Enna bắt đầu đau. Cô không biết là cơn đau đến từ đâu. Ở khắp mọi nơi. Cả người đau đớn, khát và tối sầm. Cô nghe thấy mình rên rỉ. Âm thanh cọ vào cổ họng cô, cảm giác đó đánh thức cô. Mí mắt cô cảm giác như dính lại và nặng trịch, như thể bị dán lại với nhựa cây thông. Có tiếng ai đó đang tiến đến, và sau đó một cái cốc được đặt ở môi cô. Cô nuốt xuống từng ngụm nước và có thời gian để nhận ra nó có vị chua, nhạt giống như quả anh đào xanh trước khi cô không cưỡng lại được việc tiếp tục chìm vào trong những giấc mơ.
Và rất nhiều giấc mơ nữa. Những ngôi làng bị đốt cháy khi cô đi xuyên qua chúng. Thân những cây ngô nhô lên trong ngọn lửa, những cánh đồng bắt lửa và thiêu cháy những đám cỏ xanh. Một đàn ngỗng trắng bay ra khỏi đống tro tàn về phía bầu trời xám xịt. Những đôi cánh cứng cáp của chúng đập lên bầu trời và nó vỡ ra giống như một tấm gương, những cơn mưa mảnh thủy tinh rơi vào đầu Enna. Cô cúi đầu xuống, sau đó chếnh choáng tỉnh dậy. Nước nhỏ xuống cằm của cô. Cái cốc đã được lấy ra.
“Ai đấy?” Cô hỏi, cố gắng để nhìn xung quanh. Không gian rất tối hoặc là cô vẫn không thể buộc mình mở mắt ra được. Những bàn tay giữ lấy mặt và bóp mũi cô. Cô vùng vẫy, sau đó thở hổn hển, và nước có vị chua tràn xuống cổ họng. Ít lâu sau, cô cảm thấy một tấm chăn đắp lên người mình.
Cô ngủ chập chờn, và thậm chí trong giấc mơ cô có thể cảm thấy mình run rẩy. Cảm giác ấm áp ùa đến làm cô cố gắng để nói, “cảm ơn,” nhưng chỉ thốt ra được một tiếng rên rỉ. Lưỡi của cô có cảm giác lớn hơn miệng cô. Cô nghĩ nếu cô có thể tỉnh táo hơn, cô có thể thu nhỏ lưỡi của mình.
Một bàn tay vuốt ve má cô. Hay là cô vẫn đang ở trong một giấc mơ khác?
Khi cô bắt đầu phân biệt thế giới thực lần nữa, cô bị ép uống một cốc nước khác. Vị của nó nhẹ hơn cốc ban đầu, và từ từ, đau đớn, cô tỉnh dậy. Ngay lập tức cô nhận thấy cơn đau khủng khiếp ở bụng. Khi cô tập trung vào nó, cơn đau giảm xuống thành sự co thắt của cơn đói. Cô đã mơ trong bao lâu rồi?
Enna trấn tĩnh lại và cố gắng tìm hiểu xem mình đang ở đâu. Cô đang nằm trên bìa rừng. Bên dưới cô là lớp vải thô phủ lên mặt đất lạnh. Hẳn vẫn đang là mùa đông. Không có gió hay mặt trời - có vẻ như cô bị bao vây. Cô khó có thể cử động với mắt cá chân bị buộc lại với nhau và tay bị trói chặt đằng sau lưng. Cô thử nhúc nhích đầu và nhăn mặt. Cái giá treo cổ, quảng trường, người tiến đến từ đằng sau cô. Vậy là, cô đã bị đánh vào đầu. Cô nôn khan và một lần nữa lại nếm vị trái cây chưa chín của loại nước ghê tởm. Đầu tiên là đánh và sau đó là cho uống thuốc mê.
Thứ gì đó không đúng. Với một khởi đầu cô biết đó là gì - cô không thể cảm thấy nhiệt. Như thể cô đã thiêu cháy thế giới trong ngọn lửa và chẳng có sự sống nào còn lại. Hay là, cô nhận ra với báo động rằng thuốc mê đã mang tới một cảm giác tê liệt nhân tạo.
