Ngọn Lửa Enna

Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10

❊ ❊ ❊

“Folcmar,” Razo chỉ lên bản đồ một thị trấn ở phía đông nam của Eylbold. “Talone đã phân công cho tôi địa điểm này sáng nay. Tôi phải báo cáo lại trong hai ngày. Mặc dù vậy, đây có thể là cơ hội của chúng ta.”

Enna gật đầu. Cô đã ở Ostekin một tuần, chờ đợi Razo. Cô cảm thấy ngứa râm ran bên trong da. Nhiệt đồng hành với cô bất cứ nơi đâu, giống như một đám trẻ con được hứa thết đãi những món trong túi của bà ngoại chúng vậy. Cuối cùng cô có thể làm việc trở lại.

Chiều hôm đó, Enna gặp Razo tại một nơi cách Ostekin một dặm về phía đông. Cậu vẫy tay khi nhìn thấy cô, sau đó vội vàng đặt tay trở lại dây cương và mắt cậu quét lên trên một cách nghi ngờ. Cô bật cười trước hình ảnh của hai người bọn họ, hai đứa trẻ mới lớn Forest cưỡi ngựa giống như quý tộc, lén lút xung quanh với những nhiệm vụ bí mật.

“Cậu trông giống một con gà trống ở trên ngựa vậy, với cái mào lắc lư và hai cánh vỗ liên tục để giữ thăng bằng”.

Razo trừng mắt. “Cô được luyện tập nhiều hơn tôi cơ mà.”

“Tôi đã nghĩ là cậu thích cưỡi ngựa cơ đấy. Trên một con ngựa, cậu cao lên gấp ba lần.”

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta hãy đi thôi.”

Enna theo sau Finn về phía đông và sau đó là đông nam. Mặt trời xuống thấp phản chiếu bóng của họ về phía trước làm Enna cảm thấy cô đang chạy đuổi theo chính mình, luôn luôn ở một bước phía sau. Thật nhẹ nhõm khi mặt trời lặn và cô cảm thấy mình lại được ở trong không gian quen thuộc lần nữa, giấu mình trong bóng đêm. Vào những lúc như vậy, thế giới dường như buồn bã, bị rút đi hết ánh sáng và nhiệt, nó đau đớn để được sáng bừng lên.

Vì hành trình đến Folcmar khá xa, nên Razo dừng nghỉ ở một khe núi được hình thành bởi một chuỗi các ngọn đồi thấp. Họ ngủ trong một cái lều màu xám nhỏ cũng đồng nghĩa là chỉ vừa với một người. Enna không dám đốt lên một đống lửa trại phòng trường hợp quân do thám Tira ở gần đó. Đêm đó, bàn chân tê cóng làm cô tỉnh giấc, cô ngái ngủ gom lại nhiệt của Razo đã đánh mất, cẩn thận để không lấy đi bất cứ nhiệt nào từ cơ thể đang sống của cậu. Cô phát hiện mình có thể kéo lấy một ít nhiệt bên trong cơ thể, không phải để đốt lửa, mà chỉ để đẩy chúng vào trong ngón chân và ngón tay cô. Chúng nhoi nhói, sau đó rộn lên, rồi ấm áp đến nỗi cô có thể ngủ lại. Cô nhắm mắt và cuốn đi những hình ảnh màu đỏ và cam vào phía sau mi mắt.

Vào buổi sáng, Razo đưa cho Enna một cái áo khoác màu xanh da trời và áo chẽn bằng da của quân Tira.

“Tôi có hai bộ quần áo hoàn chỉnh lấy từ đám tù nhân. Chúng ta sẽ khiêu vũ ở đó ngày mai và gọi đó là nhà.”

“Dễ dàng vậy sao?” Enna hỏi, nhớ đến thất bại của cô khi xâm nhập vào Eylbold và tên lính gác đã bị cô đốt cháy.

“Sẽ dễ sàng hơn cho chúng ta rất nhiều nếu đột nhập vào trại của họ, giả vờ là một người Tira hơn là giả làm một người Tira ở Ostekin, theo tính toán của Talone. Đội quân trăm người của Bayern được tạo thành từ những người trong cùng ngôi làng, vì thế mọi người biết nhau. Nhưng nhóm quân đội của Tira lại khác. Một người đến từ phía Bắc có thể chia sẻ một cái lều với một người đến từ vùng bờ biển, vì thế họ có thể chấp nhận một người lạ ngồi quanh đống lửa với họ và không nhận thấy sự khác biệt.”

