Truất Long

Lượt đọc: 2801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 464
Sơn Hải Hành (9)

❊ ❊ ❊

"Một doanh khinh kỵ, một doanh chu sư, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?! Nguyên Phủ Quân đang làm gì? Vũ Dương quận rộng lớn như thế, không có nổi hai vạn quận binh?! Cản cũng không thèm cản?!" Dưới ánh nắng ban mai, Tiết Thường Hùng ngồi trên đài trung quân trong đại doanh liên quân Thái Nguyên - Vũ An, gió xuân sau mưa thổi nhẹ, tư thái ung dung, nhưng bỗng nhiên lên tiếng, giọng điệu có phần gay gắt, cắt ngang cuộc thảo luận ngay trước mặt, dường như đang biểu lộ cảm xúc gì đó.

"Bẩm Tiết công, việc này cũng là bình thường thôi, đại quân của giặc Truất Long bị chia làm hai, một bộ phận đang bị vây ở chỗ này, một bộ phận thì tiến thoái lưỡng nan ở vùng ranh giới Bình Nguyên, dùng khinh kỵ, tuần kỵ cùng chu sư đến quấy nhiễu hậu cần là mấy việc không nhiều nhặn gì mà bên họ làm được lúc này; còn Vũ Dương quận, rốt cuộc cũng chỉ là bọn quận tốt tầm thường, chặn không được cũng là bình thường, thậm chí không thể trách người dưới quyền ở Vũ Dương quận nhắm một mắt mở một mắt, bởi chừng hơn mười hôm trước bọn họ còn là thuộc hạ của giặc Truất Long, nghe nói cáo thị dán ra cũng là do giặc Truất Long phát..." Một tên tham quân đứng đầu liếc mắt nhìn mấy người Bạch Hoành Thu đang ở ngay bên cạnh Tiết Thường Hùng, tỏ vẻ nghiêm túc giải thích.

"Lời tuy như thế, nhưng vạn sự đều có cớ, còn cần quân pháp làm gì? Còn cần chúng ta làm gì?" Đúng lúc ấy, lại có một người trong đám tham quân cất cao giọng, phê bình đồng liêu của mình.

Mọi người kinh ngạc nhìn lại, thì ra là Tham quân Đậu Lịch... Ngay sau đó, những người bề trên phần nhiều thấy thú vị, còn đám đồng liêu thì tỏ vẻ cảnh giác.

"Đậu tham quân nói đùa rồi." Kẻ đứng đầu đương nhiên cũng vội vàng cảnh giác lên tiếng. "Chúng ta còn chưa nghe được tin tức, đã làm sẵn phương án dự phòng phòng hộ đường lương, hôm nay sẽ phát binh, sao có thể nói chúng ta không có hành động gì? Còn nói đến quân pháp, Vũ Dương quận tự thành một hệ thống riêng, Nguyên Phủ Quân còn là do các hạ cùng Phòng công tử đi đàm phán, nếu muốn thi hành quân pháp, đương nhiên phải do Anh Quốc Công đích thân định đoạt."

"Ta không phải đang chỉ trích đồng liêu của mình, mà là muốn nói ở chỗ Vũ Dương quận, hình như chúng ta chưa nắm được yếu hại..." Đậu Lịch ngẩng cao đầu nói. "Yếu hại ở đây là gì? Là lương thảo bị cướp sao? Là dân phu tản đi hết sao? Đúng như lời các hạ nói, những việc này chúng ta đều đã dự liệu, bọn họ không đến mới là kỳ quái. Vấn đề nằm ở chỗ nào? Nằm ở chỗ Nguyên Phủ Quân luôn qua loa cho xong, đường lương thảo bị cắt đứt, ông ta giả câm giả điếc, không lập tức tổ chức vận chuyển lại lần nữa; quận tốt ở ngay bên cạnh nhìn giặc Truất Long đến đi như gió, ông ta không xử trí tên quân quan cầm đầu; dân phu tản đi mang theo lương thảo, ông ta không thu gom lại, chỉ đường cho giặc Truất Long, ông ta cũng không trị tội... Đây mới là vấn đề."

"Vậy, Đậu công tử là muốn nói, sự tình ở Vũ Dương quận đều chỉ là chuyện của một mình Nguyên Phủ Quân thôi sao? Thế thì phải xử trí thế nào?" Kẻ đứng đầu kèm theo gậy gộc đáp trả. "Đậu công tử định cầm đao đi chém người ta chăng? Nhưng nếu vậy, cần gì phải nói với chúng ta?"

"Ta không nói Vũ Dương quận chỉ là chuyện của một mình Nguyên Bảo Tồn, ta nói là sự tình ở Vũ Dương quận phải từ chỗ Nguyên Bảo Tồn này mà nhúng tay vào..." Nói tới đây, Tham quân Đậu Lịch không để ý tới đồng liêu nữa, mà nhìn về phía mấy vị nhân vật thực sự quyền cao chức trọng đang hướng sang bên này nhìn lại, ngồi ở vị trí phía trên, lời lẽ khẩn thiết. "Anh Quốc Công, Đoàn công, Tiết công... Lý công, hậu cần bị tập kích quấy nhiễu, chẳng ngoài hai thủ đoạn: một là chia quân đi bảo vệ, điều này chúng ta đã chuẩn bị xong; hai là phái người từ chỗ quận vụ Vũ Dương quận ra tay, chấn chỉnh quan lại binh tốt Vũ Dương... Cái trước thấy ngay hiệu quả, cái sau đỡ tâm đỡ sức, mượn lực địch địch, mà hai điều đó có thể song song tiến hành."

