Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 7058 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1044
Tâm trí lung lay

❊ ❊ ❊

Thiểm Điện và Mạch Tây chầm chậm đáp xuống sân thượng tòa nhà phù thủy.

Sau khi khép cửa lối đi lại, tiếng gió rít gào buốt giá mới thu liễm lại không ít, chỉ còn sót lại vài tiếng vù vù lọt qua khe cửa.

"Phù, tóc ướt sũng hết cả rồi gù," Bồ Câu rũ rũ những bông tuyết bám trên người, khôi phục lại hình dáng nhân loại. Đôi cánh của cô nở rộng sang hai bên, cuối cùng biến thành mái tóc trắng dài chấm gót chân. Rõ ràng trông rất mềm mại và khi chạm vào cũng vậy, nhưng mái tóc của cô gái nhỏ lại không bị gió cuồng thổi rối tung, mà giống như một chiếc áo khoác bao bọc lấy cô, tựa như một búi bông.

Tuy nhiên, vì bị nước tuyết ngấm vào, mái tóc cô trông có phần ảm đạm và cũng mất đi vẻ bồng bềnh lúc đầu.

"Ừm, bồ đi tắm trước đi, kẻo cảm lạnh." Thiểm Điện tháo kính chống gió, nhìn ra ngoài cửa một cái. Khí hậu của Tháng Tà Ma quả thực thất thường như vậy, lúc nãy còn chỉ lất phất vài bông tuyết nhỏ, giờ đã là gió tuyết đan xen, giữa đất trời toàn những mảnh tuyết to bằng bàn tay, huấn luyện khôi phục cũng đành phải tạm dừng.

"Bồ không tắm cùng mình sao?" Mạch Tây ngạc nhiên hỏi.

"Bệ hạ chẳng phải đã nói, vết thương nên giữ khô ráo, không được tiếp xúc với nước sao?" Thiểm Điện nhún vai nói, "Cho nên mình lau bằng nước nóng là được rồi, dù sao chiếc áo khoác này cũng không để nước tuyết thấm vào."

"Thì ra là vậy!" Cô gạt phần tóc mái dính trước mặt, nhe răng để lộ hàm răng trắng bóng, "Vậy lát nữa sau khi mình tắm xong sẽ lau giúp bồ, trước kia Ash thường khen mình kỳ lưng rất thoải mái, còn không cần khăn nữa cơ gù!"

"Ơ... kỳ lưng kiểu đó là kiểu nào?"

"Giống vầy nè gù," cô nắm lấy hai lọn tóc dài, làm một động tác xoay tròn.

"Mình từ chối." Thiểm Điện đảo mắt, "Nếu là khăn tắm thì mình còn cân nhắc, tóm lại bồ mau đi đi."

"Oa!"

Đợi Mạch Tây ôm chậu tắm chạy về phía lâu đài, Thiểm Điện quay người một mình đi vào phòng ngủ.

Đóng chặt cửa phòng, cô dựa vào tấm cửa, vươn tay phải của mình ra.

Đến tận bây giờ, đầu ngón tay vẫn không thể kìm được mà run rẩy, giống như không còn nằm trong tầm kiểm soát của cô nữa vậy.

Cô không khỏi nở một nụ cười khổ.

Chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện ra cảnh tượng ma quỷ vươn tay chộp lấy cô. Sau những ngày hồi phục này, nỗi sợ hãi không hề rời xa cô mà trái lại, nó đã cắm rễ sâu trong lòng cô. Tình huống thế này Thiểm Điện vẫn là lần đầu gặp phải.

Dù là đối mặt với Roland bệ hạ hay các đồng đội trong đoàn thám hiểm, cô đều cố gắng giả vờ một vẻ nhẹ nhõm như thể "vết thương nhỏ thế này chẳng có gì đáng kể", mà nếu chỉ thảo luận về vết thương, ngay cả Nightingale cũng không thể phát hiện ra sự khác biệt của cô. Nhưng thực tế, chỉ cô mới biết tình trạng của mình tệ hại đến mức nào.

