Tuyết đập vào mắt và má Enna. Cô không thể nghe thấy gì ngoài tiếng gió. Thỉnh thoảng cô ngoái nhìn ra đằng sau để tìm kiếm những kị binh đuổi theo mình, nhưng ngay sau đó cơn bão đã làm cho cô không thể nào phân biệt được phương hướng.
Cúi thấp người, mặt ghì sát cổ của Merry, cô bị choáng váng bởi ánh sáng bất ngờ của ngọn lửa cũng nhiều như vụ bắt giữ cô trước đó. Bàn tay cô tê dại, cả người đau nhức. Khi cuối cùng gió cũng đã ngừng và bầu trời sáng rõ, Enna đi bộ cùng với Merry cho đến khi những đống lửa phía xa của Ostekin dẫn đường cho cô về nhà. Cô bước vào cổng ngay sau bình minh.
Một người đàn ông với bàn tay vững chãi giúp Enna xuống ngựa. Khi chân chạm đất, cô nắm chặt lấy vai anh ta và gần như đổ sụp xuống mặt đất.
“Một chuyến đi dài.” Anh ta nhìn qua cái cổ với những sọc mồ hôi của con ngựa cái một cách không hài lòng.
“Tôi bị lạc.” Enna nói một cách mơ hồ, và đi về phía trung tâm thị trấn. Đi bộ trên chính đôi chân của mình cùng một lúc mang lại cảm giác sảng khoái không ngờ và đau đớn khủng khiếp.
Cô chậm lại khi đi quanh nhà hội đồng. Bên trong là giường của cô, và ý tưởng nghỉ ngơi làm cô cảm thấy mơ màng. Bên trong còn có Isi. Enna hình dung cuối cùng mình đang kể cho Isi nghe về tấm da, hơi nóng khó chịu tối qua khi tên tù làm cô giận dữ, và sự nhanh nhẹn của cô trong bão tuyết khi sử dụng ngọn lửa để trốn thoát. Isi có lẽ sẽ hiểu và thậm chí cô có thể bắt đầu nghĩ làm cách nào để xóa đi những gì Enna đã học. Enna nhớ ra Isi không biết cách để xóa đi những kiến thức như vậy khỏi Leifer nhưng tự hỏi những người thờ phụng lửa ở Yasid có thể làm điều đó không.
Một cánh cửa đung đưa mở ra để mang tới một thông điệp, và Enna bắt gặp hình ảnh Isi đang ngồi ở phòng sau với Geric, chú tâm vào cuộc nói chuyện. Không, không công bằng khi đặt thêm gánh nặng lên Isi lúc này. So sánh với chiến tranh và cái chết của đức vua, mối bận tâm của Enna dường như là vấn đề nhỏ nhoi.
Thay vào đó, Enna quay đi khỏi trung tâm thị trấn, len lỏi qua những căn lều màu nâu và những vòng tròn được quây lại bằng dây thừng dùng luyện tập chiến đấu để tìm Finn. Quân đội được tổ chức bởi những đội quân một trăm người, những ngôi làng nhỏ hơn và ba đội quân của Forest được đề nghị tập hợp thành một, những trị trấn lớn hơn tổ chức thành vài đội. Những người cùng một đội quân trăm người cắm trại với nhau, vì thế cô đi theo những tấm khiên được vẽ lên các biểu tượng cho đến khi bắt đầu nhìn thấy những tấm khiên sơn màu với hai cây thông - một màu xanh, một màu vàng. Cây màu vàng để tôn vinh Isi, quý bà tóc vàng, vì đã thuyết phục đức vua thừa nhận những chàng trai Forest là những công dân và những người lính ở vị trí đầu tiên. Nhưng chỉ sau đó, Enna nhận ra nó giống như một cái cây bị bốc cháy.
Finn ngồi ở cửa một căn lều, đang gắn một mũi sắt vào đầu cây lao của cậu. Cô đột nhiên cảm thấy lo lắng khi muốn thú nhận bí mật của mình với Finn, mặc dù cô cảm thấy mình phải kể cho ai đó. Cậu luôn là một người giỏi lắng nghe, và cô đã đánh mất sự gần gũi giữa họ trong suốt ba tuần cuối cùng.
Phía trước Finn, hai cậu bé Forest đánh nhau trong một vòng tròn bằng dây thừng. Viên đội trưởng của đội quân trăm người hô lên: “Để ý phía bên trái! Nâng khiên của cậu lên.”
