Vấn Đạo Võ Hiệp Thế Giới

Lượt đọc: 3712 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 209
Phương nữ Dục Hà

❊ ❊ ❊

Thời gian thấm thoắt, chớp mắt đã ba năm trôi qua. Ba năm nay Phương Chí Hưng sống khá bình lặng, ngoài việc dạy bảo Dương Quá và Hồng Lăng Ba, thời gian còn lại đều là chăm sóc con gái mình. Y không những không quay về núi Chung Nam, thậm chí ngay cả Xích Hà Trang cũng chẳng rời khỏi mấy lần, có thể nói là hoàn toàn "trạch" ở trong nhà, an tâm sống qua ngày.

Ba năm trước, Lý Mạc Sầu mang thai, mười tháng sau thuận lợi sinh hạ một bé gái. Tuy không phải con trai, nhưng Phương Chí Hưng vẫn vô cùng vui mừng, đặt tên cho con là Phương Dục Hà. Nguồn gốc của cái tên này, tự nhiên là xuất phát từ Tử Hà Thần Công của Phương Chí Hưng và Băng Ngọc Thần Công của Lý Mạc Sầu, đại diện cho tấm lòng che chở của cả hai dành cho nàng.

Phương Chí Hưng tuy không ép buộc con gái mình phải trở thành tuyệt đỉnh cao thủ, nhưng đã sinh ra trong chốn võ lâm, cũng không tránh khỏi việc để con học chút võ công, ít nhất phải biết tự bảo vệ mình. Thế nên từ khi Phương Dục Hà chào đời, Phương Chí Hưng đã dùng chân khí vận hành Kim Quan Ngọc Tỏa Quyết trong cơ thể nàng, muốn lưu giữ lại Tiên Thiên Chi Khí trong người con gái, để nàng tu tập Tiên Thiên Công. Môn công phu này là bộ công pháp cao thâm nhất mà Phương Chí Hưng hiện có, dĩ nhiên y rất muốn con gái mình tu tập.

Tuy suy nghĩ này rất hay, nhưng Phương Chí Hưng lại không thành công, đứa trẻ sơ sinh chưa có ý thức, làm sao biết tu luyện võ công. Phương Chí Hưng nỗ lực hai năm trời, tuy không ngừng dùng Tử Hà Chân Khí che chở, vẫn không thể ngăn cản Tiên Thiên Chi Khí trong cơ thể con gái tản mát rồi chuyển thành Hậu Thiên Chi Khí.

Nhận thấy cách này thất bại, Phương Chí Hưng đành giúp con gái tập hợp số Tiên Thiên Chi Khí còn sót lại trong cơ thể, hỗ trợ nàng luyện thành chân khí, vận hành trong Nhâm Đốc nhị mạch. Cách này tuy luyện thành chân khí, nhưng không phải do tinh khí thần tiên thiên hòa hợp mà ra, không tính là Tiên Thiên Chân Khí, chỉ là hơi mang chút tính chất tiên thiên, diệu dụng hơn chân khí bình thường một chút mà thôi. Đối với việc này, Phương Chí Hưng chỉ biết thở dài bất lực, ai bảo trẻ con ý thức chưa rõ ràng, không thể tự chủ tu luyện chứ! Ngay cả việc dạy bảo Phương Dục Hà vận hành chân khí trong Nhâm Đốc nhị mạch cũng tiêu tốn của y biết bao tâm sức, mới khiến con gái ghi nhớ lộ tuyến, không đến nỗi xảy ra sai sót. Từ khi con gái chào đời, y không ngừng phạt mao tẩy tủy cho nàng, lại hộ trì Nhâm Đốc nhị mạch không đến mức bế tắc. Kỳ thực là để con gái có thể thuận lợi tu tập Tiên Thiên Công, nay giúp nàng đả thông Tiểu Chu Thiên, thực sự chỉ có thể coi là lựa chọn "lui một bước mà cầu cái khác" mà thôi.