Một thế giới mà không có nhiệt, cảm giác thật tàn nhẫn và trống rỗng, và cô phát hiện ra mình muốn khóc như thể ai đó đã chết. Cẩn thận thăm dò xung quanh, cô cố gắng để cảm nhận bất cứ dấu vết nào của nhiệt. Xuyên qua mặt đất, xung quanh cơ thể cô, xa hơn nữa. Có thứ gì đó ở đằng kia. Enna cảm thấy nó một cách mờ nhạt, và cơ thể bị lạm dụng, mụ mẫm của cô đảm bảo với bản thân rằng cô không thể kéo bất cứ tia nhiệt nào vào trong người.
Sự bất lực làm Enna tức giận, và cô tập trung tất cả sức lực để mở mắt ra. Cô nhìn thấy màu trắng. Cô đang ở trong một căn lều. Ánh sáng ban ngày thấm qua những bức tường vải. Một cái chăn len màu xám được đặt quanh người cô. Cô nhấp nháy mắt, vận động những bó cơ nhỏ, và cố gắng để đánh ánh mắt xa hơn một vài bước chân.
Một người. Một gương mặt. Đường nét trở nên rõ hơn. Sileph ngồi trên mặt đất và nhìn cô một cách điềm tĩnh. Cô không ngạc nhiên.
“Xin chào,” cô nói với một tiếng rên rỉ khô khốc.
Anh ta gật đầu. “Cô có nhìn thấy tôi không? Cuối cùng người quan sát lại bị quan sát.” Anh ta nâng một cái cốc từ một cái thùng. “Cô muốn uống thêm nước không?”
“Tôi không muốn ngủ nữa.” Giọng cô nghe như thể đến từ đâu xa lắm.
“Đây chỉ là nước thôi. Nhìn thấy không?” Anh ta uống một hơi hết cái cốc và lau cằm. Thấy cô không phản đối, Sileph nhúng nó trong cái bầu và mang nó về phía cô. Anh ta đặt một tay dưới cổ và nâng người Enna lên giúp cô uống. Cô nuốt nước lạnh và cảm thấy cơ thể mình vồ lấy nó giống như đất hạn gặp mưa.
Anh ta đặt đầu cô xuống mặt đất và rời khỏi căn lều. Lúc này, mắt cô đã mở ra được và nhận thức quay trở lại, Enna cảm thấy mỗi bộ phận của cơ thể cô đập rộn lên và cất tiếng rên rỉ. Cô cố gắng nhấc người lên, nhưng nỗ lực chỉ mang đến những cơn đau ở cổ tay và mắt cá chân đang bị trói, đầu cô xoay tròn. Cô tiếp tục nằm và tập trung vào những sợi dây giao nhau của tấm vải trên mặt đất trước mặt, ước gì cơn chóng mặt giảm đi. Một giọt nước mắt ứa ra từ khóe mắt và rung rinh trên bề mặt của làn da thấm dầu.
Cô nghe thấy ai đó bước vào và nhìn lên. Sileph mang đến một cái chén gỗ và một cái muỗng.
“Đây là thức ăn,” anh nói. “Cô sẽ ăn chứ?”
“Cởi trói cho tôi.”
Anh ta nhíu mày, như thể lời đề nghị làm bị thương anh ta. “Tôi nghĩ tôi sẽ giúp cô ăn trước. Cô có thể duỗi người sau.”
Enna nhận ra rằng thậm chí nếu có được cởi trói tay, cô cũng không thể nào cầm được một cái muỗng. Cô thậm chí không thể nhấc mình lên nổi. Có lẽ anh ta cũng nghĩ thế và muốn cô giữ được một chút lòng tự trọng. Nhưng lúc này, cô cảm thấy mình có rất ít tự trọng với khuôn mặt bị bẩn do tì xuống mặt đất. Enna chắc chắn cô đã tự làm bẩn mình lúc bị ép dùng thuốc trong giấc ngủ.