Sau đó, cả hai cưỡi ngựa trên những cánh đồng rộng lớn, trống trải, rồi đi len lỏi qua những cánh rừng cho đến khi Enna có thể nhìn thấy những mái nhà của dân Folcmar bên ngoài những cụm lều trắng. Nếu bị buộc phải nói nhiều hơn một hoặc hai từ, giọng Bayern của họ - tệ hơn nữa, giọng Forest đặc sệt sẽ phá hỏng ngụy trang của họ. Và bất cứ ai nhìn cô thật gần, ngay cả khi quấn xà cạp và đội mũ da, Enna không tin rằng cô sẽ được xem là một đứa con trai.

Không ai ngăn cản khi cả hai bước vào, bàn tay nắm dây cương chặt đến nỗi những ngón tay của họ chuyển sang xanh tái. Enna nhìn xung quanh lều trại bận rộn và bắt gặp một vài phụ nữ thị trấn bị giam cầm. Cô nhận thấy tất cả họ đều đeo những mảnh vải màu xanh buộc quanh thắt lưng, được đánh dấu như gia súc thuộc về một bầy.

Razo quan sát để ghi nhớ cách bố trí của trại và ước lượng số lượng quân lính. Mắt cậu đảo điên cuồng, môi cậu cử động như thể cậu đếm được trong hơi thở. Enna nuốt nước bọt để chống lại một cơn rùng mình và cảm thấy cơ thể căng thẳng, máu chảy nhanh hơn. Cô nhận ra mình đã trì hoãn suy nghĩ về ngọn lửa trong nhiều ngày vừa qua, nhưng lúc này, quá gần để có thể phóng hỏa, nhiệt xoay xung quanh cô giống như những con chim đang mổ tới tấp. Cô chỉ cần tìm kiếm một mục tiêu để giảm bớt sự khó chịu và thỏa mãn bản thân.

Phía trước, một cái giá gỗ chứa hàng chục ngọn giáo. Bên cạnh nó là những cái ngăn xếp đầy áo giáp bằng da. Những thứ đó còn tốt hơn nhiều so với một cái lều. Giờ cô sẽ bắt đầu tạo ra một sự khác biệt.

Họ đã đi đến khá gần. Enna thử ước chừng bao xa cô có thể tạo ra một ngọn lửa, bao nhiêu nhiệt sẽ mất đi qua khoảng cách đó, liệu nó có đủ để tạo ra một ngọn lửa lớn và nóng, liếm lên những tấm da không. Chỉ cần gần thêm một chút nữa, cô quyết định. Cô giục Merry đi nhanh hơn. Con ngựa cái dường như cũng lo lắng như cô.

“Các người đang đi đâu vậy?” Một tên lính trông khá hiền lành cầm một mũi giáo gọi họ. Cô và Razo trao đổi ánh mắt, và Razo chỉ về phía trước.

Tên lính nheo mắt nhìn họ, hắn ta hơi cau mày. “Các người ở đơn vị nào?”

“Bị tóm rồi,” Enna nghĩ. Làm thế nào để thoát ra? Cô chỉ có một vũ khí duy nhất. Cô nhìn thấy Razo mở miệng như thể định nói, đưa ra một cái tên.

“Nhìn kìa,” Enna vội vàng nói, chỉ thẳng về phía trước.

Tên lính Tira quay ra để nhìn. Thật dễ dàng để cô thu thập nhiệt xung quanh người và tìm thấy nhiều nhiệt hơn nữa với rất nhiều cơ thể, ánh nắng mặt trời, ngọn lửa nấu bếp nóng bỏng. Cảm giác bỏng rát khi ngọn lửa tràn vào ngực cô giờ gần như rất dễ chịu, một nỗi đau cần thiết giống nhổ một cái răng đau. Giải thoát nó còn dễ chịu hơn. Trước khi tên lính hoàn toàn quay lại, trước khi đôi mắt của hắn ta đặt lên giá treo những ngọn giáo, nó đã bùng cháy. Ngọn lửa cướp đoạt và làm phồng lên những áo giáp bằng da. Đàn ông chạy đi tìm nước. Đám phụ nữ đang làm việc dừng lại quan sát.

