Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 7225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1083
U linh màu đen

❊ ❊ ❊

Khi tiếng nổ thứ nhất vang lên, Đan Ni đã nhảy xuống từ trên giường.

Ngay sau đó, từ trên đỉnh đầu truyền đến tiếng đập phá như vũ bão, đồng thời bùn đất vụn vặt không ngừng rơi xuống, tựa như cả tòa trụ sở sắp sửa sụp đổ.

“Chuyện, chuyện gì xảy ra vậy?”

“Chẳng lẽ là động đất sao?”

Đồng đội cũng lần lượt bừng tỉnh khỏi cơn mơ, trong căn phòng tối đen như mực lập tức rơi vào hỗn loạn.

“Không đúng, là có kẻ địch đang tập kích chúng ta!” Chiến sĩ đứng gần cửa nhất vơ lấy bộ thương, đưa tay định mở cửa, lại bị Đan Ni ấn xuống mặt đất. “Cậu đang làm gì thế?”

“Đừng có manh động, công kích vẫn chưa kết thúc!” Đan Ni trầm giọng quát.

Quả nhiên, lại có vài tiếng nổ truyền đến từ gần xa, đồng thời xuất hiện thêm một loạt tiếng động đục ngầu như mưa rơi.

“Khụ khụ, đáng chết, cái đó là……”

Trong lớp bụi trần bay mịt mù, có người châm lên ngọn đuốc. Khi ánh đuốc yếu ớt xua tan bóng tối, mọi người không kìm được đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh.

Chỉ thấy trên mái nhà nhô lên vô số cây châm dài màu đen sắc nhọn, dưới ánh lửa chập chờn, trông cứ như một lớp lông tơ ngược dựng đứng.

“Nhện à……” Người bị Đan Ni ấn xuống nuốt nước bọt. Đa số thành viên của Đội Xạ Thủ Tinh Nhuệ đều từng tham gia chiến dịch viễn chinh lần thứ nhất, nên đối với loại kẻ địch này cũng không xa lạ gì. Hắn hiển nhiên cũng nghĩ tới, nếu như vừa rồi mạo hiểm xông ra khỏi trụ sở, thì cái kết sẽ thê thảm đến mức nào.

Theo thói quen tác chiến ngày thường, nơi trú quân tạm thời thường là lều bạt, nhưng lần này lại đổi thành nhà đất sét do các Nữ Phù Thủy xây dựng — tuy không biết cấp trên có cân nhắc đến phương diện này hay không, nhưng không nghi ngờ gì nữa, sự thay đổi này đã phát huy tác dụng mấu chốt. Nếu vẫn là lều vải bố, chỉ sợ bọn họ đã bị bắn thành tổ ong vò vẽ rồi.

“Đừng nói mấy lời xui xẻo đó, tôi còn đang chờ ngày trở về để kết hôn đấy.”

“Cậu đó, chỉ là muốn cố tình lấy lòng cô Liên thôi chứ gì!”

“Nói bậy gì thế, có lấy lòng thì cũng phải lấy lòng tiểu thiên sứ Na Na chứ.”

Mặc dù vừa rồi họ chỉ cách lằn ranh sinh tử một gang tấc, nhưng không ai bị trận tập kích đột ngột này làm cho hoảng sợ, cho dù miệng vẫn nói không ngừng nghỉ, vũ khí và đạn dược cũng đều đã được giắt lên người.

Hiển nhiên, đám người này đều hiểu rõ một đạo lý.

Cái chết không thể tránh né, nó hoặc là đã ập đến, hoặc là vẫn chưa tới. Đã còn có thể suy nghĩ vấn đề này, chứng tỏ thời khắc tử vong vẫn chưa đến. Chi bằng đi làm gì đó — ví dụ như tiêu diệt kẻ địch.

Đợi đến khi doanh địa dần trở nên huyên náo, Đan Ni mới đẩy cửa phòng, khom lưng lao ra khỏi nhà đất.

Trước cửa doanh phòng đã có vài lính gác bị đâm xuyên, sớm đã tắt thở. Lúc này gần như khắp nơi đều là âm thanh — tiếng người kêu la, tiếng súng, tiếng nổ, cùng với tiếng gầm thét của ma quỷ. Không ai rõ kẻ địch đang ở đâu, có bao nhiêu tên, những tháp canh vốn dùng để chỉ thị phương hướng cũng không bật đèn, cứ như thể kẻ địch xuất hiện trong doanh địa chỉ trong nháy mắt vậy.

Anh ta đi thẳng lên mái nhà, quan sát một lát rồi lao như bay về phía có tiếng súng thưa thớt nhất, hoàn toàn mặc kệ tiếng gọi phía sau của đồng đội.

“Tôi còn tưởng cậu sẽ đi về phía có đông người nhất chứ.”

Giọng nói của Mạch Nha cười khẽ bên tai.

Đây chính là lý do cô thích chiến đấu.

Chỉ trong làn khói lửa, cộng sự của cô mới lại xuất hiện bên cạnh.

“Đó đại diện cho việc chúng ta chiếm ưu thế, thêm tôi cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi,” Đan Ni đáp, “Còn tiếng súng ngắt quãng lại đồng nghĩa với việc có người đang lâm vào khổ chiến, đạn của tôi mới có thể mang lại sự cứu rỗi.”

“Tôi đã nói rồi, đó không phải lỗi của cậu — cậu không thể cứu được từng người trên chiến trường.”

“Nhưng ít nhất tôi có thể cứu được những người mình nhìn thấy.” Anh ta mỉm cười, “Đừng lo lắng, tôi cảm thấy như vậy rất tốt, nó giúp tôi có thể nhìn thấy cô rõ ràng hơn.”