Để Mạch Tây đi tắm một mình cũng là vì sợ đối phương nhìn ra điểm này, nhìn ra vị nhà thám hiểm tự xưng là phi thường này, thực tế lại yếu đuối đến mức nào!

Thiểm Điện từng chút một trượt xuống ngồi bệt trên đất, vùi đầu vào giữa hai đầu gối.

Mặc dù Phyllis an ủi cô rằng kẻ địch rất có khả năng sở hữu năng lực tương tự như Tâm Cụ Ma, có thể thông qua ánh nhìn để gieo rắc nỗi sợ, nhưng cô biết đây không thể trở thành cái cớ. Phù thủy vốn dĩ có sức kháng cự khá cao đối với ảnh hưởng tâm trí, chưa kể đã qua lâu như vậy rồi. Mạch Tây lúc đó cũng nằm trong phạm vi ảnh hưởng của đối phương, nhưng biểu hiện của cô ấy thực sự hơn mình quá nhiều.

Nếu chỉ là sợ hãi thì cũng chẳng sao.

Đây không phải lần đầu tiên cô cảm thấy sợ hãi.

Nỗi sợ bắt nguồn từ sự không biết, trừ khi con người có thể làm được việc biết hết mọi thứ, nếu không thì không thể tránh khỏi nỗi sợ.

Mấu chốt nằm ở sau khi sợ hãi.

Trước đây, cảm xúc như vậy căn bản sẽ không quấy rầy cô quá lâu, ngược lại còn kích thích tâm lý phản kháng của cô, cô cũng luôn cho rằng không có thứ gì có thể thực sự dọa sợ mình.

Thế nhưng lần này, Thiểm Điện lại phát hiện trong lòng chỉ còn lại một khoảng không rỗng tuếch.

Đừng nói đến phản kháng, cảnh tượng lúc đó cô thậm chí còn không muốn nhớ lại.

Huấn luyện khôi phục hôm nay vẫn luôn quanh quẩn phía đông của Neverwinter, không hề vượt qua tường thành một bước, không phải vì lý do năng lực hay cơ thể, mà vì cô đã nảy sinh nỗi sợ hãi đối với vùng tuyết nguyên sâu không thấy đáy. Mặt đất dưới chân dường như biến thành vách đá vạn trượng, còn đường chân trời xa xăm thì tựa như cái miệng khổng lồ nuốt chửng vạn vật. Chỉ cần nhìn về phía xa, cô đều có thể cảm nhận được cơn run rẩy phát ra từ tận đáy lòng.

Cô không phải bại dưới ma lực của ma quỷ, mà là bị sự tà ác và cường đại của đối phương làm cho chấn nhiếp, giống như con mồi gặp phải kẻ săn mồi, nỗi sợ này còn nghiêm trọng hơn cả ảnh hưởng do ma lực gây ra, thậm chí gây cản trở đến việc bay lượn của cô.

Thiểm Điện ôm chặt lấy đầu gối mình.

Cái gì mà đoàn trưởng đoàn thám hiểm, cô chẳng qua chỉ là một kẻ nhát gan mà thôi!

Nếu Lôi Đình vẫn còn ở bên cạnh cô, ông ấy sẽ làm thế nào? Đối với người đã băng qua vô số vùng biển nguy hiểm như ông ấy, tình huống thế này chắc chắn sẽ có cách đối phó nhỉ?

"Cha..."

Cô không khỏi lẩm bẩm.

"Con nên làm gì đây?"

---❊ ❖ ❊---

Đoạn nam Rừng Mê Tàng, trạm số 0 Sâm Linh.

Đây cũng là trạm khởi đầu của tuyến đường sắt Hoang Dã.