Enna và Razo phải rời đi từ từ để không gây chú ý. Enna biết điều đó. Nhưng đốt cháy đống vũ khí đó làm dấy lên khát khao muốn được đốt cháy nhiều hơn nữa trong cô, và cô vẫn chưa tê liệt bởi sức nóng. Enna đang đứng giữa lều trại và nguồn tiếp tế của kẻ thù. Ngay lúc này, ở đây, cô có thể tạo ra một sự khác biệt, đẩy nhanh cuộc chiến đến kết thúc. Nhưng cô đã hứa thận trọng và không tạo ra những đám cháy lớn như Leifer đã làm. Cô nhận thức được cảm giác đau đớn trên tay mình từ việc siết dây cương quá chặt. Nó lấy hết sự tập trung của cô để bỏ qua ngọn lửa, giữ mắt dán lên gáy của Razo, và để cho Merry đi bộ đến rìa của trại.

Tới khi không còn bóng các căn lều màu trắng, họ đi nước kiệu, và khi cơ bắp của họ run rẩy không thể kìm được nữa, họ đá vào hông con ngựa để nó chạy nhanh hơn. Enna phát hiện ngực cô nấc kì cục khi họ cưỡi ngựa, và sau một lúc cô nhận ra cô đang thổn thức. Cô hít sâu, và nước mắt lan trên hai má. Cô đập một nắm đấm lên ngực và cưỡi ngựa càng khó khăn hơn. Gió dễ dàng giúp loại bỏ nhiệt đang đeo bám, và cố gắng cưỡi ngựa làm cô quên đi lửa không được sử dụng đến.

Đêm đó, họ cắm trại ở cùng khe núi hôm trước. Cô trông đợi Razo sẽ phải hân hoan sau đợt đột nhập và trốn thoát thành công của họ, nhưng cậu dường như điềm đạm hơn bình thường khi chuẩn bị bữa tối và dựng trại. Sau bữa tối quanh ngọn lửa, cuối cùng Razo lên tiếng.

“Cô dường như khá bối rối trong chuyến quay về.”

Enna nhún vai. “Có một chút tệ hơn bình thường, nhưng tôi đã thu xếp ổn cả.”

“Cô bảo tôi là cô lo lắng về nó,” Razo nói. “Nhưng tôi đã quá bận rộn để đếm mọi thứ và cố gắng để trông không giống một cậu bé trong chiếc mũ đánh cắp, đến nỗi tôi thậm chí không để ý đến cô, không cho đến mãi sau này.”

“Ổn cả mà, tôi vẫn giữ được nó trong tầm kiểm soát.”

Razo gật đầu. “Còn nữa, tôi nghĩ chúng ta cần thêm ai đó nữa. Tôi không phải là kiếm sĩ tốt nhất, và tôi không thể bảo vệ cô nếu tôi phải đi trinh sát, vì thế tôi sẽ tìm thêm ai đó đáng tin vào lần tới khi chúng ta ra ngoài.”

Enna muốn tranh cãi, nhưng cô không muốn Razo nghĩ cô đã bỏ qua sự thận trọng, vì thế cô chỉ nhún vai. “Nhưng tốt hơn cả là anh ta phải đáng tin.”

Enna tiếp tục làm cho mình bận rộn trong một tuần và hai ngày sau đó. Cô giặt quần áo như một phụ nữ bị bỏ đói trong công việc. Khi nước giặt quá lạnh và không ai đủ gần để nghe thấy tiếng rít, cô tạo ra một quả bóng lửa chìm trong nước. Nó làm ấm tay cô và cho cô một chút niềm vui bùng nổ. Cả hai đều qua rất nhanh. So với sự nguy hiểm và ý nghĩa của cuộc đột kích bất ngờ bằng lửa, mọi thứ khác thật là nhàm chán.

Thỉnh thoảng để duỗi chân tay, cô đi bộ qua lều trại, luôn luôn hi vọng thấy bóng dáng của Razo, người có thể cho cô một cái gật đầu, một vài dấu hiệu cuối cùng rằng họ có thể tiến về phía trước.

“Kiên nhẫn,” cô tự bảo với mình, cào xước cánh tay và từ chối nhận thức sự thúc ép của nhiệt. Nhưng cô không thể tảng lờ nhận thức quân Tira đang cắm trại ở phía nam. Nhận thức sự hiện diện của chúng lúc này diễn ra thường xuyên và cảm thấy giống như một mảnh kim châm ở lưng, không thể với tới.

Cô lướt qua một trong những lều trại của đội quân Forest tìm kiếm Razo, sau đó nhanh chóng quay đi, đụng vào ngực của một người lính.