"Vậy, Đậu tham quân là muốn xin đi xử lý việc này?" Bạch Hoành Thu cuối cùng cũng cất lời, nghiêm sắc mặt hỏi.

"Phải!" Đậu Lịch cắn răng chắp tay. "Xin minh công cho ta ba nghìn giáp sĩ, cùng với quyền tiếp quản đốc đạo quận vụ Vũ Dương quận, ắt sẽ xử lý thỏa đáng việc này, nếu không xin đem đầu tới gặp!"

Bạch Hoành Thu nghe vậy, trầm mặc giây lát, bỗng nhiên cười lớn, rồi quay đầu nhìn về phía Đậu Kỳ, đồng thời lấy tay chỉ xuống Đậu Lịch ở phía dưới: "Không ngờ hổ phụ vô khuyển tử (cha hổ không sinh con chó)!"

Trung quân đại tướng Đậu Kỳ chẳng vui mà thêm lo: “Thằng nhỏ chỉ giỏi nói suông trên giấy, nào có bao nhiêu kinh nghiệm, huống chi một mình đảm đương một phương? Lại còn vừa rồi, vì muốn được Bạch công, Tiết công chú ý, lại vô cớ đạp đồng liêu, chẳng nghĩ đường lui… Xin Bạch công đừng nuông chiều nó.”

Đậu Lịch lúng túng hồi lâu, may mà vẫn cúi thấp đầu, không ai nhìn thấy.

“Ai lúc trẻ chẳng lông bông? Là ngươi hay là ta?” Lúc này Đoàn Uy bỗng chen miệng cười, tỏ ý không lấy làm bận tâm. “Với lại, việc này vừa hay hợp để luyện tay… Quả như thằng nhỏ này nói, lúc phái binh, nhân tiện ghìm một chút, hiệu quả với Nguyên công có khi còn tốt hơn. Nó nghĩ ra được điểm này, thì để nó đi đi!”

“Nói phải lắm.” Đoàn Uy đã mở lời, thì Bạch Hoành Thu vốn dĩ do dự đương nhiên không còn gì để nói. “Vậy cứ thế đi… Đậu Kỳ!”

Đậu Kỳ hiểu rằng cục thế trước mặt mấy vị này không phải mình khống chế được, bèn trầm tư chốc lát, rồi bất chấp trường hợp, đích thân dặn dò con ruột: “Thân phận và danh vị của Nguyên công bày ra đó, thực lực Vũ Dương quận cũng không yếu. Con phải luôn biết rằng mình đang mượn thế của Bạch công, Đoàn công, Tiết công, làm một chức sứ giả kiêm giám quân. Tuyệt đối đừng đắc ý quên cả lối, càng không được ức hiếp quá đáng, để sinh ra chuyện tự rước nhục.”

Đậu Lịch mừng rỡ, lập tức ngay tại chỗ sụp lạy, hướng về phía cha mình và Bạch Hoành Thu, Đoàn Uy mỗi người một khấu đầu. Còn phía sau, bao nhiêu văn thư tham quân, nghe vậy thì kẻ lạnh lùng nhìn sang, người lại cười tươi như hoa, mỗi mỗi một trạng thái riêng.

Cứ thế, Đậu Lịch cướp được một việc sai phái riêng một phương, đắc ý rời đi. Mọi người quanh đó tiếp tục bàn bạc vài việc quân tình, nhưng đều cẩn thận hơn nhiều… Vô cớ thôi, không phải ai cũng có ông cha ruột làm chủ tướng trung quân lại mang họ Đậu.

Huống chi, buổi nghị quân lệ hôm nay diễn ra ngay nơi không kín đáo, trước mặt bao nhiêu người thế này, ý thực sự chẳng qua là làm một bản báo cáo quân tình cho Tiết Thường Hùng Tiết đại tướng quân vừa mới đến, chỉ là vừa khéo nhắc tới chuyện hai hôm nay đầu lĩnh giặc Truất Long là Hác Nghĩa Đức, Tào Thần, Lưu Hắc thay phiên luồn ra phía sau đại quân sang Vũ Dương quận và Vũ An quận, tập kích quấy nhiễu đường về, chặn phá đường vận lương. Trong đó con đường phía bắc sông Thanh Chương thì còn đỡ, vì bị lộ tuyến hành quân của Tiết Thường Hùng che khuất, chứ phía Vũ Dương quận thì thực sự bị thiệt hại không ít… Rồi bị thằng nhãi này bỗng vớ được cớ, nhân đó thừa dịp phát huy mà thôi.

Đương nhiên, xét về quân tình mà nói, đây cũng đích thị là một vấn đề trọng yếu.

“Chỉ là cứ phòng bị thụ động thế này, cũng chẳng phải là cách.” Trận sóng gió nhỏ đi qua, Tiết Thường Hùng quả nhiên vẫn cau mày. “Binh mã quá nhiều rồi, hiện giờ là mười một, mười hai vạn, mai khi Phùng công đến sẽ là mười ba, mười bốn vạn, ngày kia là mười lăm, mười sáu vạn… Nhiều binh thế này, một khi hậu cần không theo kịp, chính là cục diện vỡ đê ngàn dặm. Có mười đại tông sư đến cũng chẳng nuôi nổi người đấy nhỉ?”