Đan Ni nghiêng đầu sang, quả nhiên khuôn mặt quen thuộc kia đang hiện lên từ bóng tối, đang chạy song hành cùng anh ta.

Sau khi tiếp cận địa điểm giao chiến, anh ta tìm một nơi cao — leo lên hơn mười thùng sắt chất đống tùy ý. Khi tầm nhìn trở nên thoáng đãng, anh ta mới nhận ra nơi này đã gần đến trận địa pháo yếu tắc, mà vài con ma quỷ đang lợi dụng vật chắn để quần thảo với pháo binh vừa chạy đến. Hiển nhiên pháo binh thiếu vũ khí hạng nặng không chiếm được ưu thế, vừa không thể áp chế kẻ địch, cũng khó lòng tranh đoạt trận địa dưới mũi nhọn của đối phương.

Từ doanh phòng đến chỗ pháo hỏa lực, có mấy người bị cốt mâu xuyên thủng, ngã trong vũng máu.

“Chúng làm sao đến được đây vậy?”

“Không biết, nhưng ngày tàn của chúng sắp đến rồi,” Đan Ni nâng trường thương lên, nhắm vào một con ma quỷ đang lén lút vòng từ bên cạnh hướng về phía doanh phòng. Nếu để nó đắc thủ, chỉ sợ sẽ lập tức dấy lên một trận tinh phong huyết vũ. Mà tên kia hoàn toàn không biết đã có người chĩa nòng súng về phía mình, cả thân hình hoàn toàn lộ ra dưới ống ngắm.

Anh ta không chút do dự bóp cò, phía sau đầu đối phương lập tức bắn ra một làn sương máu, ngã nhào xuống từ trên mái nhà.

Cho dù chỉ có ánh trăng soi sáng, ở khoảng cách một trăm mét anh ta cũng tuyệt đối không bắn trượt.

“Làm tốt lắm. Chú ý bên trái, có người muốn hành động kìa.”

Chỉ thấy năm sáu tên binh sĩ đang nấp ở góc tường, đang nhích từng chút một về phía biên giới, nhìn thế này dường như định liều mạng một phen, đội mưa tên của kẻ địch để tiến vào trận địa.

“Dũng khí đáng khen, nhưng kỹ xảo bằng không, không có hỏa lực yểm hộ, các cậu không thể chạy qua mũi nhọn của chúng đâu.” Đan Ni khẽ nhếch miệng, “Cho nên vẫn là đợi thêm chút nữa thì sao?”

Anh ta nhanh chóng bắn ba phát súng, trúng ngay dưới chân đối phương — bụi đất đột ngột bốc lên cùng tiếng đạn rít khiến đám binh sĩ giật bắn mình, những bước chân vừa mới bước ra lại vội vàng thu hồi về.

“Cậu làm vậy sẽ bị họ mắng chết đấy.” Mạch Nha lo lắng nói.

“Ha ha ha ha,” Đan Ni cuối cùng bật cười lớn, “Vậy cũng phải để họ còn sống mà mắng chứ.” Anh ta sảng khoái chuyển hướng nòng súng, lần lượt điểm danh đám cuồng ma đang rục rịch muốn thò đầu ra, kẻ địch vốn đang chiếm thế thượng phong muốn công phá khu doanh trại trong chốc lát bị áp chế hoàn toàn, không dám dễ dàng hiện thân nữa.

Ngay lúc này, trên bầu trời lại truyền đến tiếng xé gió.

“Cẩn thận, nhìn đằng kia!”

Theo lời nhắc nhở của Mạch Nha, vài bóng đen từ trên trời giáng xuống, cắm thẳng vào trong trận địa.

“Phành! Phành! Phành!”

Tiếng va chạm lớn đến mức khiến mặt đất cũng hơi rung chuyển.

Dựa vào ánh trăng, Đan Ni ngạc nhiên phát hiện, đó lại là vài cột đá đen khổng lồ! Hơn nữa sau khi rơi xuống đất, xung quanh cột đá phun ra những làn sương đỏ, đồng thời kèm theo tiếng xì xì như rò rỉ khí, khá giống với cơ khí hơi nước của Bệ hạ.

Nhưng anh ta nhanh chóng biết được đó chẳng phải máy móc gì.

Ba tấm đá tách ra khỏi cột trụ tròn thô kệch, trượt trên mặt đất mang theo một bãi “nước máu” lớn — bên trong cột trụ được chia làm ba ngăn, mỗi ngănCư nhiên đều nhét một con ma quỷ! Chúng bị nang thể tươi sống bao bọc, như những đứa trẻ đang chìm đắm trong cơ thể mẹ. Và khi chất lỏng đỏ tươi kia bài tiết ra ngoài, chúng cũng theo đó mà tỉnh lại, lộ ra những chiếc răng nanh hung ác.

Chỉ là chưa đợi kẻ địch bước ra khỏi cột đá đen, một viên đạn đã xuyên thủng đầu một con cuồng ma một cách chính xác.

“Phốc!”

Kẻ trúng đạn loạng choạng hai cái, mềm nhũn đổ gục trong cột đá.

“Hóa ra đây là lý do các ngươi đột nhiên xuất hiện ở đây sao?” Đan Ni hừ nhẹ một tiếng, dứt khoát đẩy viên đạn tiếp theo vào ổ, “Đã chưa tỉnh lại, vậy thì cứ tiếp tục ngủ đi, bất kể đến bao nhiêu tên, ta đều sẽ tiễn từng đứa một lên đường — hãy nhìn kỹ ta đây này, Mạch Nha!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1086
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.