Tuy nhiên dù là vậy, căn cơ nội công của Phương Dục Hà cũng là thiên phú dị bẩm. Đả thông Nhâm Đốc nhị mạch đối với đại đa số người trong võ lâm mà nói, đều là cảnh giới trong truyền thuyết, ngay cả Phương Chí Hưng hiện tại, cũng chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa của cảnh giới này mà thôi. Theo suy đoán của Phương Chí Hưng, giang hồ hiện nay, phỏng chừng cũng chỉ có Quách Tĩnh, Chu Bá Thông và Tứ Tuyệt mới đạt đến cảnh giới này, những người còn lại đều kém hơn một chút. Bởi vậy nếu xét theo cảnh giới tu luyện nội công của Đạo gia, Phương Dục Hà thực ra đã vượt qua Phương Chí Hưng và Lý Mạc Sầu, chỉ là kém ở chỗ tích lũy chân khí mà thôi. Nhưng chỉ cần chờ sau này nàng hiểu rõ cách tu tập võ công, liền có thể học được phép Nhâm Đốc tự chuyển, không những có thể tích lũy chân khí nhanh hơn, còn có thể không ngừng chuyển hóa Hậu Thiên Tinh Khí trong cơ thể thành Tiên Thiên Tinh Khí, tạo nền tảng vững chắc cho việc đạt đến cảnh giới cao hơn sau này, điều kiện như vậy, thật sự có thể nói là thiên phú dị bẩm.

Vì đã có cơ sở này, Phương Chí Hưng bèn căn cứ vào Tiên Thiên Công mà sửa đổi Tử Hà Thần Công, thay đổi thứ tự môn công pháp này, suy diễn ra một bộ phương pháp tu luyện bắt đầu từ Nhâm Đốc nhị mạch, chuyên để cho con gái mình tu tập. Đồng thời căn cứ theo tên con gái, đặt tên công pháp này là Dục Hà Công, biểu thị đây là công pháp độc hữu của nàng, người khác không thể tu thành. Dù sao thì dáng vẻ hiện nay của Phương Dục Hà cũng là do Phương Chí Hưng kỳ công chăm sóc mới có được, người khác nếu muốn có cơ duyên này, thì khó khăn vô cùng! Thực ra nếu không phải Phương Chí Hưng vô cùng hiểu biết về cơ thể người, lại kiểm soát chân khí vô cùng tinh vi, cũng không dám tùy tiện thí nghiệm phương pháp suy đoán lên người con gái mình. Y chính là liệu chừng nếu thất bại cũng không có tổn hại gì lớn, nên mới làm như vậy. Phương Dục Hà hiện nay tuy không tu tập võ công, nhưng tay chân linh hoạt, thân thể khỏe mạnh, không giống như những đứa trẻ cùng tuổi khác ngay cả đi đường cũng chưa vững. Cũng không uổng phí tâm huyết của Phương Chí Hưng. Đối với việc võ công của con gái thế nào, Phương Chí Hưng thực ra không quá để tâm. Quan trọng nhất vẫn là có thể bình an vui vẻ trải qua một đời, đó mới là mong đợi lớn nhất của y với tư cách là một người cha.

Mấy năm nay Phương Chí Hưng tuy tập trung vào sự trưởng thành của con gái, nhưng về mặt võ công thì chưa bao giờ lơ là, không những hoàn thiện mấy bộ tuyệt học đã dự định, còn đem Tử Hà Thần Công của mình tu luyện đến tầng thứ tiếp theo, đạt đến cảnh giới Tử Hà Chân Khí bao phủ toàn thân, vận hành chu thân đều như ý. Đến nay, Tử Hà Chân Khí của Phương Chí Hưng đã vô cùng hùng hậu, cộng thêm chân khí tích tụ trong Đản Trung khí hải, có thể nói là vượt xa thời điểm đỉnh cao kiếp trước. Tử Hà Chân Khí hiện nay trong cơ thể Phương Chí Hưng bao phủ chu thân, có thể nói là đã đạt đến một cực hạn, tiến thêm một bước nữa, chính là theo đuổi việc đả thông Tiểu Chu Thiên, đạt đến cảnh giới tối cao "Khí tự thần giao, Nhâm Đốc tự chuyển". Đến lúc đó, chân khí trong cơ thể y sẽ mênh mông cuồn cuộn, không dứt, thực sự phát huy ra uy lực tối cao của Tử Hà Thần Công.

Phương Chí Hưng có thể có tiến cảnh như vậy, còn phải nhờ vào lần luận võ cùng Quách Tĩnh bốn năm trước, lần đó hai người đàm đạo nửa tháng, thu hoạch lẫn nhau đều cực lớn. Quách Tĩnh hiện nay không biết tiến cảnh ra sao, nhưng trong đầu Phương Chí Hưng lại nảy ra rất nhiều suy nghĩ kỳ lạ. Mà quá trình y cùng lục tử bế quan, càng là hấp thụ kinh nghiệm võ học của mấy vị sư trưởng, trong khi thực hiện những suy nghĩ này, còn làm sâu sắc thêm tích lũy võ học của bản thân. Về sau Phương Chí Hưng nhanh chóng luyện thành Không Minh Quyền và Song Thủ Hỗ Bác Thuật, không thể không nói là nhờ vào loại tích lũy này.