“Chào, Finn.”
Finn liếc lên và nhìn thấy cô, một nụ cười khổ sở làm miệng cậu co rúm lại.
“Chào, Enna. Mình đang chuẩn bị luyện tập.”
Cô ngồi xuống bên cạnh cậu. “Bọn mình đã lâu không nói chuyện, và mình nghĩ bọn mình...”
“Ừm,” cậu đáp như thể cậu không nghe thấy cô nói, sau đó đặt cây lao xuống và đứng lên.
“Ồ,” Enna nói.
Finn luồn xuống dưới sợi dây thừng vào vòng đấu tập mà không hề nhìn lại. “Tôi sẽ thay vị trí của một người,” cậu nói với người chỉ huy đấu tập.
Một anh chàng thấp, khoảng tuổi Finn gật đầu, quá mệt để nói nên lời và thoát ra khỏi vòng tròn. Cậu ta mỉm cười khi nhìn thấy Enna và ngồi xuống bên cạnh cô.
“Thế nào rồi, Razo?” cô hỏi. Ngay cả khi sự kiệt sức và cảm giác run rẩy vẫn tiếp tục xao động ở tận sâu bên trong con người cô, cô không thể nào làm gì khác ngoài mỉm cười bất cứ khi nào nhìn thấy Razo. Mái tóc rối bời gần như dựng đứng trên đầu Razo, và khuôn mặt biểu cảm chưa bao giờ có thể giấu đi tâm trạng hiện tại của cậu, nhìn chung dường như lúc nào cũng thích thú hoặc bối rối.
Cô chờ cho đến khi cậu lấy lại được hơi thở và nhìn Finn trong vòng tròn bằng dây thừng. Finn chiến đấu với một quyết tâm rất lớn, xô ngã đối thủ của mình và đè cậu ta xuống đất. Một lần cậu ngoảnh lại để xem Enna có nhìn hay không, rồi quay đi rất nhanh.
“Cậu ấy đang trở nên thiện chiến hơn.” Enna nói.
“Ai, Finn á? Miễn bình luận.” Razo cố gắng để lau mồ hôi trên trán vào vai cô, và cô đẩy cậu ra.
“Cậu ấy tập luyện rất nhiều sao?”
Razo gật đầu, lau mặt vào cái áo choàng bẩn thỉu. Nó để lại một vết màu nâu. “Nhiều nhất. Thật đáng sợ khi đối mặt cậu ta. Trông như thể cậu ta sẽ đè cô xuống đất, sau đó cô sẽ thấy cậu ấy chẳng hề giận dữ gì cả, chỉ là nghiêm túc. Có nhớ cậu ta thường như thế không?”
“Có vẻ như thường như thế chỉ là mới một vài tuần trước đây,” Enna đáp.
Finn không nao núng và tập trung. Mặc dù cử chỉ của cậu dường như cứng nhắc, các cuộc tấn công của cậu rất dữ dội, và Enna nghĩ cậu trông thật tự nhiên khi đung đưa một thanh kiếm.
“Tại sao hai người chưa bao giờ...” Razo ra hiệu chỉ về phía Finn đang chiến đấu rồi sang Enna đang ngồi bên cạnh.
“Ý của cậu là gì?”
“Đừng giả ngốc nữa, Enna. Tôi biết giữa hai người có chuyện gì đó.”
“Chẳng có gì cả, đồ ngốc. Finn và tôi là bạn tốt, nhưng cậu ấy chưa bao giờ theo đuổi tôi.”
“À, quên đi,” cậu đáp. “Tôi theo đuổi Bettin rất, rất xinh đẹp từ Sprucegrove đến Longpines, và điều đó cũng không ngăn được cô ấy cưới tên lừa đảo Offo đó.”
“Razo, chúng ta đang nói về tôi và Finn. Một con rắn và một con thỏ.”
“Cậu ta giống như một con thỏ đối với cô sao?”
Enna quan sát khi Finn tấn công một đối thủ mới, nện vào chiếc khiên của thằng bé cho đến khi nó khóc đòi tạm dừng.
“Cậu ấy đang thay đổi, đúng không? Tôi không biết cậu ấy nghĩ gì.”
“Đó là do cuộc chiến tranh,” Razo trả lời thẳng vào sự thật. “Thay đổi diễn ra với tất cả chúng ta, bao gồm cả cô. Trán của cô luôn nhăn tít và lo lắng, tôi đã không thấy như thế kể từ lúc tôi bị cô thuyết phục hoàn toàn rằng con gà mái của cô mắc một căn bệnh kỳ quái ở loài gà.”