“Để tôi xem nào,” Sileph nói, nhìn quanh. Không có bức tường cứng nào để Enna tựa lên đó. Anh ta ngồi trên mặt đất bên cạnh cô và kéo cô thẳng người lên, đặt lưng cô dựa vào ngực anh. Cô phải ngả đầu lên cổ anh ta để giữ nó thẳng đứng.
“Giờ, quý bà của tôi, nếu không phiền, tôi sẽ bón thức ăn vào miệng cô. Tôi đảm bảo với cô trong đó không có gì khác ngoài khoai tây, thịt nai, nước và muối. Tôi lấy nó từ chính bếp lửa của tôi. Được chứ?”
Cô gật đầu, hổ thẹn nghĩ rằng mình sẽ ăn món hầm cho dù có gì trong đó. Chỉ cần ngửi thấy mùi thức ăn cũng làm cô cảm thấy khổ sở. Dạ dày cô vặn xoắn vì đói, và cô lo sợ nó sẽ phát ra tiếng đáng xấu hổ. Tại sao cô lại phải xấu hổ? Cô đột nhiên thắc mắc. Cô là một chiến binh bị giam cầm, bị trói tàn nhẫn và đánh thuốc mê. Nhưng cách cư xử của Sileph khiến cô cảm thấy mình mắc nợ anh ta. Đầu cô ong ong và dạ dày cô kêu ọc ọc. Cô sẽ nghĩ về điều này sau.
Sileph múc một muỗng đầy, thổi nhẹ và đưa lên môi cô. Cô gần như nuốt luôn cái muỗng với món thịt hầm.
“Khá lâu rồi cô không ăn gì. Tôi nghĩ cô sẽ muốn ăn từ từ.”
Thật ra, Enna muốn toàn bộ cái bát đổ vào miệng cô. Nhưng khi cô nuốt thìa thứ ba, dạ dày cô tròng trành. Cô đổ về phía trước, cổ họng thắt lại, run rẩy với một chút co giật. Anh ta kéo cô trở lại phía mình và đặt một tay lên trán cô.
“Từ từ nào. Thả lỏng đi. Sẽ tốt hơn nếu cô có thể thả lỏng. Thở đi.”
Cô hít lấy hơi từ từ, thật sâu, cố gắng để giữ cho thức ăn đi xuống. Anh ta trượt bàn tay từ trán xuống dạ dày cô và xoa nhẹ nhàng. Cô vặn vẹo dưới sự giữ chặt của anh ta.
“Đừng,” cô nói.
Anh ta bỏ tay ra và im lặng trong một lúc. Cô bắt đầu tự hỏi liệu cô có xúc phạm anh ta. Cô có thể ngửi thấy mùi của anh ta - mùi xà phòng làm từ mỡ bò, mùi da, mùi khói từ cây xanh cháy. Và một mùi khác, có lẽ là mùi mồ hôi, mà cô liên kết với mùi đàn ông.
Sau một lúc, anh ta bắt đầu nói chuyện. Giọng anh bình tĩnh và tự tin, và nó xoa dịu cô. Cô thích âm thanh từ giọng nói sâu lắng đang rung động qua cổ anh. Cô gật đầu với cái muỗng, và anh ta lại bón cho cô ăn. Giọng nói của anh cùng với thức ăn làm cô cảm thấy buồn ngủ và an toàn. Mày chưa được an toàn đâu, cô tự nhắc mình, nhưng cơ thể cô đã thả lỏng.