Không Minh Quyền và Song Thủ Hỗ Bác Thuật tuy là phương pháp ngoại công, nhưng lại tập trung thể hiện tinh yếu của Toàn Chân nội công. Sau khi Phương Chí Hưng luyện thành hai bộ võ công này, lĩnh ngộ về các điểm mấu chốt của Toàn Chân nội công càng sâu thêm một tầng, đối với việc tu luyện Tử Hà Thần Công càng có trợ giúp cực lớn, nội công của y mấy năm nay tiến triển nhanh như vậy, cũng là có liên quan đến điều này. Hơn nữa vì kiếp trước bị người ám toán, kiếp này Phương Chí Hưng càng chú trọng sự tinh thuần như ý của chân khí, Tử Hà Chân Khí trong cơ thể y dưới sự mài giũa nuôi dưỡng của Triều Dương Nhất Khí Kiếm và Đại Chu Thiên Vận Hành Pháp, độ tinh khiết và độ dẻo dai của công lực có thể nói là đã đạt đến cảnh giới cực hạn. Nếu không phải chịu bài học từ việc đột phá thất bại kiếp trước, và biết trong Cửu Âm Tổng Cương có phương pháp đả thông Kỳ Kinh Bát Mạch ổn thỏa, nhanh chóng hơn, e là Phương Chí Hưng lúc này đã đột phá rồi. Tuy nhiên dù là vậy, y cũng tự tin không sợ bất cứ cao thủ nào trong thiên hạ.

Nhưng tiến triển võ công của Phương Chí Hưng phần lớn là nội tại, người ngoài cũng khó mà nhìn ra y đã tinh tiến bao nhiêu, ngoại trừ Lý Mạc Sầu có võ công ngang hàng với y trước kia, người ngoài cũng không cảm thấy kinh ngạc. Nhưng đối với một người khác trong Xích Hà Trang, người ngoài lại vô cùng ngạc nhiên, đó chính là đồ đệ của Phương Chí Hưng - Dương Quá. Ba năm thời gian, Dương Quá đã từ một thằng nhóc lớn lên thành một thiếu niên tuấn tú, cậu dưới sự mài giũa của Phương Chí Hưng, đã từ một khối ngọc thô, dần dần tỏa ra ánh sáng của riêng mình. Dương Quá hiện nay trong quá trình đọc sách viết chữ không ngừng, đã gột rửa sạch khí chất nghịch ngợm, tuy chưa thể nói là đoan chính thủ lễ, đôi khi lại hơi lộ vẻ nhẹ nhàng phóng khoáng, nhưng cũng không thể gọi là buông thả lêu lổng. Dương Quá hiện nay khoác lên mình bộ kình trang bằng lụa xanh, không những không còn khí chất của thiếu niên nghịch ngợm trước kia, trái lại khiến người ta vừa nhìn liền cảm thấy anh tư bừng bừng, khen một tiếng thanh niên tài tuấn.

Dương Quá có vẻ ngoài tốt như vậy, bên trong cũng không phải là "kim ngọc kỳ ngoại, bại nhược kỳ trung". Dưới sự dạy bảo của Phương Chí Hưng, cậu không những quen thuộc các loại kinh điển, còn luyện thành một thân võ công vững chắc. Ngoại công tạm thời không nói đến, tiến triển về nội công cũng khá nhanh chóng. Dương Quá được Phương Chí Hưng củng cố căn cơ, phạt mao tẩy tủy, lại truyền thụ tuyệt học Hỗn Nguyên Công, còn có phụ tu Hỗn Nguyên Trang, Dịch Cân Thập Nhị Thức v.v., so với sự tự mày mò của Phương Chí Hưng kiếp trước, điều kiện tốt hơn không biết bao nhiêu lần, tiến triển cũng nhanh chóng hơn.

Phương Chí Hưng cung cấp điều kiện ưu việt như vậy, Dương Quá cũng không phụ kỳ vọng của y, không những tiến độ các môn võ công đều đạt dự kiến, còn nhân lúc rảnh rỗi kiêm tu các môn công phu chỉ chưởng như Đạn Chỉ Quyết, đồng thời hoàn toàn tu thành Tự Nhiên Hô Hấp Pháp. Bộ công phu này tuy chỉ là một bộ công pháp phụ tu, nhưng vô cùng khó luyện, yêu cầu giữa hơi thở phải hòa hợp với động tác của bản thân, hoàn toàn tự nhiên, sau này Phương Chí Hưng lại dung nhập điểm mấu chốt "hành tẩu tọa ngọa giai khả tu tập" của Toàn Chân nội công vào trong đó, giữa động tĩnh hơi thở, không cần tốn tâm trí liền có thể hơi dẫn động chân khí vận hành, lấy đó mài giũa tu tập chân khí. Như vậy, môn công phu này có thể coi là một phương pháp phụ trợ tuyệt vời, độ khó đương nhiên cũng cao hơn. Sau khi Dương Quá tu thành pháp này, không những có thể tu tập nội công khi đi đứng nằm ngồi, còn lấy đó bồi dưỡng khí chất và sự cảnh giác của bản thân, như vậy, nội công của Dương Quá không những tiến triển nhanh hơn, căn cơ cũng vững chắc hơn.