“Cậu từ đâu đến?” cô hỏi, và ồ lên khi phát hiện ra đó chính là Finn. Cô chưa bao giờ nhận ra trước đó rằng cậu rất cao, và ngực cậu vững chãi như một cây thông rừng.

Cậu lùi lại một bước, vén mái tóc đen ra khỏi trán. “Xin lỗi. Lỗi của mình. Mình đã đến quá gần. Mình thích... tạp dề của cậu. Màu vàng thật dễ thương.”

Enna đưa tay lên cái tạp dề ẩm ướt, đầy vết bẩn của mình và cười nhẹ. “Cảm ơn, Finn. Mình tự nhuộm nó đấy.”

“Ừm”. Cậu nhìn xuống. “Mình cũng giúp mẹ mình nhuộm vải, vào mùa hè.”

“Đúng vậy, mình biết. Mình có ở đó cùng với cậu một lần và có giúp một tay, khoảng một năm về trước, đúng không?”

“Đúng vậy”. Finn nở một nụ cười hài lòng, sau đó nhìn trở lại đôi bốt của mình. Cậu ấy dường như không có gì hơn nữa để nói.

“Chà, mình phải trở lại trong nhà.”

“Mình sẽ tiễn cậu.” Finn đáp.

“Đừng bận tâm, Finn,” cô nói. “Hesel giờ không có ở đó đâu.”

Enna gửi cho cậu một nụ cười tự mãn khi cô quay đi, nhưng Finn không cười. Cô tiếp tục bước đi và nghĩ Finn cần bản lĩnh hơn nữa nếu cậu thậm chí không thể chịu được sự trêu chọc về tình yêu nhỏ của mình.

Cuối cùng Razo cũng đến tìm Enna với tuyên bố: tới Adelmund vào ngày tiếp theo. Đó sẽ là một chuyến đi kéo dài trong ba ngày. Cô trang bị đầy đủ theo phong cách của người Tira, túi da đựng nước, túi ngủ, giấu đi thịt nai khô, bánh mì cứng, một ít yến mạch phòng trường hợp dành chút ít cho con ngựa cái làm thức ăn và dầu bóng. Razo sẽ có lều và trang phục của quân Tira.

Khi cô đến gần địa điểm họ thỏa thuận gặp nhau, khoảng một dặm về phía đông của Ostekin, cô nhìn thấy hai kị sĩ thay vì một người.

“Không sao đâu,” Razo nói, “đó là Finn”.

“Finn?” Enna cố gắng để nhìn ra hình dáng ở phía xa. Một anh chàng ngồi kiên nhẫn trên lưng ngựa, thẳng lưng, quay đi như thể cậu muốn cho họ sự riêng tư.

“Cô chắc phải biết tôi đã hỏi Finn,” Razo nói với một vẻ hoàn toàn vô tội. “Cô phải thừa nhận cậu ta là người đáng tin nhất mà chúng ta biết, bên cạnh đó cậu ta còn là một người lính thiện chiến và bạn đồng hành tốt. Tại sao trông cô ngạc nhiên vậy?”

Enna nhún vai. “Tôi chỉ không hi vọng là cậu ấy.”

“Tôi không kể cho cậu ấy về cô, nếu đó là những gì cô đang lo lắng. Vì thế cô vẫn có thể bảo cậu ấy trở về, nếu cô muốn. Nhưng tôi nghĩ chúng ta cần Finn, và tôi sẽ thành thật” - Razo nghiêng qua con ngựa như thể cậu đang kể một bí mật - “Hiện tại cậu ta biết chúng ta tiếp tục đi do thám cùng với nhau, tôi không nghĩ cậu ta sẽ dễ dàng rời đi. Cậu ta định đâm xuyên qua người tôi khi phát hiện ra chúng ta dùng chung một cái lều. Gọi tôi bằng một vài cái tên mà tôi không biết. Cậu ta nghĩ tôi phải bảo vệ danh dự của cô”. Razo trông cực kì nghiêm túc, sau đó cười như thể nó là một trò đùa rất thú vị.

Enna trừng mắt với cậu ta, và Razo trợn mắt lại.

“Ồ, chỉ cần nói với cậu ta để chúng ta có thể di chuyển tiếp.” Razo đi nước kiệu cho con ngựa vượt qua Finn và hướng về phía đông nam như thể có ý định đi cho dù cô có hoặc không theo sau.

