Ngọn Lửa Enna

Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

❊ ❊ ❊

Đội quân của Geric hành quân về phía nam. Bốn ngày, anh ấy đã nói thế. Bốn ngày, những chàng trai Forest thì thầm với nhau. Mỗi đêm, họ luyện kiếm quanh những đống lửa, càu nhàu, vật nhau và phá ra cười. Enna quan sát, phiền lòng bởi sự nhẹ dạ của họ. Hai năm trước, khi Isi và bạn cô vạch trần công chúa giả trước mặt đức vua Bayern, những người đàn ông nông thôn phản bội cô đã rút kiếm đánh nhau với lính bảo vệ của đức vua. Enna đứng giữa cuộc chiến đó, nghe thấy tiếng rít của những chiếc lao được ném ra, nhìn thấy những người lính hạ gục những người đàn ông khác. Giờ cô không thể quên được hậu quả của cuộc chiến là những xác chết cùng với những ánh mắt ám ảnh, và những đôi tay uyển chuyển của những cậu bé sống sót đã học được cách để giết người.

Cô chủ yếu quan sát Leifer. Anh thắp ngọn lửa mỗi đêm, và rất nhanh, tất cả trại của hoàng tử đều biết khả năng này của anh. Một cậu bé mười bốn tuổi, hăm hở, luôn luôn sát cánh, ngồi bên cạnh Leifer và nài nỉ xin anh dạy cho. “Tôi là một chiến binh giống như ông nội của mình,” cậu nói, “Tôi muốn đốt kẻ thù trong ngọn lửa và làm hài lòng đức vua.” Leifer liếc nhìn Enna đang ngồi nướng bánh mì bên đống lửa kế đó. Anh lắc đầu. “Tôi không thể dạy cậu được. Hãy trở về trại của mình đi.”

Cậu bé rời đi, giận dữ. Trong một lúc, Enna nghĩ cô có thể nhìn thấy một góc nhợt nhạt của tấm da đang nhìn trộm từ bên trong lớp áo chẽn của Leifer trước khi anh kéo vào trong. Bàn tay anh vỗ nhẹ ngực một cách háo hức.

“Anh đã làm đúng,” Enna nói, ngồi xuống bên cạnh anh. “Em thấy đó,” anh nói. “Anh đang làm cho em cảm thấy tự hào. Và em đã từng nghĩ rằng tất cả những gì anh làm tốt chỉ là đốn củi và tìm thấy những con bọ bẩn thỉu đặt lên gối của em.”

Enna bất thình lình đặt một miếng bánh mì nướng nóng hổi vào tay anh, bật cười vì cách những ngón tay anh giữ và làm nguội nó. “Kể cho em thêm về ngọn lửa đi, Leifer. Đó có phải chỉ là năng khiếu? Hay do anh đã học được điều gì đó từ tấm da mà anh tìm thấy?”

Mặt Leifer đanh lại. “Anh không nghĩ chúng ta sẽ thảo luận về chuyện này.”

Enna không đáp lại, ăn bữa tối của mình và lắng nghe những âm thanh giận dữ từ ngọn lửa trại đang táp vào một khúc gỗ.

Sau một thời gian, Leifer thở dài, đầu hàng. “Em là em gái anh, là cả gia đình đối với anh, và là người thông minh nhất mà anh biết. Những gì em nói trước đó... nếu em muốn anh thử dạy cho em, anh sẽ thử.”

Enna do dự. “Không. Em nghĩ nó rất nguy hiểm, và em ước gì anh đã không vướng vào nó. Ý em là, hãy nghĩ về những gì ngọn lửa làm. Nó ăn tất cả mọi thứ. Nó phá hủy mọi thứ.”

Leifer trầm ngâm. “Nó còn có nhiều tác dụng hơn thế.”

“Và nó tạo ra lớp khói che mờ trí não của anh.” Cô nói.

“Và tạo ra nhiệt và ánh sáng, và làm cho buổi tối trở nên tuyệt đẹp, và làm cho thịt có mùi vị thật ngon, và làm cho anh cảm thấy...”

“Bị cháy xém.” Enna đáp.

“Đang sống,” Leifer nói một cách thuyết phục.