“Tôi thắc mắc cô có nhớ được không, nhưng chúng ta đã gặp nhau trước đây. Tôi tên là Sileph. Tôi đã nhìn thấy cô trong hội đồng của Đức vua Bayern ở Ostekin. Enna, có phải thế không? Tôi nhớ cô rất rõ. Cách cô nhìn chằm chằm vào tôi. Như thể cô ước gì có thể đốt cháy tôi với ánh mắt của cô. Làm thế nào tôi có thể quên vẻ mặt đó? Bà chủ của cô, Hoàng hậu, chỉ nhìn xuống và không nói gì nhiều. Không có nhiều ấn tượng với cô ấy, phải thế không? Nhưng với hầu gái của cô ấy thì không thế. Tôi sẽ thừa nhận là tôi bị ấn tượng với cô. Và tôi thắc mắc mái tóc mà cô giấu dưới khăn choàng có màu gì?” Cô cảm thấy ngón tay anh cầm một sợi tóc của cô.
“Đen như màn đêm. Tôi đã nhìn thấy cô ba lần vào ban đêm. Tôi không nghĩ cô biết điều đó, có đúng thế không? Đầu tiên là ở trong một cơn bão tuyết, và cô đốt lều của chúng tôi. Trời rất tối, tôi cũng không nhìn thấy rõ mặt cô.” Anh cười nhẹ, và cô có thể cảm thấy sự rung động xuyên qua lưng cô. “Chúng ta có lẽ đều lạnh cóng vào đêm đó.”
“Lần khác, tôi quan sát cô ở trong cánh rừng bên ngoài thị trấn này. Cô đi rón rén một mình, ẩn nấp từ cây này sang cây khác. Cô thật hấp dẫn. Tôi phát hiện ra mình thích ngắm cô hơn là ngăn chặn cô lại. Tôi không biết cô cảm thấy thế nào với những gì cô định làm, nhưng tôi có thể nhìn thấy trên mặt cô rằng cô thích thú những việc đó. Cô có muốn tạo ra một ngọn lửa ngay bây giờ không?”
Ngay cả lời gợi ý đó cũng lấp đầy hi vọng trong Enna, và cô gật đầu không kịp thở.
“Không phải vào tôi, tôi hi vọng thế. Tại sao cô không phóng lửa vào một cái gì đó nhỏ nhỏ? Như cái muỗng này có được không?”
Anh ta giơ ra cái muỗng gỗ cách mặt cô khoảng một cánh tay. Cô biết nó mong mỏi được sống lại lần nữa, tất cả không gian trống rỗng, nhỏ bé bên trong nó không còn nước của cái cây sống, hoàn hảo để tạo ra ngọn lửa. Nhưng cô thậm chí không thể cảm thấy điều đó - không nhiệt, không cả sự thiếu vắng của nhiệt. Không gì cả. Anh ta đang cố gắng để xem mình còn có bao nhiêu khả năng, cô nghĩ. Nhưng giọng anh ta và thức ăn đã nới lỏng quyết tâm không cho anh ta biết được điều gì.
“Tôi không thể,” cô nói.
“À. Thuốc mê. Chúng thật mạnh. Những gì họ cho cô uống là một hỗn hợp vài loại thảo dược, nhưng nước lưỡi vua mới là thành phần chính. Nó được đặt tên như vậy, bởi câu chuyện, nó được âm thầm sử dụng lên người Vua Husilef, vị vua thứ tư trước vị vua hiện tại. Con gái ông ta cho ông ta dùng nó hàng tháng trời. Tâm trí ông chậm chạp, cơ thể ốm yếu, và hậu quả sau tất cả thời gian đó là vĩnh viễn. Con gái ông ta tuyên bố ông ta không đủ năng lực và trở thành người cai trị thay thế. Đó có thể là tin đồn, tôi cho là thế, nhưng không có bất cứ nữ hoàng nào nữa kể từ đó, chỉ có trường hợp đó.”
Từ vĩnh viễn rung lên trong đầu cô giống một quả bóng trong một cái chuông. Sileph đặt cái bát rỗng xuống và tiếp tục giữ cô. Đầu anh ta di chuyển đến gần cô hơn một chút, hàm anh ấn nhẹ lên lông mày cô. Nó cọ lên mặt cô khi anh nói, và cô cảm thấy mình ngủ lơ mơ.
“Từ lúc sinh ra cô đã có khả năng với ngọn lửa?”