“Cho nên phải phân làm hai, ở đây vây chặt, rồi chia binh càn quét. Nếu cầm được toàn bộ Thanh Hà quận, thì y muốn quấy nhiễu cũng chỉ quấy nhiễu được Thanh Hà, còn sao với tới phía sau lưng ta?” Đoàn Uy tiếp lời, khí thế phi phàm.

“Nhiều binh thế này, lấy công làm thủ là đúng,” Tiết Thường Hùng nghiêm nghị đáp. “Đều dồn hết ở đây, trái lại sinh loạn… Trương Hành xảo quyệt!”

“Không cần Tiết công nhắc,” Bạch Hoành Thu thở dài một tiếng. “Ta bày ra cái trận thế này, thậm chí mơ hồ mang tư thế tập kích, chính là coi hắn là đại địch! Sao có thể coi thường hắn?”

“Ấn Phục Long là thật rồi?” Tiết Thường Hùng lại gật đầu, nhưng chuyển sang đề tài khác.

“Chư vị đi nghỉ trước đã.” Nói đến đây, Bạch Hoành Thu bỗng phẩy tay ra hiệu cho những người khác lui ra. “Cho ta cùng Tiết công, Đoàn công, còn có Lý tứ lang nói mấy câu thôi.”

Nghe được quân lệnh, từ Đậu Kỳ, Tôn Thuận Đức trở xuống, chúng tướng tá, quan lại, văn thư, tham quân, cho đến thị vệ đều nhao nhao rời khỏi đài chỉ huy. Mà có điều thú vị là Lý Định, người vẫn luôn không lên tiếng, cũng đứng dậy, chắp tay đáp: “Trong doanh ta còn chút quân vụ, không làm lỡ mấy vị trưởng bối riêng tây tự sự nữa.”

Bạch, Đoàn mấy người gật đầu, trên đài trong khoảnh khắc chỉ còn ba người nhỏ nhoi ngồi đối diện nhau.

“Là thật.” Người đi rồi, Bạch Hoành Thu mới trịnh trọng trả lời vấn đề. “Không có món đồ đó, ngày đó ta đã liễu kết hắn rồi.”

Tiết Thường Hùng nhìn quanh đài tướng trống trải, hơi khó hiểu: "Hôm ấy chẳng phải vạn quân đều thấy sao? Có gì cần che giấu à?"

"Liên quân mà, lại đến từ khắp nơi, lợi hại thì nhiều, có những chuyện không thể bày ra mặt bàn được." Bạch Hoành Thu tỏ ra thẳng thắn. "Ví như chuyện này, Ấn Phục Long là thật, nhưng làm sao đến tay Trương Hành thì không thể nói công khai, nếu không sẽ có người khó xử…"

"Vậy rốt cuộc làm sao đến tay Trương Hành?" Tiết Thường Hùng liếc nhìn Đoàn Uy, người rõ ràng biết mấu chốt sự việc nhưng vẫn im lặng, rồi truy hỏi không ngớt.

"Theo lời tù binh và hàng binh, là Ngũ Kinh Phong Ngũ Đại Lang chuyên tới Đông Đô trộm về, vừa hay đưa tới trước trận. Xét theo thời điểm Ngũ Đại Lang mất tích ở Hà Nam, thì hoàn toàn khớp." Đoàn Uy buột miệng đáp. "Trước đó dấu vết của Ấn Phục Long hẳn cũng ở Hắc Tháp Đông Đô… thứ này sinh ra là để tu vi thấp đối phó tu vi cao, Tào Lâm cầm cũng vô dụng."

"Vậy thì có gì phải tránh né?" Tiết Thường Hùng nhất thời không hiểu, nhưng gần như ngay lập tức, hắn bèn nhớ ra tình hình trên Hồng Sơn, rồi tự mình tỉnh ngộ, cả kinh thốt lên. "Hai vị nói là Xung Hòa Đạo Trưởng?! Ông ta… ông ta có tâm tư khác?"

"Không biết." Bạch Hoành Thu lắc đầu. "Có lẽ là muốn ta bỏ Hà Bắc, sớm tới Quan Tây, có lẽ Ấn Phục Long tự có điều huyền diệu, đến tu vi của ông ấy cũng không nhận ra…"

"Nếu là muốn ông sớm tới Quan Tây, sao không dứt khoát giúp ông trừ khử nhanh Trương Hành?" Tiết Thường Hùng cau mày hỏi ngược.

"Vậy thì thuần túy là ngoài ý muốn rồi." Bạch Hoành Thu thở dài.

"Cũng có thể là cảm thấy Trương Hành ngầm hợp thiên mệnh, thậm chí Tam Huy đã có ý chỉ…" Đoàn Uy nghiêm mặt đáp, không biết là thật lòng hay giả vờ, dù sao Tiết Thường Hùng luôn cảm thấy đối phương đang trêu chọc mỉa mai.