“Đang sống,” cô nghĩ. Mắt anh dường như sáng hơn, da anh khỏe mạnh và hồng hào, không nhợt nhạt, tiều tụy như khi sống trong bóng râm của Forest. Enna nhún vai. Giống một món quà đưa ra quá nhiều cơ hội để làm những việc tốt. Isi đã cảnh báo cô, và cô tin vào bản năng của bạn cô trong vấn đề này, nhưng có lẽ Leifer biết nhiều hơn cô suy đoán.

Enna ném vài que củi vào giữa đống lửa, họ ngồi trong im lặng nhìn chúng đen lại và bùng cháy. Cô luôn luôn bị lôi cuốn đến gần ngọn lửa trong đêm tối, nhưng cô chưa bao giờ xem xét trước đó rằng có những điều cần biết về ngọn lửa, có những bí mật về cách hoạt động của nó và nắm giữ được những hiểu biết đó sẽ mang lại quyền lực. Và cô thấy mình đang chăm chú vào điều gì đó mà Isi đã báo trước, học được ngôn ngữ của động vật hoặc ngôn ngữ của tự nhiên là một năng khiếu, và một vài người có nhiều khả năng về những ngôn ngữ đó hơn người khác.

Điều đó có nghĩa, cô nghĩ, nếu anh trai mình là một trong những người đó, biết đâu mình cũng có thể?

Suy nghĩ đó cảm giác rất có lý. Mỗi lần cô ngắm ngọn lửa, cô cảm thấy chắc chắn hơn rằng cô có thể học được ngôn ngữ của nó và cảm thấy một nơi ở bên trong cô, một nơi thẳm sâu trong lòng cô, hăm hở mở ra.

Từ lúc mặt trời lên cho đến lúc mặt trời lặn, đoàn người cứ hành quân. Họ bước trên con đường lớn, đầy đá, thỉnh thoảng tràn vào những cánh đồng đã thu hoạch. Những phụ nữ nông dân đứng ở cửa nhà, vòng tay quanh những đứa con, và nhìn chằm chằm với một chút hi vọng ở đội quân Forest nhỏ của hoàng tử, chỉ có ba trăm chàng trai khỏe mạnh.

Enna và Isi ngồi trong một cỗ xe chở nhu yếu phẩm với hai phụ nữ Forest khác. Bình thường, Isi sẽ cưỡi Avlado, nhưng cô nói cô không muốn đưa con ngựa của mình đến gần một cuộc chiến, và Enna thì muốn cô ở bên cạnh để có thể chăm sóc cô khi có quá nhiều cơn gió. Đám phụ nữ Forest đang bàn luận về Tira. Isi không biết hết lịch sử giữa hai quốc gia, vì thế những người này kể cho cô về quá khứ hiếu chiến của Bayern, cho đến tận vị vua hiện tại, về những đội quân Bayern trước đây đã đột kích và quấy rối Tira như thế nào. Lúc này, sự bình yên mới có của Bayern dường như đang bị lung lay.

“Vậy đó,” Enna nói. “Hiện tại chúng ta bị dồn vào thế chưa kịp chuẩn bị, hành quân về phía nam để tham gia một cuộc chiến đã bắt đầu mà không có chúng ta.”

Isi gật đầu. “Đức vua đã đánh giá thấp những kí ức của sự thù hận.”

“Đúng vậy,” một người phụ nữ Forest nói, tóc bà được quấn trong một cái khăn choàng màu vàng, “người Tira nhớ đến chúng ta với sự tàn bạo, và chúng ta là như vậy. Họ sẽ không từ bỏ cho đến khi họ cảm thấy chúng ta phải đổ máu gấp hai lần cho mỗi người Tira đã từng bị giết và trả đủ hai giạ lúa mì cho mỗi giạ lúa mì đã bị đốt cháy.”

Người phụ nữ Forest trở nên im lặng và Isi cảm thấy lo lắng. Những cơn gió làm tóc và quần áo cô phất phơ, cô nhìn Enna như thể một người trước khi chịu thua dòng nước và chìm xuống. Mặc dù ban ngày rất ấm áp, Enna vẫn choàng cho cô một chiếc chăn dày, vì thế nơi duy nhất có thể tiếp xúc với ngọn gió là mặt cô. Nó dường như có tác dụng. Sau một lúc cô chìm vào giấc ngủ và Enna nhảy ra khỏi xe ngựa để đi dạo một chút. Finn hành quân gần đó, và cô đi dạo với cậu.