Nhờ vào những phương pháp này, ba tháng trước, Dương Quá đã tu Hỗn Nguyên Công đến tiểu thành, công lực cũng đạt tới cảnh giới nhất lưu. Đến bước này, võ công của cậu đã coi là có căn cơ khá vững, thế nên hiện tại Phương Chí Hưng mượn miệng Lý Mạc Sầu, truyền thụ "Cửu Âm Chân Kinh" trong thạch thất Cổ Mộ, để đồ đệ này tiến thêm một bước, tu thành võ công cao thâm.

"Cửu Âm Chân Kinh" trong thạch thất Cổ Mộ Phương Chí Hưng đương nhiên cũng biết, nhưng y lại không thể truyền thụ. Dù sao hiện nay Phương Chí Hưng tuy không còn là đệ tử nòng cốt của Toàn Chân Giáo, nhưng vẫn là môn hạ của Hách Đại Thông, cũng là môn hạ của Vương Trùng Dương, đương nhiên không thể công khai trái lại di huấn của Vương Trùng Dương mà tu luyện "Cửu Âm Chân Kinh". Bằng không nếu bị người ngoài biết, có thể sẽ có chút phiền phức, Phương Chí Hưng để tránh những phiền phức có thể phát sinh này, liền thông qua Lý Mạc Sầu mà truyền thụ môn công này cho Dương Quá. Hiện nay Dịch Cân Thập Nhị Thức của Dương Quá đã đại thành, tiến thêm một bước luyện Dịch Cân Đoạn Cốt Chương là đúng lúc, Hỗn Nguyên Công nội ngoại kiêm tu, có môn động công này phụ trợ, tiến triển cũng có thể nhanh hơn, hơn nữa còn có thể cải thiện thêm tư chất của Dương Quá.

Lý Mạc Sầu nghe ý nghĩ của Phương Chí Hưng, liền gọi cả Hồng Lăng Ba tới, truyền thụ "Cửu Âm Chân Kinh". Hồng Lăng Ba mười tuổi nhập môn, nay đã mười năm, ba năm trước sau khi võ công có thành tựu liền chuyển tu Băng Ngọc Thần Công, một năm trước đã có chút thành tựu nhỏ, hiện nay nếu luận về công lực, vẫn cao hơn Dương Quá một chút, thế nên liền truyền thụ luôn cho nàng. Lý Mạc Sầu mấy năm trước để mặc đồ đệ này sang một bên, sau khi mang thai lại để Phương Chí Hưng dạy dỗ cùng lúc với Dương Quá, nay trong lòng cũng có chút cảm thấy áy náy với đồ đệ này, nên không hề giấu nghề với nàng.

Ngày hôm đó, bốn người đang truyền thụ, bỗng nghe người giữ cửa đến báo, nói có đạo sĩ Toàn Chân cầu kiến, và có việc quan trọng cần thông báo. Phương Chí Hưng thấy vậy, liền phái Dương Quá ra đón, mời người vào phòng khách. Phương Chí Hưng có mấy năm chưa về núi Chung Nam, nay nghe người đến nói có việc quan trọng, Phương Chí Hưng lập tức mời người vào. Đến nỗi là việc gì, trong lòng y cũng đoán được đại khái. Hiện nay Dương Quá đã mười tám tuổi, tính toán thời gian, Anh Hùng Hội tại Đại Thắng Quan sắp diễn ra vào cuối năm nay, xem ra mình nhàn cư mấy năm, bây giờ là lúc phải đi lại một phen rồi! Tuy nhìn cô con gái đang ngủ say trong lòng Lý Mạc Sầu có chút không nỡ, nhưng y cũng sẽ không vì thế mà chìm đắm trong đó. Phương Chí Hưng hiện nay chưa đầy hai mươi bảy tuổi, còn lâu mới đến lúc "hàm di lộng tôn" (ngậm kẹo đùa cháu)!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:181
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.