"Đây chính là vấn đề." Bạch Hoành Thu nhìn sang Tiết Thường Hùng, rồi lại nhìn sang Đoàn Uy, nhưng không biết là đang nói với ai. "Chúng ta tin tưởng Xung Hòa Đạo Trưởng, ta với ông ấy có chút giao ước, ta chưa từng nghĩ ông ấy sẽ cố ý làm việc cản trở ta, cùng lắm là ông ấy tự nhận mình là người ngoài cõi, thay ta ra tay đối phó một lần với Tào Lâm rồi sau đó không muốn can thiệp nhiều, cho nên đối với Ngũ Đại Lang và Ấn Phục Long thì làm ngơ… Nhưng, đối với những người khác thì sao? Bọn họ luôn cảm thấy trong đó có âm mưu quỷ kế, có rắc rối lợi hại… Mà chính cái sự tự cho là có rắc rối lợi hại ấy, khiến cho sự việc thực sự sinh ra rắc rối lợi hại."

"Hiểu rồi, hiếm có hồ đồ." Quả nhiên cũng là Đoàn Uy tới cười. "Hiếm có hồ đồ, tụ càng đông người, càng phải hiếm có hồ đồ, nếu không chính nhà mình cũng có thể lòi óc chó ra, qua vài ngày toàn bộ thế lực quan quân Hà Bắc tới đông đủ, có trò hay cho ông xem… Ta làm Thượng Thư Bộ Binh, là có kinh nghiệm, Tiết Đại Tướng Quân ở Hà Bắc, chắc cũng có kinh nghiệm… Nói cho cùng, Anh Quốc Công ông không phải hoàng đế."

Bạch Hoành Thu cùng Tiết Thường Hùng đều im lặng.

Thấy thế, Đoàn Uy không biết là cảm thấy tẻ nhạt hay lỡ lời, bèn đứng dậy, cũng chắp tay: "Sáng nay qua đây, việc trong doanh bên kia sông còn chưa kiểm tra, ta đi trước đây, tối nay cùng nhau ăn bữa."

Bạch, Tiết hai người cùng đứng dậy tiễn, nhưng đều thở phào nhẹ nhõm.

Mà khi nhìn theo Đoàn Uy rời đi rồi, Bạch Hoành Thu chậm rãi lắc đầu, ngồi trở lại: "Bất kể thế nào, Đoàn Công nói có lý, cho nên ta ban đầu chỉ là mượn việc tác chiến để tụ người, lại không nghĩ thực sự sẽ tụ người để tác chiến, hiện giờ là bị Trương Hành dùng Ấn Phục Long dồn tới chân tường… không thể không dùng chúng để chiến."

Cùng vừa mới ngồi xuống, Tiết Thường Hùng nheo mắt lại… Không còn gì khác, buổi gặp hôm nay, bắt đầu từ câu nói này, Anh Quốc Công thành thật quá mức.

Dù sao, tuy là cùng triều làm quan nhiều năm, lại đều là đại tộc Quan Lũng, tuổi tác cũng tương đương, xem như quen biết đã lâu, thế nào cũng nói được với nhau… Nhưng bây giờ là tình thế gì? Là thiên hạ đại loạn, mình đã từng một thời suýt khống chế toàn bộ Hà Bắc, rồi ngay cả bây giờ cũng tính là chư hầu ba thứ hàng đầu ở Hà Bắc, mà đối phương lại là kẻ đã khống chế Tấn Địa, nắm giữ Đông Đô, chuẩn bị chiếm trọn Quan Tây!

Thậm chí, còn phải cân nhắc đến Bạch Hoành Nguyên đã khống chế Kinh Tương.

Còn lý do mình đến đây, trước hết là vì quan và giặc đối lập nhau, ở địa giới Hà Bắc với Bang Truất Long là địch chứ không phải bạn, hai bên vốn có thù oán. Mộ Dung Chính Ngôn bây giờ chỉ có thể ngồi kiệu ra ngoài, mấy đứa con trai của mình mất ở đâu, lẽ nào còn quên được sao?

Tiếp đến, nói thẳng ra, nếu Bang Truất Long phát triển thêm một bước nữa, thì mình và Đại doanh Hà Gian sẽ là nơi hứng chịu đầu tiên. Nếu trước đây còn có chút ảo tưởng, cho rằng ngày dài tháng rộng, chưa hẳn không thể có biến đổi gì về thế cục, thì mấy hôm trước ở Hồng Sơn, ông ta đã nhận ra, mình không chắc là đối thủ của chàng trai trẻ kia cùng Bang Truất Long của hắn… Những lời nói ấy, thực ra ông ta nghe không hiểu lắm, nhưng có thể nhìn ra cái vẻ nghiêm túc của Trương Hành, bao gồm cả những người khác trong Bang Truất Long, cái khí thế cùng bậc đại tông sư nghiêm túc thảo luận thiên hạ, thảo luận lợi ích, thảo luận pháp luật gì đó.

Mà những con người này, trước đây vốn là du hiệp, là quan viên triều đình, là kẻ sĩ lận đận, khi ấy chưa từng thấy bọn họ có cái khí thế ấy.

Khoảnh khắc đó, Tiết Đại tướng quân thực sự đã nảy sinh một cảm giác phức tạp vừa sợ hãi vừa kính nể.

Thực tế, trước đại hội Hồng Sơn hôm ấy, khi Vương Hoài Thông sai người lén lút tới gặp riêng ông ta, vị Hành quân tổng quản Hà Bắc này, Tiết Thường Hùng vẫn chưa hạ quyết tâm. Chính nỗi sợ vô cớ trên Hồng Sơn, cộng thêm việc Vương Hoài Thông sau đó đích thân tới thăm, cùng với sự đồng thuận từ nội bộ, mới thúc đẩy lần xuất binh này.