“Chào buổi sáng, anh lính,” cô nói.

Cậu gật đầu, hướng mắt thẳng về phía trước.

“Finn, tại sao cậu lại đi theo? Cậu không phải...”

“Mình đi bởi vì đức vua đã ban cho mình ngọn lao và khiên hai năm trước đây, mình muốn chứng tỏ rằng mình rất biết ơn, muốn bảo vệ đất nước và làm một vài việc tốt.”

Enna cười. “Cậu ngắt lời mình. Cậu chưa bao giờ ngắt lời mình trước đây.”

Finn không trả lời.

“Ý của mình là, đó là việc tốt cho cậu.”

Họ đi trong im lặng một lúc. Enna nhận thấy cô đang ước có thể kể với cậu về mọi thứ cô đang suy nghĩ, mối quan tâm, lo lắng cho Leifer, sự kỳ lạ của cuộc chiến tranh bất ngờ và cảm nhận về ngọn lửa. Cô đã quen với sự im lặng của Finn, nhưng dường những chuyện như vậy không thể kể cho Finn nghe được.

Khi Enna dừng giữa chừng để quay lại cỗ xe, Finn nói, “Tạm biệt, Enna,” với giọng buồn bã thực sự.

Cậu ấy nghĩ mình sẽ chết, cô nghĩ. Sự nhận thức này làm cho cậu trở nên mạnh mẽ hơn những cậu bé dũng cảm nhưng ngốc nghếch tin tưởng rằng họ là bất khả xâm phạm. Cô nhìn cậu bước đi, gương mặt kiên quyết, tay đặt trên đốc kiếm đeo ở hông.

Buổi sáng của ngày thứ tư, Geric kêu gọi mọi người tạm nghỉ trong lòng của một quả đồi.

“Bọn chúng đã tiến đến đủ gần để ngọn gió nhận biết ra chúng.” Isi đứng trên một cái ghế của toa xe, cánh tay giơ ra, những ngón tay xòe ra, như thể cô là cái một chong chóng gió đo thời tiết đang tìm kiếm tất cả những dấu vết của hướng gió thổi. “Đức vua đã ở đó cùng với đội quân Tira. Rất đông. Đàn ông giống như những cái cây trong một khu rừng, những thanh gươm, tiếng vun vút của những mũi tên, tiếng ầm ầm của mũi tên va vào những tấm khiên, tiếng đâm xuyên nhẹ nhàng của mũi tên vào da thịt, những cơ thể nằm trên mặt đất...” Cô ngừng lại. Enna có thể tưởng tượng Isi nhìn thấy trận chiến sống động như thế nào, da cô nhói lên trước ý nghĩ về những gì đang đến.

Geric lên ngựa và dẫn đoàn quân tiến về phía trước, con ngựa của anh bước những bước cao như thể muốn chạy nước kiệu. Cuộc hành quân trở nên dồn dập. Về phần cánh phụ nữ, Isi và Enna không rời khỏi đoàn quân để cắm trại, họ lựa chọn ở lại trong cỗ xe sẽ đi đến sát cuộc chiến. Họ có thể nghe thấy tiếng ồn từ trận chiến đầu tiên - âm thanh hỗn loạn từ con người nhưng không phải tiếng trò chuyện, rồi tiếng kim loại va đập giống như một nghìn thợ rèn đang làm việc. Đoàn quân nhỏ leo lên đỉnh ngọn đồi để hướng về tiếng ồn. Enna ngồi bên thành của toa xe và bám chặt vào một bên. Tiếng gỗ kêu cọt kẹt dưới tay cô vì bị kéo căng quá sức. Con lừa rền rĩ một lần. Enna nhìn lên bầu trời được đánh dấu bởi những đám mây, không khí ẩm ướt do trận mưa gần đây, và cô quan sát xem không khí có mùi đậm đà và ngọt ngào như thế nào. Không phải thời tiết này quá ngọt ngào cho một trận chiến như ngày hôm nay sao, cô nghĩ. Nó phải mưa như trút mới phải.