“Không,” cô đáp.
“Dĩ nhiên rồi. Tôi nghĩ đến điều cô đã nói trong hội đồng chiến tranh với đức vua của cô, rằng người kiểm soát ngọn lửa sẽ không dạy cho bất cứ ai kĩ nghệ của mình. Dường như đối với tôi, đó là một khả năng mà một người có thể được dạy, đúng thế không? Enna, tôi muốn cô dạy cho tôi.”
Enna mở mắt ra, và sự sợ hãi quay trở lại với một cơn co giật.
“Nó sẽ giúp cô có được địa vị ở đây nếu cô có thể là một người thầy,” anh nói. “Chỉ cho mình tôi thôi. Chỉ cho tôi cách cô làm điều đó và tôi có thể bảo vệ cô.”
Một suy nghĩ bắn nhanh qua tâm trí đờ đẫn của cô. Chiến tranh. Cô đã quên mất cuộc chiến. Cô đã bước vào lều trại của kẻ thù trong một nỗ lực để phá hoại chúng, và thay vào đó, chúng đang cố gắng tước đi vũ khí của cô để phục vụ cho mục đích của chúng.
Và điều đó thậm chí dễ dàng hơn chúng biết. Mắt cô liếc về phía bên phải của cái váy. Ở đó, được khâu bên trong đường viền lớn là tấm da. Cô muốn nó được an toàn, và thay vào đó cô lại mang nó thẳng đến doanh trại của kẻ thù, mang theo nó cũng đồng nghĩa với việc tiêu diệt Bayern. Cô không biết có bao nhiêu người Tira có khả năng mà cô và Leifer đã cùng chia sẻ. Có lẽ là hàng trăm, cũng có thể không có ai. Nhưng như Leifer đã chứng minh, thậm chí một người cũng có thể tàn phá trên chiến trường. Enna dứt khoát nhận ra cô đã từng nghĩ tự mình có thể kết thúc cuộc chiến tranh, nhưng cô đã không xem xét khả năng cô có thể làm việc đó từ cả hai phía.
Suy nghĩ của Enna lòng vòng luẩn quẩn, và cô nháy mắt để thử làm cho nó lắng xuống. Anh ta đang chờ đợi để nghe câu trả lời, vì thế cô nói. “Tôi không thể,” lần nữa bởi vì đó là điều dễ dàng nói ra.
“Ý cô là cô sẽ không dạy tôi?”
“Tôi không nghĩ điều đó có thể”
Sileph hít một hơi. “Cô có phải người phóng hỏa trên chiến trường?”
“Không, đó là anh trai tôi”
“Và anh ấy dạy cô?”
“Không,” Enna đáp kiên quyết. “Anh ấy không dạy tôi. Nó chỉ xảy ra”.
Trong tuyệt vọng, cô cố gắng ngồi dậy và nỗ lực thuyết phục anh ta rằng đó là điều không thể. Nhưng căn lều và mặt đất chao đảo, và cô phát hiện mình rơi trở lại vòng tay Sileph, má cô tì lên ngực anh ta.
“Tôi không thể,” cô nói vào trong cái áo của anh ta. “Tôi không thể suy nghĩ”.
“Đúng vậy. Với một tâm trí rõ ràng có lẽ cô sẽ tìm ra một cách”.
“Thuốc mê”. Có lẽ với động cơ đó, họ sẽ tìm ra một lý do không cho cô uống nước lưỡi vua thêm nữa. Sau đó tâm trí cô minh mẫn trở lại và nghĩ ra một cách để thoát ra khỏi đó.
Sileph vỗ nhẹ lên tay cô. “Sớm thôi, tôi hi vọng thế. Giờ tôi nghĩ cô sẽ muốn duỗi người ra và tắm rửa. Tiedan muốn gặp cô vào ngày mai, và chúng tôi muốn nhìn thấy cô trong một bộ quần áo sạch.”
Enna cứng người lại vì lo sợ. Họ sẽ lấy đi cái váy của cô. Họ có thể tìm thấy tấm da.