Enna phá ra cười. Nghe thấy âm thanh ấy, Finn quay lại nhìn. Đối thủ của cậu lợi dụng cơ hội để tung người lên cái khiên của cậu, và Finn ngã xuống đất. Giận dữ, cậu đứng dậy và nhanh như lúc trở lại, nện thanh kiếm lên đối thủ cho đến khi viên chỉ huy huấn luyện hét lên, “Đủ rồi.”
“Tôi thừa nhận, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cậu ấy như thế”, Enna tiếp tục. “Cậu có nghĩ cậu ấy chỉ đang cố gắng để... gây ấn tượng đối với ai đó không?”
“Dĩ nhiên,” Razo đáp. “Cô biết đó, giờ Finn có một cô gái.”
“Finn có một cái gì cơ? Ý cậu là gì?”
Razo hất đầu về phía một cô gái thanh mảnh đang dựa vào hàng rào. Cô ta hoàn toàn mê mẩn với trận đấu, một nửa nụ cười bị bỏ quên trên môi.
“Hesel ư?” Enna hỏi với vẻ thắc mắc lộ liễu. “Finn và Hesel?”
“Có vẻ như vậy,” Razo đáp.
“Nhưng, nhưng, cô ta thậm chí không phải là một cô gái Forest, và cô ta quá mảnh khảnh.”
“Cô ta là cháu gái của Đội trưởng Monulf, không xấu lắm và ngoài ra còn là người nấu ăn khá giỏi.”
“Ha,” Enna khoái chí nhớ lại đã nhìn thấy cô ta một lần trong nhà hội đồng và nướng quá tay một ổ bánh mì. “Xinh đẹp và là cháu gái của viên đội trưởng chắc chắn không phải là công thức cho tình yêu thực sự của Finn.”
Razo cười nhe răng. “Có phải cô đang ghen không, Enna - cô gái?”
Enna lườm cậu. “Đừng ngớ ngẩn, Razo. Tôi chỉ đang nghĩ một cô gái thành thị khó là người Finn cần.”
“Đủ rồi đấy,” viên chỉ huy nói.
Finn chạm mũi kiếm với đối thủ trong sự giải tán thân thiện và rời khỏi cái vòng. Enna nhìn nơi Hesel đứng. Cô ta cũng đã rời đi.
Một em nhỏ phục vụ vỗ vào vai Enna và bảo cô rằng quý bà tóc vàng muốn cô đến tham gia hội đồng trong nhà công vụ, cô đứng dậy để rời đi.
“Đến chỗ chúng tôi chơi nữa nhé,” Razo nói. “Khi Finn có tâm trạng tốt hơn.”
“Chờ đã,” cô nói. Razo quay lại và chờ đợi. Cô muốn nói ra. Hôm qua cô gần như đã mất kiểm soát, và điều đó làm cho cô sợ. Cô cần kể với ai đó về những gì đang xảy ra bên trong cô, ai đó sẽ không đánh giá cô, ai đó có thể giúp. Cô không muốn làm phiền Isi, và dường như Finn đã qua giai đoạn lắng nghe của mình. Cô có thể kể cho Razo được không?
Mặt cậu rất trẻ con, nhưng cậu có một vết sẹo hình đầu mũi tên ở một bên má và một cái khác chìa ra ngoài từ cổ áo chẽn. Đó là những vết thương đáng sợ, nhưng cô nhớ cậu chưa bao giờ quan tâm về chúng. Lần đầu tiên cậu nhận được cây lao và tấm khiên từ đức vua, cậu đã khóc một cách công khai. Cậu là người ít đe dọa nhất, ngớ ngẩn nhất, và không được nhiều người ưa thích nhất mà cô biết. Rất giống Leifer.
“Tôi, ừ, tôi sẽ gặp cậu sau.” Đó là tất cả những gì cô có thể nói.
Razo khịt mũi. “Chắc chắn rồi.” Cậu chuẩn bị rời đi, sau đó quay lại nói với cô. “Enna, đừng hé ra một lời nào với Offo về những gì tôi đã nói về Bettin. Tôi biết tôi không còn hi vọng gì, nhưng tôi sẽ không bao giờ yêu một tâm hồn nào khác ngoài Bettin và tôi sẽ chết trong cô đơn.”