Cỗ xe trèo lên đỉnh núi, và tiếng ồn đột nhiên rất thực. Geric kêu gọi tạm dừng. Đội trưởng của ba đội quân một trăm người, cũng đang trên lưng ngựa, đứng bên cạnh anh và nhìn xuống dưới. Quân đội hai bên tụ tập trên một cánh đồng lúa mì đang héo úa, ba nghìn người phía bắc, có lẽ năm nghìn người ở phía còn lại. Họ nhìn thấy đức vua chỉ huy quân đội Bayern, lưng của họ hướng về phía bắc. Geric nói điều gì đó với những viên đội trưởng mà Enna không thể nghe thấy.

Bốn người đàn ông bắt đầu hát to lên ca từ của một hành khúc. Khi họ hát, đám đàn ông đang tụ tập trên đỉnh đồi sau lưng cũng tham gia cùng họ. Họ đưa những tấm khiên lên miệng và hát vào tấm kim loại tròn để âm thanh của bài hát dội lại và vang vọng trong thung lũng. Âm thanh va vào kim loại tạo ra tiếng kêu gọi kỳ lạ: Phá bỏ biên giới, phá bỏ bờ biển, phá bỏ những bức tường , phá bỏ những cánh cửa, đức vua dẫn chúng ta đến chiến thắng , chúng ta khóc, Đức vua dẫn chúng ta đến chiến thắng.

Các đội trưởng ra lệnh tiến về phía trước, và đội quân Forest hành quân xuống đồi, tiếp tục hét lên bài hát ra trận, khiên của họ giờ đã hạ xuống. Chiến sự trong thung lũng chậm lại một lúc khi những gương mặt ngẩng lên nhìn những người mới tham gia. Trận chiến dày đặc. Cung thủ đã quẳng những cây cung của họ để tuốt kiếm ra, vì thế không có hàng tên bắn nào làm chậm lại bước tiến của đoàn quân Forest.

Bài hát chấm dứt đột ngột và tiếng la hét cất lên. Enna nhìn thấy ba chàng trai Forest ngã xuống trước khi ngọn lao rời khỏi tay họ, và cô quay đi.

Cô nhìn vào đôi tay đang run rẩy của mình và nói, “Tình hình thế nào rồi, Isi?”

Isi nhắm mắt. Cô dường như bình tĩnh một cách kỳ lạ. “Đội quân của Forest, họ mang lại cho quân sĩ chúng ta hi vọng mới, chắc chắn là thế rồi, nhưng quân đội của Tira cũng rất đông. Cho đến bây giờ chúng ta vẫn đang đứng vững.”

Isi gật đầu. “Nhà vua phải cầm cự để tập hợp nhiều đội quân hơn trước khi chiến đấu. Ngài đang gấp gáp bảo vệ người dân. Thêm vào bốn thị trấn, Tira đã chiếm được mười ngôi làng”. Enna ngồi vào trong cỗ xe và nhìn xem có thể thấy vị trí của Leifer, nhưng anh là một người có tóc đen, đầu đội mũ che chắn bằng da trộn lẫn giữa hàng trăm người như vậy. Sau đó cô nhìn thấy ngọn lửa.

Mắt Isi mở to. “Ngọn lửa. Đó chính là Leifer.”

Enna phát hiện anh trai mình ở rìa bên ngoài, ngay phía đông của chiến trường, phía nam đội quân của anh. Hai tên lính Tira bên cạnh anh đang bốc cháy. Ký ức về mắt cá chân đập mạnh trong tâm trí Enna, cô đã nghĩ đến việc lao xuống cánh đồng và bảo anh dừng lại. Sau đó một ngọn lửa khác bùng lên, và một ngọn lửa nữa.

“Anh ấy sẽ thu hút sự chú ý về phía mình, Isi”, cô nói. “Và mình không biết anh ấy có thể điều khiển ngọn lửa. Có lẽ mình phải...”

Âm thanh gào khóc vọng lên từ bên dưới, theo sau bởi một tràng những tiếng khóc than và những tiếng hét giận dữ. Có gì đó không ổn đang xảy ra. Quân Tira reo hò và quân Bayrern lùi lại.

“Chuyện gì vậy, chuyện gì vậy?” Enna hỏi một cách lo lắng, mắt cô quét qua toàn cảnh. Một lát sau Isi òa khóc, mặt cô trắng bệch.

“Ồ, đức vua,” Isi nói, “đức vua đã ngã xuống.”