“Đừng lo lắng, tôi sẽ đưa tới một phụ nữ để thay quần áo cho cô,” anh nói, hiểu nhầm lý do phản ứng của cô.
“Không phải thế,” Enna nói, nhưng anh ta tảng lờ cô. Anh ta đặt cô xuống mặt đất, rút từ đôi bốt một con dao và cắt dây trói cổ tay, cổ chân cô. Với sự giải phóng đột ngột, những cơn đau lan đến cánh tay, chân và thành cơn rùng mình khắp cơ thể. Cô òa khóc. Sileph dừng lại và nhìn cô.
“Cô... cô không phải kìm nén.” Giọng anh ta run rẩy một chút ở cuối câu. Enna nhìn chằm chằm vào anh ta, há hốc miệng. Cô tin rằng anh ta thật lòng thương cảm cho cô. Nhưng một lát sau, khi ra lệnh cho một lính gác, giọng anh ta lại trầm và ra lệnh lần nữa.
Trước khi Enna có thể kiểm tra sức khỏe của mình có đủ để thử giải quyết tấm da, Sileph đã trở lại với hai tên lính gác và một phụ nữ Bayern đeo một cái thắt lưng màu xanh. Sileph ra lệnh nhanh đến nỗi tâm trí chậm chạp của Enna không thể theo kịp hết, và sau đó anh ta rời đi. Hai tên lính gác ở trong lều quay lưng lại với Enna, có vẻ là để chắc chắn không có giao tiếp trái phép nào giữa hai tù nhân.
Người phụ nữ nói ậm ừ và hỏi khi cô ta cởi đồ Enna, nhưng mắt cô rất thận trọng. Mặc dù có lẽ chỉ lớn hơn Enna mười tuổi, mặt cô ta đầy nếp nhăn và vết sẹo. Eylbold là một thị trấn nông trại, Enna hình dung những năm tháng làm việc trên cánh đồng rất nặng nhọc. Cô nhìn chằm chằm vào người phụ nữ, bắt gặp ánh mắt cô ta, nó có màu xanh như bầu trời cao, đơn độc. Thật tốt khi có thể nhìn vào mắt ai đó, Enna muốn bảo cô ta bằng chính ánh mắt, rằng cô ta có thể cảm thấy có gì đó bên trong đường viền cái váy, nhưng hãy chỉ trả lại nó mà không nói lời nào. Enna lắc đầu trong sự van nài im lặng. Người phụ nữ chắc chắn không hiểu được lời cảnh báo, nhưng cô ấy đáp lại bằng một cái gật đầu an ủi.
Khi Enna cởi hết đồ, người phụ nữ tắm rửa cho cô với một cái khăn và nước ấm. Enna muốn ngăn lại và nói cô có thể tự mình làm điều đó, nhưng sau đó nhận ra mình không thể. Vì thế, Enna chỉ giữ lấy ánh mắt xanh của người phụ nữ, cảm thấy giống như một con mèo con được tắm rửa bởi chiếc lưỡi thô ráp của con mèo mẹ, và nghĩ về những gì cô sẽ làm sau đó, khi cô tự do.
Người phụ nữ quấn Enna trong một cái chăn len lớn làm da cô có cảm giác ngứa, và rời khỏi căn lều với quần áo bẩn. Hai tên lính gác đi theo cô ta ra ngoài. Enna có thể nhìn thấy họ đứng ngay bên ngoài cánh cửa lều.
Không gian trở nên tĩnh lặng. Căn lều trở nên tối hơn. Bên ngoài, cô có thể nghe thấy lửa trại nổ lốp bốp và rít lên. Cô muốn âm thanh đó mang lại cảm giác thoải mái, giống như giọng nói của một người bạn cũ, nhưng dường như nó quá xa xôi. Cô không muốn bị ở lại một mình để cảm thấy thế giới lạnh lẽo và không thể chạm đến như lúc này, cảm thấy sự thiếu vắng của nhiệt giống như một nỗi buồn nặng nề. Một mình, suy nghĩ của cô sẽ đến và ném cô trở lại khoảnh khắc với Isi, khoảnh khắc không thể tha thứ. Cô co rúm hết lần này đến lần khác trước kí ức, và bóng tối đưa sự hối tiếc của cô chìm vào giấc ngủ.