Cô thở dài. “Đầu cậu chứa đầy những thứ ngớ ngẩn, cậu đang nói những điều như thể sẽ chết trong cô đơn vậy! Cậu và Finn, các cậu vẫn chỉ là những cậu bé.”
Nhà công vụ là tòa nhà có cấu trúc một tầng, một phòng với cửa sổ bằng kính duy nhất trong thị trấn, và hiện tại nó được bao quanh bởi những người lính. Viên lính canh cửa để cho cô đi qua. Bên trong, vài cái bàn nhỏ đặt khít vào nhau để tạo thành một cái bàn hình chữ nhật kỳ quặc lớn hơn ở trung tâm căn phòng. Geric, Isi, Thiaddag - tể tướng và hai chỉ huy trưởng trong vùng, Talone và Monulf, ngồi trên bàn. Vài viên đội trưởng khác đứng đằng sau họ. Isi và Talone đang thì thầm thảo luận. Enna nhớ họ là đồng hương với nhau, Talone tháp tùng Isi trong chuyến đi từ vương quốc quê nhà Kildenree đến đây. Ông ta ở lại Bayern như một người bảo vệ riêng, và sau đó, trở thành đội trưởng của đội quân Bayern, đội quân trăm người của riêng đức vua.
Khi Enna đến gần, Talone gật đầu với cô và nhích sang ngồi cạnh bên Monulf.
“Có chuyện gì vậy?” Enna hỏi.
“Họp hội đồng chiến tranh với Tira,” Isi đáp. “Một sứ giả đến đây từ trại của chúng ở Eylbold sáng hôm qua. Bọn mình có chút lo lắng. Mình muốn cậu ở bên cạnh mình”.
“Được thôi, dĩ nhiên rồi. Cậu... cậu vẫn ổn chứ?” Enna ngay sau đó nhận ra Isi trông rất bình tĩnh. “Cậu trông rất khác.”
“Cậu đã nhận thấy?” Isi mỉm cười. “Mình thường khá kích động. Một thầy thuốc đã cho mình một ít trà đắng. Nó làm cho mình buồn ngủ, nhưng ít nhất tối qua mình đã ngủ được. Và nó làm mình đờ đẫn, mình đoán thế. Mình nghe thấy hầu hết tin tức do những cơn gió liên tục mang đến, nhưng không quá ồn ào. Mình không biết cậu đã bước vào phòng cho đến khi nhìn thấy cậu.”
Tiếng vó ngựa và những giọng nói từ bên ngoài làm căn phòng yên tĩnh trở lại. Mọi người dường như ngồi thẳng lên một chút, Enna đi về chỗ của mình, đứng đằng sau ghế của Isi. Đó là vị trí thường ngày của cô và là một vị trí danh dự, nhưng sự kiệt sức làm cho chân cô như muốn nhũn ra, cô nắm lấy lưng ghế của Isi để tựa vào. Lát sau đó, phái đoàn Tira bước vào. Hầu hết mặc áo khoác xanh da trời, với áo lót da và mang theo những cái lao ngắn. Enna nhìn chằm chằm vào họ một cách công khai, trừng mắt khi có bất cứ ai ngó cô. Người chỉ huy hình như là một viên đại úy có mái tóc xám tên là Tiedan. Enna nghe nói rằng hoàng gia Tira không tham gia trận chiến, và phụ nữ của họ cũng ở nhà.
Sau những thủ tục cứng nhắc, Tiedan và Geric gần như độc quyền trò chuyện, và Enna tự hỏi tại sao những người khác cần phải ngồi ở đó. Cô phát hiện mình không chú tâm vào cuộc trò chuyện, thay vào đó cô quan sát những người đàn ông Tira và nghĩ về trận chiến ở Cánh đồng Ostekin, về những người lính đã bị giết, về Leifer. Một thanh gỗ trong lò sưởi kêu răng rắc, một tiếng động đủ lớn và dễ dàng nhận thấy như một tiếng nói.
Enna cảm thấy mình bắt đầu đổ mồ hôi.
Geric đang nói. “Tôi nghĩ thật khôn ngoan để nhớ rằng đây không chỉ là vấn đề về đất đai. Mà còn có cả con người. Những người mà các ngài tấn công ở các ngôi làng và thị trấn đó là người Bayern.”
“Từ bây giờ”, Tiedan đáp lại, “Trước kia họ từng là người Tira. Họ có thể trở thành người Tira một lần nữa.”