Enna không thể nhìn thấy con ngựa lông xám, chiếc mũ trùm đầu bằng kim loại của ông, hay cờ hiệu mặt trời của Bayern. Đội quân Bayern trông nhỏ bé hơn bao giờ hết.

“Ngã xuống ư? Nhưng không phải... là Ngài bị giết chứ?”

“Suốt cuộc đời mình Ngài đã cố gắng để tránh chiến tranh,” Isi nói, “và rồi thiệt mạng ngay lúc này, trong một trận chiến,” giọng cô sụt sịt.

Quân Bayern thét lên man rợ và xông vào kẻ thù. Quân đội Tira dường như tiến về phía trước với sự tự tin. Enna phát hiện Geric trong đám đông, vẫn la hét, tiếp tục chỉ huy đội quân Forest từ một bên. Họ mất một số người.

“Geric,” Enna cảm thấy cơn hoảng loạn buộc chặt vào cô giống như một sợi dây thừng. “Geric đang ở ngoài đó, và, và cậu nữa! Chúng có thể quét sạch gia đình hoàng gia chỉ trong một ngày. Isi, mình phải mang cậu rời đi.”

Enna lưỡng lự, nhìn ra ngoài lần nữa nơi Leifer đang phóng hỏa, nhưng sự an nguy của Isi quan trọng hơn. Cô nhảy lên băng ghế, điên cuồng tìm kiếm dây cương. Cô chưa bao giờ đánh một cỗ xe cả. “Đi nào, đi nào,” cô hét lên với con la, vỗ vào sau lưng nó. Nó nhúc nhích nhưng không di chuyển.

Một chùm sáng lóe lên. Và sau đó là những tiếng thét.

Cả hai cô gái ngồi vào trong cỗ xe, nhìn ra toàn cảnh với cảm giác hòa trộn giữa khiếp sợ và khuây khỏa. Một góc của cánh đồng sôi sục trong ngọn lửa. Một nhóm lính Tira đang cháy. “Ôi, Leifer,” Enna nói.

Cô không thể nhìn thấy anh trong cảnh ồn ào hỗn loạn đó, cô chỉ có thể nhìn thấy ngọn lửa bùng cháy. Thậm chí từ đỉnh đồi, Enna có thể nghe thấy tiếng la hét của những người đàn ông bị đốt cháy. Những ngọn lửa mới bùng lên, hết lần này đến lần khác. Làn sóng quân lính Bayern đang đứng trên đất của họ và từ từ, từng chút một, bắt đầu đẩy về phía trước.

“Trận chiến đang thay đổi,” Isi nói, giọng pha lẫn kiệt sức và hoài nghi.

“Làm thế nào anh ấy có thể duy trì được?”

Isi lắc đầu. “Anh ấy ở ngoài kia, ngay ở giữa. Chính Leifer cũng đang bị cháy. Không phải trong ngọn lửa, chính xác là thế, nhưng đang bốc cháy, bằng cách nào đó.”

Bên dưới, một viên chỉ huy của quân Tira đang la hét. Hắn chỉ thanh gươm lên ngọn đồi nơi có hai cô gái, sau đó bắt đầu leo lên.

“Chúng nghĩ chúng ta là nguyên nhân,” Isi nói.

“Vậy, chúng ta sẽ không nói cho chúng sự khác nhau. Nó sẽ cho Leifer thêm chút thời gian.” Enna nắm lấy một ngọn lao còn thừa và đâm dứ về phía tên lính.

“Chúng tao sẽ không bao giờ dừng lại, đồ quỷ dữ.”

Khoảng bốn mươi tên lính rời khỏi cuộc chiến và đi theo tên chỉ huy Tira. Một tên hét lên, “Phù thủy lửa” và chĩa thanh kiếm vào Enna.

“Ôi,” Enna nói. Cô nắm chặt ngọn lao và cảm thấy mình rất nhỏ bé. “Isi, cậu có thể không?”

Isi gật đầu và nhắm mắt lại. Gió đột nhiên thổi có mục đích. Enna có thể cảm thấy chúng xoay quanh cỗ xe giống như một ngón tay to lớn đang tạo ra những vòng tròn trong một cái hồ. Một chút cỏ và bụi bẩn bị cuốn theo, và gió gần như trở thành một rào chắn vô hình. Một trong những tên lính Tira nhắm vào Isi và bắn ra một mũi tên. Nó đập vào hàng rào chắn bằng gió và bay đi một cách dữ dội. Isi không nao núng.