Cô nghe thấy một giọng nói và từ từ thức dậy. Không khí và bóng đêm làm cho đêm càng sâu hơn. Giọng nói đã làm cô thức giấc vẫn còn rung động bên trong đầu cô. Cô lắng nghe nó lần nữa. Một giọng nói cô không biết. Giọng nói của một người đàn ông. Cô mở mắt ra.
“Cô đây rồi”. Đó là một trong những tên lính gác. Hắn ta tháo mũ bảo vệ ra, và mái tóc hơi vàng đâm lên theo một cách nhắc cô nhớ đến Razo. Hắn ta đang ở trong lều, một mình, đang nhìn cô.
“Vẫn an toàn và thoải mái chứ? Có lúc tôi nghĩ cô có thể đã chết. Cô đã chết chưa?” Hắn ta mỉm cười.
“Chưa,” Enna đáp, phòng khi hắn ta dường như đang chờ đợi một câu trả lời.
“Tốt, bởi vì tôi tò mò”. Hắn bước từng bước chậm về phía cô. “Tôi thắc mắc một cô gái nấu chín người sống trông như thế nào. Một người bạn của tôi, Duris, cậu ta đang ngủ trong một căn lều cũng giống như căn lều này khi nó bốc cháy bằng cách nào đó. Cô có biết nó bốc cháy bằng cách nào không?”
Lần này cô không trả lời. Trong bóng tối, mặt hắn ta bị che đi. Nơi trống rỗng bên trong mà cô sử dụng để lấp đầy nhiệt, giờ đây phát ốm với sự sợ hãi.
“Cô chắc phải quá rõ để trả lời cho tôi, đúng không? Tù nhân nhỏ bé quý phái của chúng tôi. Phù thủy lửa thuộc về chúng tôi. Cô ta xứng đáng bị giết chết, thay vào đó được tắm rửa, cho ăn và bảo vệ giống như một con chó con được cưng chiều. Cô đã lấy đi một thứ khỏi tôi đêm đó. Tôi không được lấy thứ gì đó đổi lại sao?”
À, cô nghĩ, à, ra thế. Hắn ta tiến về phía cô, và cô chiến đấu để xua đi nỗi đau của sự ghê tởm và nhận thức buồn nôn về sự bất lực của chính mình. Tay chân cô có cảm giác giống như của người chết. Tâm trí cô đu đưa giống như một đứa trẻ hiếu động lăn lộn xung quanh ở phía sau của một cỗ xe. Cô tập trung lên nơi sợ hãi bên trong và làm thế nào để biến đổi nó thành cơn giận dữ, và làm cách nào cơn giận dữ đó có thể giải phóng cho cô, đánh thức làn da cô để cảm nhận nhiệt một lần nữa, giải phóng cho ngọn lửa đang ngủ. Hắn ta quỳ người lên cô, và tay hắn chạm vào cái chăn mà cô đang giữ rất chặt.
Giọng hắn nhẹ và chế giễu. “Tôi chỉ muốn xem một phù thủy lửa trông ra sao.”
Cô có thể cảm thấy nhiệt trong hơi thở ẩm ướt của hắn ta phả trên mặt cô. Tốt. Nhiệt. Tiếp tục đi, cô nghĩ, cứ tiếp tục đi, chạm vào tao và hãy xem chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng cô thậm chí giữ cái chăn chặt hơn, một sự níu giữ điên cuồng nhắc nhở cô yếu ớt như thế nào. Cô thổn thức và cảm thấy có một chút nhiệt sôi lên bên trong. Mặt hắn ta phủ lên cô, và cô có thể nhìn thấy ánh sáng nhợt nhạt phản ra từ hàm răng của hắn. Với ngón tay xương xẩu, hắn thọc vào bên hông cô một vài lần như thể hắn đang chọc vào miếng thịt hay đang chọc ghẹo anh chị em của mình vậy. Sau đó hắn nắm lấy góc của tấm chăn và nói, “Yên lặng.”