“Ngài không biết điều đó đâu,” Geric dụi mắt. “Ngài nói thế, nhưng ngài không có bằng chứng, cũng như không có sự thật nào xuất hiện trong ký ức người dân của chúng tôi.”
Enna không chắc liệu vẻ hung tợn trong lời nói của Tiedan là do ông ta giận dữ hay đó chỉ là tác động của giọng nói được phát âm cứng nhắc của ông ta.
“Sự thật hiển hiện hơn là kí ức. Sự thật nằm chính ở bản chất của chúng tôi. Hãy nhìn người dân của các ngài, mái tóc đen, hầu hết là mắt đen. Xa hơn về phía nam của Bayern, người dân bắt đầu có mái tóc sáng hơn - hầu như giống chúng tôi.”
“Nhưng Chỉ huy Tiedan, điều đó không có nghĩa là...”
Tiedan cắt ngang lời Geric. “Vậy làm cách nào chúng tôi lại nói chung một ngôn ngữ? Tôi nghe nói rằng vùng đất xa hơn về phía nam và phía đông nói ngôn ngữ man rợ. Rõ ràng Bayern được sinh ra từ Tira.”
Bayern được sinh ra từ Tira. Ý nghĩ đó làm Enna nhăn mặt. Cô liếc mắt về phía viên chỉ huy được gọi là Tiedan và hi vọng ông ta sẽ chú ý.
“Lời ngài nói chẳng có nghĩa lý gì, thưa ngài.” Geric đang tranh luận một cách giận dữ. “Và thậm chí nếu chúng tôi đồng ý với điều đó, đúng vậy, cách đây đã lâu lắm rồi, trước khi có kí ức, chúng ta là một, điều đó cũng không thể biện minh cho sự tàn sát của các ngài đối với những người dân này. Trong thực tế, nó thậm chí làm cho cuộc xâm lăng của các ngài trở nên vô nghĩa.”
Tiedan cười khùng khục, và sau đó nói với một giọng trầm, gầm gừ. “Vậy thì, làm ơn cho chúng tôi biết, thưa ngài, ngài có biện minh cho cuộc tàn sát mà cha ông ngài đã cam kết chống lại Tira không?”
Enna có một niềm tin mạnh mẽ và bất ngờ rằng cô có thể thiêu rụi căn phòng trong ngọn lửa. Tất cả khúc gỗ chết của những bức tường, những cái bàn và sàn nhà sẽ cháy một cách tuyệt đẹp. Tất cả những cơ thể đang sống và ngọn lửa lò sưởi chỉ đang góp nhiệt thêm vào trong phòng. Cô có thể chỉ bằng một ý nghĩ dồn nhiệt vào bên trong, cảm thấy nó thay đổi, và đẩy nó ra ngoài lần nữa. Ý nghĩ này làm cô rùng mình.
Cô hít một hơi thật sâu và tập trung vào âm thanh lạnh lẽo của một cơn gió mùa đông đang rít trong ống khói. Làm cách nào một ý nghĩ như thế có thể len vào tâm trí cô?
“Nếu đây chỉ là vấn đề trả thù,” Geric nói, “vậy hãy cảm thấy mãn nguyện và rút quân đi. Các ngài đã giết chết đức vua của chúng tôi, các ngài đã giết rất nhiều binh lính Bayern. Những người đã tấn công các ngài trong quá khứ đã chết, và giờ chỉ có con cái của họ. Hãy để nó kết thúc ở đây.”
Enna lau trán. Tất cả những người này tập hợp trong một không gian nhỏ, tất cả đang tạo ra nhiệt. Isi ngọ nguậy trên ghế. Enne nhận thấy Isi đã quấn mái tóc vàng của mình bên trong khăn trùm đầu của phụ nữ Forest, và cúi mặt xuống. Rất nhiều lần Geric đã nài nỉ Isi không thu hút sự chú ý, anh lo sợ quân Tira sẽ nhận ra cô là người điều khiển gió ở trận chiến đầu tiên và nhắm mục tiêu vào cô. Enna siết chặt vai Isi. Isi đưa tay lên chạm vào tay Enna. Những ngón tay lạnh lẽo của cô mang lại cảm giác thoải mái và thân thuộc.