“Chào, Finn,” Enna lên tiếng, và bước đến bên cạnh cậu. Họ bắt đầu cùng cưỡi ngựa hướng về phía Razo. “Làm thế nào cậu có thể thoát khỏi chỉ huy của mình vậy? Cậu không được giao nhiệm vụ trinh sát mà.”

“Họ gọi mình là nhà vô địch.” Cậu đáp. “Bởi vì trận đấu tiên tri. Dường như không có ai để ý nhiều lắm đến việc mình đi đâu.” Finn xoay người trên yên ngựa để nhìn thấy mặt cô. “Cậu cũng ở đó chứ?”

“Có, mình có tới.”

Finn kiểm tra dây cương của mình. “Mình không biết liệu cậu có xem trận đấu không. Mình đã nghĩ tới cậu.”

“Mình cũng nghĩ tới cậu. Chúng ta đều như thế,” rồi rất nhanh, cô nói thêm, “Vậy, Razo đã nói gì để thuyết phục cậu đi cùng?”

Finn nuốt nước bọt. “Cậu ta nói - cậu có lẽ cần được bảo vệ.”

“Có lẽ mình có thể tự bảo vệ mình.” Cô cúi xuống và lấy một mẩu rơm ra khỏi đôi bốt. “Mình sẽ cho cậu xem thứ này, nhưng cậu không được hé răng đấy nhé, được không?” Khi cậu gật đầu, Enna đưa nhiệt đến đầu cọng rơm. Nó cháy bùng lên trong một thời gian ngắn, sau đó bốc khói và sáng rực, trước khi cô thả rơi nó.

“Cũng giống như Leifer.” Finn đang nắm chặt chuôi gươm, nhưng từ từ thả lỏng nó ra. Trán cậu nhăn lại, cậu nhìn cô một cách đau đớn. “Cậu sẽ cẩn thận chứ, Enna?”

“Ừ,” cô đáp.

Finn nghiêng đầu với một biểu hiện gần như trách móc.

“Mình sẽ cẩn thận,” Enna nói. “Cậu không cần quá gay gắt về nó như vậy.”

“Mình đã nhìn thấy anh ấy, cậu biết đó, làm điều đó với cậu.”

Finn liếc nhìn xuống mắt cá chân cô, và trong ánh mắt đó, Enna nghĩ cậu đang nhìn thấy cô bị đốt lần nữa. “Dường như không giống như Leifer đã làm điều đó. Mình tự hỏi những gì anh ấy làm do tự chính anh ấy, hay do anh ấy không thể kiểm soát ngọn lửa, hay do...”. Cậu nhún vai.

Enna nhìn thẳng vào mắt Finn. “Mình có thể kiểm soát nó, Finn. Và đó là lý do tại sao Razo ở đây, và cả cậu nữa, để giúp mình chắc chắn hơn.”

“Chà, mình rất mừng là cậu sẽ có thêm một thanh kiếm canh chừng sau lưng.”

“Đến đây nào, hai người”, Razo nói, chậm chạp đi xuống chỗ họ. “Nếu chúng ta muốn đến được một địa điểm cắm trại trước nửa đêm, chúng ta cần cho những con vật này một vài bài luyện tập.”

Họ tìm thấy vị trí cắm trại rất lâu sau khi trời tối. Nó được chắn khỏi tầm nhìn phía nam bởi một gò đất và một hàng cây ở dọc bờ sông. Dòng sông vẫn chưa đóng băng, và họ cho ngựa uống nước. Ánh nắng ban ngày đã sưởi ấm cho mặt đất, và cỏ dại không vỡ ra dưới chân họ. Bởi vì có Finn, nên Razo phải mang theo một cái lều lớn hơn, khi cậu ta và Enna kéo túi ngủ của mình vào bên trong, Finn vẫn còn ở bên ngoài.

“Đến đây nào, Finn,” Razo nói. “Sẽ ấm hơn nếu có hơi người ở quanh cậu.”

Finn từ chối, không nhìn họ. “Ở ngoài này cũng đủ ấm rồi.”

Suốt đêm, bất cứ khi nào tiếng thở gầm gừ của Razo hoặc ngón chân tê cứng làm cô thức giấc, Enna đều tiếp thêm lửa vào đống lửa. Cô ngắm ngọn lửa bùng lên chiếu sáng cơ thể đang cuộn tròn của Finn.