“Ha ha”, Enna vung ngọn giáo và mỉm cười. “Quay trở lại hay là chết”.

Những tên lính Tira nhắm mắt lại, giơ tay che chắn chống lại sự va đập của bụi bẩn và đá sỏi nhưng vẫn tiếp tục dấn về phía trước. Mũ bảo vệ của chúng bị thổi bay đi, quần áo dính sát vào người. Thỉnh thoảng một ngọn gió bị đẩy ra khỏi vòng tròn và đập vào chân những tên lính. Hai tên lính ngã xuống đồi. Những tên còn lại vẫn tiếp tục tiến tới.

“Isi, thế đã đủ chưa?” Enna hỏi.

Isi lắc đầu. Tên chỉ huy từ từ vung kiếm chống lại tác động của cơn gió, tiến đến mỗi lúc mỗi gần hơn. Con la nhìn hắn ta và cơn bão một cách khó chịu, nó giơ móng trước lên rồi kêu ầm ĩ. Với nỗ lực tuyệt vời, tên lính vỗ vào mông con la bằng chuôi gươm.

Cỗ xe rung lên, con la kêu lên rền rĩ. Enna thả rơi ngọn lao, túm lấy Isi, và kéo cô ra khỏi cỗ xe đang tròng trành. Khi họ bước xuống đất, cỗ xe lật nghiêng, rồi con la và cỗ xe của nó trượt lùi xuống dốc. Gió đã giảm bớt đi.

“Isi, đừng để nó dịu đi, đừng!”

“Càng lúc càng khó khăn rồi, có quá nhiều người...” Isi giữ cho mắt nhắm lại, và sự tập trung cao độ gây đau đớn cho cô. Enna đứng chắn phía trước cô khi những tên lính đến gần.

“Mày hãm hại cô ấy và - toàn bộ cánh đồng sẽ bốc cháy! Đồ ngốc, mày giết cô ấy và mày sẽ chết với cô ấy.”

Tên lính Tira dường như không bị thuyết phục. Gió nổi lên lần nữa, đẩy vài tên lính ngã xuống đất, nhưng số còn lại vẫn tiếp tục tiến lên.

“Đội quân Forest, đi theo tôi.”

Tiếng đập của những móng ngựa, một tiếng hét đáp lại, và Geric leo lên đỉnh đồi. Thanh gươm của anh chém xuống tên lính xa nhất. Tên chỉ huy rời khỏi những cô gái và ra lệnh cho những tên lính xung quanh hắn, tập hợp để hạ gục hoàng tử. Nhưng đằng sau anh là một quân đoàn một trăm người của Forest đang leo lên đồi, hò hét và ném những ngọn lao của họ.

Hoàng tử chỉ huy, và những chàng trai Forest ngã xuống bên cạnh anh. Enna thấy Razo, Finn trong số những người vẫn còn sống và đang chiến đấu. Họ vung kiếm loang loáng và người đẫm máu. Từ khoảng cách rất gần này, Enna có thể nghe cánh đàn ông la hét khi kim loại xé toạc giữa thắt lưng của họ, có thể nghe thấy họ rên rỉ khi một đòn kết thúc nhằm ngay trái tim họ. Một lúc sau, những kẻ tấn công Isi và Enna nằm chất đống dưới chân họ. Cơn gió bảo vệ bị phân tán thành những luồng gió ngẫu nhiên. Isi sụp xuống trên mặt đất.

Geric xuống ngựa và kéo Isi vào vòng tay anh. “Em có bị thương không? Em ổn cả chứ?”

Isi vùi mặt vào ngực anh và thở ra. “Em ổn. Geric, cha anh...”

Geric gật đầu và đằng hắng giọng như thể đang cố gắng để đánh bật cảm xúc mắc ở đó. Mắt anh đã ngấn nước. Bỗng có tiếng ồn từ bên dưới thu hút sự chú ý của họ. Enna và Geric - vẫn đang ôm vợ mình, đứng dậy và nhìn xuống. Quân Bayern đang ăn mừng. Quân lính Tira rút lui, một số vừa chiến đấu vừa rút lui, hầu hết chạy về cánh rừng phía nam của cánh đồng, tiến về những ngôi làng chúng đã chiếm được, nơi có quân tiếp viện và tiếp tế. Enna không nhìn thấy Leifer, và giữa những tiếng reo hò chiến thắng, cô cảm thấy dạ dày mình ớn lạnh.