Và cuối cùng, cũng là điều Bạch Hoành Thu thừa nhận, cuộc xuất binh này bản thân nó đã là một cuộc hội minh, một cuộc hội minh tập hợp bởi kẻ thù chung, một cuộc hội minh công nhận địa vị của Bạch Hoành Thu.

Tới được đây, đã ngầm biểu thị sự khuất phục.

Câu “hoàng đế” của Đoàn Uy cũng mang ý này, chỉ là lời nói mang tính phản kháng thôi.

Điểm này, đương nhiên Tiết Thường Hùng trong thâm tâm phản kháng... nếu không sao mấy ngày cuối ông ta đi chậm thế?

Đương nhiên, cuối cùng đã tới.

“Vậy trừ Xung Hòa Đạo Trưởng ra thì sao?” Tiết Thường Hùng nhìn ánh xuân rực rỡ trên dòng Trọc Chương Thủy trước mặt, im lặng hồi lâu, chợt tới hỏi. “Những vị khác có gì khó xử, Bạch công sao không nói luôn một thể? Ta cũng tiện bề né tránh... Đoàn công thì sao?”

“Chỗ kiêng dè của Đoàn công đương nhiên là chuyện Đông Đô.” Bạch Hoành Thu thẳng thắn đáp. “Bên này một khi sa lầy, Lý Xu tất phát binh tới Đông Đô. Ngoài ra, ông ta thực sự rất bất mãn việc ta tới ra lệnh... nhưng về việc xử lý quân Truất Long, ông ta lại đáng tin cậy hơn ai hết, chúng ta phải kính trọng ông ta.”

Tiết Thường Hùng gật đầu: “Đoàn công không có lòng riêng, ông ta là tham công quên tư, đến nỗi như thế.”

Bạch Hoành Thu sững người một chút, khẽ gật đầu, rồi nói tiếp: “Còn có Lý Định, hắn vốn đã liếc mắt đưa tình với Trương Hành, mà ta ra khỏi Hồng Sơn đã ức hiếp hắn, hắn đương nhiên có chút bất mãn, về sau hứa cho hắn hai quận Thanh Hà và Bình Nguyên, hắn lại coi hai nơi đó là của nhà mình, nửa điểm cũng không cho ai tự tiện... Lần trước nói chuyện hậu cần, vốn dĩ trưng thu lương thực tại chỗ cũng là việc đương nhiên, nhưng không nên nói ra trước đám đông, kết quả hắn lại cố tình ngay trước mặt ta, Đoàn công và văn thư của chư quân đại tướng quân mà đề cập, chính là chèn ép ta, bắt ta phải hứa với hắn. Bao gồm cả chuyện Vũ Dương Quận hôm nay, cũng là kết quả của việc hôm đó hắn không cho chúng ta lấy lương tại chỗ. Không có chuyện đó, không phải nói là không vận lương từ hậu phương, nhưng chí ít không đến mức phải để tâm vào chuyện này như bây giờ.”

“Thật sự bắt đầu càn quét hai quận, việc có lấy lương tại chỗ hay không há lại do một câu nói của hắn ở đây định đoạt?” Tiết Thường Hùng không đồng tình nói. “Có điều ta cũng phần nào hiểu hắn, mấy năm trước quan quân ở Hà Bắc đúng là quá hà khắc, kết quả khiến trời giận người oán, mới tạo cho Trương Hành cơ hội vượt sông chiếm đất, bây giờ muốn ta đi lấy lương trong dân ở Hà Gian, Tín Đô ta cũng sẽ không đáp ứng. Còn nữa, tại sao các ngươi cứ mở miệng ra là phải càn quét Thanh Hà, thế mà cứ trì hoãn mãi? Đây lại là kiêng dè ai?”

“Chẳng kiêng dè ai cả, chỉ là đợi Tiết công anh tới.” Bạch Hoành Thu nghiêm túc nói. “Vây chết Trương Hành mới là nhiệm vụ chính, càn quét Thanh Hà cũng là vì điều này, anh không tới, không rảnh tay...”

“Không rảnh tay ư?” Tiết Thường Hùng trong chốc lát ngạc nhiên, nhịn không được nhìn về phía đại doanh trải dài liên miên, nhưng khi ánh mắt lướt qua mấy lá cờ thì chợt hiểu ra. “Ngươi không dám để Lý Định một mình cầm quân, thậm chí không dám để hắn kiểm soát mặt vòng vây? Chỉ định để quân Đông Đô đi quét sạch thôi sao?”

“Trước khi ngươi đến, quân Đông Đô vừa phải khống chế bờ đối diện sông Thanh Hà, vừa phải nắm giữ mấy tòa thành quanh đây, quả thật vất vả.” Bạch Hoành Thu tránh trả lời trực diện. “Ngươi tới rồi, liền khép chặt vòng vây, cũng có binh mã rồi, lập tức mời Tiết Công cũng chia quân, giữ chặt hạ du sông Thanh Chương với mặt bắc, rồi lại chia quân xuống hạ du hơn nữa đi quét sạch. Binh mã Đông Đô thì chặn ở bờ đối diện, tiến sâu vào quận Thanh Hà, cách sông hô ứng với ngươi.”