Vào buổi sáng, họ mặc trang phục đã đánh cắp được. Finn khăng khăng rằng cậu và Razo sẽ bôi dầu bóng da và để cho Enna thay đồ đằng sau. Chuyến đi từ trại của họ đến Adelmund mất nửa ngày. Họ cưỡi ngựa thẳng qua vòng tròn bên ngoài của trại đến thị trấn và xuống đường chính. Enna nhận thấy dân thành thị Tira không phải là những người lính - phụ nữ có làn da nhợt nhạt, mái tóc cắt ngắn, không mang thắt lưng màu xanh như tù nhân Bayern, đàn ông Tira mặc trang phục làm việc, đàn ông Tira ở vị trí chỉ huy. Chúng đang lên kế hoạch ở lại, Enna nghĩ. Nhiệt của họ quấn quanh người cô và cào lên da cô. Phóng lửa, phóng lửa, phóng lửa. Mọi thứ trông rất dễ cháy.

“Razo,” Enna nói khẽ. Cô nắm lấy yên ngựa và cảm thấy cằm của mình bắt đầu run lên.

“Đợi một chút,” Razo đáp, bị phân tâm bởi việc đếm của cậu.

Enna nhìn trở lại Finn. Cậu đang quét mắt qua xung quanh, nhưng khi nhìn thấy cô, cậu gật đầu rằng mọi thứ đều ổn. Họ không để ý tới vẻ kích động của Enna, và điều đó khuyến khích cô. Có lẽ nó cũng không tệ như cô đã nghĩ. Cô cào xước cánh tay mình và quan sát con đường trước khi nghiêng người và vặn vẹo. Tảng lờ nó. Đó chỉ là nhiệt, cô tự bảo mình. Những tòa nhà xung quanh cô dường như kêu tanh tách mời gọi. Một cơn gió cuốn nắp những căn lều lên giống như ánh sáng một ngọn lửa trắng đang nhảy múa. Những chùm khói do hơi nước bốc lên từ một nồi nấu ăn. Tất cả thế giới đều muốn bùng lên.

Cô cảm thấy sự bức thiết phải xoay người và vặn vẹo dưới sự kiểm soát của chính mình. Nếu cô không cẩn thận... nhưng đó không phải lý do cô ở đây sao? Để phóng lửa? Có lẽ lúc này khao khát phóng lửa mạnh mẽ như thế chỉ đơn giản bởi vì đã đến lúc để phóng hỏa. Nhưng cô đã hứa với Razo chờ đợi tín hiệu của cậu.

“Razo, hãy nói rằng mọi việc vẫn ổn,” cô nói.

Razo nhìn cô, bối rối. “Cái gì ổn cơ?”

“Hãy nói rằng tôi có thể. Ngay bây giờ.”

Razo nháy mắt vài lần, sau đó dường như hiểu ra. “Cứ tiếp tục đi. Tôi đoán thế.”

Trước khi cậu kết thúc lời nói, ngọn lửa làm thủng mái của một cái lều chứa đồ lớn và táp vào không khí như thể muốn chộp lấy thêm.

Cảm giác nhẹ nhõm do giải phóng nhiệt ra quá mãnh liệt, làm cô muốn khóc hoặc cười phá lên. Cảm giác bóp ngẹt trong lồng ngực lỏng dần, bàn tay cô thôi run rẩy, cô hít một hơi thật sâu và cảm thấy thông thoáng.

“Đằng kia,” Finn nói, chỉ tay về phía ngọn lửa. Cậu đã thực tập hai từ đó nhiều giờ đồng hồ trong lúc cưỡi ngựa đến địa điểm cắm trại, cố gắng để bắt chước tốt nhất cách người Tira có thể phát âm từ đó. Nó dường như có tác dụng. Một đám đông lính vội vã chạy về phía ngọn lửa theo hướng mà cậu chỉ.

Enna phát hiện mình vẫn có thể phóng lửa. Dường như không có ai nghi ngờ họ, và phóng lửa hơn một lần còn có ý nghĩa hơn, vì thế cô tự cho phép mình. Tự do thật vui vẻ. Cô phát hiện mục tiêu khác cách xa con đường để nó sẽ chứng tỏ phù thủy lửa đang bỏ trốn. Một đống cỏ khô dưới một tấm vải dầu bắt đầu kêu tanh tách và bốc khói.

“Đằng kia,” Finn nói, chỉ thẳng về phía đống cỏ khô.