“Chúng ta đã thắng trận,” Geric nói, giọng anh có phần hoài nghi. “Hiện tại chúng không thể chiếm được Ostekin. Chúng ta sẽ không có chiến thắng nếu không có ngọn lửa, Leifer, cậu ta đã thay đổi mọi thứ.”

“Geric,” Enna nói, “Anh có nên...”. Cô ra hiệu về phía quân Tira đang chạy trốn và những người lính Bayern đang ăn mừng, những người đã mất đi vị vua chỉ huy họ tiến về trước để bắt và giết kẻ thù trước khi họ có thể tập hợp lại.

“Tôi...”, Geric lưỡng lự. Quân Tira đã tiến vào trong rừng. “Chúng ta sẽ kết thúc cuộc chiến này vào ngày khác.”

Enna nghĩ có lẽ đó là điều tốt nhất, nhìn xuống cánh đồng đầy những thi thể bị giết và bị thương, những người lính trong đội quân của đức vua kiệt sức vì chiến đầu từ lúc bình minh, và thi thể của đức vua, đổ gục xuống từ cú ngã ngựa của ông, cờ Bayern ném lên thi thể ông. Enna nhìn thấy ánh mắt của Geric hướng về cánh đồng nơi cha anh ngã xuống. Mặt anh đanh lại, và đột nhiên anh không còn giống một người chồng đang lo lắng mà giống một Đức vua hơn. Geric ra lệnh cho Razo và Finn đưa Isi về trại dành cho phụ nữ, sau đó giơ thanh kiếm và hét lên từ đỉnh đồi. “Hỡi binh lính Bayern, các bạn đã chiến thắng. Đây mới chỉ là trận chiến đầu tiên của cuộc chiến tranh này, vì vậy chúng ta hãy chung sức với nhau và hạn chế những thương vong. Tôi, Geric - Sinath của Gerhard, vua của Bayern, tuyên bố cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc cho đến khi mỗi mẫu đất của chúng ta sạch bóng quân Tira.”

“Bao lâu thì cuộc chiến này sẽ kết thúc?” Enna hỏi.

“Có cảm giác như là mãi mãi.” Anh đứng thẳng lưng và đi xuống đồi.

Enna bỏ lại Geric và chạy xuống chiến trường. Bầu trời gầm gừ với tiếng sấm, và khi mưa bắt đầu đổ xuống, cảm giác nó đến rất đúng lúc. Khói bốc lên khi mưa dập tắt những cái xác chết cháy. Những người bị thương rên rỉ và ướt nhẹp. Một viên lính Bayern mang mũ che mặt đang đi qua những cái xác và đâm mũi giáo xuyên qua những tên Tira bị thương nghiêm trọng. Enna quay đi.

“Leifer,” cô gọi, bật lên thành tiếng lần đầu tiên, thúc giục cô tin rằng anh đang bình an ở đâu đó, rằng anh có thể trả lời tiếng gọi của cô.

Chính bản thân Leifer cũng đang cháy, Isi đã nói thế. Không phải trong ngọn lửa, chính xác là vậy, nhưng đang bốc cháy, theo một cách nào đó.

Cô tìm thấy anh quá nhanh, trước khi cô kịp chuẩn bị, trước khi cô để cho mình thực sự nghĩ, Leifer đã chết trong hôm nay.

Cô nhận ra hình dáng gầy và cao lênh khênh của anh, cách anh để cho dây buộc của đôi bốt lòng thòng, vết cắt ở chiếc áo dài, mặc dù vậy không có cái gì khác nữa để xác nhận. Anh trông như thể đã bị đốt cháy từ trong ra ngoài, vì người anh còn tệ hơn cả quần áo. Da anh bị cháy đen và cứng - không phải là một cái chết nhanh chóng giống như những người khác với cơ thể bị thiêu cháy, những người chết ngạt trong khói, da của họ loang lổ màu đỏ và đen hoặc biến mất. Anh chắc hẳn bị đốt cháy từ từ, thậm chí, giống một con lợn quay.