“Nếu binh đoàn lớn của Bang Truất Long từ bình nguyên tới đánh thì thế nào?” Tiết Thường Hùng truy hỏi. “Tam Nương lại từ phía sau tới thì thế nào?”

“Tam Nương tới hay không cũng chỉ coi là một chuyện, dù sao cũng đang đợi bọn họ tới, chỉ cần bọn họ dám tới đánh, chúng ta liền lập tức nghênh đầu đi đánh, đập nát bên đó, hiệu quả chỉ thua chém chết Trương Tam với đám tinh nhuệ trong bang của hắn… Đây cũng là lý do phải đợi ngươi tới, một là đại doanh rễ cây chằng chịt, thực sự không dễ xử trí; hai là, đang cần khắp nơi kín kẽ, không lộ sơ hở, binh lực đều phải tính toán thỏa đáng.” Bạch Hoành Thu lời lẽ càng thêm thiết tha.

“Ngày ấy ở Đông Đô, ta từng nghe cố Trương Tướng Công nói, cây lớn bên dưới, rễ cây chằng chịt, mà chính nhờ rễ cây chằng chịt, mới thành cây lớn.” Tiết Thường Hùng nghe tới đây, cũng lời lẽ thiết tha. “Bạch Công, ngươi có những rắc rối này, kỳ thực là vì nước lên thuyền lên, xử lý tốt rồi, đó chính là cây lớn chọc trời, không cần tính toán thiệt hơn.”

Bạch Hoành Thu cũng cười: “Nếu đem người khác coi như dây leo, thì Tiết Công chỉ là mãnh hổ mượn bóng cây ta, ta không dám trói buộc đâu… Sau trận này, ta còn phải đi Quan Tây, việc Hà Bắc sẽ giao cho Tiết Công, cũng như Đông Đô phải giao cho Đoàn Công vậy.”

“Hà Bắc không phải cho Lý Định sao?” Tiết Thường Hùng vờ như không hiểu.

“Lý Tứ Lang là bậc anh tài dòng giống tướng, qua một thời gian, ắt thành nhân tài, nhưng hắn tuổi trẻ, công trạng ít, uy vọng chưa đủ, chỉ là trông cậy hắn thu thập đất cũ của giặc Truất Long ở Hà Bắc mà thôi.” Bạch Hoành Thu nghiêm mặt nói. “Bắc Tương Quốc quận, quận Triệu, Hằng Sơn, phía đông là Bột Hải, kể cả việc xử lý Bắc Địa sau này, đều phải dựa vào Tiết Công.”

“La Thuật đang ở trên đường rồi.” Tiết Thường Hùng nghiêm túc nhắc nhở. “Bạch Công định hứa hẹn gì với hắn?”

Bạch Hoành Thu trầm mặc giây lát, chậm rãi lắc đầu: “Tiết Công cùng cái tên Lý Tứ Lang kẻ này, cứ muốn người khác nói những lời không muốn nói.”

“Nơi đây chỉ có hai người ngươi và ta, ngay cả Đoàn Công cũng đi rồi.”

“Tam Huy Tứ Ngự biết đâu cũng đang nghe đây.” Bạch Hoành Thu than dài. “Chuyện này không giống như chuyện có nên trưng dụng lương thực tại chỗ hay không, chuyện đó rốt cuộc có thể đùn cho người dưới, còn chuyện này thế nào ta sợ cũng phải nói dối mất…”

“Nói dối với ai, với ta hay với La Thuật?” Tiết Thường Hùng chợt bật cười.

“Đương nhiên là La Thuật.” Bạch Hoành Thu bùi ngùi nói. “Nhất định phải hứa với hắn một vài chuyện, nhưng sao có thể thực để cho một cựu quan lại Đông Tề, một võ tướng bản địa Hà Bắc nắm được đại doanh U Châu?”

“Đại doanh U Châu đã mang họ Hà Bắc rồi.” Tiết Thường Hùng nghiêm túc nhắc nhở.

“Vì thế nhất định phải trừ bỏ, nhưng bây giờ nhất định phải trấn an bọn họ…”

“Có gì đâu, binh pháp vốn quỷ đạo, ngại gì như thế?”

“Lúc này khác lúc khác.” Bạch Hoành Thu dừng một chút, nghiêm mặt nói. “Trước kia làm tướng quân, thượng thư, tể tướng, thế nào cũng được, muốn tiến thêm một bước, thì phải có những thứ quang minh chính đại rồi, nếu không thì khó thành đại sự…”

“Ngược lại có phần giống với Trương Tam rồi.” Tiết Thường Hùng như có điều suy nghĩ.

“Đây chính là lý do tại sao nhất định phải trừ bỏ hắn.” Bạch Hoành Thu càng thêm nghiêm nghị.

Tiết Thường Hùng gật đầu, biết rõ đối phương tạm thời hứa hẹn, lại không thâm cứu, mà chợt bỏ qua chuyện này hỏi tiếp: “Nếu binh mã giặc Truất Long ở Hà Nam không đi đánh Đông Đô, ngược lại vượt sông, cùng với binh đoàn lớn ở bình nguyên hai mặt giáp kích thì thế nào?”

“Kẻ Lý Xu này, có chí mà mất mật, có lược mà thiếu mưu, tư tâm lấn công, hắn không dám tới đâu.” Bạch Hoành Thu buột miệng đáp.