Cô nghe thấy âm thanh của cửa lều đập sang một bên.
Tên lính gác nhảy dựng lên. “Đội trưởng,” hắn ta nói với một nỗ lực bình thường.
Sileph nhìn quanh một cách hoang dại, nhìn hắn ta, nhìn Enna, rồi lại nhìn hắn ta. Enna kéo một góc chăn hở ra quấn chặt lên ngực. Bàn tay cô run rẩy như một cái lúc lắc của trẻ con.
Khuôn mặt Sileph đanh lại giận dữ. Anh ta lao bổ về phía trước và thụi nắm đấm vào mặt tên lính canh. Cú đấm quật tên lính canh lảo đảo ngã xuống đất. Sileph chửi rủa, cúi xuống, và đánh hắn ta lần nữa. Rồi sau đó, hết lần này đến lần khác, chửi rủa hắn ta và gia đình hắn, mùi hôi thối và trái tim thối tha của hắn ta. Tên lính canh lấy tay che đầu và rên rỉ giống một con chó bị đánh. Sileph dường như chưa muốn ngừng lại, và nắm đấm của anh ta run lên với sự giận dữ chưa xả được hết, nhưng anh ta túm lấy cổ và phần sau áo chẽn của hắn, xách hắn xuyên qua lều và lẳng ra ngoài cửa.
Sieph đặt một tay lên mặt và thở nặng nhọc, toàn bộ cơ thể anh ta siết lại trong một nỗ lực để bình tĩnh lại. Trán anh ta sáng bóng mồ hôi. Enna đẩy người lên một chút tì lên khuỷu tay. “Anh phải để cho hắn ta thử”. Giọng cô run rẩy hơn cô nghĩ. “Hắn ta sẽ... tôi sẽ tìm ra một cách... để thiêu cháy...”. Cô ngừng lại, giận dữ và bị bẽ mặt, nhận thức được rằng thậm chí trong lúc giận dữ ngọn lửa vẫn là một người lạ đối với tâm trí bị đánh thuốc mê của cô. Sileph nắm chặt nắm đấm và nhìn quanh như thể muốn tìm thứ gì đó mới để đánh vào. Anh ta chỉ vào cô, giọng anh ta run lên vì giận dữ.
“Không ai được chạm vào cô.” Anh ta đi lại một lúc, đặt một nắm tay lên miệng, để lộ ra một giọt máu do anh ta đã cắn chính môi của mình, và chùi nó một cách giận dữ. “Không ai cả.”
Sau một lúc, khi hơi thở đã chậm lại, Sileph ngồi xuống bên cạnh cô. Enna ngắm nhìn khuôn mặt anh ta, và ngạc nhiên rằng đây cùng là một người đàn ông ở cuộc họp hội đồng chiến tranh ở Ostekin. Cô bất ngờ nghĩ. Anh ta không có gì giống với Finn.
Anh ta ngồi một lúc chỉ nhìn cô, sau đó nói, “Tôi xin lỗi, Enna,” và đứng dậy đi ra ngoài.
“Chờ đã,” cô nói.
Anh ta quay lưng lại, vẻ mặt gần như hi vọng. Cô nhận ra cô đang định yêu cầu anh ta ở lại và điều đó thật ngớ ngẩn, do đó cô cuộn người trên mặt đất và không nói gì nữa. Sileph chờ đợi một lúc và sau đó rời đi.
Enna cố gắng giữ cho mắt mình mở lâu nhất có thể. Bên dưới cái chăn, cô chà xát cánh tay trần và cố gắng để giữ yên các cơ bắp đang run rẩy của mình. Cô chưa bao giờ cảm thấy trống trải như vậy.