna có thể nhìn thấy mặt anh bị hút vào ánh sáng màu cam của ngọn lửa đang nhảy múa. Vai và cánh tay anh run rẩy, vẻ mặt anh quá xa lạ, cô khó có thể tin đây là anh trai của mình.

“Leifer,” cô nói, đột nhiên lo sợ, mặc dù cô không biết mình mong đợi điều gì sẽ xảy ra.

Leifer nhăn nhó như thể đang chiến đấu chống lại cơn đau, sau đó kêu lên. Enna cảm thấy nóng bừng và cảm giác đau nhói đột ngột. Cô nhìn xuống, thấy váy của mình đang bốc cháy.

Enna hét lên, lăn xuống đất, cố gắng dập tắt đám cháy trên váy. Finn giật lấy áo khoác và đập nó vào ngọn lửa. Cậu dập tắt chúng, Enna vẫn nằm im, thở nặng nhọc.

“Cậu ổn chứ?” Finn hỏi. Cậu quỳ bên cạnh cô, bàn tay lo lắng của cậu lơ lửng trên chân cô, e ngại chạm vào chúng. “Enna, cậu ổn chứ?”

Enna gật đầu, quá choáng váng để thốt nên lời. Cô nhìn lên nơi Leifer đứng, tay anh đang che miệng. Finn xuất hiện, đứng chắn giữa Enna và anh trai.

“Leifer,” Finn nói, giống như một thách thức.

Ngọn lửa dưới chân Leifer lụi dần, nhàn nhã gặm nhấm những thanh củi. Ánh sáng yếu ớt màu vàng soi sáng hình dáng anh từ bên dưới, phóng đại các nếp nhăn trên trán và dưới mắt vì thế trông anh giống như một ông già. Anh nhìn chằm chằm vào Enna, và anh dường như già khọm đi. Anh trai cô, cậu bé đặt con bọ lên giường cô, anh chàng mang đến cho cô một xô nấm cũng tự hào như thể anh tìm thấy một xô vàng. Nỗi buồn lan ra trên mặt anh khi dường như anh nhận ra những gì mình vừa làm.

“Enna, anh xin lỗi. Anh, anh không cố ý.” Anh quay đi và chạy vào khu rừng.

“Leifer!”

Anh không quay trở lại. Enna thở ra từ từ và cảm thấy ngực mình run rẩy. “Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

“Mình không nhìn thấy, nó diễn ra quá nhanh,” Finn đáp. “Cậu có nghĩ anh ấy tạo ra được lửa, cậu biết đó, giống như Isi làm với ngọn gió ấy, và anh ấy có thể điểu khiển nó? Nhưng tại sao anh ấy lại làm tổn thương cậu?”

“Mình không biết!”

Finn giúp Enna đi vào trong nhà và nhìn vào mắt cá chân đỏ lên của cô, tự nhặng xị lên để làm cô bớt căng thẳng. Cậu không nỡ bỏ cô lại một mình để đi tìm hàng xóm Doda, do vậy tự tay cậu áp mỡ lợn nhẹ nhàng vào chân cô và quấn chúng trong những miếng vải sạch. Sự bình tĩnh tự nhiên của cậu làm cho đêm trở nên kỳ lạ và vết đau dễ dàng chịu đựng hơn.

“Tốt nhất mình nên ở lại với cậu trong một thời gian, đảm bảo rằng anh ấy không thử... bất cứ điều gì anh ấy có thể làm.”

Enna nhìn chằm chằm vào lò sưởi. “Tất cả những câu chuyện được kể trước khi đi ngủ đã chuẩn bị cho mình điều này. Một lần Isi đã nói rằng nghe và kể những câu chuyện không thể tin được khiến nó đáng tin hơn khi có chuyện kỳ lạ xảy ra”

Cô phát hiện ra mình có thể tin những gì Leifer đã làm, nhưng điều làm cho cô sợ là không biết Leifer sẽ làm gì tiếp theo.

Cả hai cùng im lặng, ngắm những viên than lóe lên tia sáng màu cam trong đống tro tàn. Thậm chí nhìn thấy lửa cũng làm cho mắt cá chân của Enna cảm thấy tệ hơn. Chỉ ngay sau đó, cô đã nghĩ vết bỏng là vết thương thô bạo nhất. Mẹ của Enna thường gọi đau đớn từ những vết cắt và gãy xương là “cảm giác chữa lành”, nhưng vết bỏng vẫn tiếp tục thiêu đốt như thể ngọn lửa vẫn còn ở trên da cô, sử dụng cơ thể cô như là nhiên liệu.

Một khúc gỗ bị đốt cháy đen sụp xuống trong lò, và ngọn lửa màu vàng bùng lên chớp nhoáng trước khi tắt lụi bên trong tàn lửa. Enna nhắm mắt để không nhìn thấy nó, nghe thấy Finn cọt kẹt trên ghế để cầm máu trên vết thương của cô, và biết rằng cô không thể chờ đợi Leifer hành động lần nữa. Cô cần được giúp đỡ, và chỉ có duy nhất một người có thể nhờ vả được.

Nguyên Tác: Enna burning. Dịch giả: Kim Nhường - Lê San
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.