“Nếu giải pháp duy nhất để có hòa bình của các ngài là giữ những thị trấn mà các ngài chiếm được,” Geric đang nói, “thì tôi không thể chấp nhận. Chúng tôi không thể bỏ rơi người dân của mình. Chúng tôi sẵn sàng thảo luận để thỏa hiệp, nhưng cuối cùng nó phải bao gồm hòa bình cho tất cả Bayern.”
“Tôi là Sileph, thiếu úy. Cho phép tôi đặt ra một câu hỏi, thưa ngài.” Một viên chỉ huy Tira khác lên tiếng. Tóc anh ta có màu nâu sáng của vùng đất đồng bằng, anh ta thể hiện sự tự tin nhưng cũng rất khiêm tốn. Anh ta nói đúng mực, nhưng với một sự kiêu ngạo tự nhiên, như thể anh ta biết anh ta sẽ không bị từ chối. Tiedan chấp nhận yêu cầu của anh ta.
“Thưa Đức Vua,” Sileph nói, mở đầu không lịch sự cũng không nhạo báng, “ngài nói rằng ngài ở đây vì hòa bình, nhưng vào đêm trước của cuộc đàm phán, ngài đã cử phù thủy của ngài tấn công một trại của quân Tira.”
Có một sự xáo động trong Bayern. Geric liếc nhìn Talone và Monulf để thấy cả hai đều đưa ra cái lắc đầu nhẹ. Enna liếc nhìn tên thiếu uý Sileph. Anh ta có phải là một trong ba tên lính tối qua trong cơn bão? Ngay cả khi anh ta là một trong số đó, chắc chắn anh ta không thể biết được mặt cô.
“Chúng tôi chẳng biết gì về chuyện đó,” Geric đáp, cắt ngang những tiếng ồn, “Chúng tôi không biết gì về vụ tấn công đêm qua. Nếu chuyện đó có xảy ra, họ cũng không phải là người của chúng tôi.”
“Cho đến lúc này, thưa Đức vua,” Sileph nói. “Những người tham gia trận chiến đầu tiên ở cánh đồng Ostekin đã báo cáo về người tạo ra lửa. Họ phóng hỏa lên quần áo của binh lính. Mặt đất xung quanh họ bị cháy xém”. Anh ta quay ra và nhìn thẳng vào Enna. Cô chớp mắt kinh ngạc và kiềm chế lùi lại một bước. “Có lẽ người phụ nữ này, một khi Người nhận thấy phù hợp tham gia hội đồng chiến tranh, sẽ muốn giải thích.”
“Không cần thiết.” Geric đáp. “Tôi có thể nói với ngài. Chúng tôi có một người đàn ông có tài năng điều khiển ngọn lửa, nhưng anh ta đã bị giết trong trận chiến đó. Ngài có từng nhìn thấy ngọn lửa được sử dụng trong cuộc giao tranh mùa thu vừa rồi không? Anh ta đã chết, và không ai có thể tạo ra lửa.”
Sileph không bỏ cuộc. “Tôi có được nghe về câu chuyện những phù thủy lửa ở phía nam, trong vương quốc được gọi là Yasid. Bayern có liên minh với các cư dân sa mạc để đè bẹp Tira không?”
Isi ngước nhìn lên, nhưng Geric trả lời. “Tôi không biết gì về phù thủy lửa ở Yasid.”
“Hãy để người phụ nữ này nói,” Sileph nói.
Đầu tiên Enna nghĩ Sileph ám chỉ Isi, nhưng ánh mắt anh ta không rời khỏi khuôn mặt cô. Cô bỏ tay ra khỏi ghế của Isi và đứng thẳng người, làm dịu đi sức nóng trong lồng ngực. Im lặng tiếp nối sau những lời Sileph nói, sau đó Geric gọi tên cô một cách nhẹ nhàng.
“Đức vua đã nói sự thật,” cô nói, lôi cuốn với chất giọng Forest của mình, nói lắp nhiều hơn bình thường để tương phản với lời phát biểu thận trọng của tên lính người Tira. “Các chàng trai của ngài nghĩ rằng cánh phụ nữ chúng tôi phù phép ra ngọn lửa, nhưng chúng tôi chỉ đứng quan sát trên đỉnh đồi. Leifer, người tạo ra ngọn lửa, anh ấy đứng ở giữa các ngài. Sau đó anh ấy tự đốt cháy mình, tôi đã nhìn thấy thi thể.” Cô gần như nghẹn ngào sau đó, nhưng cô vẫn giữ bình tình và tự hào về bản thân mình.