Theo việc nghiên cứu thành công tàu hỏa hơi nước, sự phát triển của Neverwinter đối với rừng rậm sẽ đạt được một bước tiến dài, từ gỗ tới lương thực, thậm chí là mỏ than gần núi tuyết, đều đã bao gồm trong phương án quy hoạch tuyến đường mới. Đợi đến năm sau, cánh rừng già rộng lớn vốn ít người lui tới, đầy rẫy dã thú này sẽ trở thành một kho báu thực sự.

Nhưng hiện tại, đường sắt vẫn chỉ được xây dựng vì một mục đích.

Đó chính là chiến tranh.

Khu vực xung quanh nhà ga đã bị Quân Đoàn Nhất phong tỏa, chờ đợi bệ hạ thử nghiệm vũ khí mới.

Thiết Phủ tất nhiên cũng là một thành viên trong đó.

Ông vẫn nhớ cảnh tượng bốn năm trước khi theo bệ hạ tham gia thử nghiệm thuốc nổ đen, lúc đó ông chỉ là một thợ săn tầm thường, còn coi thuốc nổ là hỏa diễm của thiên phạt. Tiếng nổ rung trời dường như đã mở ra một cánh cửa chưa từng thấy đối với ông, cũng từ ngày đó, vận mệnh của ông đã thay đổi một cách long trời lở đất.

Ngày nay, với tư cách là người chỉ huy Quân Đoàn Nhất của Graycastle, Thiết Phủ đương nhiên sẽ không như trước đây, bị động tham gia vào các cuộc thử nghiệm nữa. Ông sớm đã biết hôm nay sẽ phải đối mặt với thứ gì, thực tế, đó không thể coi là một vũ khí "mới" thực sự, hai phần chính của nó là pháo và tàu hỏa đều đã lộ diện trước mặt mọi người, chắc chắn không còn gì mới mẻ nữa. Cũng chính vì vậy, ông cho rằng lần thử nghiệm này rốt cuộc có thể cất đi vẻ kinh ngạc, trải qua với tâm trạng bình thản hơn.

Đáng lẽ phải là như vậy mới đúng.

Dù sao ông cũng là trọng thần của Roland bệ hạ, bất cứ lúc nào cũng nên bình tĩnh ung dung, cho dù có quay lưng lại với sấm sét lửa cháy, cũng phải nở nụ cười, giống như chính bản thân bệ hạ vậy...

Thế nhưng khi tiếng còi tàu vang vọng, vũ khí mới chầm chậm lăn bánh ra khỏi nhà kho, Thiết Phủ phát hiện mình đã nhầm.

Tàu hỏa đã hoàn toàn không còn dáng vẻ như lần đầu nhìn thấy nữa, toàn thân nó được bao bọc bởi những tấm thép đen nhánh, chỉ lộ ra nửa phần bánh xe phía dưới, đường nét vuông vức, góc cạnh, nhìn từ chính diện mang lại cho người ta một cảm giác áp bức mãnh liệt, tạo thành sự đối lập tương phản với cảnh tuyết xung quanh.

Nó tuyệt đối không phải thứ thiện lành.

Chỉ cần nhìn một cái là sẽ hiểu đạo lý này.

Bệ hạ thường nói, máy móc là một thứ mỹ diệu, ông vẫn luôn không hiểu lắm, nhưng khi nhìn thấy làn sương trắng phun ra từ trên nóc tàu và giữa các bánh xe, lướt qua lớp giáp đầy những đinh tán ngay ngắn, Thiết Phủ bỗng nhiên hiểu ra đôi chút ý nghĩa của câu nói này.

Thuyền chiến bằng thép cũng khiến người ta kinh ngạc, nhưng so với đoàn tàu hỏa trước mắt này thì lại thiếu đi vài phần sức lôi cuốn.

Bởi vì nó không chỉ là một cái máy.

Mà còn là một vũ khí tràn ngập ý chí sát phạt!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1041
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.