Nhiều người lao ra, nhiều người hét lên. Razo nở một nụ cười.

Lúc sau, Enna phát hiện ra những thùng rượu xếp lên nhau và choáng váng phát hiện ra lồng ngực cô đang mở rộng ra để nhận thêm nhiều nhiệt nữa.

“Ở...” Finn bắt đầu, sau đó dừng lại. Trong lúc thích thú, cậu đã nói trước trong khi Enna còn chưa phóng hỏa. Cô liếc nhìn cậu với một nụ cười điệu đàng và sau đó phóng hỏa vào những thùng rượu. Các thùng rượu nổ tung, bắn lửa rơi lộp độp lên những cái lều trắng xung quanh với màu đỏ tía giống như máu của một con quái vật to lớn. Cuối cùng ngọn lửa trong cô đã được thỏa mãn, và nhiệt trên da cô cũng đã tản đi.

“Đằng kia,” Finn nói, lần này hoàn toàn tự tin.

“Ở đâu?” Một tên lính điên cuồng chạy đến chỗ Finn và nắm lấy mắt cá chân cậu. “Cậu nhìn thấy gì?”

“Đằng kia,” Enna đáp, chỉ tay phía thùng rượu. Tên lính chạy đi với thanh kiếm đã được rút ra. Razo mím môi.

Ba người bọn họ cưỡi ngựa vòng quanh khu trại như thể đang chặn đầu bất cứ tên tội phạm đang chạy trốn nào, sau đó quay về hướng bắc và phi nước đại. Sau một dặm hoặc cỡ đó, họ đi chậm lại và bắt đầu cười khúc khích.

“Đằng kia,” Razo nói bằng giọng cực kì giống một người Tira, chỉ tay về phía trước.

Finn nhìn bên trái, phải, trái, với những cử động lanh lẹ của một con chim.

“Ở đâu?” Enna hỏi với một vẻ hoảng sợ giả vờ. “Cậu có thấy gì không?”

“Đằng kia,” Finn đáp, nhấn từng âm tiết và chỉ tay lên không khí với một ánh mắt hoàn toàn hoang mang.

Họ cười phá lên, chộp lấy yên cương để ngồi thẳng trên ngựa.

“Mình rất nhớ cậu, Finn,” Enna bất ngờ nói.

“Ừm, mình cũng vậy,” Finn mỉm cười, một trong những nụ cười thoải mái, rạng rỡ nhất của cậu.

Trời vẫn còn sáng khi họ quay trở lại nơi cắm trại. Để ăn mừng, Enna thử quay một con sóc khi nó cố chạy ra khỏi một cái cây, nhưng thịt có vị như mùi của nó - mùi lông cháy xém.

“Thôi, chừng đó là đủ rồi,” Enna nói, vứt miếng thịt chưa ăn vào ngọn lửa. Ngọn lửa vui sướng chộp lấy nó.

Thay vào đó họ mở tiệc với hai con sóc mà Razo đã bắn hạ bằng súng cao su của cậu. Vị của thịt quay, thành công của ngày hôm nay, và âm thanh Finn và Razo cười mang lại cảm giác giống như một bong bóng thỏa mãn lan ra trong ngực cô. Cô nghĩ, lửa là một thứ tốt, và tự nhủ tại sao cô chưa bao giờ nghĩ về điều này trước đó.

Sau khi ăn xong, họ ngắm ngọn lửa, nó luôn luôn là một hình ảnh gây ngạc nhiên khi phần còn lại của thế giới tối tăm, và những câu chuyện họ đã nghe được từ Isi đưa họ trở lại những ngày làm người chăn gia súc. Mỗi người kể câu chuyện ưa thích của mình - của Razo là câu chuyện về một chiến binh được mẹ tắm bằng máu của chính bà để làm cho cậu ta không thể bị đánh bại; của Enna là về cô gái có thể dệt những con vật sống lên khung cửi để mang cô đến vùng đất tràn ngập âm nhạc; của Finn là câu chuyện về người đàn ông yêu tha thiết một phụ nữ bị cầm tù đến nỗi trái tim anh ta vỡ ra, bay ra khỏi lồng ngực và hát cho cô mỗi ngày qua chắn song cửa sổ.