“Vậy còn những người khác thì sao?” Anh ta dường như tập trung vào cô, không nhận thức bất cứ người nào khác trong phòng.
“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy hoặc nghe nói về một phù thủy lửa người Yasid ở Bayern. Leifer đã chết, và anh ấy không dạy cho ai bí quyết của mình. Đó là điều tôi chắc chắn.” Cô mỉm cười khéo léo để tránh một lời nói dối hoàn toàn.
Sileph nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, cô cảm thấy mặt mình nóng bừng dưới ánh mắt của anh ta. Sau đó anh ta gật đầu một lần nữa và bước trở lại vị trí của mình đằng sau Tiedan.
Cánh đàn ông kết thúc cuộc đàm phán, đạt được rất ít thỏa thuận nhưng đồng ý ngừng chiến trong mùa đông, và hội đồng chia tay nhau. Enna thở dài và duỗi người ra khi những viên chỉ huy Tira rời khỏi phòng. Một người nhìn cô không bằng lòng. Cô đáp trả ánh mắt của anh ta với một cú lắc đầu hỗn xược. Sileph, viên thiếu úy, bắt gặp ánh mắt cô, cúi mặt, mỉm cười. Anh ta là một anh chàng đẹp trai, đẹp hơn bất cứ anh chàng nào mà cô từng biết. Thật vậy, cô chưa bao giờ suy nghĩ quá nhiều về một người đàn ông đẹp trai trông như thế nào, nhưng nhìn anh ta, cô chắc chắn mình đã biết được.
Khi anh ta ngẩng lên lần nữa, cô mạnh dạn mỉm cười lại.
Ngay khi người Tira cuối cùng rời khỏi, người Bayern thở ra và bắt đầu bàn tán. Hội đồng sẽ tiếp tục họp, và Enna cảm thấy hoảng sợ phải ở trong căn phòng đó lâu hơn nữa. Âm thanh do những con ngựa Tira đang rời đi tạo ra giống như những đòn đánh vào bụng cô. Dường như không còn không khí để thở trong nhiệt. Cô vội vàng lao ra khỏi cửa và bước ra đường.
Cô có thể nhìn thấy tên lính Tira cuối cùng cưỡi ngựa vừa rời khỏi cánh cổng thị trấn, và thôi thúc cô theo sau và làm... gì đó, hại chúng, đuổi chúng ra khỏi Bayern. Tim cô đập mạnh và da cô lúc nóng lúc lạnh. Cô hít một hơi và quay đi, để cho gió lạnh nhấn chìm cô, một cơn gió mạnh đẩy đi hết hơi nóng trên người cô.
Khi cô trở lại tòa nhà, Tể tướng Thiaddag đang nện một cái lao lên sàn gỗ. “Các tướng lĩnh, các bộ trưởng, các quý bà, hãy yên lặng lắng nghe đức vua.”
Enna ngồi bên cạnh Isi trên một chiếc ghế bỏ trống và lắng nghe cuộc họp. Geric đưa ra quan điểm trong cuộc họp và hỏi những viên Đại úy Bayern liệu anh đã làm đúng chưa. Hầu hết cánh đàn ông vung ngọn lao lên, một số đập mạnh chuôi lên sàn gỗ để thể hiện sự đồng ý mạnh mẽ của mình. Bất cứ ai thì thầm không nói ra ý kiến của mình đều được yêu cầu nói ra, sự bất mãn của họ được thảo luận và giải quyết.
Ngọn lửa lách tách lớn hơn, dường như đối với Enna, nó còn lớn hơn tiếng đám đàn ông nói. Một giờ chậm chạp trôi qua, và nhiệt ở trong phòng bám vào da cô. Mặc dù tầm nhìn của Enna hơi chao đảo, và nhiệt bắt đầu gây ngứa ngáy, nhưng cô cảm thấy bình tĩnh. Cô nhìn ra cánh đồng qua khung cửa sổ phủ trong tuyết và lắng nghe tiếng gió gào thét trong ống khói, không để cho khát khao phóng hỏa làm phiền suy nghĩ của mình.