Enna quỳ xuống trước mặt anh và nguyền rủa mình vì đã không ngăn anh lại. Anh đã chiến thắng trong trận chiến, cô tự nhắc mình, nhưng cô không cảm thấy được an ủi. Cô không hiểu cái gì đã khiến anh sử dụng ngọn lửa và khiến chúng trở nên lớn hơn ngay cả khi hành động đó thiêu cháy cả cuộc đời anh. Nhưng cô biết anh sẽ không bao giờ buộc dây đôi bốt, lột vỏ quả óc chó, hoặc vuốt tóc như mọi lần nữa. Anh sẽ không bao giờ cưới một cô gái Forest. Anh sẽ không bao giờ thở lần nữa. Cô đặt một tay lên lồng ngực anh. Nó vẫn còn ấm, nhưng không còn sự sống.

Enna hét lên đau đớn. Cô đã làm điều đó. Cô đã không bảo anh đừng sử dụng ngọn lửa trong trận chiến, và cô đã giả vờ trở thành phù thủy lửa để phân tán quân Tira thay vì chạy ra để ngăn anh lại. Khi cô nhấc tay ra khỏi lồng ngực anh, cô lướt qua thứ gì đó tròn và dài. Tấm da.

Cô giật mạnh thứ đó ra khỏi áo chẽn của anh. Vải dầu bọc xung quanh nó đã trở nên đen kịt và ấm, nó có mùi dầu mỡ và bẩn như rác bị đốt. Cổ họng cô thắt lại chống đỡ một cơn sụt sịt, ngón tay cô siết chặt quanh mảnh vải. Giấy da bên trong kêu răng rắc, phát ra âm thanh của một bí mật.

Nó không còn có ý nghĩa gì nữa, tại sao anh ấy lại đốt em gái mình, và đột nhiên ghét những cư dân thành phố, đột nhiên tham gia cùng với đức vua để chiến đấu với Tira.

Sau đó bùng cháy với sự buông thả như vậy, thậm chí đến chết. Tấm vải run lên trong tay cô. Nó có giải thích được tại sao Leifer thay đổi? Có phải thứ thông thái bên trong đã giúp đẩy lùi kẻ thù ngày hôm nay, nhưng nó cũng đòi mạng của người dùng nó? Leifer thực sự phải chết?

Enna gỡ tấm vải ra. Tấm da trắng như một khúc xương, được cuộn chặt và buộc lại bằng một sợi dây. Cô tháo nó một cách cẩn thận, nhưng sợi dây đã bị đốt cháy và rớt xuống thành từng mảnh. Tấm da mở ra trước mắt cô. Cô bất giác lùi lại, lo sợ có thứ gì đó xuất hiện. Sau đó cô hít một hơi và gật đầu với chính bản thân mình. Cô phải biết chuyện gì đã xảy ra với Leifer, tại sao anh lại có kết thúc như vậy. Trước tiên cô đọc một cách cẩn thận, cố gắng để giải nghĩa những từ quen thuộc, tìm hiểu những dòng chữ viết tay nhằng nhịt, ngoằn ngoèo và dây đầy mực. Sau đó cô đọc nhanh hơn, quá nhanh để hiểu tất cả một lần.

Tôi, một phụ nữ của River, giữ ghi chép ngắn gọn về quyền lực to lớn nhất mà con người có thể nhìn thấy - cách để hình thành ngọn lửa từ nhiệt của sinh vật sống, cách lấy nhiệt từ trong không khí và mang tới cho nó sự sống bên trong chất đốt. Cách để nghe thấy nhiệt, cách để mang nó vào bên trong người, biến nó thành ngọn lửa và giải phóng nó ra ngoài...

Enna nhắm mắt và cô có thể nhìn thấy nét mực đen của văn bản cháy rực thành màu cam lên mí mắt cô, như thể những chữ cái bị đóng dấu bên trong mắt cô. Tiết lộ này làm bốc hơi những hạt mưa rớt xuống cổ và bàn tay cô. Cô mở mắt và thế giới dường như khác hẳn, màu sắc rực rỡ hơn, mọi thứ hòa nhịp với nhiệt và cuộc sống.

“Ngọn lửa,” cô nói.

Đầu ngón tay cô âm ấm. Bên cạnh cô, một thân cây lúa mì ngã xuống bốc khói trong mưa.

Nguyên Tác: Enna burning. Dịch giả: Kim Nhường - Lê San
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.