Enna ngắm ngọn lửa và tưởng tượng những gì cậu kể, gương mặt của người phụ nữ khi cô lắng nghe bài hát, tiếp thêm cho cô can đảm để trốn thoát khỏi nhà tù, biết được cánh con chim mọc ra từ hai nửa trái tim tan vỡ của người đàn ông. Và sau đó người phụ nữ đi theo con chim trở lại với chính chủ nhân của nó, nhận ra anh ta đã chết, vì thế cô bày tỏ lòng mình đáp lại người đàn ông và thề yêu anh như anh đã yêu cô. Enna ngẩng lên. Kết thúc cô biết không quá viên mãn, nhưng Finn dường như có vẻ rất thích thú phiên bản cải tiến của cậu. Màn đêm buông xuống mang theo cái lạnh giá tươi mới của mùa đông. Những bông tuyết sáng, mỏng manh giống như tro xám rơi xuống ngọn lửa và tạo ra những tiếng xì ngọt ngào, êm dịu.

Razo đứng lên vươn vai.

“Đêm nay hãy vào lều, Finn,” cậu nói. “Nó chật chội nhưng ấm cúng, và tôi không muốn phải đào cậu ra vào sáng mai.”

“Tốt hơn là cậu nên làm thế,” Enna nói. “Mình không phải trở thành người duy nhất chịu đựng tiếng ngáy của Razo. Cậu ta phát ra âm thanh giống như có cả một chuồng lợn con đang giận dữ vậy.”

Razo nhún vai và bò vào lều. Finn do dự, liếc nhìn Enna, và gật đầu.

Khuya, Enna thức giấc. Cô đang nằm đối diện với Finn, mặc dù cô chỉ có thể hình dung ra cậu trong bóng tối. Cô cảm thấy hơi thở của cậu chạm vào trán cô trong tiếng thở êm ái, đều đặn. Thứ làm cô thức giấc là bàn tay cậu trên tóc cô. Cậu rút tay lại, và cô cảm thấy hẫng đi vì mất đi sự đụng chạm của cậu. Cô chưa bao giờ tưởng tượng điều này trước đây, nằm bên cạnh cậu, cảm thấy ấm áp, an toàn và thỏa mãn. Tim cô đập thình thịch, cô cố nhìn xuyên qua bóng tối và xem liệu cậu có thức không, và nếu có, cậu nhìn cô như thế nào.

Đột nhiên cô nhận ra rằng mình đang nín thở và vội vàng thở ra, lâu và từ từ, rền rĩ một chút để cậu có thể nghĩ rằng cô vẫn đang ngủ.

Bằng một giọng êm ái, Finn nói, “Tất cả những gì mình từng muốn là được ở bên cạnh cậu.” Sau đó cậu cuộn người lại và thở dài đi vào giấc ngủ. Enna vẫn bất động. Các cơ của cô căng cứng từ đầu cho đến chân, lo sợ cậu sẽ chạm vào cô, rồi lại sợ rằng cậu sẽ không. Tiếng động từ trái tim cô phát ra không rời khỏi tai cô. Cô thở hổn hển đau đớn, nhận ra mình đã kéo nhiệt vào bên trong và giữ nó. Tâm trí cô điên cuồng tìm kiếm một nơi để trục xuất nó. Cô phát hiện ngọn lửa của họ đang lụi dần và cô phóng nhiệt qua kẽ hở ở cửa lều. Trong một tích tắc, ánh sáng bùng lên, cô nhìn thấy Finn. Một tay cuộn dưới cằm. Mắt cậu nhắm lại, hàng mi chạm vào phần trên gò má. Cậu mỉm cười nhẹ.

Không có gì tiếp thêm ngoài tro, ngọn lửa nhanh chóng lụi tàn. Bóng tối trở nên đậm đặc hơn do thiếu vắng ánh sáng đột ngột, và Enna thậm chí không thể nhìn thấy hình bóng của Finn.

“Cậu có thức đó không?” cô thì thầm. Không có tiếng trả lời.

Cô quay lưng và nhìn chằm chằm vào những hình dáng di chuyển trong bóng tối, tự hỏi tại sao cô đột nhiên cảm thấy dễ bị tổn thương như một con thỏ trên đồng cỏ, một con cá hồi trong làn nước sạch vậy. Cô đặt tay lên miệng ngăn mình phá ra cười.

Vào buổi sáng, cô thức dậy cùng một tư thế như vậy, ngón tay đặt trên miệng như thể giữ lại những lời nói quá bí mật và chắc chắn, như thể chúng có thể trượt ra khi cô ngủ.

Nguyên Tác: Enna burning. Dịch giả: Kim Nhường - Lê San
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.