“Một kẻ kém cỏi như thế mà khuấy động thiên hạ đến nông nỗi này sao?” Tiết Thường Hùng vờ như khó hiểu.

"Thiên hạ này nào có ai thập toàn anh kiệt." Bạch Hoành Thu giải thích. "Có chí khí, có đại lược, biết mình muốn gì, đã là rất ghê gớm rồi."

Tiết Thường Hùng hơi nhướng mày, hỏi tiếp: "Bạch công muốn gì?"

"Ta đương nhiên là chuẩn bị trừng thanh vũ nội, khuông định thiên hạ." Bạch Hoành Thu ngẩng cao đầu đáp, nhẫn nhịn loanh quanh bấy lâu, chính là để câu nói này không mất đi khí thế.

"Nếu nói vậy, ông và con rể ông chẳng phải đều muốn khuông định thiên hạ sao?" Tiết Thường Hùng vẫn tỏ vẻ không hiểu. "Vì sao trái lại còn sinh tử đao binh gặp nhau?"

"Thiên hạ của hắn với thiên hạ của ta không phải cùng một chuyện." Bạch Hoành Thu đường đường là đại tông sư mà thấy miệng lưỡi khô khốc, chỉ thấy tên Tiết Thường Hùng này cả đời chưa từng lải nhải thế bao giờ, thậm chí có chút hối hận đã để Lý Định và Đoàn Uy rời đi.

"Vậy thiên hạ của Bạch công cụ thể là chuyện gì... thôi bỏ đi." Tiết Thường Hùng buột miệng hỏi, nhưng lại không hiểu sao tự động im lặng, quay về bố trí quân sự. "Vậy thì, bố trí bây giờ chính là vây chết Trương Hành, chia quân quét sạch Thanh Hà, bảo vệ đường lương, chuẩn bị kích tan viện quân... không thử công sát Trương Hành nữa sao?"

"Tiết công muốn đánh Trương Hành không?" Bạch Hoành Thu tinh thần chấn hưng.

"Sao có thể?" Tiết Thường Hùng liên tục lắc đầu. "Phục Long Ấn phối hợp đại trận, đại tông sư như ông còn phải thoái tam xá tam, ta cùng Hoài Thông công là tông sư thế này tiến vào chẳng phải chịu chết sao?"

Bạch Hoành Thu cười không nói.

"Nhắc đến Hoài Thông công, cấm kỵ của ông ấy lại là gì?" Tiết Thường Hùng tò mò hỏi.

"Ông ấy cùng Xung Hòa Đạo Trưởng tương tự, chỉ là đáp ứng chuyện nhất định, cũng tức là ngày ấy ở Thái Nguyên, làm một biểu suất cho ta, sau đó đến Hà Bắc làm một sứ giả, muốn ông ấy ra trận là khó càng thêm khó, hơn nữa nếu làm chuyện xuất cách, còn chiêu lấy chán ghét của ông ấy." Bạch Hoành Thu nói sao thật vậy.

"Đã rất tốt rồi, Xung Hòa Đạo Trưởng vì ông xuất thủ giải quyết phiền phức lớn nhất, Hoài Thông công vì ông xâu chuỗi khắp Hà Bắc, hiện giờ vẫn còn ở chỗ Phùng Vô Dật kéo dài, mà Đoàn công cũng vì ông khống chế tinh nhuệ Đông Đô, ta Tiết Thường Hùng cùng Phùng Vô Dật, La Thuật bọn họ cũng đều xuất binh rồi, Bạch công còn gì để hà khắc cầu toàn nữa không?" Tiết Thường Hùng chậm rãi nói.

"Đâu còn dám hà khắc cầu toàn nữa?" Bạch Hoành Thu dường như cười mà không cười. "Chỉ tiếc đụng phải hạt đậu đồng, nhất thời đập không bẹp... ta chưa từng có nửa điểm oán khí với chư vị."

"Đâu tính là hạt đậu đồng gì, đến trước mắt, Trương Hành cũng bị ông vây chết ở bên sông Thanh Chương này, khác nào cá không có nước, chỉ chờ chết mà thôi." Tiết Thường Hùng thở dài. "Dù là hạng người từng thua hắn, hiểu rõ bản lĩnh của hắn như ta, cũng đều không thấy hắn còn có cơ hội gì nữa."

Bạch Hoành Thu chầm chậm lắc đầu.

"Còn có sơ hở?"

"Trước mắt thì không có, nhưng binh mã vừa nhiều, các nhà lại có cấm kỵ, đương nhiên lo lắng tiếp theo sẽ sinh ra sơ hở khác."

"Nghĩ nhiều rồi." Tiết Thường Hùng cười nói, rồi nhìn về phía trước đài chỉ huy, chỗ kia Đoàn Uy lại từ bên sông mà quay lại, đi thẳng tới đây, phía sau quan binh, thị tùng, văn thư, tham quân nối đuôi đi theo, cảnh tượng này cũng khiến người kinh ngạc. "Một hỏi cuối cùng, ông nói cả buổi, cấm kỵ của mỗi người ta đều đã biết, nhưng lại không biết cấm kỵ của ta ở chỗ Bạch công đây lại là gì?"

"Không thể ép bức các hạ dụng binh quá mức?" Bạch Hoành Thu dò hỏi đối lời.