Hội đồng bỏ phiếu cho việc ngưng chiến trong mùa đông và không tấn công những thị trấn đã bị chiếm. Đức vua và hoàng hậu trở về thủ đô để giám sát tuyển quân, tiếp tế và ổn định nhân dân. Cuối cùng, họ chọn một viên đại úy để chỉ huy đào tạo, phòng thủ và do thám từ Ostekin. Những ngọn lao được vung lên bầu chọn cho Talone. Monulf nghiêng đầu tỏ vẻ đồng ý. Monulf là chỉ huy cấp cao, nhưng ông đã chỉ huy trận chiến ở cánh đồng Ostekin, và dưới sự chỉ huy của ông, đức vua đã bị giết. Đề cử này đòi hỏi một người chưa bị mang tiếng bởi một thất bại như vậy.
Lập tức, Talone nói, “Mặc dù vậy, trinh sát tốt nhất của chúng ta đang bỏ rơi tất cả để về thủ đô.”
“Tôi không thể làm gì được,” Isi đáp. “Tôi chậm trễ một cách không đáng tin cậy. Tôi không thể tập trung vào những gì tôi nghe thấy”.
Talone gật đầu kính trọng. Enna lắc đầu. Đó là một điều đáng tiếc trong một cuộc chiến tranh, với hai quốc gia đang lơ lửng trong thế cân bằng. Isi không thể sử dụng tài năng của mình.
Trước khi hội đồng giải tán, Geric quay sang Enna. “Cô có gì bổ sung thêm không, người hầu của hoàng hậu?”
Enna chớp mắt ngạc nhiên, nhưng một suy nghĩ được bật ra. “Thực ra, tôi nghe mọi người ở khu trại đang bàn tán về một lời tiên đoán. Nhiều người đang làm việc của họ, nhưng chúng ta có nên tiến hành một tiên đoán về cuộc chiến này không?”
“Đúng vậy,” một viên đại úy đồng tình. “Chúng ta nên đánh cược với số phận để xem chúng ta chiến đấu vô ích hay có thể hy sinh mạng sống với sự đảm bảo của chiến thắng.”
Tiếng đập mạnh của những ngọn lao nghe giống như những bước chân nặng nề của số phận, mặc dù Enna không biết tại sao cô lại cảm thấy như vậy.
“Hội đồng chấp thuận,” Thiaddag nói. “Hãy để đức vua đưa ra tiên đoán.”
Geric quay sang Monulf. “Tôi chưa bao giờ trải qua việc này. Tôi giao nó cho ngài.”
Monulf nghiêng đầu. “Một trận đánh nhau, đàn ông với đàn ông, là cách tiên đoán chiến tranh truyền thống. Có những tù nhân Tira khỏe mạnh ở trong trại này. Tôi sẽ yêu cầu một tù nhân Tira tình nguyện cho cuộc chiến chưa biết. Anh ta sẽ ngủ đêm nay trên một tấm đệm và ăn cùng với tôi. Ngày mai tôi sẽ đưa lại cho anh ta vũ khí của mình và ném anh ta vào cuộc chiến sinh tử với một người của chúng ta - cũng là một người tình nguyện. Kết quả sẽ cho thấy tương lai cuộc chiến của chúng ta với Tira.”
“Các tướng lĩnh, bộ trưởng, phụ nữ, không bàn tán về việc này cho đến ngày mai,” Thiddag nói, “một khi biết trước, các đấu thủ sẽ làm xáo trộn kết quả trận đấu. Chúng ta giải tán thôi.”
Cánh đàn ông im lặng rời khỏi nhà công vụ. Enna cảm thấy miệng khô khốc. Cô đã nghĩ một tiên đoán có thể cho thấy một dấu hiệu khích lệ, thứ gì đó để đưa họ vượt qua mùa đông này. Cô không nghĩ tới một tiên đoán chiến tranh sẽ đòi hỏi ai đó phải chết.
Mặc dù các tướng lĩnh không đưa ra chi tiết, dường như toàn bộ khu trại cảm thấy sự căng thẳng mới. Trong hai tháng qua, cô ngủ dưới một cửa sổ hướng mặt về phía nam trong nhà ủy viên hội đồng, nghe thấy giọng hát vui vẻ của những người đàn ông ngâm nga các bài hát trong quán rượu, hoặc giọng hát trang trọng của những người đàn ông về tình yêu đã mất và cái chết. Đêm đó, tất cả chìm trong im lặng. Trong sự im lặng đó, âm thanh đói khát, răng rắc của ngọn lửa nhẹ nhàng từ lều trại xuyên qua cửa sổ của cô. Đối với Enna, dường như âm thanh đó tự thân nó có thể đốt cháy những cánh cửa chớp bằng gỗ.