"Hẳn là vậy rồi, tổn binh chiết tướng rồi, ba vạn quân này chính là cái đáy cuối cùng, nếu không còn, liền thật sự không còn nữa, đương nhiên phải cẩn thận thận trọng." Tiết Thường Hùng thản nhiên thừa nhận, rồi đứng dậy, chuẩn bị nghênh đón Đoàn Uy. "Nhưng Bạch công có biết cấm kỵ của ông ở chỗ ta đây là gì không?"

Bạch Hoành Thu thoáng sửng sốt, rồi đứng dậy chắp tay: "Tiết công xin hãy nói."

"Ông đường đường là đại tông sư, lại xuất thân danh môn thiên hạ, còn nắm giữ gần như toàn bộ Tấn địa, coi như là thế lực nhất đẳng nhất thiên hạ, lại tự phụ muốn trừng thanh vũ nội, khuông định thiên hạ, nhưng vì trận chiến này có thể tạo thành đánh úp, lại không hề lên Hồng Sơn nói cho tất cả mọi người Hà Bắc biết chính lệnh pháp độ của ông, hung hoài đạo lý của ông, chí hướng mưu lược của ông, điều này rất khiến một kẻ bất học vô thuật như ta cảm thấy khó hiểu." Tiết Thường Hùng bình tĩnh nói, như đang kể chuyện phiếm gì đó.

Bạch Hoành Thu nhìn đám người ùa về, chỉ có thể hạ giọng đáp: "Nói thẳng nhé, làm trong sạch vũ trụ, yên định thiên hạ, bản thân đó chính là cái lý lớn nhất!"

"Vậy sao không đi mà nói?" Tiết Thường Hùng thầm hỏi trong lòng, nhưng ngoài mặt chỉ khẽ gật đầu, không tỏ rõ ý kiến.

Khoảnh khắc sau, Đoàn Uy tới nơi, nhưng sắc mặt tái nhợt, thần sắc nghiêm nghị: "Anh Quốc Công, Tiết Đại Tướng Quân, Lê Dương Thương ở Cấp Quận truyền quân tình tới, bảo là giặc Truất Long Hà Nam vượt sông tới đánh! Quân giữ Lê Dương Thương tử thương thảm trọng! Tạm thời không thể phát lương!"

Bạch Hoành Thu sắc mặt không đổi, chủ động tiến lên đón: "Đoàn Công không cần lo lắng, Tiết Công đã tới, chúng ta có thể yên tâm chia quân đi giải quyết mấy việc vặt này rồi."

Đoàn Uy không lên tiếng, mà bước nhanh tới trước, áp sát đối phương, hạ giọng nói tiếp: "Từ chỗ ấy truyền ra một lời đồn…"

"Lời đồn gì?" Bạch Hoành Thu nhất thời không hiểu.

"Bảo là Tào Lâm tuy chết, nhưng trước khi chết đã triệu Tư Mã Chính dẫn quân Từ Châu vào Đông Đô." Đoàn Uy trong lời nói dường như có chút kinh hãi bất an. "Ngươi nói xem, chuyện này là thật sao? Thằng cha Tào Lâm này trước khi chết còn cho chúng ta một cú bọ cạp phản đòn!"

Trên đài dường như yên lặng trong mấy nhịp thở, rồi ngay sau đó, Bạch Hoành Thu bỗng lắc đầu cười lớn: "Đây thì tính là gì? Trương Hành chẳng qua chỉ có hơn mười ngày lương thảo, mà mấy vạn đại quân từ Từ Châu đến Đông Đô thì mất bao lâu? Dọc đường còn có quân Hoài Tây và quân Hà Nam ngăn trở, bọn họ không đánh nhau sao? Đợi hắn tới nơi, Trương Hành đã tan tác rồi, chúng ta vừa hay tới Đông Đô lấy nhàn chờ mệt… Đoàn Công, việc này chấm dứt, ta bồi ngươi đi Đông Đô một chuyến là được."

"Còn nữa, trong quân không được phép truyền bá lời đồn này!" Tiết Thường Hùng chắp tay sau lưng đứng một bên, lạnh lùng nghe xong, nhân tiện bổ sung với đám quân sĩ theo tới. "Phải nghiêm túc thanh tra… Ngoài việc này ra, chuyện xuất binh tới Thanh Hà phải nhanh lên."

Các quan quân phía dưới dồn dập vâng dạ, Bạch Hoành Thu cũng lập tức gật đầu, còn Đoàn Uy thì mãi vẫn chưa hoàn hồn… Hắn không phải bị tin tức này đả kích đến luống cuống tay chân, chưa đến mức ấy, cũng chẳng có đạo lý gì đảo ngược lập trường, dù sao, sự đã tới nước này, địch ta rõ ràng, Tào Lâm triệu tới Tư Mã Chính lẽ nào lại tiếp nhận hắn hay sao?

Có những việc, đã làm rồi, sao còn có thể cầu được một bầu hòa khí?

Nhưng mà, dù là vậy, hay nói đúng hơn điều khiến cho vị Binh bộ Thượng thư Đại Ngụy, một trong Bát Quý Đông Đô này là Đoàn Công cảm thấy ngỡ ngàng chính là, dù đạo lý đã rõ ràng như thế, nhưng vừa rồi trong khoảnh khắc ấy, hắn lại vẫn có một tia hối hận và dao động.

Bản thân mình còn như thế, quân sĩ Đông Đô tới nghe được tin tức liên quan thì sẽ có phản ứng gì đây?

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.